Chương9

Tình hình mất trật tự

trước mắt làm hai tay Hạ Anh Đông đút ở trong túi quần, ánh mắt bén nhọn, vẻ

mặt khẩn trương.

Trình Diệu Ngang đi theo

sau lưng anh bẩm báo tình huống tổn hại này “‘Lá liễu’,‘Thủy thiên các’ hai cửa tiệm này bị tổn hại vô cùng nghiêm trọng, mặt khác ba gian nhà

hàng bởi vì ngày lễ hôm qua, cho nên không có bị ảnh hưởng, bất quá loại phá hư

này được dùng làm phương thức ghé thăm, không chỉ đơn giản là muốn thu phí bảo

hộ, có khả năng là nhằm vào chúng ta mà đến.”

“Chú tôi nói về vấn đề

này như thế nào?”

“Hạ tiên sinh nói có khả

năng là muốn ông chủ tự mình ra mặt xử lý, dù sao đó là chuyện của cha ngài.”

Năm đó, anh tốn không ít

tiền cùng thời gian mới giải quyết bang phái của cha– dưới danh nghĩa là giải

tán, còn những người phản bội anh thì đưa vào tù; Ngoài mặt tất cả mọi người

nghe theo phương thức xử lý của anh, nhưng có không ít người bí mật không phục

anh, thậm chí còn thành lập bang phái mới.

Bọn họ có ý niệm gì

trong đầu, trong lòng anh đều biết rõ, bất đắc dĩ anh đã thoát ly xã hội đen,

nên không thể nào can thiệp quá nhiều. Thời gian trước, chú anh có nói cho anh

biết, có người dùng tiền muốn mua mạng của anh, chủ mưu chính là người vẫn còn

trong thời gian ở tù.

Xem ra việc này anh

không thể không tự mình giải quyết!

Hạ Anh Đông nghiêm túc

đi ra từ đống đổ nát của “Lá liễu”, nơi này đã trở thành phế tích, một chút

cũng không nhìn ra được cảnh tượng hội trường sang trọng chiêu đãi những người

sáng lập hôm trước.“Diệu Ngang, những cửa tiệm khác đều tạm thời đóng cửa, tiền

lương y theo mà phát, ‘Lá liễu’,‘Thủy thiên các’ cũng tạm thời dừng lại việc

phục hồi như cũ, hết thảy chờ tôi xử lý xong chuyện rồi nói sau.”

“Còn nữa, không cho phép

nói chuyện này cho Tiểu Nhân biết, tôi tạm thời cũng sẽ không đi gặp cô ấy, anh

thay tôi đi đem chìa khoá phòng tôi ở cùng ‘Cái hẻm nhỏ’ về đây” Chỗ ở của anh

cũng là nơi nguy hiểm.

“Vạn nhất Mạc tiểu thư

có hỏi thì sao?”

Hạ Anh Đông liếc hắn một

cái, Trình Diệu Ngang lập tức gật đầu.

“Tôi biết rõ nên làm như

thế nào, bất quá…… ông chủ, phương thức che giấu thật sự không ổn, vạn nhất

nguy hiểm đến Mạc tiểu thư, nên cho cô ấy biết để có tâm lý chuẩn bị trước.”

Trước kia bọn họ đã từng

gặp qua người xấu, ngay cả vợ con cũng không buông tha, khi đó cha anh chính là

đem anh cùng mẹ anh ra nước ngoài, bất quá hắn vô cùng khẳng định Mạc Tử Nhân

tuyệt đối sẽ không an phận xuất ngoại, vì bảo vệ cô, anh phải đổi lại cách làm.


Di? Vốn là sinh hoạt

nhiều việc bề bộn, bỗng chốc trở nên nhàn hạ–

Đầu tiên là ông chủ

phòng vẽ tranh nói hắn và bạn trai phải ra nước ngoài, cho nên tạm dừng việc mở

phòng học ; Mà “Cái hẻm nhỏ” Bởi vì phương tiện có vấn đề phải xử lý, vách

tường phải tạm dừng vẽ; Thậm chí ngay cả Hạ Anh Đông cũng bởi vì phải đi Thượng

Hải, hai người tạm thời không thể gặp mặt.

