Chương5

Nằm mộng!

Mạc Tử Nhân vẻ mặt mệt mỏi, đang ngồi trên giường đứng

dậy, nhìn thoáng qua đồng hồ trên bàn, mới bốn giờ mười phút.

Cô cho rằng mình đã ngủ thật lâu, ai ngờ mới nằm có

mười phút; Hẳn là có quan hệ với giấc mơ kia, không nghĩ tới chuyện đã cách lâu

như vậy, cô cũng chỉ mơ thấy chút ít chuyện trước kia –

Cha cô sau khi qua đời, trong nhà bởi vì kinh tế cùng

một số sự việc vặt vãnh khác, làm cho mẹ con cô đau đầu suy nghĩ giải quyết vấn

đề, về sau lại lục tục có người của hắc đạo tìm tới cửa, bảo là muốn hỗ trợ

cái gì đó cho mẹ con cô, mặc cho mẹ con cô từ chối nhã nhặn như thế nào, đều cự

tuyệt không được, cũng bởi vậy dẫn đến hàng xóm nghị luận rối rít, thậm chí

hoài nghi mẹ con cô có quan hệ với hắc đạo; Cuối cùng mẹ con cô không chịu nổi

sự phiền nhiễu kia, rốt cục vào một đêm đã dọn nhà đi.

Nháy mắt đã năm năm, cô trở nên thành thục rất nhiều,

nhưng bất đắc dĩ chính là, cá tính dễ dàng xấu hổ vẫn như xưa không thay đổi,

chỉ cần gặp gỡ người làm cô khẩn trương, cô vẫn như xưa sẽ nói lắp.

Cha qua đời, đau xót từ từ phai nhạt, cô cũng chưa

từng liên lạc qua với A Đông, bởi vì cô cảm thấy không cần thiết — bọn họ cuối

cùng là hai người ở hai thế giới khác nhau, có gặp mặt cũng cũng chỉ mang lại

phiền toái.

Ngẫu nhiên cô nhớ lại, nhớ tới người kia tuy mặt mũi

bên phải bị đánh bầm dập, con mắt trái sưng thành hình quả bóng bàn lớn, chỉ

còn lại mắt phải trong suốt; Cô cứu anh coi như là duyên phận, bởi vậy cô rất

hi vọng anh có thể đi trên con đường chính nghĩa, hi vọng anh hết thảy mạnh

khỏe…… Về phần từng có làm qua việc gì, coi như là chuyện đã qua.

Nếu đã không ngủ được, Mạc Tử Nhân chuẩn bị đứng dậy

giặt quần áo, lúc này điện thoại di động vang lên, là một con số xa lạ; Tại lúc

bắt máy, cô hoàn toàn không

nghĩ tới sẽ là Hạ Lập Dương gọi tới.

“Làm sao anh biết số di động của tôi?”Hạ Lập Dương

cũng không rầy rà, trực tiếp đi vào chủ đề. “Muốn biết số điện thoại di động của

cô cũng không khó khăn, bất quá cô có thời gian nói chuyện với tôi một lát hay

không — tôi nghe nói cô thời gian trước liên tục không tìm được việc làm, cho

nên muốn giúp cô giới thiệu một công việc tốt.”

Ha ha, anh họ dám quấy nhiễu hắn đi du lịch vòng quanh

thế giới, hắn tìm bạn gái của anh họ ra tay.

“Cám ơn anh, ta đã tìm được công việc.” Hạ Lập Dương

quả nhiên là người tốt, lại sẽ nhiệt tâm như vậy.

“Nhanh như vậy, công việc gì?” Cái gì? Hắn chậm một

bước? Thật là làm cho hắn tức chết mà.

“Dạy học ở phòng vẽ tranh .”

Hắn suy nghĩ một chút “Vậy hẳn là buổi tối mới có thể

đi dạy đi?”

“Ừ, buổi tối bảy giờ mới lên khóa.”

“Thật tốt quá!” Thật may là trời không tuyệt đường

người, hắn còn có cơ hội. “Cô có nghĩ đến ban ngày tìm thêm một công việc khác

không? Thời gian không lâu, đại khái hai tháng có thể kết thúc, tiền lương rất

cao đó!”

“Là công việc gì?” cô tò mò hỏi.

Đồng thời cô cũng phát giác được một việc— trước kia

khi trông thấy Hạ Lập Dương, hoặc là nghe thấy thanh âm của hắn, tim của cô đập

cũng sẽ vô ý thức nhanh hơn, nhưng lần này không chỉ không có tình huống như

vậy, thậm chí cô cũng không lại nói lắp.

“Giúp một gian nhà hàng sắp khai trương vẽ bích hoạ

(*),đang lúc nhà hàng kia dự tính ba tháng sau sẽ phải khai trương, cho

nên muốn trong hai tháng vẽ xong, tiền lương là……” Hạ Lập Dương nói một con số

làm cho Mạc Tử Nhân cơ hồ nghẹn họng nhìn trân trối con số. “Vốn là tôi muốn

nhận công việc này, bất quá tôi tạm thời có chuyện gấp rút khác, tôi tin tưởng

cô có thể đảm nhiệm được công việc này.”

(*bích họa:Bích là tường ; họa là tranh,

vẽ. Vậy bích họa nghĩa là tranh vẽ thẳng lên trên tường.)

Mạc Tử Nhân tâm động, dù sao phần tiền lương kia xác

thực rất lớn, có thể cô vẫn có băn khoăn. “Đúng là đối phương là tìm anh đến vẽ

bức tranh, nếu do tôi tiếp nhận công việc của anh, có thể hay không không tốt

lắm?”

“Cô yên tâm, tôi đề cử người tuyệt đối có danh tiếng,

nếu như cô đáp ứng, vậy thì bây giờ liền đến đó, ông chủ đúng lúc đang ở đó, có

thể lập tức phỏng vấn, như thế nào?” Hạ Lập Dương vì cuộc hành trình vòng quanh

trái đất của mình, rất cố gắng thuyết phục. “Công việc này thật sự rất tuyệt,

cô tuyệt sẽ không thua thiệt! Hơn nữa nếu phối hợp tốt, nói không chừng còn có

cơ hội lần sau .”

Đối với công việc này có điểm động tâm, Mạc Tử Nhân

lại đột nhiên nghĩ đến có việc hỏi Hạ Lập Dương. “Cái kia…… Có chuyện không

biết có thể hay không hỏi anh được hay không?”

“Hỏi a!” Hắn sảng khoái trả lời.

“Về anh họ của anh…… Anh cảm thấy anh ấy đến tột cùng

là một người như thế nào?” Nàng đối với người xa lạ tâm luôn luôn bất an.

