Chương 178: Không thể yêu!

Một lúc sau Tử Khê liền ngủ rất sâu nên Trương Khiết Hân đi lúc nào cô cũng không biết.

Đến lúc cô tỉnh lại, tinh thần đã tốt hơn nhiều. Lâu Tử Hoán đang cho

Nhạc Nhạc ăn cơm, trông hắn có vẻ rất ổn, chỉ là trên mặt có một khối

thâm tím do Thạch Nam để lại.

“A Tử, mẹ tỉnh rồi!” Nhạc Nhạc vui vẻ kêu lên. “A Tử, mẹ biết không, ba ba chẳng cẩn thận chút nào, đi

đường thôi mà cũng đâm vào tường, mẹ xem mặt ba ba đều bị thâm tím, ba

ba lớn như thế rồi mà còn không bằng con nữa!”

Tử Khê miễn cưỡng cười, Lâu Tử Hoán không nhìn cô. Trái tim Tử Khê đau đớn nhưng hiện tại bọn họ còn có thể thế nào? Lâu Tử Hoán không oán hận đến mức đòi giết

cô thì đã phải cảm ơn trời đất rồi.

Nhạc Nhạc đã ăn xong, Lâu Tử Hoán dọn dẹp mọi thứ. Nhạc Nhạc không phát hiện ra bọn họ có gì khác

thường, vẫn cười nói: “A Tử, mẹ đói bụng thì mau tới ăn cơm đi!”

Thật ra thì Tử Khê chưa ăn cơm nhưng cô không thấy đói, mà cô cũng không sao di chuyển được. Sự tồn tại của Lâu Tử Hoán giống như một tấm lưới lớn

trói buộc cô, khiến cô không thể động đậy.

“Nhạc Nhạc, ba ba còn có việc phải làm. Ngày mai ba ba lại đến thăm con.” Lâu Tử Hoán hôn nhẹ lên mặt con gái.

Nhạc Nhạc gật đầu nhìn Tử Khê rồi lại nhìn Lâu Tử Hoán, lúc này mới nhận ra hai người không giống như bình thường.

Lâu Tử Hoán nhìn cô, thản nhiên nói: “Tôi đi trước!”

Tử Khê nhẹ nhàng gật đầu, không dám nhìn hắn. Cho dù không nhìn cô cũng

cảm nhận được biểu tình của Lâu Tử Hoán có bao nhiêu lạnh nhạt, xa lánh

cùng chua sót, tuyệt vọng, còn có bi thương từ đáy lòng tràn ra. Bức

tường giữa cô và Lâu Tử Hoán càng ngày càng dày, càng ngày càng kiên cố, đến mức… không thể vượt qua được nữa.

“A Tử, sao mẹ không đi

tiễn ba ba? Chẳng lẽ A Tử và ba ba cãi nhau sao?” Nhạc Nhạc muốn làm cho hai người bọn họ nhanh chóng giản hòa.

Tử Khê đi theo sau Lâu Tử Hoán. Tới cửa, hắn nhìn cô thật sâu. Cô nhẹ nhàng nói: “Lâu Tử Hoán, đừng tìm mẹ em nữa.”

Lâu Tử Hoán cười nói: “Trên đời này còn có ai ngu ngốc hơn An Tử Khê cô

sao, đến mức này rồi còn để ý đến mẹ cô. Bà ta đã bị trừng phạt rồi,

không cần tôi phải làm gì nữa. An Tử Khê, lần trước cô nói rất đúng, sự

dây dưa giữa chúng ta nên dừng ở đây. Từ giờ trở đi, cô chỉ là mẹ của

Nhạc Nhạc, không còn bất cứ quan hệ gì với tôi, cô tự do rồi!”

Tử Khê kinh ngạc ngẩng đầu, nước mắt rất nhanh đã trào ra. Đáng lẽ cô phải cảm thấy vui vẻ mới đúng, vì sao cô lại buồn bã đau đớn đến như vậy?

