Chương182: Quái nhân Nhan Dung 2

"Thất đệ thật hiểu ca ca a." Nhan Dung chẳng biết xấu hổ cười tủm tỉm.

"Trước sáng mai nghĩ ra biện

pháp ngăn cản ngoại nhân đối với Hoa cốc có mơ ước, như vậy những dược

thảo trong cốc sẽ đều dành cho huynh." Những hoa cỏ này ở chổ đó bất quá chỉ làm đẹp thêm phong cảnh, đối với Nhan Hi mà nói đó là đồ không dùng được lại có thể đem đi trao đổi với Nhan Dung, quả thực là một vốn bốn

lời.

Nhan Dung còn giả mù sa mưa già

mồm cãi láo, "Vi huynh thoáng cái có nhiều như vậy kỳ hoa dị thảo lại

không có gì dùng, hơn nữa, trong Hoa cốc phong cảnh thần thái đều hơn

phân nửa là dựa vào những dược thảo quý hiếm này duy trì, nếu như mạnh

mẽ lấy đi bọn nó, phong thuỷ cũng sẽ bị phá hủy."

Nhan Hi đi tới bên cạnh Đào Tiểu Vi, nắm tay nàng đi tới bàn tròn bên kia ngồi xuống, mặt Nhan Dung

hướng đến một chiếc đĩa thức ăn hắn chưa đụng qua, ý bảo nàng vừa ăn vừa nghe.

"Nhị ca, nếu là đã hưởng thụ

càng nhiều thì nhất định càng phải nỗ lực." Thiên hạ cũng không có bữa

ăn nào không phải trả tiền, mặc dù là thân huynh đệ nhưng chuyện nhỏ

cũng phải tính cho rõ ràng, Nhan Hi rất giỏi về lợi dụng, khó có được cơ hội làm Nhan Dung ngậm bồ, miệng lưỡi gắt gao, không để ý tới Nhan Dung một bộ dạng ngoan ngoãn dịu dàng thắm thiết.

Nhan Dung chớp mắt, cầu xin, "Thất đệ, ngươi tạm thời vì nhị ca thân thể già yếu, việc này ta không đảm nhận nổi nha."

Biểu tình thê thảm cô đơn làm

Đào Tiểu Vi tự nhiên liên tưởng đến nhân vật trong sách, Hoàng cô nương

bị tú bà bất lương của kỷ viện áp bức đáng thương.

Nhan Hi chẳng thèm trả lời, hết

sức chuyên chú uy thức ăn vào cái miệng nhỏ nhắn của Đào Tiểu Vi, cũng

lười đối ứng với Nhan Dung.

Vị nhị điện hạ này không phải người bình thường.

Hắn một năm nổi điên hai lần, một lần điên là đi nửa năm.

Nhan Hi từ lúc còn rất nhỏ đã

hiểu được làm sao cùng hắn cò kè mặc cả, kỳ thực biện pháp cũng rất đơn

giản, vô luận hắn nói cái gì đều mặc nhiên không lên tiếng, thủy chung

kiên trì chính kiến, đến cuối cùng, Nhan Dung luôn luôn tự động buông

tha quan điểm của hắn, tiếp thu kiến nghị của Nhan Hi đưa ra.

Tự xướng tự diễn một hồi lâu,

không chỉ Nhan Hi không để ý đến hắn, liền miệng của Đào Tiểu Vi cũng bị thức ăn chiếm trụ, một thời gian qua cũng không hỏi tới hắn, Nhan Dung

mất mặt, tức giận nói, "Được rồi, phía Bắc ta giúp ngươi đối phó là

được, bất quá trao đổi điều kiện là ngươi sẽ cho ta quyền tạm trú vĩnh

viễn ở Hoa cốc." Ngón tay chỉ hướng đông bắc một chỗ đất trống, "Ở nơi

này cho ta một gian tiểu hợp viện, ta cần gì đều phải chuẩn bị cho tốt,

còn có, để thủ hạ tay nhuộm đầy máu của ngươi cách xa ta một chút, đừng phá hủy phong thuỷ bảo địa của ta."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.