Chương9

Trung tâm mua sắm MJ vô cùng đông đúc, đến đây trước tiên là

ngắm nhìn thế giới thời trang cao cấp thượng hạng , sau có thể chiêm ngưỡng

người ta vung tiền cho một bộ cánh cái đầm…theo cách không thương tiếc, đừng

nói là xót ngay đến việc vào cổng trung tâm cũng phải định ngĩa: “ Mong tới đây

tiền phải như nước”

Mộc Ninh liếc Phong Kỳ thấy anh vô cùng thản nhiên, cô cười

hỏi: “ Phong Kỳ anh đưa tôi đến đây làm…liệu hơi…”

Phong Kỳ cười nhạt: “ Đến rồi.”

Cô ngạc nhiên nhìn về shop thời trang trước mặt, ôi mẹ ơi

cái shop khng b nhất cái trung tâm đây mà, hôm nọ cô có xem tạp chí thấy họ

quảng cáo ghê lắm, đồ ở đây mẫu mã đẹp độc đáo tiện dụng mà tiền phải chi khỏi

nói…giá không hạt dẻ chút nào. Cô nhăn nhó cất giọng yếu ớt “ Phong Kỳ, sang shop khác…”

“ Tôi cho em hai phút, nhanh chọn đi.”

“ Hả?”

“ Nên chọn đồ cụp ngực, dễ mặc dễ cởi.” Phong Kỳ xấu xa ghé

tai cô cất giọng đầy mê hoặc

Cô chọn vài cái áo pull dễ mặc dễ coi, thôi được dù gì tiền

mẹ và Minh Nguyên cho cô cũng không ít, mua thì mua mạnh tay cho bõ, sau khi

thử đồ và chuẩn bị gói đồ về thì Phong Kỳ hếch cằm cho cô phục vụ đem đến một

cái váy.

Cái váy ấy nói sao nhỉ? Thanh tao, nhã nhặn không quá hở

hang. Váy cụp ngực màu vàng nâu, điểm nhấn là những chiếc lá phong đỏ rực thêu

tinh tế trên váy, đai lưng nhỏ cột ở eo, mềm mại không hề phản cảm một chút

nào.

“Vào trong đi.” Phong

Kỳ lạnh lùng ra lệnh

Mộc Ninh trở ra với

chiếc váy cụp ngực mát mẻ, thân hình thon gọn của cô được tôn lên, mái tóc

buông hờ hững, đôi mắt cô nhìn thẳng vào Phong Kỳ. Phải anh đã đầu tư đúng

hướng, Mộc Ninh ngây thơ cần được thay đổi không còn trẻ con mơ hồ đây nhiệt

huyết nữa, bộ mặt cần thay đổi, đôi tay bất tiện thì sao chứ? Cứ rơi vào tay

anh mọi thứ trước đây cần vứt bỏ hết đi. Phong Kỳ hài lòng nhìn cô, chợt một

dòng điện chạy qua, anh thấy có gì đó chói lòa, tim đập nhanh hơn bình

thường…anh đang rung động sao?

Mộc Ninh đối với anh

đang nằm giữa tình cảm dành cho cô em gái và tình yêu

Vậy…anh nên chọn cái

nào đây?

Phong Kỳ bất giác cười chua xót, anh cất tiếng: “ Rất tốt.”

“ Hả? Sao anh lại…tôi đâu cần mấy thứ thế này?”

Mộc Ninh từ nghi ngờ chuyển sang chế độ áp đặt tội trạng,

Dịch Phong Kỳ đang định làm gì với cô đây, anh luôn chủ động mọi thứ, từ khi

quen biết anh, Phong Kỳ luôn cho anh là con đường duy nhất còn cô là con bé

chắc chắn phải đi trên con đường anh trải sẵn.

“ Lấy cho tôi đôi

giày búp bê kia đi.” Phong Kỳ nhếch môi anh mắt anh liếc cô phục vụ như đang

nuốt cả trái tim xao xuyến ấy đi.

“ Vâng.” Cô phục vụ

nhanh nhẹn mang đến cho anh đôi giày màu nâu nhạt đính những viên đá lộng lẫy

phát từng ánh sáng đẹp đẽ, Mộc Ninh chỉ nhìn chứ không nỡ xỏ vào nữa.