“Cám ơn anh!” Chính cô cũng biết đây là cảm ơn hắn đã buông tha cho cô,

cũng là cảm ơn hắn buông tha mẹ cô. Thật ra từ lúc biết được những

chuyện mà mẹ cô đã làm, cô liền hiểu rõ. Lâu Tử Hoán hận cô cũng tốt,

yêu cô cũng được. Mối thâm thù này khiến hắn không thể tiếp tục đối mặt

với cô, mà cô cũng không thể quên hết những lừa gạt tổn thương trước

đây. Bọn họ vĩnh viễn không thể đi cùng một con đường.

Lâu Tử

Hoán lại nhìn cô một lần nữa. Tay hắn nâng lên khuôn mặt đầy nước mắt

trong suốt của cô. Hai má tái nhợt như tuyết, vẻ mặt mệt mỏi nhưng vẫn

xinh đẹp đến mức làm tim hắn đập liên hồi, làm hắn đau lòng. An Tử Khê!

An Tử Khê! An Tử Khê!!! Người phụ nữ hắn đặt trong lòng nhiều năm như

vậy rốt cục cũng phải buông tay sao? Không, hắn làm được, không được

cũng phải làm. Sau khi biết được sự thật đầy máu tanh ấy, nếu hắn còn ở

cùng một chỗ với cô thì mẹ hắn sẽ không bao giờ tha thứ cho hắn.

Tử Khê đọc được sự bi thương trong mắt hắn, đọc được nỗi đau quấn quít. Đó là tình yêu không thể vứt bỏ, tình yêu hắn dành cho cô vô cùng sâu sắc, bao lấy cô. Cô nắm lấy vạt áo của hắn giống như nắm lấy một chiếc phao

cứu mạng, hơi thở của hắn vây quanh cô, bây giờ ngay cả hô hấp cũng làm

cô đau đớn. Cô phải làm sao đây? Lâu Tử Hoán thật sự không thể tiếp tục

duy trì thứ tình cảm này được nữa hay sao?!

Lâu Tử Hoán buông cô ra, để mặc cho thân thể cô từ từ trượt xuống. Hắn nhắm chặt mắt, hít

sâu một hơi rồi xoay người bước đi. Hắn có thể nghe được tiếng khóc nức

nở đến xé rách tim hắn của cô. Mỗi bước đi đều nặng nề vạn lần nhưng

không thể không đi.

Tử Khê ngồi im tại chỗ, cô không nhìn hắn

rời đi. Cô rất muốn xông lên ôm hắn, giữ hắn lại nhưng cô không có tư

cách, càng không có dũng khí.

Cuối cùng hắn biến mất ở cuối hành lang, cô vẫn ngồi dưới đất vùi đầu khóc.

Ba ngày sau, Tử Khê thấy tin tức về Lâu Tử Hoán và Niên Mạn Linh trên ti

vi. Hắn đeo kính màu đen, ôm Niên Mạn Linh tuyên bố Lâu Ngọc Đường đã

qua đời vì bệnh tim. Cả hội trường trở nên nặng nề, phóng viên chờ đến

lúc hắn ôm Niên Mạn Linh đi ra liền hỏi bọn họ liệu có kết hôn trong

vòng trăm ngày không, nếu không thì theo tập tục sẽ phải chờ ba năm.

Khoé môi Niên Mạn Linh ẩn chứa ý cười, nói trước màn ảnh: “Tôi và Tử Hoán đã quyết định sẽ kết hôn vào tháng sau. Khi ba còn sống không thể tham gia hôn lễ của chúng tôi, tôi và Tử Hoán hy vọng sớm hoàn thành tâm nguyện

để ông ra đi được thanh thản.”

Tử Khê xem tin này chỉ cảm thấy rất chói mắt, đau đớn đến rơi lệ.

“Lâu thiếu, anh có gì muốn nói không?” Một phóng viên lại hỏi.

Biểu tình của Lâu Tử Hoán rất lạnh lùng: “Vị hôn thê của tôi đã nói hết những gì nên nói rồi, xin để cho chúng tôi đi!”