Mọi chuyện thoáng cái

đều đình chỉ, làm cho cô nhàn hạ đến mức đều ở nhà ngẩn người nhìn vách tường

Cô còn nhớ rõ ngày hôm

qua khi đến “Cái hẻm nhỏ”, Trình Diệu Ngang đã ở chỗ đó, hắn báo rằng Hạ Anh

Đông bởi vì có việc gấp nên phải đi Thượng Hải, còn bảo cô đưa chìa khoá, nói

là đúng lúc có thể nhân cơ hội này tu sửa phòng ở của Hạ Anh Đông, để hai người

tương lai sau khi kết hôn có thể ở.

Mọi chuyện đều có chút

kì lạ, cô lại không thể nói ra được kì lạ ở chỗ nào, chỉ vì lí do quá đầy đủ

làm cho cô không có biện pháp phản bác.

Cô gọi điện thoại cho Hạ

Anh Đông, điện thoại lại tắt máy, làm cho cô thật sự trăm mối như tơ vò; đến

mãi tối muộn, anh mới gọi điện thoại đến.

“Đã xảy ra chuyện gì

sao?” cô mở đầu liền hỏi.

Hạ Anh Đông cảm thấy vô

cùng may mắn chính mình không cùng cô mặt đối mặt, nếu không chắc chắn sẽ không

lừa được cô. “Đúng vậy! Ở Thượng Hải xảy ra chút chuyện, cho nên anh phải chạy

tới xử lý, lần này sẽ mất thời gian khá lâu, cho nên anh thừa dịp tu sửa phòng

ở, nói như vậy trước khi kết hôn có thể bớt việc”.

“Ông chủ phòng vẽ tranh

ra nước ngoài, em hiện tại rất nhàn rỗi.” Nhàn rỗi đến mức muốn xuống bếp độc

hại chính mình.

“Vậy em có muốn hay

không trở về nhà mới chăm sóc mẹ em một chút, chờ anh lần này trở lại, anh cũng

dự định đi gặp bác gái, thuận tiện cầu hôn luôn.” anh hiểu được dời đi sự chú ý

của Mạc Tử Nhân là phương thức nói dối tốt nhất.

“Nhanh như vậy a?”

“Quá chậm, chúng ta quen

biết đã năm năm, nếu như không phải là bởi vì không có liên lạc, nói không

chừng em đã sớm gả cho anh, trừ phi em không đồng ý!” anh đem quyền chủ đạo ném

cho cô.

“Em, ta không có nói như

vậy, anh đừng vu oan cho em.”

“Vậy em cứ đợi trở thành

lão bà của anh đi.”

Hạ Anh Đông nhiệt tình

giống như thường ngày, nhưng đều khiến cô cảm thấy có điểm vội vàng khác lạ,

giống như là đang phòng bị cái gì đó, Mạc Tử Nhân mặc dù suy nghĩ không ra

nguyên nhân, lại mơ hồ cảm thấy không thích hợp, nhưng anh không nói, cô cũng

không muốn buộc anh nói, đành phải tiếp nhận sắp xếp của anh.

“Tại sao không nói

chuyện?” cô lặng yên trầm lặng không nói, anh liền cảm thấy khẩn trương lên.

“Anh Đông, ngày mai em

sẽ trở về nhà mới, em biết rõ anh bận rộn, nhưng mà mỗi ngày gọi cho em ít nhất

một cuộc điện thoại được không?” cô nói câu này rất nặng nề.

“Yên tâm, không có việc

gì.” anh cho cô lời hứa hẹn.

Cúp điện thoại, vẻ mặt

ôn hoà trên mặt Hạ Anh Đông trong nháy mắt quay lại tàn khốc. “Đi xuống phân

phó, vô luận chết sống cũng đều phải tìm ra tên sát thủ kia cho tôi!”

Dù đã rời đi năm năm,

nhưng tên của anh vẫn có người nể sợ, anh nghĩ gây sóng gió có lẽ không thể

nào, nhưng muốn tìm người thật cũng là việc không khó.