Hạ Lập Dương nghi hoặc hỏi: “Cô không phải là thích

anh họ tôi, mới hướng anh ấy tỏ tình à? Như thế nào lại không hiểu biết về anh

ấy?”

Ách……Việc này nên giải thích thế nào mới thỏa đáng?

“Tôi, tôi……” Xong đời, lúc này cô không phải là nói lắp, mà căn bản là nói

không được nữa.

Hạ Lập Dương cho rằng cô là thẹn thùng không dám nói,

bên cạnh thử thay cô giải trừ lúng túng. “Tôi biết rồi, cô yêu thích anh họ của

tôi, đương nhiên sẽ muốn biết càng nhiều về anh ấy; Cô yên tâm, anh họ của tôi

thật sự rất tốt, có lẽ trước kia từng đi nhầm đường lạc lối, nhưng bây giờ đã

quay trở lại thành một người tốt, ngoại trừ ngẫu nhiên sẽ hút thuốc, uống chén

rượu, anh ấy không đánh bài, không đi nơi thanh sắc, trọng yếu hơn là, anh ấy

đối với nữ nhân đều giữ một khoảng cách, trên thực tế tôi cũng chưa từng thấy

anh ấy quen với bạn gái.”

Có lần hắn còn hoài nghi anh họ có hay không có vấn

đề, bây giờ nhìn thấy anh họ rốt cục động tâm như những người bình thường, lúc

này mới thở phào nhẹ nhõm.

“Anh ấy không có quen bạn gái?” thật không thể tưởng

tượng nổi, rõ ràng là nam nhân xuất sắc như vậy, không phải sao?

“Tôi là nghe cha tôi nói qua, đã từng có một lần anh

họ tôi gặp nạn, có một cô gái cứu anh ấy, đúng là về sau cô gái kia cũng rời

anh ấy đi, không biết đó có phải là nguyên nhân hay không, nhưng tôi phát hiện

từ khi sự việc đó xảy ra, anh ấy liền thật sự không có quen với bất kì cô gái

nào”

Thì ra là Hạ Anh Đông có thích một người, chỉ là không

giống như những gì cô đã tưởng tượng — không nghĩ tới anh lại là người chung

tình như vậy?

“Cho nên cô cứ việc yên tâm cùng anh ấy ở một chỗ,

tuyệt sẽ không có người nào đó đến phá hư …… Tôi nghĩ trên thực tế cũng sẽ

không có người nào dám tới phá hư đâu…… với cá tính như vậy của anh họ, như thế

nào lại sẽ có cô gái đáng yêu thích anh ấy được, thật là làm cho tôi khó có thể

tưởng tượng; Đúng rồi, cô là ở nơi nào biết anh họ của tôi?” Hắn đối với việc

này cảm thấy hiếu kỳ, hết lần này tới lần khác anh họ nói năng thận trọng, hại

hắn hoàn toàn hỏi không ra một chút tin tức gì.

Ách…… Lại một vấn đề khó có thể trả lời, cô cảm thấy

thật phiền não — hiện tại cô đã là đâm lao phải theo lao, căn bản không dám mở

miệng nói thật!

Đối với Hạ Anh Đông nói thật là một chuyện, đối với Hạ

Lập Dương nói thật lại là một chuyện khác, dù sao người trong lòng cô là Hạ Lập

Dương, nếu để cho hắn biết rõ cô tỏ tình sai người, chẳng phải là rất mất mặt

sao!

Mặc dù hiện tại cô không hề cảm thấy buồn bực ảo não,

nhưng loại chuyện nhầm lẫn tai hại này, tốt nhất là không cần phải quá nhiều

người biết đến, như thế sẽ tốt hơn.

Hạ Lập Dương lại lầm tưởng Mạc Tử Nhân là thẹn thùng

không muốn nói, dù sao hắn và cô không thân quen, chỉ biết cô và hắn đều là bạn

học — cô tựa hồ thật sự rất thẹn thùng, cô không giỏi giao tiếp, nhưng cô lại

sẽ thích anh họ của hắn như vậy, quả thực làm hắn không thể tưởng tượng nổi!

Bất quá tình yêu không phải là một sự việc tầm thường,

một khi tới thời điểm, đúng là ngăn cản cũng không ngăn được.

“Đừng suy nghĩ về lời của tôi nữa, hai người vui vẻ là

trọng yếu nhất. Đúng rồi, công việc này cô nguyện ý tiếp nhận không? Được rồi!

Tôi lại len lén nói cho cô biết, công việc này ngoại trừ tiền lương mê người

ra, điểm trọng yếu nhất là, cô có lẽ có thể cùng anh họ của tôi làm việc với

nhau!”

Mạc Tử Nhân kinh ngạc hỏi: “Anh nói cái gì?”

Con cá quả nhiên mắc câu rồi. “Quán đó là của anh họ

tôi, cho nên anh ấy rất có thể sẽ thường xuyên đến đó, hai người đúng lúc có

thể thừa cơ hội bồi dưỡng một chút tình cảm, tôi đây đúng là đang giúp hai

người đó!”

Nhưng thật ra là cá giúp nước, hay nước giúp cá — hắn

giúp bọn họ tăng tiến tình cảm, cô giúp hắn có thể đi du lịch vòng quanh thế

giới. “Đây chính là cho cô cơ hội tốt để thâm nhập hiểu rõ anh họ của tôi hơn

!”

Hiểu rõ Hạ Anh Đông hơn…… Mạc Tử Nhân kỳ thật cảm thấy

thập phần hoang mang.

Mới đầu, cô cự tuyệt Hạ Anh Đông, nhưng anh vẫn cố ý

muốn theo đuổi, mặc dù căn bản không có động tác tiếp theo…… Đã như vậy, bọn họ

không phải là nên đi trở về quan hệ đường thẳng song song như lúc trước, không cần bất quá phải có quan hệ gì đó với nhau hay sao?

Trực giác nói cho cô làm như vậy là chính xác nhất,

hết lần này tới lần khác…… Đáy lòng vẫn nhớ kỹ đêm đó tại trước cửa nhà hàng

“Lá liễu” anh ôm cô — cái ôm kia rất nhẹ, lại làm cho cô khó có thể

quên.

Cô thích Hạ Lập Dương dài đến bốn năm, nhanh như vậy

liền “Thay lòng”, tựa hồ rất không thể nào nói nổi, đáng tiếc Anh Đông hành

động mập mờ không rõ, lại làm cô cảm thấy rất do dự, nếu như có thể chán ghét

anh, cô cũng sẽ không có những tâm tư phức tạp như thế này, hết lần này tới lần

khác cô cũng không cách nào chán ghét anh được, thực không xong!

Hạ Lập Dương chậm chạp đợi không được Mạc Tử Nhân trả

lời, lại thuyết phục, “Như thế nào? Cô có thể hay không tới đây?”