“ Ngồi xuống.” Phong

Kỳ lại ra lệnh, Mộc Ninh giật mình ngồi ngay xuống chiếc ghế bên cạnh anh, đôi

chân cô được anh nâng lên nhẹ nhàng giống như anh đang nâng niu vật báu quan

trọng lắm vậy. Mộc Ninh cảm thấy tim mình đập mạnh, cái cảm giác này giống như

cô lần đầu được Phong Kỳ băng bó cho vậy, nhẹ nhàng khẽ khàng, nhưng cô nhận

ra, nhận ra thật rồi, không phải, cô đang quá khao khát một tình yêu mới mà mù

quáng coi tình cảm ngưỡm mộ cô dành cho Phong Thần thành tình yêu mơn man.

Phong Kỳ đem tới cảm giác lạ lùng, nó vừ quen vừa lạ, nó quyến rũ kì cục.

“ Sao?” Phong Kỳ

bỗng dưng cất tiếng

Mộc Ninh giật mình,

cô vội đáp: “ Tuyệt.”

………

Sau khi thanh toán và

ra khỏi shop thời trang cô mới phát hiện ra Phong Kỳ còn phóng túng hơn cô

tưởng, Mộc Ninh lắc lắc đôi tay cười tươi theo anh, hỏi: “ Phong Kỳ, cảm ơn anh

về bộ váy.”

“ Lên xe đi.” Phong Kỳ lãnh đạm cất tiếng.

Ngồi vào trong xe anh

đưa cho cô đôi gang tay lưới bằng da màu nâu nhạt: “ Ăn mặc đẹp đâu thể để bàn

tay cuốn băng mất thẩm mỹ thế được.”

“ Đeo vào bít kín vết

thương, nhỡ…” Cô chưa kịp nói thì anh đã tự mình đeo cho cô rồi: “ Gang tay bấm

không bao hết toàn bộ ngón tay em lo gì chứ.”

“ Phong Kỳ…hôm nay anh sao vậy?” Mộc Ninh không khỏi nghi

ngờ, đâu có chuyện Phong Kỳ đầu tư cho cô không thèm đòi hỏi gì chứ.

“ Mộc Ninh, nếu tôi cho em làm idol như 3 năm trước em có

chấp nhận không.”

Mộc Ninh ngước mắt

nhìn anh, cô vì làm idol mới ở nhà anh không cô ở đấy làm gì: “ Phong Kỳ vậy

không thể làm công cụ hái ra tiền cho anh, anh sao cho tôi ở nhà anh được chứ?”

Tiếng chuông điện thoại của Phong Kỳ vang lên, anh lập tức

bắt máy: “Có chuyện gì?....Được tôi hiểu rồi…….Hủy hết đi…”

Sau đó anh cúp máy, Mộc Ninh tò mò liền hỏi: “ Sao thế?”

“ Không có gì, đi tôi đưa em đến một nơi.”

……………….

Anh đưa cô tới một khách sạn…nổi tiếng MJ

“ Anh….anh đưa tôi tới đây làm gì?”

“ Em nghĩ thế nào thì là thế đấy.” Phong Kỳ nhún vai bước

xuống xe, Mộc Ninh ngồi đực mặt nhìn anh, cái gì mà nghĩ thế nào ra thế nấy

chứ. Cô nhanh chóng xuống xe cùng ăn, người phục vụ dẫn ăn vào một khu ăn uống

Vip của khách sạn, thì ra là ăn uống thôi làm cô hốt muốn chết

Phong Kỳ kéo ghế cho

cô, anh cười khẽ: “ Hôm nay em khỏi phải ăn cháo, được chứ?”

“Thật sao?”

”Em không thích?”

“Đâu có, tôi thích, đương nhiên thích rồi.”

“ Ồ thế, hả, vậy chúng ta cùng thỏa thuận chút nhé.”

Anh đan hai bàn tay tỳ nhẹ lên bàn, bờ môi hé ra, tim cô hồi

hộp đập.

Thình thịch

Thình thịch

“ Em làm người mẫu cho tạp chí của tôi, ok?”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.