“Từ đại ca.” Nam nhân được gọi là Từ đại ca ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua người trước mặt, giống như cười mà như không cười, nói: “Thật sự là khách quý lâu ngày tới thăm! Không nghĩ tới chỗ này của tôi có thể làm cho Hạ Anh Đông đại giá quang lâm, thật sự là vẻ vang cho kẻ hèn này! Các ngươi nói có đúng hay không?” Đại ca thét to một trận, tiểu đệ bên cạnh lập tức luôn miệng nói đúng. Hạ Anh Đông thấy tràng diện này, bất động thanh sắc ngồi ở trước mặt Từ Lực. “Bày bát đũa.” Từ Lực ra lệnh một tiếng, người bên cạnh lập tức bày ngay một bộ bát đũa “Tiểu lão đệ, mặc dù chỗ này của tôi về mĩ vị so với nhà hàng cậu mở kém xa, nhưng cũng có điểm danh tiếng, cậu nếm thử tay nghề đầu bếp của tôi, rồi cho ý kiến đi!” Hạ Anh Đông nghe vậy, lập tức đưa tay gắp thức ăn nhấm nháp từng món, cuối cùng bình luận một câu, người bên cạnh nghe được sững sờ, Từ Lực nhưng lại một mặt nghe, một mặt cười. Cuối cùng, Từ Lực đập bàn một cái, những người đứng ở phía sau Hạ Anh Đông đều phòng bị đứng lên. “Tiểu lão đệ quả nhiên là đương kim đầu bếp! Mỗi một điểm đều nói đúng đáy lòng tôi, bất đắc dĩ đầu bếp nhẫn nhịn khó tìm, nếu không tôi sớm thay đổi lão nhân kia.” “Nếu Từ đại ca cần, tôi sẽ đề cử vài đầu bếp tốt” “Ha ha ha!” Từ Lực lanh lảnh cười một tiếng, lại vỗ vỗ vai Hạ Anh Đông. “Mặc dù tôi rất muốn đáp ứng, nhưng tôi là người rất coi trọng tình bạn cũ, không có biện pháp nói đổi liền đổi, dù sao ăn mười năm, ăn không ngon cũng ăn ra một chút tình cảm, bất quá cậu vẫn có thể đề cử đầu bếp kia đến đây, để cho tôi ngẫu nhiên nếm thức ăn tươi cũng không tồi.” Hạ Anh Đông nhẹ nhàng gật đầu. “Tốt lắm, tôi biết rõ cậu tới đây nhất định có việc, không vòng vo nữa, muốn tôi hỗ trợ gì, bất quá tô icó một điều kiện nhỏ, tiểu lão đệ thấy thế nào?” Từ Lực sau khi linh tinh lang tang nói một đống, nhanh chóng đi vào chủ đề chính, ánh mắt nhìn như vô hại cũng trở nên sắc bén rất nhiều. “Được thôi, Từ đại ca mời nói.” Hạ Anh Đông thủy chung giữ vững thái độ bình tĩnh, không gợn sóng. “Cậu cũng biết, những thủ hạ kia của cậu cũng có chút tâm tư, dù cho cậu giải tán bọn họ, bọn họ cũng không thể tâm phục khẩu phục, cho nên mới thay người khác ra mặt.” Hạ Anh Đông hiểu ý tứ của Từ Lực “Bọn họ là những người phản đối tôi, nếu tôi ra mặt thì rất khó khuyên bọn họ.” “Ha ha.” Từ Lực lại uống một chén rượu, bày tỏ hào khí “Tôi biết rõ, tôi biết rõ, cho nên tôi muốn là không phải là những kẻ chỉ biết gây phiền toái cho tiểu đệ, tôi muốn chính là mấy vị nguyên lão trung gian, tôi muốn chính là người có thể làm được việc, có thể nghĩ kế giúp người, tôi nhưng không muốn nuôi người rảnh rỗi.” Hắn tính toán chính là muốn đánh cho ổn, đánh cho chuẩn. Hạ Anh Đông rất rõ ràng, đây chính là thời cơ mấu chốt để Từ Lực chính trực mở rộng thế lực, xử lý thật tốt, có thể nắm trong tay cả khu vực Đài Bắc lớn tinh hoa; Xử lý không ổn, liền có khả năng vĩnh viễn không quay đầu lại được, bởi vậy hắn cần trợ thủ, cho nên anh trầm ngâm. Từ Lực tiếp tục gắp thức ăn, trong chốc lát lại mở miệng, “Tiểu lão đệ, mấy vị trưởng bối của cậu sở dĩ còn không chịu về hưu, còn không phải là bị cậu liên lụy hay sao, dù sao bọn họ vẫn còn mong đợi cậu, nếu như cậu để cho bọn họ tới chỗ tôi làm việc, bọn họ liền trở nên bận rộn, sẽ không có khả năng tồn tại những tâm tư đó, cậu cũng sẽ không dẫn tới bị ghen ghét, mặt tiền cửa hàng cũng có thể bình an vô sự, cậu nói đây là không phải là rất có lời sao?” “Từ đại ca, tôi đồng ý.” “Ha ha ha –” Từ Lực mặt mày hớn hở vươn tay “Rất tốt, tôi rất thích người dứt khoát, chuyện của cậu cũng là chuyện của tôi, cậu yên tâm, tôi nhất định sẽ giúp cậu xử lý thỏa đáng, cậu cứ hưởng thụ thật tốt với bạn gái của mình đi” Hạ Anh Đông nghe vậy, ánh mắt sắc bén liếc nhìn hắn. Từ Lực trên mặt như xưa mang theo ý vui vẻ, giống như là đang xem cuộc vui “Ở lại bên cạnh cô ấy đi! Tôi nếu đã có thể tìm tới, những người khác cũng có khả năng tìm được, chẳng lẽ cậu cảm thấy một mình cô ấy có thể ứng phó sao?” Hạ Anh Đông không có nói thêm nữa, lập tức đứng dậy rời đi.