Chẳng bằng bạo gan tin tưởng trực giác của bạn một

lần, thích liền thích, chán ghét liền chán ghét, cô chợt nhớ tới lời của Tô

Phân – muốn cô thử một lần sao ?

“Được, xin anh nói cho tôi biết địa chỉ.”

Được rồi, cô bạo gan thử một lần! Ít nhất tiền lương

cũng không tệ– cô tự nói như vậy với chính mình.

Mạc Tử Nhân vốn cho là “Cái hẻm nhỏ”, hẳn là tọa lạc

ở nơi đông đúc, không nghĩ tới nhưng lại ở trong hẻm nhỏ bí mật lại yên tĩnh,

bảng hiệu cũng không thấy được, nếu không có người chỉ dẫn, chỉ sợ không cẩn

thận sẽ không tìm thấy quán này.

Trong quán không gian không lớn, nhiều lắm là chỉ dung

nạp được mười mấy khách nhân, trong tiệm thiết bị bố trí cũng tương đối thoải

mái, phảng phất là y theo nguyên trạng phòng ở, có một loại hương vị cổ xưa;

Hơn nữa nói cũng kỳ quái, cô đối với này đang lúc nhìn lên tên quán lại có loại

cảm giác quen thuộc — giống như cô từng ở nơi nào nghe qua……

“Đây là quán của anh họ tôi.” Hạ Lập Dương dẫn Mạc Tử

Nhân rất nhanh đi hết một vòng trong quán. “Kỳ thật anh ấy mở ra không ít quán,

anh ấy rất thích ăn, anh họ tôi cũng có bằng cấp nấu ăn, bất quá mấy quán khác

đều vẻn vẹn cũng chỉ là cho ý kiến mà thôi, cũng không tự mình xuống bếp,

chỉ có quán này là anh ấy chuẩn bị chính mình đảm đương chức vụ đầu bếp, cũng

chỉ chiêu đãi những khách nhân có duyên”

“Ai! Vị trí tại nơi vắng vẻ như vậy, thực tại không

hiểu được khách nhân có duyên sẽ ở đâu mà đến; Bất quá anh ấy cao hứng là tốt

rồi, người ngoài nói gì cũng không quan trọng đúng không?” Hắn quay đầu lại vừa

hỏi.

Mạc Tử Nhân gật đầu đồng ý

“Lập Dương, cậu cuối cùng cũng xuất hiện, cậu không

xuất hiện nữa, tôi không biết phải làm thế nào……” Trình Diệu Ngang mặt mũi sốt

ruột đi lại phía họ, trông thấy Mạc Tử Nhân xa lạ “Vị

này là?”

“Cô ấy là bạn học của tôi, tên là Mạc Tử Nhân, là tới

thay thế tôi vẽ bích hoạ .”

“Ông chủ đồng ý sao?” ông chủ nếu đồng ý, hắn cũng sẽ

không có bất kỳ ý kiến gì.

Hạ Lập Dương một tay khoác lên trên vai của cô, rất có

tự tin trả lời “Yên tâm, anh ấy chắc chắn sẽ đồng ý!”

Đối với loại động tác thân mật này, Mạc Tử Nhân nhịn

không được nhìn hắn một cái.

Trình Diệu Ngang hồ nghi nhìn nụ cười của hắn, có điểm

nhìn không ra được đầu mối – ông chủ mặc dù không bắt bẻ, nhưng từ địa điểm,

đến bên trong thiết kế của quán này đều do ông chủ đích thân xử lý, sẽ không

biết nữ sinh nhỏ bé này, có hay không có thể phù hợp với mong đợi của ông chủ.

“Hi vọng như thế, nếu không cậu cũng đừng nghĩ đi du lịch.”

“Anh họ tôi đâu?”

“Hắn có việc, tối nay mới có thể tới đây.”

“Cái gì? Anh ấy đáp ứng tôi rất nhanh sẽ tới, tôi cùng

bạn đã hẹn rồi là muốn gặp mặt anh ấy……” Hạ Lập Dương nhìn Mạc Tử Nhân,

lại nhìn Trình Diệu Ngang một chút, “Diệu Ngang, bạn học của tôi liền phiền

toái anh chiếu cố một lát.”

Trình Diệu Ngang vừa nghe nhắc đến chính mình, vội

vàng nói: “Lập Dương, hay là cậu ở lại chính mình xử lý đi, nếu không, vạn nhất

có chuyện gì xảy ra, ông chủ sẽ đem cậu bắt bớ trở về.”

“Anh yên tâm, sẽ không có khả năng đó đâu! Tử Nhân

nhất định sẽ hợp ý của anh ấy, đúng không?” Hắn hỏi Mạc Tử Nhân, cô lại ngơ

ngác không biết nên phản ứng như thế nào.

Cô cũng không phải Hạ Anh Đông, như thế nào biết rõ

anh có thể hay không hài lòng. “Anh không ở lại đây sao?” cô kỳ thật cũng có

chút lo lắng.

“Yên tâm, tôi cam đoan tuyệt đối sẽ không có vấn đề

gì; Tử Nhân, cô cứ đợi ở chỗ này chờ tôi đi tìm anh họ về; Diệu Ngang đã làm

phiền anh, có việc nhớ gọi điện cho tôi, hẹn gặp lại.” Hạ Lập Dương từ trước

đến nay phi thường có hành động nhanh, vừa nói xong, người cũng rời đi, để lại

hai người kinh ngạc nhìn nhau.

Việc đã đến nước này, Trình Diệu Ngang chỉ có thể

không thể không tiếp nhận. “Mạc tiểu thư, tôi tên là Trình Diệu Ngang, anh họ

của Lập Dương cũng là ông chủ của tôi, cho nên phiền toái cô xin chờ một chút;

Ông chủ phi thường coi trọng quán này, chúng ta nhất định phải chờ ông chủ tự

mình tới đây giải thích rõ mới được, anh ta chậm nhất là trong vòng 20 phút

sẽ tới, cô không có việc gì vội chứ?”

Mạc Tử Nhân lắc lắc đầu. “Không có.”

Hạ Lập Dương đem cô ở tại chỗ này tiếp xúc cùng một

nam nhân xa lạ, điều này làm cho cô có chút khẩn trương, thật may là Trình Diệu

Ngang cười rộ lên rất ôn nhu, hơn nữa nơi này là quán của Hạ Anh Đông, chẳng

biết tại sao, giống như biết rõ đây là quán của anh, dường như lại có thể làm

cho cô cảm thấy an tâm.

“Đúng rồi, tôi trước hướng cô giới thiệu một chút,

công việc ở đây thời gian rất thoải mái, chỉ cần trong thời gian hạn chế hoàn

thành là tốt rồi, hơn nữa tiền lương tính theo ngày, Lập Dương có đề cập qua về

tiền lương với cô không? Có vấn đề gì hay không?”

