Chương 135: Thế này càng kích thích

Lâu Tử Hoán nhìn mặt cô, cô đang

ngay dưới người hắn, mùi hương trên người cô quen thuộc như vậy. Năm năm trôi

qua, chỉ có vào giờ khắc này, hắn mới cảm giác được chính mình đang sống. Hắn

v**t v* mặt của cô: " An Tử Khê, vì sao em phải trở về? Em đã trở về, em cũng

đừng tưởng lại có cơ hội trốn thoát khỏi anh. Anh không bao giờ sẽ thả tay em ra

nữa sẽ, không bao giờ nữa."

"Anh biết anh đang nói gì sao?" Lẽ nào hắn

thực sự cho rằng, sau nhiều năm như vậy, xảy ra nhiều việc như vậy, bọn họ còn

có thể bắt đầu một lần nữa sao? Lòng cô bấn loạn không ngừng được, lúc trước

nhìn thấy cô thì lạnh nhạt vô tình hiện tại lại nói sẽ không buông tay cô. Cô

thực sự không rõ hắn, lẽ nào hắn muốn trêu đùa cô như vậy thật hay sao?

Lâu Tử Hoán hôn lên môi cô: "Anh vẫn biết mình đang làm gì, mình muốn

gì? Là em đã chết lòng nên không rõ tình hình thôi!"

"Lâu Tử Hoán!" Cô

thở hổn hển, hơi thở hắn tràn vào miệng cô, rất nóng, rất ấm. Đầu óc cô u tối

rồi, cô bất giác sát môi lại, bất giác đáp lại. Tay cô đặt lên cổ hắn, da thịt

nóng cháy của hắn cách áo sơmi mỏng sát trên người cô, thân thể cô cũng nóng

lên.

Khi hắn cởi y phục của cô, khi môi hắn trượt xuống cổ cô, thì cô

thở hổn hển hỏi: "Lâu Tử Hoán, anh không hận em sao? Vì sao, vì sao anh hiện

tại. . . . ." Hắn phát hiện ra so với tưởng tượng hắn càng muốn cô. Năm năm qua

đi, vô số đàn bà qua lại với hắn, hắn vẫn có thể lạnh lùng mà dây dưa với họ.

Nhưng hễ chạm tới người đàn bà này, máu hắn bắt đầu sôi trào, thần kinh không

bình tĩnh. Hắn thực sự muốn cho tới bây giờ đều chỉ có cô.

Lâu Tử Hoán

không có biện pháp khắc chế chính mình, hắn ôm lấy cô đặt lên giường. Bỏ đi từng

cái từng cái y phục trên người cô, đồng thời cũng bỏ đi quần áo của chính mình.

Hắn tinh tế hôn lên mỗi một chỗ trên da thịt cô, nhìn da thịt cô biến thành màu

hồng.

Khi bọn họ kết hợp cùng một chỗ thì cả hai cùng phát ra tiếng ngâm

nga, Tử Khê mở ánh mắt mê ly nhìn hắn, ánh mắt hắn cũng đang vững vàng dừng lại

trên người cô. Tử Khê vươn tay sờ mặt hắn, mũi một trận chua xót khổ sở. Cô kéo

đầu của hắn, hôn lên hắn.

Khi Tử khê tỉnh lại thì, ánh mặt trời đã chiếu

sáng toàn bộ bên ngoài. Trong lúc nhất thời, cô vẫn còn chưa có phản ứng mình

đang ở nơi nào. Cô ho khan một tiếng, toàn bô kí ức đêm ùa đến, cô và Lâu Tử

Hoán đã lên giường sao!

Đầu của hắn dựa trên vai cô, phả hơi bên tai cô "Mở mắt, anh biết em tỉnh!"

"Em, em phải đi, Nhạc Nhạc tỉnh lại phát

hiện không thấy em sẽ lo lắng." Cô không dám quay đầu lại nhìn hắn, thầm nghĩ

giật lại tay đang đặt trên lưng hắn.

Lâu Tử Hoán cười to: "Nhạc Nhạc đã

lớn như vậy rồi, còn có thể không có mẹ liền khóc sao? Yên tâm, nó rất tốt,

không có việc gì."

"Anh trước tiên buông đã, có được hay không?" Cô nghe

thấy được mùi nguy hiểm, tay hắn chọc phá g*** h** ch*n của cô, cô bị hắn dây

dưa nguyên một đêm, nơi ấy vẫn còn đau. Thế mà hắn còn muốn làm cái gì nữa, cô

phải mềm giọng, "Lâu Tử Hoán, anh đừng như vậy, buổi sáng em còn có buổi tuyên

truyền."