Trời mưa, Mạc Tử Nhân

vẫn ngồi ở bên ngoài vẽ tranh; Dòng suy nghĩ của cô có điểm loạn, chỉ có vẽ

tranh mới có thể làm cho cô cảm thấy bình tĩnh.

Cô cũng không phải là

ngu ngốc, trong lòng biết Hạ Anh Đông nhất định có việc gì đó giấu cô, nhưng

anh không muốn nói, cô cũng không cách nào c**ng b*c, chỉ có thể chờ sau đó mới

hỏi anh.

Mặc dù không thích bị

người khác giấu diếm, nhưng vẫn phải xem tình huống, điểm này cô hiểu.

“Tiểu Nhân, mưa rất lớn,

mau đến uống canh đậu đỏ.” Từng Lương Ngọc bưng hai chén canh đậu đỏ đi vào

phòng khách.

Mắt thấy mưa rơi càng

lúc càng lớn, Mạc Tử Nhân đành phải nghe lời đi vào trong phòng.

Từng Lương Ngọc nhìn con

gái đã uống vài ngụm canh nóng ấm dạ dày sau mới hỏi: “Có phải hay không đã xảy

ra chuyện gì?” Con gái khó có được thời gian lâu như vậy ở cùng nàng, bà kỳ

thật thật cao hứng, nhưng cũng nhìn ra được bảo bối có tâm sự.

Quả nhiên không thể

thoát khỏi sự quan sát nhạy cảm của mẹ.“Anh Đông có việc không có nói với con……

con rất lo lắng.” Đã một tuần lễ, dù cho mỗi ngày đều có một cuộc điện thoại

báo bình an, cô vẫn khó có thể an tâm.

“Anh Đông là không muốn

làm cho con lo lắng, nhịn một chút, chờ chuyện xong thì hỏi lại nó.” Từng Lương

Ngọc phân tích tình thế.

“Con đương nhiên biết rõ

a! Chỉ là…… Khó tránh khỏi sẽ lo lắng, dù sao hoàn cảnh lúc trước của anh ấy

vạn nhất không sạch sẽ, sẽ có vấn đề về sau……” Đột nhiên tán gẫu về việc này,

cô ngẩng đầu nhìn lén ánh mắt mẹ mình, mới nghĩ đến cô là có đề cập qua Hạ Anh

Đông là bạn trai của mình, mẹ lúc ấy không có ý kiến, nhưng có thật sự là đồng

ý không? “Mẹ, mẹ có phản đối con cùng Anh Đông không?”