“Tôi không thành vấn đề.” Mặc dù cô rất quan tâm tới

tiền lương, nhưng càng hấp dẫn cô là Hạ Anh Đông có ở trong quán, có một loại

cảm giác làm cho cô phi thường hoài niệm.

Điện thoại di động của Trình Diệu Ngang vang lên. “Xin

lỗi, Mạc tiểu thư, tôi trước nghe điện thoại.” sau đó cầm lấy điện thoại di

động đi ra ngoài.

Mạc Tử Nhân thì đứng tại chỗ này, bắt đầu quan sát

khắp nơi – lúc này phong cách của “Cái hẻm nhỏ” hiện ra rất thuần phác, cô càng

xem càng thích, nhưng cô cảm thấy nơi này cùng Hạ Anh Đông khác xa nhau, cô

tổng cộng gặp qua anh có ba lần, mỗi lần anh đều làm cho cô cảm thấy ấn tượng

khắc sâu, điều này làm cho cô càng khó tưởng tượng, anh sẽ vùi ở trong quán này

làm đầu bếp bận rộn !

Cô cảm thấy anh dường như thích hợp làm quản lý một

nhà hàng lớn như “Lá liễu” vậy. Hơn nữa anh dường như thích hợp với ra

lệnh hơn, mà không phải là người chấp hành mệnh lệnh.

Rắc một tiếng, Mạc Tử Nhân nghe thấy có tiếng người mở

cửa, cho là Trình Diệu Ngang, “Trình tiên sinh, xin hỏi anh biết vì cái gì mà

quán này được gọi là ‘Cái hẻm nhỏ’ không?”

Tiếng bước chân chậm rãi đến gần, đồng thời bay tới

một làn hơi thở quen thuộc.

“Thứ nhất, vị trí của quán này ở tại trong hẻm nhỏ,

cho nên đặt tên là ‘Cái hẻm nhỏ’; Thứ hai, tôi cảm thấy được ‘Cái hẻm nhỏ’ làm

cho người ta có một loại cảm giác thân thiết lại ấm áp, là chỉ có bạn bè mới

biết chỗ, tôi vẫn luôn muốn mở một quán nhỏ chỉ có thể chiêu đãi người có duyên

với nó.”

“Tôi không cầu quán này có thanh danh lan truyền lớn,

chỉ hy vọng mỗi một khách nhân vào trong quán, đều có thể mang theo nụ cười vừa

lòng thỏa mãn rời đi, vô luận là bạn bè tụ hội, hoặc là khách nhân sau khi tan

việc muốn tìm chỗ ngồi một chút,‘Cái hẻm nhỏ’ cũng sẽ thập phần hoan nghênh.”

Mạc Tử Nhân không nghĩ tới lại sẽ nghe thấy ông chủ tự

mình giải thích ý nghĩa của quán này, điều này làm cho cô sợ hết hồn, trái tim

thình thình nhảy cực kỳ mau, liền vội vàng quay đầu lại.

Kể từ sau lần trước tại “Lá liễu” nhìn thấy anh, bọn

họ đã có một tuần lễ không gặp.

Rõ ràng không có gì thay đổi, cô lại cảm thấy mỗi một

lần nhìn thấy, hình dáng của Hạ Anh Đông liền trở nên càng lúc càng rõ ràng,

giống như rốt cuộc khó có thể quên được

“Xin chào.” cô sợ hãi chào hỏi.

“Làm sao cô lại ở chỗ này?” em họ nói muốn cho anh

ngạc nhiên mừng rỡ, nguyên lai là chỉ cô sao?

“Cái kia…… Xin chào! Tôi là do Hạ Lập Dương tìm đến

giúp, giúp anh ấy vẽ bích hoạ, mặc dù tôi không có kinh nghiệm, năng lực cũng so

ra kém với anh ấy, nhưng là tôi sẽ cố gắng thử một chút, tuyệt không làm cho

anh thất vọng.” hiển nhiên đã quên mục đích chính mình tới đây, Mạc Tử Nhân vội

vàng thay mình giải thích.

Hạ Anh Đông thật bất ngờ khi nhìn thấy Mạc Tử Nhân

đứng ở trong quán, việc này ngoài ý muốn của anh, quả nhiên như em họ anh đã

nói — một chút cũng sẽ không làm anh thất vọng!

Quán này ý tưởng lúc ban đầu, chính là kết hợp kỳ vọng

của anh cùng cảm giác của cô mà thiết kế, hôm nay cô đến vẽ bích hoạ, anh quả

thực là cầu cũng không được. “Cái chìa khóa này cho cô, cô có rảnh tới vẽ bích

họa là tốt rồi, không vội.”

Không vội?

“Không phải nói muốn trong hai tháng bức tranh phải

được hoàn thành sao?” cô đã bắt đầu tiến vào chuẩn bị trạng thái chiến đấu,

nói.

“Đó là yêu cầu đối với Lập Dương, nếu không nó có thể

cho tôi vẽ đến một năm, bức tranh cũng còn chưa vẽ xong!”

“Kia…… Xin hỏi muốn tôi vẽ bức tranh theo đề tài

gì?”

“Không cần cho mình áp lực, cô muốn vẽ bức tranh thành

cái gì cũng có thể, do cô tự mình phát huy.”

Tự do phát huy? Hạ Lập Dương không phải nói Hạ Anh

Đông có hạn định muốn vẽ cái gì, như thế nào hiện tại lại sửa lại?

Vừa không có thời gian hạn chế, lại không hạn chế nội

dung vẽ, trong lúc đó, cô cảm thấy phần công việc này tựa hồ thật tốt quá, tốt

đến làm cho cô có điểm không dám tin vào vận may của mình. “Xin hỏi…… Công việc

này thật sự muốn giao cho tôi sao?” Nhìn chiếc chìa khóa trên tay, cô có chút

không cách nào xác định được.

“Tôi chỉ hỏi cô đối với mình có lòng tin sao?”

“Có.” Hạ Anh Đông ánh mắt có mị lực hấp dẫn người, làm

cho cô cơ hồ không cách nào dời đi tầm mắt.

“Có là tốt rồi, tôi cũng có lòng tin cô có thể làm

được, để cho tôi hài lòng.”

“Nếu Hạ tiên sinh đã nói như vậy, tôi, tôi nhất định

sẽ càng cố gắng !” Mạc Tử Nhân luống cuống, vội vàng hít sâu ổn định lại tâm tư

— không được! Cô không thể quá khẩn trương, nếu không lại sẽ nói lắp.

“Cô lại đã quên, gọi tôi Anh Đông.”

