Chương1

Vào 6 năm trước: Nắng mờ nhạt, ngày tàn hứa hẹn một cảm giác

ghê gớm nhất. Căn nhà bỏ hoang bấy lâu giờ như một đống đổ nát chẳng được quan

tâm, nó… mang cả tiếng trẻ con khóc lên khẩn khoảng: “ Chú, chú cho cháu gặp mẹ

đi……”

Cô bé chưa nói hết

câu thì tên kia gầm lên: “ Ngậm mồm, mày còn léo nhéo nữa là tao cho mày gặp

chó sói bây giờ.”

Đó chỉ là một đứa

trẻ con với cái giọng độc ác khiến nó run lên bần bật, đôi tay xoa xoa thu lại,

bé gái giấu bàn tay xước rướm máu đấy đi.

O  O  O

Rồi 13 năm sau “Dịch Thiếu…ca này

khó hơn tôi nghĩ.”

Thư ký Trương gập tập tài liệu, anh đứng nhìn Dịch Phong

Thần đầy ái ngại.

“ Vãn Mộc Ninh, cô ấy

nhập viện, vết thương ở tay có khả năng liệt là rất cao”

“ Phong Kỳ không tha

cho tôi nếu tôi cứu cô ta, tôi cũng không muốn.”

Dịch Phong Thần lặng

lẽ nhếch môi, mặt Trương Lâm méo đi, chẳng thể nói được gì, trước giờ Dịch

thiếu chưa từng từ bất kì một ca bệnh khó, đặc biệt lần này còn là cơ hội hiếm.

Vãn Mộc Ninh bị tổn thương tay nhờ một vụ…kích đọng tinh thần lẫn thể xác.

CHOANG

Tiếng động mang âm đổ vỡ phá tan cái chết chóc

đọng lại, từng mảnh bình ngọc nện xuống nền đá hoa lạnh ngắt, Phong Thần đập

nó, anh tự hỏi có gì mình lại không cứu, tức giận chỉ bởi câu nói tiếp theo của

Trương Lâm: “ Phong Kỳ về nước, cậu ta chắc chắn sẽ đồng ý cậu cứu cô ấy.”

“ Vậy thì tôi phải cứu cô ta thật rồi…5 phút nữa”

5 phút trôi qua nhanh, con người nghĩ ngợi nhanh, trái tim đập thoi

thóp, hy vọng tràn trề và định mệnh vụt qua lại mở màn là một chương mới.

Phòng cấp cứu đầy thiết bị, con người trên bàn

mổ đã hôn mê, tất cả mọi người trong phòng này đều mang một bộ đồ kín từ đầu

tới chân, mọi thứ không xôn sẻ lắm hay sao? Họ lặng lẽ, bĩnh tĩnh lăn từng giọt

mồ hôi đẫm trán.

“ Kéo…dao…kim… chuẩn bị khâu lại…”

Tiếng nói vang lên đều đều, thời gian quả là

lúc chậm lúc nhanh nhưng nó con nhanh hơn nữa bởi sai một ly…đi vạn dặm.

“ Xong, ca mổ thành công.”

Bệnh nhân được chuyển tớ phòng chăm sóc VIP.

Trương Lâm ngồi trong phòng làm việc cũng thở phào khi biết tin, còn Phong Thần

anh thì sao?

“Bác sĩ bạn tôi sao rồi?”

Cô gái trông rất xinh xắn chạy lại

gấp gáp về phía anh, mắt cô vô cùng lo âu thấp thỏm nhìn về phía phòng cấp cứu,

Phong Thần không nói gì bước đi, phụ tá đứng cạnh anh cất tiếng “ Ca phẫu thuật khá thành công, vì bị thương ở

tay nên khoảng một tuần có thể xuất viện.”

“ 1 tuần thôi sao ,có phải quá nhanh không?”

Đáp lại lời cô gái xinh xắn cô phụ tá cười như không: “ Bác sĩ Dịch đã

dặn tôi trả lời như vậy. Cảm ơn.” Rồi cô phụ tá cũng nối gót những con người

còn lại.

“ Minh Nguyên, anh thấy Tiểu Ninh ra viện thế có sớm không?”

“ Không.”

Nói rồi Minh Nguyên quay người bước đi, Liêu

Mẫn nói vọng lại: “ Minh Nguyên anh không thăm Tiểu Ninh sao?”