Bởi vì cha dính líu đến

đến xã hội đen, cộng thêm việc xã hội đen thường xuyên chạy tới nhà bọn họ, làm

cho hàng xóm trong lúc đó nghị luận rối rít, làm cho hai mẹ con cô đối với hắc

đạo rất không có cảm tình tốt; Nhưng bây giờ cô với Hạ Anh Đông cùng một chỗ,

có một số việc tất phải thay đổi, cô có thể, nhưng không biết mẹ cô cũng có thể

tiếp nhận được hay không.

Từng Lương Ngọc thong

thả ung dung uống canh đậu đỏ, quẹt miệng một cái “Con thích là tốt rồi, thích

mới là điều quan trọng nhất.”

“Mẹ không có ý kiến gì

sao?” Nghe thấy đáp án đó, cô thở phào nhẹ nhõm, bất quá vẫn là rất khẩn

trương, dù sao cô rất quan tâm đến ý kiến của mẹ mình.

“Con hi vọng mẹ có ý

kiến gì? Nếu như mẹ thật sự phản đối, con sẽ đồng ý cùng nó chia tay sao? Vạn

nhất nó rất thích hợp với con, lại bởi vì mẹ phản đối mà kiếp này các con không

thể cùng một chỗ, vậy mẹ chẳng phải là biến thành tội nhân rồi hay sao? Cho nên

mẹ hi vọng con vui vẻ là tốt rồi, con vui vẻ, mẹ cũng yên lòng.”

“Con với Anh Đông cùng

một chỗ rất vui vẻ.”

“Vậy là tốt rồi, chỉ cần

nó đối xử tử tế với con thật tốt là đủ rồi.” bà đối với Hạ Anh Đông ấn tượng

mặc dù không tốt, duy nhất có thể xác định chính là, bà tin tưởng Hạ Anh Đông

vẫn có bản tính thiện lương, không phải là người vi phạm pháp luật, bây giờ

nghe anh đã thoát ly xã hội đen, bà đương nhiên yên tâm rất nhiều.

Đã được mẹ đồng ý, Mạc

Tử Nhân rốt cục nở nụ cười. “Mẹ, con hôm nào đưa Anh Đông tới thăm mẹ.”

“Cũng tốt, tìm thời gian

cùng nhau ăn……” Từng Lương Ngọc bỗng nhiên cười một tiếng, “Hay là hôm nay luôn

đi!”

“Hôm nay?!” cô nghe được

không hiểu ra sao.

Từng Lương Ngọc chỉ chỉ

ra cửa, Mạc Tử Nhân quay đầu ra, trông thấy Hạ Anh Đông đã đứng ở ngoài cửa,

còn đang bị ướt từ đầu đến chân.

“Anh Đông……” Liếc thấy

bạn trai đi vào nhà, cô chỉ cảm thấy vừa mừng vừa sợ.

Hạ Anh Đông vỗ vỗ nước

mưa trên người, đi vào trong nhà. “Bác gái, đã lâu không gặp.”

Từng Lương Ngọc hướng

anh gật gật đầu. “Mẹ đi múc chén canh đậu đỏ.”

Mạc Tử Nhân nhìn anh một

cái, cũng liền gấp rút đi lấy một cái khăn lông lớn đi ra.“Như thế nào cũng

không mang theo cái ô?”

“Đến đầu đường mới phát

hiện trời mưa, nơi này bất tiện không lái xe vào được, xe dừng ở bên ngoài, cho

nên dính chút mưa, không có gì đáng ngại.” Dù cho Từ Lực không nói, anh cũng

muốn tới thấy cô, một mặt dùng xác nhận cô có bình an hay không.

Từng Lương Ngọc lúc này

bưng canh đậu đỏ đi ra, lại thức thời lùi lại, lưu lại không gian riêng cho họ.

“Như thế nào đột nhiên

tới đây, chuyện kia đã giải quyết chưa?”

“Xin lỗi đã làm cho em

lo lắng, giải quyết hết sức thuận lợi”

“Đã xảy ra chuyện gì?”

“Lúc trước có người muốn

tìm anh gây phiền toái, anh sợ sẽ dính líu đến em, mới hi vọng em trở về nhà

mới” anh lời nói thấm thía bày tỏ.

“Anh Đông, em thật sự

không thích bị lừa gạt, dù cho không giúp được gì cho anh, em cũng vẫn muốn

biết; Em không hy vọng mình là người cuối cùng mới biết được, làm như vậy em có

cảm giác như cách anh…… Rất xa.”