Tử Khê trở lại phòng bệnh, Nhạc Nhạc đang ngồi ngẩn người, nhìn cô tiến

vào thì vẻ mặt buồn bã, nói: “A Tử, mẹ và ba ba không ở cùng nhau được

sao?”

Tử Khê giật mình ngồi vào bên giường, hỏi: “Sao đột nhiên con lại hỏi như vậy?”

“Hôm nay ba ba nói với con, ba ba sẽ kết hôn với người khác, đó là dì Niên.” Nhạc Nhạc nói xong, khóe mắt cũng đỏ lên. “A Tử, không phải mẹ và ba ba đã làm lành sao? Không phải hai người sẽ ở cùng nhau sao?”

Tử

Khê không ngờ Lâu Tử Hoán lại nhanh chóng nói cho Nhạc Nhạc chuyện này.

Cô hiểu ý của hắn, sớm hay muộn Nhạc Nhạc cũng phải biết, nếu để cho

Nhạc Nhạc nghe tin này từ người khác thì thà hắn tự nói với cô bé còn

hơn. “Nhạc Nhạc, con hãy nghe mẹ nói, mẹ và ba ba con đã chia tay nhiều

năm, không thể tiếp tục làm vợ chồng. Chúng ta không thể ở cùng với ba

ba con. Hiện tại ba ba con đã có dì Niên rồi.”

“Nhưng lúc trước

chẳng phải rất tốt sao”. Nhạc Nhạc không thể hiểu nổi. “Ba ba cũng nói

với con là ba ba không thể ở cùng chỗ với mẹ. Ba ba rõ ràng còn rất yêu

mẹ, mẹ cũng yêu ba ba, vì sao không thể ở cùng nhau. Ba ba không nói vì

sao, mẹ nói cho con biết được không?”

Tử Khê ôm con gái vào

trong ngực, nước mắt không kìm được rơi xuống: “Nhạc Nhạc, con ngoan của mẹ. Mẹ và ba ba con không thể ở bên nhau được! Nhưng con vẫn là bảo bối của ba mẹ. Ba mẹ vẫn sẽ yêu thương con như trước.”

“A Tử, A

Tử!” Nhạc Nhạc cũng ôm chặt mẹ, cô bé có thể cảm nhận được việc không

thể ở cùng một chỗ với ba ba xấu xa, trong lòng A Tử rất đau khổ. “A Tử, ba ba lại biến thành ba ba xấu xa rồi, ba ba không cần chúng ta nữa

phải không?”

“Ba ba đâu có không cần con!” Tử Khê không ngừng

hôn con gái. “Trong lòng của ba ba, con là bảo bối quan trọng nhất. Bất

kể ba ba kết hôn với ai cũng vậy.”

Nhạc Nhạc khóc càng thương tâm hơn. Cô bé vì A Tử mà đau lòng, ông trời đã rất bất công với A Tử, luôn để cho cô phải chịu khổ.

Mấy ngày nay An Dạ Vũ

bị mất ngủ, tính tình lúc tốt lúc xấu. Khi thì nhát gan thu mình ngồi

trong góc, nhìn ai cũng sợ hãi. Lúc lại ầm ĩ, đuổi tất cả bác sĩ và y tá đi. Vì thế mà bác sĩ và y tá đều sợ bà ta, nếu không có việc quan trọng thì sẽ không tới phòng bệnh.

Lâu Nhược Hi xuất hiện trong

phòng bệnh của An Dạ Vũ. Bà ta co người lại trong chăn, run rẩy. Sắc mặt Lâu Nhược Hi cũng không tốt, khi không trang điểm nhìn cô ta càng thêm

tái nhợt tiều tụy.

An Dạ Vũ vừa thấy cô ta tiến vào thì thân thể càng run rẩy hơn: “Tôi biết sai rồi, các người buông tha cho tôi,

buông tha cho tôi đi!”

Lâu Nhược Hi lạnh lùng kéo chăn của bà ra, nói: “Có một việc tôi còn chưa hỏi rõ. Bà thành thật trả lời cho tôi.”