“ Giúp tôi trông chừng con bé, tôi sẽ quay

lại.”

“ Anh có phải là Anh trai cô ấy không vậy?” Lêu Mẫn lẩm bẩm, cô lề mề

bước đi tới phòng của Mộc Ninh

O  O  O

Sân bay

MJ đông người, Phong Kỳ nhìn quanh, mọi người ai cũng có người tới đón người

đưa nhưng riêng anh thì không, cũng không phải, chỉ là anh thấy mình đang ganh

tị với người khác thôi. Đơn giản là người khác mừng rỡ khi mình trở về, một thứ

anh mong chờ từ lâu mà chưa có ai làm vậy. Nhất là người thân của anh, vô trách

nhiệm, vô cảm, ích kỷ.

Anh

cười nhạt: “ Không thay đổi."

Phong

Kỳ đón một xe taxi, ngồi trong xe anh không nói gì, anh cứ để mình chìm nghỉm

vào mớ suy nghĩ. Anh đã đến thành phố cô sống, đi qua những dãy nhà mà anh từng

níu cô cùng mình hợp tác, những ngày đó thật tuyệt vời tuy nhiên thời gian xa

cô thật là mệt mỏi. Con phố tấp nập vừa quen vừa lạ, đã 3 năm trôi qua và mọi

chuyện đối với anh như một sự cứu thoát, vui vẻ cùng cô vẫy tay nhận giải

thưởng, được nghe cô hát và được tự mình nói lời yêu cô.

“ Tới đường X.” Anh cất giọng lạnh lùng, Phong ký lại im lặng, anh háo

hức muốn xem Vãn Mộc Ninh sau khi từ trối bản hợp đồng giá trị đã phải khổ sở

như thế nào, cái giá đó phù hợp với chuỗi ngày thành kí ức.

“ Đến rồi thưa quý khách.” Người tài xế thấp giọng, Phong ký đưa tờ 500

nghìn rồi xuống xe.

Ngắm nhìn tòa nhà cao chứa đựng căn chung cư của Mộc Ninh, Phong Kỳ thầm

nghĩ ra những hoàn cảnh gặp cô. Cô sẽ ngỡ ngàng, sẽ tức giận rồi đuổi anh đi

nơi khác, có khi cô ấy không sống ở đây nữa…thì sao?

Ting

Thang máy mở ra anh kéo vali lần tới căn hộ của cô và…nhấn chuông.

1s

2s

3s

Một người con trai ra mở cửa, rất đẹp trai, body chuẩn Men, nếu là con

gái, họ sẽ chạy đến tình nguyện làm mọi thứ ngay tắp lự, nhưng xin lỗi

Phong Kỳ là đàn ông, đàn ông với đàn ông anh không có hứng thú.

“ Anh là ai?” Người kia hỏi Phong

Kỳ bằng tông giọng tò mò

“ Đây là nhà của Vãn Mộc Ninh?” Phong Kỳ cười

tươi

“ Đúng, anh tìm Tiểu Ninh làm gì?”

Tiểu Ninh, nghe sao thân mật quá, thân mật tớ

nỗ làm anh tức điên, chỉ sau vài năm mà Mộc Ninh…cô đã có chồng rồi sao? Cô

không chờ anh, nói chính xác thì anh chẳng là cái quái gì để cô phải chờ. Chỉ

có anh thôi, chỉ có anh tự nhận, anh vẫn nghĩ cô là Vãn Mộc Ninh 3 năm về

trước. Giờ Phong Kỳ lại im lặng tới đáng sợ.

“ Tiểu Ninh không có nhà rồi. Lần sau mời anh

quay lại.”

Phong Kỳ cứ lững thững đi, Phong

Kỳ lạnh lùng nay như con sư tủ tháy mồi là cắn, cắn nát mọi thứ, kể cả cô.

Bỗng chuông điện thoại vang lên,

là của Phong Thần: “ Phong kỳ.”

“ Sao?’’

“ Anh đang tìm Vãn Mộc Ninh?”

“ …”

“ Cô ta đang trong bệnh viện ấy.”

“ Được rồi”

Nhất định lần này anh sẽ khiến cô phải li hôn, nhất định cô phải biết đến sự tồn tại của anh để Mộc Ninh trở thành một người của Thiếu gia Dịch Phong

Kỳ .

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.