Hạ Anh Đông cầm chặt lấy

tay của cô, hiểu ý cười. “Được, nếu như có lần nữa, anh sẽ nói cho em biết đầu

tiên, sẽ không để cho em lo lắng.”

Mạc Tử Nhân ấm áp cười

cười, đầu tựa vào ngực của anh. “Anh chừng nào thì đi?”

“Anh nghĩ sẽ ở lại vài

ngày, thuận tiện cùng mẹ em ôn chuyện.”

“Anh có nhiều chuyện để

tán gẫu với mẹ em sao?”

“Đương nhiên, chúng ta

có rất nhiều chuyện để tán gẫu, thuận tiện tán gẫu với người một chút, khi nào

thì chịu gả em cho anh? Nếu không sớm một chút đem em về, anh cuối cùng cảm

thấy cuộc sống hàng ngày thật nhàm chán.” Anh khoa trương nói.

Mạc Tử Nhân bị anh chọc

cười.

“Tiểu Nhân, anh là thật

sự muốn cùng em sống cả đời bên nhau.”

Cô xấu hổ ngẩng đầu nhìn

anh, sợ hãi trả lời, “Được!”


Hạ Anh Đông thắp hương,

cầm trong tay một nén nhang đứng ở trước bài vị tổ tiên Mạc gia, chắp tay trước

ngực, đáy lòng nói lẩm bẩm –

“Bác trai, về sau con

nhất định sẽ chiếu cố thật tốt cho Tiểu Nhân cùng bác gái, người không cần lo

lắng, lúc trước nợ ân tình của người, con vẫn chưa thể báo đáp được, chỉ có thể

dùng hết sức mình để cho hai người bọn họ vui vẻ, đây cũng là chuyện duy nhất

con có thể làm; Hi vọng người trên trời có linh thiêng, có thể phù hộ mẹ con họ

hết thảy bình an.”

Cắm nén hương thơm ngát

vào trong lò, Hạ Anh Đông lại khom lưng vái ba vái, cung kính lại thành kính,

vái xong anh ngồi ở trước bàn ăn chuẩn bị ăn cơm.

Mạc Tử Nhân vừa vặn đem

món ăn bưng ra, len lén hỏi anh “Anh và cha em nói gì đó?”

“Bí mật.” Xác định đây

đúng là chuyện anh không thể nói cho cô biết, vĩnh viễn cũng không thể nói!

Cô không khỏi nhíu mày.

“Anh và mẹ em có chuyện để nói, ngay cả ba em, anh chưa từng thấy cũng có bí

mật, có thể hay không quá hiểu được lôi kéo quan hệ a?”

“Anh đã là con rể chuẩn

nhà em, cho nên việc này không gọi là lôi kéo quan hệ, gọi là đặc quyền của con

rể.” anh nói một cách đương nhiên.

Cô nghe được không hiểu

ra sao. “Em như thế nào chưa nghe nói qua?”

“Bởi vì em không phải là

con rể.”

“Được rồi, tới dùng cơm

thôi.” Từng Lương Ngọc đem súp bưng ra, cười nói.

Trên bàn không có sơn

hào hải vị gì, nhưng đều là Từng Lương Ngọc làm, mỗi món ăn thoạt nhìn đều thập

phần mỹ vị. “Không phải là thức ăn tinh xảo cũng vẫn ngon.”

“Mẹ quá khiêm tốn, con

lần đầu tiên được thưởng thức tài nghệ của người cũng rất thích.” Buổi chiều,

anh đã cùng Từng Lương Ngọc nói sự tình — nếu đã xác định, cũng không cần phải

kéo dài, miễn cho tăng thêm sự cố phát sinh.

Thực nịnh bợ…… Mạc Tử

Nhân âm thầm nghĩ.

“Tôi nghe Tiểu Nhân nói

cậu là đầu bếp, có mở cửa tiệm sao?”