Cô giương mắt hỏi: “Anh vẫn không chịu nói chúng ta là

đã gặp nhau ở nơi nào sao?” cô hao hết tâm tư chính là không nghĩ ra bất kỳ dấu

vết gì để lại.

Hạ Anh Đông nhẹ nhàng mỉm cười, “Cô từ từ suy nghĩ,

không vội, dù cho không thể nghĩ được cũng không sao cả.” Dù sao anh đã sớm dự

định bắt đầu lại từ đầu, dù sao tình huống lúc đó thực tại không tốt đẹp lắm,

đã quên cũng tốt.

Mạc Tử Nhân kỳ thật rất gấp, cô rất muốn biết rõ ràng

hết thảy mọi việc, bất đắc dĩ Hạ Anh Đông không có nói rõ ràng dự định, cô chỉ

có thể dựa vào chính mình.

Cô xuất ra máy tính xách tay chuẩn bị ghi nhớ trọng

điểm. “Vậy tôi có thể hỏi chút ít vấn đề sao? Là có liên quan đến quán này, bởi

vì…… Tôi phải hiểu rõ anh hơn, mới có thể biết rõ anh muốn cảm giác gì.”

Vừa rồi khi nghe xong anh miêu tả về quán này, cô đã

nắm được một chút sơ bộ cấu trúc, mà là lần đầu tiên có người tín nhiệm cô như

vậy, cô không cố gắng cũng không được.

“Cô nghĩ hỏi cái gì cứ việc hỏi.” Vốn là vẫn còn một

đống chuyện vặt cần phải xử lý, Lập Dương lập tức muốn anh tới đây một

chuyến, anh cảm thấy có chút không vui, bất quá sau khi nhìn thấy cô, cả người

rất nhanh liền buông lỏng — anh quả nhiên là chỉ ở trước mặt cô mới có thể chân

chính buông lỏng xuống.

“Vì cái gì anh nghĩ sẽ mở một quán như vậy?”

Nếu như muốn bằng sức một mình đến duy trì quán này,

anh không thể giống như trước, ăn mặc tây trang thẳng thớm được nữa, có lẽ Hạ

Anh Đông cũng không để ý quá đến khí phái hình tượng cho lắm, nhưng bận rộn

không thôi với một quán nhỏ thật sự là anh muốn sao? Cô muốn hỏi rõ ràng ý

tưởng chân chính trong lòng anh.

“Tôi nghĩ muốn đảm đương vị trí đầu bếp, muốn vì người

trong lòng tôi mà xuống bếp, cho nên nơi này là bước đầu tiên thực hiện mơ ước

của tôi…… Tôi đã từng cùng người nào đó từng có ước định, mặc dù chỉ là tôi đơn

phương, nhưng tôi nghĩ làm xong sẽ làm cho cô ấy cảm thấy ngạc nhiên, tôi không

muốn làm cho cô ấy…… Thất vọng.” anh nhìn cô nói, trong ánh mắt truyền đạt chân

tình không cần nói ra.

Anh xác thực chưa từng ở ngay trước Mạc Tử Nhân ước

định, chỉ là sau khi rời đi, nghĩ tới cô, nghĩ tới chính mình, sau đó trước mắt

từ từ hiện ra một cảnh tượng tuyệt vời, bên trong có anh, cũng có…… cô.

“Thì ra là như vậy……” Nguyên lai là vì người khác, cô

đoán rằng người đó hẳn là nữ, chính là anh từng thích qua người con gái kia;

Ánh mắt của cô bỗng nhiên buồn bã, cắn cn m** d**. “Như vậy rất tốt, tôi cảm

thấy được có mơ ước thật là rất tuyệt! Tin tưởng cô gái kia sau khi biết nhất

định sẽ cảm động .”

“Cô sẽ cảm động sao?”

Di?! Làm sao đột nhiên hỏi cô? “Ách…… Cái kia…… Tôi,

tôi cũng vậy, sẽ cảm thấy rất cảm động.” cô đã không ở trước mắt Hạ Lập

Dương nói lắp, như thế nào lại cùng Hạ Anh Đông trước mặt nói chuyện chậm

nửa nhịp?

“Cám ơn cô.”

“Không khách khí……” Di? Anh tại sao phải nói cám ơn

với cô?

“Bất quá cảm giác của tôi không trọng yếu, trọng yếu

nhất vẫn là cảm giác của cô, tôi hi vọng cô là thích thú, cho nên nơi này hoàn

toàn muốn dùng cảm giác của cô là chính, tôi giao toàn quyền cho cô chịu trách

nhiệm, không cần hỏi qua ý kiến của tôi.”

“Ách…… Được.” lời nói tín nhiệm của anh cho cô khích

lệ rất lớn.

Hai người ở trong quán tham quan thêm một vòng, hai

bên trao đổi lấy ý kiến, mà ngay cả khi Trình Diệu Ngang ly khai cũng không

biết; Cho đến khi bên ngoài sắc trời đã tối, Mạc Tử Nhân mới nhớ tới như thế

này còn muốn đi làm.

“Đã sáu giờ, tôi phải đi làm.”

“Đi làm? Cô tìm được công việc gì? Ban ngày tới nơi

này vẽ tranh, buổi tối còn muốn đi làm, sẽ có quá mệt không?”

“Là công việc ở phòng vẽ tranh, hai việc này đều là

công việc tôi thích, tuyệt không mệt mỏi, tôi sẽ thích thú.” Cô nhớ rõ Hạ Anh

Đông chính là hi vọng cô có thể thích thú.

“Vậy là tốt rồi, tôi dẫn cô đi ăn cơm, đưa cô đến chỗ

làm thêm.” Anh một mặt đi ra ngoài, một mặt nói.

“Ách…… Không cần làm phiền, tự tôi có thể đi được, cảm

ơn ý tốt của anh”

“Không quan hệ, huống chi là tôi làm trễ nải cô lâu

như vậy, rất cần phải làm như vậy, trừ phi cô muốn cho tôi cảm thấy áy náy?”

Ách…… Cô nào dám làm cho ông chủ của mình cảm thấy áy

náy? Đành phải ngoan ngoãn đồng ý.

Hai người tới cửa sảnh thiết kế theo kiểu Italy, vừa

nhìn cũng biết phải đăng ký trước mới được vào, điều này làm cho cô nhớ tới

tình huống lần trước tại “Lá liễu”, không khỏi lùi bước, cô cắn cn m** d**

“Cái kia…… Anh Đông.” Nhớ kỹ anh muốn cô gọi tên anh, miễn cho lại bị uốn nắn.

“Tôi hiện tại trong tay không có nhiều tiền lắm, để ăn

ở một nơi sang trọng như vầy.” cô thử trước đem anh coi như bạn bè, đối với anh

nói thật, mà không muốn cảm thấy bị mất mặt– trên thực tế, tại trước mặt Hạ Anh

Đông cô đại khái cũng chả mất mặt gì.