Lâu Tử Hoán càng cười đắc ý : "Hiện tại đã là buổi trưa rồi, em

xác định em còn muốn kịp buổi tuyên truyền vào giờ trưa?" Hắn nói xong, liền vào

trong cơ thể cô. Hắn thoải mái thở dài, đây mới chính là chỗ tựa của hắn.

Cô không cam lòng mắng hắn, "Anh đúng là điên"

Tử Khê chưa bao

giờ có hy vọng xa vời là có một ngày còn có thể ở cùng với Lâu Tử Hoán như thế

này, cô mong cái gì cũng chưa xảy ra, Lâu Tử Hoán là người đàn ông mà cô yêu

nhất trên thế gian này không có gì có thể thay đổi. E là giờ khắc này rất ngắn,

nhưng cô lại cảm động muốn khóc. Bọn họ chặt chẽ cùng một chỗ, mỗi một tấc trên

thân thể đều muốn dán chặt, bọn họ say sưa kết hợp, truy đuổi theo những xúc cảm

dc vng nguyên thủy của con người.

Rất lâu sau đó, hắn ôm cô đến phòng

tắm, bọn họ nằm ở bồn tắm lớn, cô nằm ở trên người hắn. Mặt của cô dán trước

ngực hắn nhẹ nhàng nói: " Lâu Tử Hoán, chúng ta không thể cùng một chỗ."

Lâu Tử Hoán cười nhạt: "Ai nói muốn cùng một chỗ với em? Có phải em nghĩ

anh gian nan như vậy là muốn cùng một chỗ với em không?"

"Anh, anh nói

cái gì?" Tử Khê đẩy hắn ra, không thể tin được đó là lời hắn nói.

Lâu Tử

Hoán đem cô ôm chặt vào trong lòng, h* th*n ở trong nước mạnh mẽ xâm nhập cô.

"Em không cảm thấy như vậy rất kch thch sao? Ngẫm lại, chúng ta chảy cùng một

dòng máu, anh là anh trai của em, mà hiện tại thân thể của anh đang ở bên trong

em, loại việc đàn ông cùng đàn bà mới có thể làm. Như vậy có phải rất thỏa mãn,

rất vui vẻ hay không!"

"Lâu Tử Hoán!" Cô khóc lớn, thân thể cô một chút

sức cũng không dùng được. Cô bị hắn đong đưa ngồi ở trên người hắn, cô bị hắn

xâm nhập đến chỗ sâu nhất trong thân thể. " Anh điên rồi, Lâu Tử hoán, anh điên

rồi."

"Đúng vậy, anh điên rồi." Hắn cũng ngồi lên cắn tai cô," từ lúc

năm năm trước anh liền điên rồi, từ lúc em lần đầu tiên bước vào Lâu gia nhìn

thấy anh, anh liền điên rồi. Chúng ta sẽ không cùng một chỗ, bất quá nếu người

anh trai này cần bất cứ lúc nào em đều phải đáp ứng. Còn nữa, em tránh xa Chung

Khang Tề ra cho anh một chút."

Tử Khê bị hắn khiến cho một chút khí lực

đều dùng không được, vì sao hắn có thể có thể lực tốt như vậy, cô sắp chết, hắn

còn có thể dằn vặt cô như thế ."Anh người điên, em sẽ không phối hợp với anh.

Sẽ không, anh buông, để em đi."

"Yên tâm, anh sẽ." Hắn lại mạnh hơn một

chút, thành công làm cho nước mắt cô rơi càng nhiều. "An Tử Khê, năm đó em đối

với anh thế nào, anh còn không có tha thứ cho em. Hiện tại, em cũng không có

quyền lợi nói bất cứ cái gì, chỉ có thể phối hợp với anh."

"Em không

muốn, em không muốn!" Lâu Tử Hoán trở nên thật đáng sợ, cô cực kỳ sợ, như muốn

trốn. Thân thể của hắn lại loại bỏ ý chí của cô, cô mềm lả trong lòng hắn, mặc

hắn trêu đùa.

Một lần tắm, một lần làm sạch kéo dài cả tiếng đồng hồ, da

đều nhăn lại.Tử Khê như một đứa trẻ cuộn mình lại trong lòng hắn, khóe mắt còn

có lệ, trong miệng liên tục nói: "Em không muốn, em không muốn!"

Hắn ôm

chặt cô, hôn môi cô nói: "Em muốn, An Tử Khê, em phải muốn."

"Lâu Tử

Hoán, anh phải kết hôn không phải sao? Vì sao còn muốn dằn vặt em như thế?" Cô

khóc mệt mỏi, đã không có nước mắt, giọng nói khàn khàn.

"Bởi vì, đây

là em thiếu anh, em phải trả lại cho anh, bằng không anh vĩnh viễn cũng không

cam tâm. Tử, chỉ có như vậy, anh mới có thể đem em trở lại bên cạnh anh."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.