“Trên tay con đang có

năm nhà hàng, bất quá ở cửa tiệm mới, con chính thức làm đầu bếp, con còn mời

Tiểu Nhân giúp con vẽ bích hoạ, chờ ngày cửa tiệm khai trương, mẹ nhất định

phải tới dự”

“Được! Nhanh lên thừa

dịp ăn cho nóng đi!” Từng Lương Ngọc nhìn qua bộ dáng hạnh phúc ngọt ngào của

cô dâu mới, trong nội tâm không khỏi tưởng niệm đến chồng mình — dù cho khốn

khổ thì như thế nào, hạnh phúc mới là chuyện trọng yếu nhất, bà cùng chồng đã

qua đời một đường dắt tay làm bạn, bất đắc dĩ không thể đi đến cuối cùng; Hôm

nay co gái có thể đạt được hạnh phúc, bà chỉ trông mong bọn họ có thể cùng nhau

sống đến già.

Sau khi ăn xong, Hạ Anh

Đông đi vào phòng của Mạc Tử Nhân, bên trong nồng nặc mùi thuốc màu.

“Ngại quá, bởi vì phòng

hơi nhỏ, cho nên bức tranh đều bày ở phòng em, hương vị nặng nề một chút.”

Hạ Anh Đông chú ý tới

khi Mạc Tử Nhân trở lại gian phòng của mình, cả người liền trở nên rất buông

lỏng, nhìn ra được ở trong hoàn cảnh quen thuộc cô sẽ an tâm; Cũng giống như

anh, đứng ở trong phòng bếp, anh giống như là trở lại không gian quen thuộc

nhất, có thể yên tâm bắt tay vào làm việc.

Mạc Tử Nhân giống như

đang tìm đồ, rất nhanh tìm được rồi, lấy ra cho anh xem, đó là vài khung tranh

màu nước, trong đó cũng trộn lẫn mấy tờ bức tranh, tất cả bức tranh đều là cảnh

trí bên ngoài phòng cô, có sáng sớm, trời chiều cùng ban đêm, bất đồng thời

gian lẫn cảm giác, mỗi một bức tranh đều có đặc sắc, chẳng phân biệt được cao

thấp.

“‘Cái hẻm nhỏ’ phải là

dùng những thứ cảm giác này tạo nên a?”

Hạ Anh Đông thừa nhận.

“Đúng vậy! Vào lúc em nói với anh, anh cảm thấy được rất phù hợp, đó chính là

cảm giác anh muốn — anh liền đương hi vọng kiến tạo ra một cỗ hoài niệm, cảm

giác nhớ tình bạn cũ, ‘Cái hẻm nhỏ’ của anh chỉ hoan nghênh khách quen, có lẽ

là bởi vì bối cảnh quan hệ, anh không có biện pháp hầu hạ khách nhân xa lạ, chỉ

muốn cùng bạn bè cùng nhau tán gẫu hưởng thụ cảm giác khi dùng cơm, cho nên len

lén dùng ý niệm của em, em đừng trách móc.”

“Cá tính của em với anh

không khác biệt nhau lắm, cũng không còn biện pháp mạnh vì gạo, bạo vì tiền,

anh cũng thích ý nghĩ của em, em thật cao hứng, em sẽ không trách móc.” Mạc Tử

Nhân cùng anh sánh vai mà ngồi, cười nói trò chuyện.

“Em có muốn tới giúp anh

không?”

“Giúp anh? Đúng là emcái

gì cũng không biết, anh nhất định bảo em vào phòng bếp hỗ trợ sao?” Nàng cảm

thấy rất mừng rỡ.

Dù cho “Cái hẻm nhỏ”

Không tốn quá nhiều tài chính để trang hoàng lộng lẫy, nhưng thật vất vả mới

làm xong, tốt nhất đừng có lại phải xây lại lần nữa.“Em có thể đảm đương phục

vụ sinh, lúc không có việc gì ở trong tiệm vẽ tranh; Có cửa tiệm không phải là

để mời em đến hát làm nóng không khí sao? Anh liền mời em tới vẽ bức tranh dùng

làm nóng không khí.”

“Thật vậy chăng?” Sáng

kiến này rất đặc biệt, là cô lần đầu tiên nghe qua, không khỏi nhao nhao muốn

thử. “Em thật sự có thể ở trong tiệm của anh vẽ tranh sao?”

Cửa tiệm của bạn trai ở

trong ngõ hẻm yên tĩnh, hoàn cảnh rất tốt, cảnh sắc ngoài cửa sổ cũng rất đẹp,

nếu như có thể vẽ tranh nhất định rất tuyệt.

