Chương 170

Tử Khê cuộn mình đờ ra trên giường. Mẹ cô vẫn tiếp tục gõ cửa phòng của

cô, gõ mệt rồi thấy cô không có đáp lại rốt cục được một lúc cũng rời

đi.

Điện thoại di động reo liên tục, cô cũng không có ý muốn

tiếp, cho đến khi trời tối đen, nước mắt của cô cũng chảy khô, chuông

cửa liên tục vang lên. Cô cực kì mệt mỏi đi mở cửa. Lâu Tử Hoán nóng

ruột đứng ở cửa: "Chuyện gì vậy, nếu phải đi về nghỉ ngơi vì sao không

trở về chỗ anh, em đang ngủ sao, thế nào không ra mở cửa. Mắt của em sao vậy, giống như vừa khóc xong."

Tiếng nói của hắn liên tục đổ dồn đến. Cô lẳng lặng đi về phòng không liếc nhìn hắn lấy một cái.

Lâu Tử Hoán cảm thấy không thích hợp, đi theo sau cô: "Rốt cuộc em làm sao vậy!"

Lâu Tử Hoán ngồi ở trên sô pha.Toàn bộ tinh thần của cô giống như đã chết, cô nói không nên lời.

Lâu Tử Hoán nóng nảy nâng mặt cô lên: "An Tử Khê, rốt cuộc em làm sao vậy!"

Hai mắt Tử Khê mở to nhìn hắn, cô muốn nhìn cho rõ cái người đàn ông này có phải vẫn còn một chút lương tâm không, "Lâu Tử Hoán, em hỏi anh, khi

anh nhìn Nhạc Nhạc mất chân nằm ở đó, anh có cảm giác gì?"

Lâu

Tử Hoán cứng ngắc, hắn là người thông minh, từ biểu tình của Tử Khê là có thể đoán được cái gì, "Đều đã biết rồi à, ai nói với em cái gì sao,

chính Lâu Nhược Hi nói sao?"

Tử Khê nở nụ cười, người đàn ông

này thật là đáng sợ. Ngay cả hắn chạm vào cô một chút cô đều không thể

chịu đựng được nữa, thậm chí cô không muốn tồn tại cùng với hắn dưới một dưới bầu trời. "Nhạc Nhạc là con gái ruột của anh, khi nó không còn

chân nằm đó thì anh một chút cảm giác cũng không có sao?"

Lúc

này, Lâu Tử Hoán mới luống cuống muốn hoảng, không biết đó là gì nhưng

hắn bắt mình tỉnh táo lại: "An Tử Khê, anh cũng không hy vọng phát sinh

chuyện như vậy, em cho là Nhạc Nhạc biến thành như vậy lòng anh yên ổn

được sao, anh cũng rất đau lòng."

"Anh đau lòng, anh sẽ đau

lòng!"Tử Khê chỉ cảm thấy đây là điều đáng buồn cười nhất trên đời này.

"Nếu anh đau lòng như anh nói. Tại sao khi anh biết em và anh không phải anh em ruột lại không nói cho em biết. Anh biết rõ em rất để ý chuyện

này. Điều em để ý không phải em với anh ra sao mà là thân phận Nhạc

Nhạc. Em vẫn cho rằng Nhạc Nhạc là con chúng ta sinh ra, anh biết cái

hiện thực này với em mà nói có bao nhiêu thống khổ không. Anh biết cái

hiện thực này đối với Nhạc Nhạc mà nói có ý nghĩa gì không. Cho dù anh

không quan tâm em, lẽ nào anh cũng không quan tâm Nhạc Nhạc sao."