“A!” An Dạ Vũ hoảng sợ kêu to, hộ sĩ bên ngoài đương nhiên nghe được nhưng

ai cũng không dám tới gần. An Dạ Vũ ngã từ trên giường xuống, tìm cách

trốn chạy, miệng hô cứu mạng, muốn tránh khỏi cô ta.

  • hộ sĩ: người chăm sóc bệnh nhân (= với điều dưỡng ở việt nam)

Lâu Nhược Hi tiến lên vài bước, tóm lấy tay bà ta: “An Dạ Vũ, tốt nhất bà

đừng giả ngây giả dại nữa. Tôi nói cho bà biết, hiện tại chuyện gì tôi

cũng dám làm. Tôi hỏi bà, An Tử Khê có phải là con gái ruột của bà

không?”

Ánh mắt An Dạ Vũ mở to, nghĩ muốn thoát khỏi cô ta.

Lâu Nhược Hi giẫm lên người bà ta: “Tốt nhất là bà nên nói thật hết mọi chuyện. Nếu không tôi sẽ có biện pháp đối phó với bà.”

Nước mắt An Dạ Vũ trào ra như thác: “Tôi không biết, tôi không biết chuyện gì hết.”

“Bà không biết phải không?” Lâu Nhược Hi lấy một con dao sáng loáng ra, ánh mắt lóe lên: “Bà còn nhớ rõ mẹ tôi chết như thế nào không? Nếu bà không nói thật, tôi sẽ dùng con dao này chém từng nhát lên người bà. Tôi muốn xem máu của bà chảy ra cho đến chết mới thôi.”

An Dạ Vũ sợ

hãi lắc đầu nhìn lưỡi dao càng lúc càng gần, kích động không biết phải

làm sao: “Nhược Hi, cô hiểu lầm rồi! Tử Khê là con gái của tôi, sao có

thể không phải là con tôi được!”

Ánh mắt Lâu Nhược Hi âm

trầm, dùng dao đâm một nhát lên cánh tay bà ta. An Dạ Vũ đau đớn thét

chói tai, máu tươi chảy ra rào rào.

Trong mắt Lâu Nhược Hi

lóe lên tia khát máu, bà ta càng thống khổ thì cô ta càng hưng phấn: “Bà còn không định nói thật sao? Nếu bà không nói thật thì tôi sẽ đâm thêm

vài nhát lên mặt bà! Mẹ kế à, nói thật tuy rằng tuổi bà không còn trẻ

nhưng mặt mũi cùng còn vài phần xinh đẹp, nếu bị trúng vài nhát dao thì

chỉ sợ gương mặt của bà sẽ trở thành một bà lão!”

An Dạ Vũ

sợ hãi khóc lóc, lắc đầu. Nếu Lâu Nhược Hi lại đâm thêm một nhát lên tay bà ta thì dù bà ta có kêu to thế nào bên ngoài cũng không ai để ý. Bà

ta không chịu nổi, đành thú nhận: “Đúng, cô nói đúng. Tử Khê không phải

là con gái ruột của tôi!”

Lâu Nhược Hi vừa lòng nở nụ cười: “Vậy bà nói đi, mẹ đẻ của An Tử Khê là ai?”

An Dạ Vũ vừa nói ra thì không dừng lại được nữa: “Mẹ nó là một tử tù, sinh con gái cùng ngày với tôi. Nhưng con gái tôi sinh ra đã chết, tôi liền

tráo với Tử Khê. Vài ngày sau đó thì tử tù kia tự sát.”

Lâu

Nhược Hi có được tin tức mình muốn liền buông An Dạ Vũ ra, ném con dao

vào trong thùng rác: “Năm đó đứa bé mà bà sinh ra là con của ai?”

An Dạ Vũ ngẩn ra, vấn đề này rất quen thuộc. Buổi tối kia Lâu Ngọc Đường

cũng hỏi bà ta như vậy, năm đó đứa bé thật ra là con của ai.

