Chương138: Phòng tối mưu đồ bí mật 4

"Lão sư, có lẽ người đúng." Thái tử bất đắc dĩ lắc đầu, bộ dạng có chút chán chường.

Dưới tình huống này, Quý Mộ sẽ

không tiếp tục truy vấn, hắn đã mẫn cảm nhận thấy được, hôm nay thái tử

ấp a ấp úng nói phân nửa ngưng phân nửa, khẳng định là có ẩn tình nào

đó, nhưng thân là phụ tá, hắn hiểu được lúc nào nên nói lúc nào phải

ngậm miệng, giả vờ như nhìn không ra tâm tư chủ tử.

Sau khi nghị sự, các phụ tá của

thái tử đồng loạt nhất trí khẩn cầu thái tử, vào ngày đại hôn của thất

điện hạ Nhan Hi có thể cố gắng nắm bắt lòng tin của hắn thì mới có thể

dễ dàng mà lôi kéo.

Bọn họ cho rằng, Nhan Hi gần hai mươi tám tuổi mới chủ động hướng hoàng đế, thỉnh cầu tứ hôn, tân nương

lại do chính hắn chọn lựa, bấy nhiêu cũng có thể nói rõ, hắn đối với nữ

nhân này không bình thường, cho nên thái tử muốn nắm được hắn, hãy nên

trong ngày đại hôn tận lực bày ra thành ý, tiến tới mua chuộc thất hoàng tử.

Họ cho rằng, đó là cơ hội trăm năm một lần.

Bất quá, thái tử cũng không cho

là vậy, bởi vì trong lúc phía dưới các đại thần phụ tá cùng nhau đưa ra ý kiến thảo luận. Nhưng toàn bộ quá trình kiến nghị, thái tử thủy chung

bảo trì nụ cười yếu ớt trên môi mà một chút ý cười cũng không hề nhìn

thấy trong mắt.

... . . . .

Nhan Hi không ở trong phủ, Thiên Đồng bị phái ra ngoài mua đồ dùng đại hôn cho Đào Tiểu Vi, Thiên Sương

làm xong gia vụ trộm kể lại cho Đào Tiểu Vi chuyện thái tử tới Duệ vương phủ « khởi binh vấn tội ». (Nhỏ này nhiều chuyện ớn =..=).

Mà Thiên Sương cũng là nghe từ

trong miệng của người hầu ở tiền viện, tuy rằng là nàng thuật lại, bất

quá lại nói cả nước bọt tung bay giống như tận mắt chứng kiến.

Đào Tiểu Vi sắc mặt lúc xanh lúc hồng.

"Thái tử đã từng phái người vào

phủ cứu ta, kết quả bị thị vệ của Vương gia canh giữ ở ngoại viện đánh

trọng thương?" Đào Tiểu Vi lập lại một lần, quả thực không thể tưởng

tượng được.

"Tiểu thư, quy củ bên trong phủ

từ trước là như vậy, có thể là thị vệ của thái tử có phản kháng, cho nên người của chúng ta cũng không thể không ra tay."

"Thế nhưng…thế nhưng thái tử

điện hạ a, Vương gia cư nhiên lại xuất ra một trăm lượng bạc ròng làm

mất mặt hắn, chẳng lẽ hắn không sợ thái tử điện hạ trả thù sao?"

Thiên Sương đối với loại chuyện

này không biết gì hơn, nàng là cùng tiểu thư chỉ nói chuyện giải buồn,

đâu suy nghĩ nhiều như vậy.

"Tiểu thư, người đừng lo lắng,

Vương gia chúng ta là đại anh hùng, bình định được cả hai quốc gia, sẽ

không có chuyện gì là ngài giải quyết không được."

Đào Tiểu Vi thoáng liếc mắt, lầm bầm nói, "Ngươi đây là sùng bái một cách mù quáng."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.