Lâu Tử Hoán cũng buông lỏng cô ra. Lúc đó hắn không nói cho cô biết là muốn nghiêm phạt cô, sâu hơn nữa là hắn muốn khống chế cô, muốn cô chịu

thống khổ hơn nữa, muốn rằng buộc cô không rời đi. Thế nhưng mỗi một chỉ trích của cô lại như khắc vào trong tim tạo thành vết thương lớn. Lúc

đó là hắn ích kỷ, hắn cho rằng Nhạc Nhạc không biết quan hệ này thì sẽ

không sao, hắn tự cho là mình đúng, rằng mọi chuyện đều nằm trong kiểm

soát của hắn, lại quên mất chuyện được che giấu sớm muộn gì Nhạc Nhạc

cũng sẽ biết, nếu biết sẽ chịu thương tổn rất lớn.

"Anh thực sự

thật đáng sợ , rất máu lạnh." Tử Khê thật vất vả mới ngăn nước mắt rơi

xuống. Cô lắc đầu, tiếp tục chỉ trích: "Làm sao anh có thể đối với Nhạc

Nhạc như thế! Nhạc Nhạc là con của anh, nhưng anh lại khiến nó chịu đựng chuyện như vậy, còn hại nó mất đi chân. Nó thích anh như vậy, anh có

biết hay không, chính miệng nó nói với em trên đời này ngoại trừ em,

người nó thích nhất là anh bởi vì anh là thật lòng thương yêu nó, nó

thích anh một cách ngây thơ, nó nhìn lầm anh rồi, nhìn lầm rồi."

Thân thể Lâu Tử Hoán cứng ngắc nhìn cô. Đúng là Nhạc Nhạc thích hắn, Nhạc

Nhạc rất thích hắn, tin tưởng hắn, sùng bái hắn, nó là bảo bối của hắn.

Vậy mà hắn lại hại nó thành bộ dạng hiện tại này, hắn muốn cãi cho mình, lại buồn cười chính là hắn tìm không được lý do. An Tử Khê nói rất đúng Nhạc Nhạc nhìn lầm rồi, hắn không xứng làm cha của Nhạc Nhạc.

"Lâu Tử Hoán, anh biết không, mặc kệ trước đây anh đối xử với em như thế

nào, em cũng chưa từng hận anh, oán anh. Nhưng hiện tại, em hận anh, em

thật sự rất hận anh, vĩnh viễn em sẽ không tha thứ cho anh, vĩnh viễn

cũng không." Tử Khê lau đi nước mắt, ánh mắt tràn đầy ý hận. Cô muốn hắn biến mất vĩnh viễn không xuất hiện trước mắt cô.

Cô hận hắn, cô hận hắn! Đúng vậy cô nên hận hắn. Ngay cả chính hắn cũng không cách nào tha thứ cho mình. Muốn giải thích gì đó, có lẽ là xin lỗi đi, thế nhưng tất cả cũng không cần thiết cũng không cần làm, An Tử Khê hận hắn đúng

là cái mà hắn đáng phải chịu.

Tử Khê từ trong nhà đi ra, cô cố

sức lau đi nước mắt. Cô muốn đi gặp Nhạc Nhạc, muốn nhìn thấy Nhạc Nhạc, chỉ có thấy Nhạc Nhạc cô mới có thể lấy lại bình tĩnh.

Sau một lúc, một chiếc xe dừng lại trước mặt. Cửa kính hạ xuống là Hắc Diệu Tư.

Tử Khê thấy Hắc Diệu Tư càng cảm thấy đau đớn. Cô thầm nghĩ bỏ qua không thèm liếc mắt tiếp tục đi về phía trước.

"An Tử Khê, tôi có lời muốn nói, lên xe đi." Hắc Diệu Tư ra lệnh, tài xế chầm chậm lái xe đi theo sau cô. "Chí Cương"

Tử Khê dừng lại. Năm đó, Hắc Diệu Tư là chủ mưu, hiện tại sau khi biết

chân tướng cô đối với hắn càng hận, thế nhưng hắn nói đến Chí Cương. Cô

ngừng lại, cô ít nhiều cũng có chút hiểu người đàn ông này. Nếu như

không lên xe, hắn sẽ vẫn cùng cô đi đến bệnh viện, không thể để Nhạc

Nhạc nhìn thấy hắn, bất đắc dĩ đành lên xe.