Hạ Anh Đông đầu tiên là yên lặng mấy giây, về sau mới

nói: “Lần này tôi trước hết mời cô, lần sau đổi lại cô mời tôi, đi thôi!” Nói

xong, trực tiếp dắt tay của cô đi vào, không để cho cô có bất kì cơ hội từ chối

nhã nhặn nào.

Anh có chút bá đạo, có chút tùy hứng, cô lại chỉ cảm

thấy lòng bàn tay của anh rất lớn, thật ấm áp, kết quả lại đã quên kháng nghị

anh thay thế cô quyết định chuyện như vậy.

“Nhà cô…… Ở đâu?” trong thời gian chờ thức ăn được

mang lên, Hạ Anh Đông cũng không lãng phí thời gian tiến hành điều tra gia cảnh

của cô

“Tôi bây giờ ở cùng tiểu lộn xộn .”

“Không, tôi là hỏi nhà của cô ở đâu?”

“Ở khu đô thị mới.”

“Trong nhà còn có người nào?” Dù cho rõ ràng trong nhà

của cô có người nào, nhưng anh biết rõ còn cố hỏi.

“Mẹ tôi.”

Hỏi đến đây là tốt rồi, Hạ Anh Đông không có truy vấn

vì sao cô không đề cập tới chuyện của cha cô, anh cũng không muốn chạm đến

chuyện thương tâm của cô. “Bác gái thân thể có khỏe không?”

Bình thường vấn đề tiếp theo cũng đang trên đường sẽ

không dừng lại, Mạc Tử Nhân lập tức cảm thấy anh rất hiểu lòng người– anh không

có gạn hỏi đến cùng!

Kỳ thật cho dù anh tiếp tục hỏi tiếp cũng không sao,

dù sao chuyện đã qua năm năm rồi, cô dù đau xót thế nào, cũng nên để xuống; Có

thể anh rất tốt, không có lại truy vấn nữa.

“Cũng không tệ lắm, người cũng đi tập thể dục đều đặn,

cho nên thân thể so với trước kia khá hơn nhiều.” Nhớ tới mẹ một mình ở tại khu

đô thị mới, cô liền hận không thể nhanh lên dồn đủ tiền đưa mẹ lên ở cùng mình.

“Cô có thường trở về thăm người không?”

“Tôi mỗi lần lễ bái cũng sẽ trở về, người còn muốn tôi

tiết kiệm một chút, không cần phải mỗi lần đều trở về; Đúng rồi, cha mẹ của anh

ở đâu?” Không phải là căn cứ vào trả lễ hỏi thăm lại, cô là thật sự nghĩ muốn

hiểu rõ Hạ Anh Đông, mới có thể hỏi như thế.

“Bọn họ đều đã đã qua đời.” anh nhàn nhạt nói

Mạc Tử Nhân tự giác biết mình đã hỏi sai vấn đề rồi,

ảo não rũ mắt đẹp xuống. “Xin lỗi……”

“Đó là chuyện thật lâu trước đây rồi, đã biến thành

quá khứ của tôi, ngẫu nhiên nhớ tới lúc tuy sẽ có tiếc nuối, nhưng tôi rất cố

gắng còn sống không để cho bọn họ lo lắng, vậy cũng là đã hiếu hết đạo đi……”

“Tôi tin tưởng ba mẹ của anh nếu biết rõ anh thành đạt

như bây giờ, nhất định sẽ thay anh cảm thấy cao hứng.”

Đúng lúc, phục vụ sinh đem bữa ăn bưng lên bàn, hai

người bắt đầu dùng cơm; Sau đó Hạ Anh Đông đúng giờ đưa cô tới phòng vẽ tranh.

“Anh, Anh Đông, hôm nay cám ơn anh.” Không chỉ có làm

cho cô có một công việc tốt hơn những gì Hạ Lập Dương ca tụng, lại còn mời cô

đi ăn món mì Ý ngon như vậy.

Bất quá cô cũng không đem những thứ này, tất cả đều

nói ra khỏi miệng lời cảm tạ, mà là để trong lòng; mấy lần thấy anh này, cô

cũng đã có ít nhiều nhận thức được về anh— anh là một người không câu nệ tiểu

tiết, một người rất khí phách, ánh mắt luôn mang theo một cỗ tang thương u

buồn, càng tăng thêm vài phần mị lực thành thục.

Cô đem tất cả những điểm tốt đẹp của anh toàn bộ đặt ở

đáy lòng của mình, về sau cô sẽ tìm cơ hội hồi báo anh.

“Cô quá khách khí rồi, nhanh đi đi !”

“A! Được……” mỗi lần đối mặt với Hạ Anh Đông, cô giống

như cũng sẽ biến thành bị động — hoàn toàn theo ý tứ của anh; Thấy anh đã lái

xe đi xa, cô mới bỗng dưng nhớ tới còn có một chuyện rất trọng yếu chưa có hỏi

anh.

Vì cái gì anh thủy chung không gọi điện thoại cho tôi?

Nhưng không có hỏi cũng làm cho cô thở phào nhẹ nhõm, nếu là hỏi, Hạ Anh Đông

nếu nói là không cần thiết, cô nhất định sẽ rất đau lòng

Aiz…… Không chỉ có Tô Phân mong muốn thay đổi cá tính

của cô, mà cô kỳ thật cũng cho là cá tính của mình xác thực cần phải tu sửa lại

— trừ phi là có khẩn cấp, nếu không cô khi đối mặt với bất cứ chuyện gì đều là

do dự hết lần này đến lần khác, giống như là sau khi xác định có một kết quả

hoàn mỹ, mới bằng lòng đi thực hiện; Cô cảm thấy chính mình như vậy thật không

tốt, nếu như cô không tích cực tranh thủ, hạnh phúc không nhất định sẽ ở tại

chỗ chờ đợi cô a!(NN: câu này quá đúng, tranh thủ thời cơ tạo nên hạnh

phúc)

Thẳng thắn mà nói, cô đã có đang thay đổi chính mình,

ít nhất là lúc này đây, chính là cố lấy dũng khí rất lớn mới có thể đối mặt với

Hạ Lập Dương tỏ tình, chỉ là kết cục có chút ít không xong, thế nhưng khó có

được một lần thay đổi lớn như vậy.

Cô thật sự có đang cố gắng……

Ai nha, không được, cô bị muộn rồi.

Phòng vẽ tranh chín giờ tan học, những bạn học nhỏ lục

tục rời đi, còn lại chính là lão sư.

Tôn Tĩnh Minh rõ ràng đúng là một ông chủ rất tốt,

không tự cao tự đại, luôn cùng cô cùng nhau trao đổi. “Mấy ngày nay đã quen

thuộc chưa?”

