Chương16: Quyết định

Nó thừ người ra một lúc rồi cũng mang giày cao gót vào và

không quên xách theo túi xách đi xuống trước nhà, nơi chiếc xe BMW của ba mẹ đã

chờ sẵn.

Nó vừa đi ra

thì anh thư kí của ba nó mở cửa xe và đưa tay mời nó vào trong. Nó mỉm cười cảm

ơn rồi nhanh chóng yên vị trên ghế sau của chiếc xế hộp sang trọng này. Mẹ nó

quay đầu hỏi

  • Con làm gì

mà lâu thế?

  • À. Không có

gì đâu mẹ ạ. Con thấy hơi nhức đầu thôi. Chắc tại hôm qua con thức khuya quá!

  • Hừm. Con

gái thức khuya không tốt đâu. Con cũng lấy lại sức sống đi. Trước mặt anh chị

xui mà ủ rũ thế thì sẽ mất thiện cảm lắm đấy!

  • Vâng. Con

biết rồi.

Ba nó giờ mới

lên tiếng

  • Hai mẹ con

thắt dây an toàn vào! Đừng tám chuyện lung tung nữa!

Nó chề môi,

nhưng rồi cũng làm theo lời ba. Chiếc xe nhanh chóng lăn bánh.

10 phút

sau...

---Sân thượng

Highest Building-tòa nhà cao nhất thành phố---

Nó tựa người

vào chiếc lan can dài và cao, ngước mắt lên nhìn trời, nhìn đất, nhìn khắp

thành phố. Một thành phố biển xinh tươi phô bày trước mắt nó như một thiên

đàng. Những công trình khác nhô lên giữa những chùm nhà hai tầng thấp bé, như

khoa trương cái nét đẹp độc đáo của kiến trúc. Những bãi biển xanh biếc với

những gợn sóng lăn tăn thi nhau xô vào bãi cát trắng, nhìn từ trên xuống cứ như

một thảm lụa khổng lồ. Những rặng dừa nghiêng nghiêng theo chiều gió càng tôn

thêm vẻ thơ mộng của thành phố. Nắng... gió... mây... tất cả hòa quyện cùng với

thanh âm của sóng biển và tiếng xe cộ tạo nên một bức tranh tuyệt mỹ.

Cả nhà nó

ngồi trên chiếc bàn trắng quyền quý đặt ngay trung tâm sân thượng, đối diện với

bọn họ là gia đình nhà anh ta. Sau cái bắt tay đầy thân mật với gia đình bên

kia, ba nó niềm nở bắt chuyện

  • Hôm nay tôi

mời anh chị tới đây cũng là muốn bàn bạc một số chuyện. Chuyện kết hôn của tụi

nhỏ...

Trần phu nhân

ngắt lời

  • Có gì mà

nghiêm trọng thế anh? Anh cứ vào thẳng vấn đề.

  • À vâng.

Thật ra vợ chồng chúng tôi thấy rằng tụi nhỏ đã khá là thân thiết. Chúng làm thân

với nhau chỉ trong vòng 1, 2 tuần. Chẳng phải đó là thiên duyên tiền định hay

sao. Vả lại giờ cũng mới là nghỉ hè, nếu kết hôn thì cũng không ảnh hưởng gì

nhiều đến chuyện học hành. Đây là dịp tốt để...

  • Chẳng nhẽ

anh muốn hai tụi nó kết hôn sao?

Câu nói đó

của ông Nhân làm cho anh ta giật nảy mình, riêng nó thì vẫn bình thản không có

biểu hiện gì. Nó đã biết thừa ba sẽ nói như vậy mà.

Ba tôi mỉm

cười

  • Đúng vậy.

Chúng tôi đã bàn bạc với cháu nhà và nó cũng đồng ý rồi ạ!

Lại thêm một

câu nói nữa làm cho Phong ngạc nhiên. Anh ta sửng sốt nhìn nó, hóa ra bấy lâu

nay nó thích anh sao. Còn nó, nó làm mặt xấu nhăn nhó như muốn nói rằng: “Tôi

không yêu anh thật đâu mà nhìn tôi chằm chằm như vậy!”. Nhưng rồi nó cũng giấu

đi gương mặt đó. Nếu mà lộ ra thì sẽ như bị trừ điểm của mình trong mắt ba mẹ

anh ta, như vậy thì nó cũng bị trừ tiền lương. Ngu gì mà để bị trừ chứ! Nó quý

tiền hơn cả mạng sống mà! Nó ngó lơ, phớt lờ ánh mắt sững sờ của anh, đôi mắt

mông lung vô định nhìn về phía chân trời...

Tuy nó tỏ vẻ

không quan tâm tới cuộc đối thoại giữ hai đôi vợ chồng già nhưng thực chất nó

đang vểnh tai lên cố nghe rõ mồn một từng câu từng chữ.

  • Ô vậy tốt

quá rồi còn gì! Cháu nó biết nghĩ vậy thì tốt!- Trần phu nhân hớn hở

Ông Nhân lắc

đầu thở dài tiếp lời cửa vợ

  • Chẳng bù

cho thằng Phong nhà tôi! Nó cứng đầu lắm!

  • Haha- Ba nó

bật cười- Người xưa có câu “Cha mẹ đặt đâu con ngồi đó” thì thằng Phong phải

làm theo chứ? Chắc chỉ tại nó chưa có đủ tinh thần thôi. Ta cứ để hai tụi nó

thêm chút thời gian, tuần sau nữa tổ chức đám cưới.

  • Sớm vậy

liệu có ổn không?

  • Ổn. Tôi sẽ

nói thư kí riêng cho thuê mọi người trang hoàng nhà hàng và cả thánh đường,

chuẩn bị mọi thủ tục đám cưới, và đáp ứng các nhu cầu cần có như sân khấu, các

nam nữ ca sĩ, thức ăn, váy cưới,...

  • Thôi nhà

tôi là đàn trai cứ để mọi chuyện tôi lo.-Ông Nhân nói

  • Không sao

đâu mà anh đừng khách sáo. Ta cũng sắp làm xui gia với nhau rồi còn gì!

  • Ưm... thôi vậy

đi. Chúng ta chia ra mỗi người một phần.........

Bốn người vẫn

nói chuyện. Nó thì quá chán nản. Hồi nãy giờ nó có làm gì được đâu. Chán là

phải. Nó lại khẽ nhìn anh ta. Anh ngủ gật rồi. Nhưng làm trò gớm. Bày đặt xoay

đâu qua bên kia rồi làm như mình đang nhìn về phía khác, nhưng thực chất là

đang ngủ. Nhưng nhìn kĩ thì... khuôn mặt anh lúc ngủ... cũng lãng tử ghê!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.