"Hắc đại thiếu, ông có cái gì cứ nói thẳng đi!" Tử Khê vừa lên xe, lạnh lùng nói.

Hắc Diệu Tư giật mình. Hắn nhận được điện thoại của Lâu Nhược Hi, Lâu Nhược Hi vẫn có số điện thoại của hắn từ lần đó, thế nhưng nhiều năm qua như

vậy bọn họ chưa từng liên hệ. Lúc này đây cô ta gọi điện thoại cho hắn,

hắn ngạc nhiên tiếp điện.

"Hắc thiếu, ông còn cảm thấy hứng thú với An Tử Khê không?" Lâu Nhược Hi thảo luận trên điện thoại.

Hắc Diệu Tư chau mày. Hắn cũng không muốn trả lời Lâu Nhược Hi vấn đề như

vậy. "Lâu tiểu thư muốn nói cái gì cứ nói, năm đó, cô giúp tôi một lần,

có chuyện gì Hắc mỗ có thể đến giúp cô, nhất định sẽ làm được."

Lâu Nhược Hi cười nhạt. Năm đó dù mục đích của họ là khác nhau nhưng cũng

có thể hỗ trợ. "Hắc thiếu, chuyện ông đã từng làm, tôi kêu mẹ kế đi tìm

An Tử Khê rồi, tin là không lâu sau An Tử Khê sẽ biết năm đó xảy ra

chuyện gì.

Không biết vì sao Hắc Diệu Tư một chút cũng không bất ngờ về chuyện hôm nay. Có lẽ hắn biết ngày này nhất định sẽ đến, trừ

phi An Tử Khê vĩnh viễn không xuất hiện. "An Tử Khê hận tôi tận xương,

tôi cũng không cho rằng cô ta sẽ quay lại trong lòng tôi."

"Cô

ta đúng là hận ông tận xương, thế nhưng đối với tình cảm của em trai ông hẳn là Hắc thiếu cũng biết." Lâu Nhược Hi cười nói. "Tôi tin tưởng đây

là một cơ hội tuyệt hảo cho em trai thân yêu của ông, là ước mơ mà hắn

đã mong nhiều năm."

Hắc Diệu Tư không thể không tán thưởng Lâu

Nhược Hi. Cô ta vậy mà nhìn thấu tâm tư của hắn. "Vậy là tôi nên cảm tạ

nhắc nhở của cô rồi. Xem ra trong khoảng thời gian này, đối với những

chuyện đã xảy ra cô biết rất rõ, cô thật là lợi hại."

"Tốt, vậy làm mọi chuyện cho đến cùng đi."Lâu Nhược Hi nói xong, cúp điện thoại.

Vì vậy hắn mới xuất hiện ở đây.

"Sắc mặt của cô không tốt lắm, muốn đi đâu?" Hắc Diệu Tư nhìn cô hỏi.

Hiện tại suy nghĩ của Tử Khê rất hỗn loạn. Cô không có kiên trì lại cùng hắn nói chuyện. "Hắc thiếu có gì cứ nói thẳng."

"An Tử Khê, cô có hiếu kỳ vì sao năm đó tôi lại đáp ứng Chí Cương buông tha cô không?" Hắc Diệu Tư nhìn thấy cô uể oải, viền mắt sưng đỏ, hai mắt

vô thần cũng liền đi thẳng vào vấn đề chính.

"Chuyện của ông, không có hứng thú biết."Tử Khê lạnh lùng nói.

"Bởi vì năm đó thụ thương không chỉ có một người." Hắc Diệu Tư nói ra đáp án

Tử Khê ngẩn ra. Năm đó, hắn muốn đi sân bay bắt cô trở về mà Hắc Chí Cương đuổi theo ở phía sau hắn. Nếu như thụ thương không có mình hắn, vậy như hắn nói Hắc Chí Cương chẳng phải cũng thụ thương.