“Đi học rất thú vị, tôi rất thích nơi này.” phòng vẽ

tranh nho nhỏ, một người làm ba người phụ giúp, cô tin tưởng mình sẽ học được

rất nhiều điều có ích ở đây.

Trên thực tế, cô xác thực học được không ít — Tôn Tĩnh

Minh giống như là một kho kiến thức khổng lồ, đồng thời cũng rất là có lực

ngưng tụ của một lão sư, hắn vừa đứng trên bục giảng, vừa có thể hấp dẫn ánh

mắt bạn học nhỏ phía dưới, để cho bọn họ ngoan ngoãn nghe lời, nếu là đổi lại

là cô, đại khái liền……

Ai! Cô tại sao lại đi theo phương hướng suy tư bi quan

rồi, nàng cần phải càng tích cực tiến thủ — cô sẽ cố gắng.

Cho đến một ngày có thể như ông chủ vậy !

Tôn Tĩnh Minh đẩy gọng kính nho nhỏ, rất là có ý tứ

nói.

“Vậy là tốt rồi, cô trẻ tuổi lại xinh đẹp, tôi còn sợ

cô không cách nào có thói quen cùng những đứa trẻ nghịch ngợm này ở chung.”

Mạc Tử Nhân không khỏi nhíu mày. “Vì cái gì trẻ tuổi

xinh đẹp liền không cách nào cùng những bạn nhỏ này ở chung?” cô thật tò mò

hỏi.

“Bởi vì lúc trước tôi thuê vài em gái xinh đẹp, kết

quả cũng không làm được hết một tháng liền rời đi, aiz!” Lắc đầu lại thở dài.

“Ông chủ có thể chọn lão sư có kinh nghiệm a!”

Tôn Tĩnh Minh hai tay lập tức ôm ngực, làm ra vẻ mặt

bất đắc dĩ. “Tử Nhân, cô nên biết cá cùng hùng chưởng là khó có thể kiêm phải

(*),có lão sư kinh nghiệm chưa chắc xinh đẹp, lão sư xinh đẹp chưa chắc có

kiên nhẫn, đây là đạo lý tất nhiên.” Trời cao thật là công bằng, aiz!

(*cá cùng hùng chưởng là khó có thể kiêm

phải :“ngữ dữ hùng chưởng bất khả

kiêm đắc” [cá cùng tay gấu không thể chọn cả hai] )

“Vì cái gì không phải xinh đẹp không thể?” cô ngược

lại cho rằng kinh nghiệm, cùng kiên nhẫn tương đối trọng yếu.

Tôn Tĩnh Minh lộ ra nụ cười, “Đương nhiên là muốn cảnh

đẹp ý vui!”

Mạc Tử Nhân lập tức trừng to mắt, nhỏ giọng hỏi: “Ông

chủ, ông không phải là thích nam nhân sao?”

Ngày đầu tiên lúc phỏng vấn, bạn trai của ông chủ cũng

ở đó, bọn họ đóng cửa lại thương lượng đã lâu mới quyết định thuê cô; cô không

am hiểu cùng nam nhân giao tiếp, cho nên càng thêm may mắn vì ông chủ đối với

nam nhân có hứng thú, như vậy cùng ông chủ giao tiếp mới có thể không có áp

lực.

Hắn phi thường, phi thường nghiêm túc bày tỏ. “Thân

thể cùng con mắt không cùng cảnh giới.” (NN ý là Thân thể cùng mắt nhìn không liên quan đến nhau =)) )

“Ở đâu bất đồng?” Dù sao cũng không vội vàng, và bận

rộn lắm, nghe một chút ông chủ hồ ngôn loạn ngữ cũng có thể gia tăng thêm kiến

thức.

“Con mắt chỉ là thưởng thức tinh khiết, chỉ cần thích

có thể nhìn, không cần để ý đến điều kiện khác; Vừa vặn là muốn trải qua kinh

nghiệm thực chiến mới có thể xác thực có thích hợp hay không, dù sao có chút

nhìn thích, nhưng không thấy phải thích hợp với chính mình, cho nên tôi nói đây

là hai cảnh giới bất đồng, bởi vì tôi chỉ là nhìn, hắn mới sẽ không tức giận.”

Hắn vô cùng tuân thủ bổn phận nghiêm ngặt .

“Tôi nghĩ…… ông chủ lớn hoặc nhiều hoặc ít cũng sẽ khổ

sở đi?” Tôn Tĩnh Minh đúng là ông chủ, mà bạn trai của hắn cũng là bỏ vốn ra

thành lập phòng vẽ tranh này, cho nên là ông chủ lớn ở đây.

Tôn Tĩnh Minh sững sờ, giống như là không nghĩ tới

chuyện này, nhất thời lại trầm mặc.

Xem ra, cô không cẩn thận làm cho ông chủ xúc động.

Cho đến lúc đóng cửa, Tôn Tĩnh Minh và Mạc Tử Nhân

cùng nhau xuống lầu, hắn rốt cục mở miệng, “Tử Nhân, tôi thật không nghĩ tới cô

sẽ nói đến cái điểm này. Hắn không nói, tôi vẫn cho là hắn sẽ là không để ý, khó

trách mỗi lần thuê người mới, hắn chung quy cùng tôi chiến tranh lạnh vài ngày,

hiện tại tôi rốt cục đã hiểu, cám ơn.” Nhắc nhở của cô làm hắn bừng tỉnh đại

ngộ.

Thì ra là cô là giúp đỡ hắn sao? “Đừng khách khí.”

Tôn Tĩnh Minh không khỏi sờ sờ đầu của cô, “Cô đáng

yêu lại hiểu lòng người như thế, người có thể được cô yêu nhất định sẽ rất hạnh

phúc!”

“Tôi không có tốt như vậy a……”

“Đứa ngốc, cần phải có lòng tin ở chính mình, tôi

chính là rất ít tán thưởng người!”

“Tiểu Nhân!” Một tiếng quyết đoán, mà thanh âm hữu lực

phá vỡ bầu trời đêm yên tĩnh.

Hai người đồng thời quay đầu lại, trông thấy Hạ Anh

Đông đang đứng ở nơi đó, anh mặc một bộ y phục màu đen, đứng ở trước chiếc xe

hơi màu đen, cơ hồ hòa làm một, có vẻ lạnh lùng hơn lẫm liệt, phảng phất không

khí xung quanh anh cũng theo đó đông cứng lại.

Hạ Anh Đông chính là nam nhân lạnh lùng như vậy

“Là bạn của cô sao?”

“Ách…… Đúng vậy.” Mạc Tử Nhân kinh ngạc nhìn Hạ Anh

Đông, trong lòng có một vẻ khẩn trương — anh không phải là cần phải trở về sao?