“Chắc chắn không phải con của ba tôi đúng không?” Đối với chuyện này Lâu

Nhược Hi cũng không để ý đến đáp án. “Người đàn bà dm đng như bà, nói

không chừng ngay cả cha đứa bé là ai bà cũng không biết.” Cô ta lấy khăn tay ra lau tay cho An Dạ Vũ. “Bà thật ngoan độc! Khó trách từ nhỏ tới

lớn bà không hề thương yêu An Tử Khê, sau này còn lợi dụng cô ta, thì ra cô ta vốn không phải là con ruột của bà!”

An Dạ Vũ kinh ngạc, dùng ánh mắt trống rỗng nhìn Lâu Nhược Hi, nhìn vẻ mặt trào phúng của cô ta nhưng không thể phản ứng lại.

“Con gái của tử tù”, Lâu Nhược Hi lẩm bẩm, “Mấy chữ này thật có ý tứ!” Nói

xong liền đi ra ngoài bảo với hộ sĩ đang đứng chờ: “Cô vào chăm sóc cho

mẹ kế của tôi đi, bà ấy bị thương rồi.”

Hộ sĩ gật đầu, vội vàng đi vào.

Lâu Nhược Hi xoay người lại, ngẩng đầu lên liền thấy Thụ Thạch Nam đứng

cách đó không xa. Lâu Nhược HI cũng không hoảng hốt, chuyện đến bây giờ

cô ta chẳng còn sợ gì nữa, chỉ thầm nghĩ muốn làm xong những gì mình

muốn, còn lại đều không sao cả.

Thụ Thạch Nam đi tìm Lâu Tử Hoán thì thấy hắn đang đứng ở cửa sổ sát tường hút thuốc.

“Lâu thiếu, tiểu thư lại đi tìm An Dạ Vũ.” Thạch Nam báo lại.

“Không cần xen vào chuyện của em ấy.” Lâu Tử Hoán không quay đầu lại, đôi mắt

thâm trầm. “Cậu cho người theo dõi xem em ấy làm gì là được. Dù làm gì

đi chăng nữa cũng không được xen vào.” Hắn không muốn để ý đến chuyện

của người phụ nữ họ An. Mà lúc này, em gái hắn muốn thế nào thì được như thế ấy đi!

“Bên Bắc Kinh thế nào?” Hắn lại hỏi.

“Tất cả mọi thứ đều theo kế hoạch.” Thạch Nam trả lời. “Lần này lễ truy điệu của Đổng sự ở Bắc Kinh có không ít nhân vật quan trọng đều đến, đều là

những người từng có giao tình rất sâu sắc với Đổng sự.”

“Cậu phụ trách cẩn thận việc tiếp đãi.” Sắc mặt Lâu Tử Hoán càng thêm u ám. “Không được chậm trễ.”

“Vâng, Lâu thiếu.”

“Cậu ra ngoài đi!” Lâu Tử Hoán quay đầu, nhả ra một luồng khói.

Thạch Nam theo lời rời đi. Lâu Tử Hoán mở điện thoại, khi bên kia có người

nhận hắn liền mở miệng: “Ba có thời gian không, chúng ta ăn một bữa cơm

đi!”

Bên kia Niên Vinh Hoa liền đáp ứng, hắn vừa lòng tắt điện thoại.

Lâu Tử Hoán đi từ công ty ra liền gặp Niên Mạn Linh: “Em đang định đi lên tìm anh. Ba vừa gọi điện nói có hẹn với anh.”

Lâu Tử Hoán nheo mắt tới gần Niên Mạn Linh. Dạo này hắn không để tâm đến

mọi chuyện bên ngoài cho lắm. Từ việc chiêu đãi ký giả tới lễ truy điệu

cha hắn đều do cô ta chuẩn bị. Lúc này hắn không thể không coi trọng

Niên Mạn Linh. Ý đồ của cô ta là xâm nhập từng chút một vào cuộc sống

của hắn, rồi khống chế hắn.

“Vậy đi thôi!” Hắn để cô ta kéo

tay mình. Hắn chấp nhận kết hôn với cô ta, cho cô ta đặc quyền của Lâu

phu nhân, nhưng một khi cô ta quá phận hắn sẽ không nhân nhượng nữa.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.