"Năm đó, tôi

gặp tai nạn tại cầu vượt. Tôi bị kẹt trong xe không thể cử động. Chí

Cương chạy đến cứu tôi, thế nhưng lúc đó xe tôi bị rò rỉ xăng lúc nào

cũng có thể nổ. Cảnh sát chỉ có thể sơ tán người đi đường. Chân tôi lại

bị kẹt dưới bánh lái không di chuyển được. Chí Cương quyết tâm kéo tôi

ra. Vừa đi ra chưa được mấy bước, xe liền nổ. Chí Cương đem tôi che ở

bên dưới. Chân tôi thì mất mà lưng của Chí Cương thì bỏng gần như toàn

bộ, nguy hiểm đến sinh mệnh." Hôm nay nhớ lại tình cảnh lúc đó, lòng Hắc Diệu Tư vẩn còn âm ỉ đau, một người như hắn vậy mất đi chân là cỡ nào

thống khổ, cả đời cũng không siêu thoát.

Tâm Tử Khê cũng siết

lại, cô chưa bao giờ biết Chí Cương từng chịu thương tổn quá lớn như

vậy. Chí Cương cũng không nói gì, hắn chưa từng nói qua hắn là vì giúp

cô mới có thể bị như vậy, nếu như không phải cô cầu hắn giúp cô, hắn sẽ

không chịu thương tổn như vậy. Hắn đương nhiên sẽ không nói bởi vì hắn

đúng là một thằng ngốc.

Hắc Diệu Tư cười khổ, "Để thuyết phục

tôi, khi chúng tôi cùng được đưa vào bệnh viện, cùng sắp được đẩy vào

phòng giải phẫu, nó dùng toàn bộ khí lực còn lại cầu tôi, cầu tôi buông

tha cô, nó nói chỉ cần tôi buông tha cô, sau này nó sẽ đi theo bên cạnh

tôi, làm trợ thủ đắc lực của tôi, tất cả đều nghe tôi, cả đời bán mạng

cho tôi . Tôi tự nhận là một người có ý chí sắt đá nhưng khi đó tôi kinh ngạc vì tôi đã đánh giá thấp tình cảm mà nó dành cho cô, tình cảm của

tôi so với nó thật sự là bé nhỏ không đáng kể. Rõ ràng tôi nói muốn lấy

cô thì nó đã bị thương tổn đến nhường nào, nó ch** n**c mắt, chịu đựng

thân thể đau đớn mà hết lần này đến lần khác cầu xin tôi, và tôi đã đáp

ứn."

Tử Khê cũng kinh ngạc. Cô không phải không biết tình cảm

Chí Cương đối với mình, từ khi bắt đầu cao trung (*trung học cấp 3) hắn

đã theo đuổi cô, cô thật xin lỗi hắn, cô có cảm kích nhưng chưa từng có

nhìn thẳng vào tình cảm của hắn, có lẽ cô quá xấu xa, quá vô tình rồi.

"Vì sao lần trước ông không nói cho tôi biết, hiện tại lại nói cho tôi biết?" Tử Khê giọng khàn khàn, thấp giọng hỏi.

« Bởi vì Chí Cương sẽ không vui vẻ khi tôi đem chuyện này nói cho cô biết,

thế nhưng nhìn trong khoảng thời gian này nó quan tâm tới cô như thế,

thằng ngốc này yêu một người thì sẽ chấp nhất cả đời. Làm anh trai nó,

tôi muốn giúp nó một lần, bởi vì lúc trước không có khả năng cô sẽ tiếp

nhận Chí Cương, thế nhưng hiện tại Chí Cương sẽ có cơ hội. » Hắc Diệu

Tư nói.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.