Tôn Tĩnh Minh lập tức hiểu ý, đập lên bả vai Mạc Tử

Nhân nói: “Thì ra là cô có bạn trai tuyệt vời như vậy, vậy tôi cũng không cần

giới thiệu giúp cô nữa.”

Mạc Tử Nhân vốn muốn giải thích, nhưng vừa nghe câu

tiếp theo của ông chủ, là muốn giúp cô giới thiệu bạn trai, lập tức cũng không

dám nhiều lời, dù sao một thiện ý hiểu lầm có thể ngăn chặn được rất nhiều

chuyện, kỳ thật cũng không có gì là không tốt

“Ngủ ngon!” Tôn Tĩnh Minh phất phất tay, tiếp tục đi

lên phía trước.

Mạc Tử Nhân còn lại là từ từ đi đến bên cạnh Hạ Anh

Đông. “Làm sao anh lại ở chỗ này?”

“Chờ cô” anh trả lời đương nhiên. “Lên xe đi!”

Mạc Tử Nhân ngoan ngoãn lên xe.

Kỳ thật không cần hỏi, dùng đầu trộm nghĩ cũng biết Hạ

Anh Đông nhất định là đặc biệt đang đợi cô — chinh là điểm này làm cho cô cảm

thấy rất hành hạ, mặc dù bị theo đuổi, dầu gì cũng biết cái gì gọi là theo

đuổi, nhưng thái độ của anh, loại này như gần như xa, làm cho cô là không cách

nào thăm dò rõ ràng anh đến tột cùng đang suy nghĩ gì, làm hại chính cô tâm

cũng trở nên loạn một đoàn, khó có

thể làm rõ cảm giác của mình.

Trên xe ngoại trừ tiếng nhạc, cũng chỉ còn lại có âm

thanh hô hấp của bọn họ, bọn họ phảng phất đều lâm vào trong trầm tư của mình,

không có người nghĩ phá tan ngăn cách này trước.

Mạc Tử Nhân cảm giác được ra Hạ Anh Đông tựa hồ có

điểm mất hứng, cô không nghĩ ra được cô đã làm chuyện gì khiến anh tức giận,

đành phải tùy ý im lặng.

Cho đến khi xe dừng ở lầu dưới chỗ ở của cô, kéo phanh

xe lại anh mới cầm tay của cô. “Vì cái gì cũng không nói chuyện?”

“Anh đang tức giận có phải hay không?” Không nên có

bất kỳ cảm giác gì, nhưng hết lần này tới lần khác cô vừa chạm phải anh, chính

là rất có cảm giác, thật sự là không xong!

“Ừ.” anh thừa nhận, hơn nữa giải thích rõ cảm thụ của

mình. “Bởi vì tôi nhìn thấy cô cùng người nam nhân kia vừa nói vừa cười, tôi

chính là không thích.”

Anh cũng ích kỷ như biết bao nhiêu nam nhân khác,

không thích bất kỳ một nam nhân nào nhích lại gần nữ nhân của mình

Anh nói không thích…… Anh vì cái gì không thích? Anh

dựa vào cái gì không thích?!

Cô thật sự là đã chịu đủ rồi! Mạc Tử Nhân mím môi, lúc

này mới nói: “Tôi không hiểu — vì cái gì anh muốn dùng thái độ mập mờ như vậy

đối mặt với tôi? Anh không phải là muốn đuổi theo tôi sao? Nếu đã muốn đuổi

theo tôi, vì cái gì cũng không gọi điện thoại cho tôi? Vì cái gì anh dùng thái

độ chợt xa, chợt gần này đối với tôi, thật giống như tôi là đồ vật của anh, anh

vừa rời đi tầm mắt, anh liền hướng tôi hờ hững, anh đây là mềm nắn rắn buông

sao? Tôi thật sự rất không thích như vậy, anh một chút cũng không dứt khoát!”

Anh thái độ mập mờ, làm cho lòng của cô bất ổn, so với

lúc trước, lúc còn thầm mến Hạ Lập Dương còn muốn thống khổ hơn.

Hạ Anh Đông sửng sốt một chút, đầu tiên là kinh ngạc

cô đột nhiên một hơi nói xong, đồng thời cũng cảm thấy rất mừng rỡ — cô tức giận

liền đại biểu cho cô đã bắt đầu quan tâm đến anh.

“Thật xin lỗi đã cho cô có loại cảm giác này, tôi một

chút cũng không muốn mềm nắn rắn buông, chỉ là…… cô không phải là hi vọng từ từ

sẽ đến sao? Cho nên tôi tôn trọng

ngươi, chờ cô chủ động chấp nhận tôi.” Anh làm sao không muốn đến gần cô, không

phải là không đối với cô cấp bách chằm chằm người, làm sao không muốn hai mươi

bốn tiếng đồng hồ đều canh giữ ở bên cạnh cô, làm sao không muốn biết cô mỗi

ngày đều phát sinh chuyện gì…… Anh nghĩ muốn nắm giữ mỗi mộ̣t phần cảm giác

của cô, hết lần này tới lần khác cô muốn chậm một chút, anh chỉ tốt nhịn xuống

tất cả vọng tưởng, cùng cô từ từ sẽ đến.

Thì ra những hành động anh đã thực hiện, tất cả đều là

đứng ở lập trường của cô suy nghĩ, cô sau khi nghe xong, đột nhiên có cảm giác

như buông xuống một gánh nặng cảm thụ, nguyên gốc đang thẳng cắm ở trong ngực

ngột ngạt, hưu một tiếng phá tan ngực, đầu thoáng chốc giống như là hiểu ra, mà

ngay cả hô hấp đều trở nên thập phần thông thuận — thì ra là trước hết tất cả đều

là cô tự tìm?

Hạ Anh Đông không tiếng động đến gần, khẽ vuốt gương

mặt của cô. “Tiểu Nhân, kỳ thật cá tính của anh rất tích cực, muốn sẽ liều lĩnh

tranh thủ…… Nhưng anh nghĩ tôn trọng em, anh không hy vọng em sợ anh, cho nên

một mực chờ em chủ động chấp nhận anh, hoặc là ít nhất chờ em cho anh một chút

ám hiệu, annh mới tốt muốn làm gì thì làm……”

Ách…… Muốn làm gì thì làm? “Muốn làm gì thì làm……”

“Em nghe lầm, là bạo gan theo đuổi em.” Ngón tay

dài tại khuôn mặt của cô đi lên trở về ma sát, lặng lẽ tạo ra một chút ánh lửa.

Mạc Tử Nhân ngơ ngác nhìn anh, tâm càng nhảy càng mau,

càng nhảy càng mau……

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.