“Đương nhiên, em là hoạ

sĩ chuyên vẽ trong tiệm của anh, ai cũng không cho phép đoạt.”

Mạc Tử Nhân cười ngọt

ngào, đầu liền tựa ở trên vai của anh. “Anh Đông, em là thật sự, thật sự, thật

sự thật thích anh.” Cô thật sự thật yêu người nam nhân này.

“Có hay không hối hận

hướng anh tỏ tình?” anh nhớ tới việc nhầm lẫn này, cười trêu nàng.

Mạc Tử Nhân lập tức đỏ

mặt. “Ai da, đó đã là chuyện cũ trước đây, anh còn muốn cùng emso đo a?”

“Anh là người rất mang

thù ……”

Cô gần như nịnh nọt hỏi “Kia Hạ tiên sinh hi vọng em như thế nào đền bù cho anh?”

Hạ Anh Đông lập tức quỳ

gối trước mặt cô, từ trong túi lấy ra một chiếc nhẫn. “Hãy lấy anh!” Dù cho đã

nói hay lắm, nhưng vẫn phải nên có hành động cầu hôn.

Di…… Buổi chiều bọn họ

không phải là đều nói xong cả rồi sao?

Cho dù cô cũng ở tại

hiện trường, mẹ cô cùng anh xem cô như không tồn tại, cùng nhau thảo luận hôn sự,

cô còn tưởng rằng mình đã bị bán.

“Hãy lấy anh, cả đời

không rời khỏi anh, được không?” Đối với vẻ mặt ngây ngốc của cô, anh lại hỏi.

Mạc Tử Nhân yên lặng rũ

xuống rèm mắt, nhẹ nhàng gật đầu, bởi vì cô cũng chưa từng nghĩ tới muốn gả cho

ai ngoại trừ Hạ Anh Đông.

Cô thật sự rất cố chấp,

nhận định chính là nhận định.

Hạ Anh Đông đeo chiếc

nhẫn vào ngón tay của cô, cúi đầu hôn lên chiếc nhẫn. “Chiếc nhẫn này có lẽ

không phải là kiểu dáng trẻ trung gì, bất quá nhưng lại là chiếc nhẫn lúc cha

mẹ anh kết hôn, anh không cẩn thận làm mất nhẫn của cha anh, chỉ còn lại của mẹ

anh, hiện tại tặng cho em, về sau để lại cho con trai.”

Mạc Tử Nhân xem xét

chiếc nhẫn một cách tinh tế tường tận, nụ cười sáng lạn bên môi không biết vì

trông thấy cái gì, lúc sau bỗng dưng hạ xuống, chỉ thấy cô nhanh chóng bỏ chiếc

nhẫn xuống quan sát bên trong, đột nhiên sắc mặt kinh biến. “Chiếc nhẫn của cha

anh là như thế nào mất đi?”

Hạ Anh Đông nhẹ nhàng

nói qua. “Anh…… Không nhớ rõ.”

Cô đầu mày cau lại nhìn

anh, lấy sự hiểu biết của cô đối với anh, đồ trọng yếu như vậy làm sao có thể

bị mất đi được. “Là năm năm trước mất đi …… Đúng không?”

Hạ Anh Đông vẫn yên lặng

không nói.

Mạc Tử Nhân đứng

thẳng dậy, ra khỏi phòng, chỉ chốc lát sau lại quay lại, trong tay có một chiếc

nhẫn khác giống hệt, chỉ là tương đối lớn một chút, vừa nhìn cũng biết là của

nam giới. “Có phải cái này không ?”

Hạ Anh Đông không cần

đến gần xem, cũng nhận được đó chính là chiếc nhẫn của cha anh, trong nháy mắt

hai mắt anh nhắm nghiền, tay nắm chặt thành nắm đấm.

Quả nhiên, có một số

việc thủy chung là giấy không thể gói được lửa.

“Đúng……” anh bất đắc dĩ

khẳng định.

Mạc Tử Nhân hốc mắt lập

tức phiếm hồng, nước mắt đã ngưng tụ, tùy thời đều có khả năng chảy xuống, cô

giơ cao hộp đựng chiếc nhẫn kia ép hỏi: “Vì cái gì……Anh muốn hại

chết chae m?!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.