Chương 74: Tai nạn ô tô

Lâm Lệ quay đầu đi, không nhìn

đến bộ dạng cầu xin của bà ta, nghĩ đến thật đúng là có chút châm chọc và buồn

cười, đến bây giờ nói những chuyện đó còn có ý nghĩa gì nữa.

Mẹ Trình thấy cô như thế, cũng

chẳng quan tâm nhiều, bà biết hiện tại chỉ có Lâm Lệ mới có thể cứu con của bà.

Nắm tay Lâm Lệ khóc lóc cầu xin, “Lâm Lệ, bác xin cháu, coi như là bác cầu xin

cháu, cháu đi bệnh viện thăm Trình Tường có được không, khuyên nhủ nó phối hợp

trị liệu, nó bị ung thư xương, bác sĩ nói nếu nếu không phẫu thuật thì sẽ khó mà

bảo toàn mạng. Bác chỉ có một đứa con, bác không thể trơ mắt nhìn nó ra đi như

vậy, Lâm Lệ, cháu đi thăm nó được không?”

Trong lòng Lâm Lệ chấn động,

nhìn ba ta có chút nói không ra lời.

Ung thư xương, thật là một danh

từ đáng sợ.

“Lâm Lệ, đi thăm nó được không,

chỉ liếc qua thôi cũng tốt, bác chỉ có một đứa con, bác thật sự không thể mất

nó.” Mẹ Trình vừa khóc vừa nói, bà ta lúc này đâu quan tâm gì đến bề ngoài nữa,

thấy Lâm Lệ không đồng ý, liền quỳ xuống, “bác cầu xin cháu, bác quỳ xuống để

cầu xin cháu có được hay không, chuyện trước kia là do bác không tốt, bác nhận

lỗi với cháu, cháu đi thăm Trình Tường, đi thăm nó có được

không?”

“Bác, bác đừng như vậy.” Lâm Lệ

vội vươn tay đỡ bà, cho dù trong lòng có không vui và oán hận bà ta thế nào, dù

gì bà ta cũng là bề trên, cô đâu thể nhận được bà ta thế này!

“Vậy là cháu đồng ý với bác

rồi?” Mẹ Trình đứng dậy, nắm chặt tay Lâm Lệ, trên mặt vẫn còn giàn dụa nước

mắt, “Cháu đồng ý với bác đi thăm Trình Tường có phải không?”

Bà thật sự không còn cách nào

rồi, từ khi biết con trai ngã bệnh mấy ngày, bà và ba của Trình Tường đã nghĩ

mọi cách, bác sĩ nói tế bào ung thư đã lan đến bắp đùi phải rồi, bây giờ cách

duy nhất là cắt bỏ, bà nghe xong liền ngất tại chỗ. Nhưng nếu đây là cách cuối

cùng, nếu so sánh với tính mạng của con trai thì cho dù bọn họ có không muốn đi

nữa cũng chỉ có thế cắn răng chấp nhận hiện thực này. Nhưng mà Trình Tường nghe

đến phải cưa bỏ, sống chết không chịu, nó nói nó không thể chấp nhận nửa đời còn

lại của mình là một người què, nếu thế nó thà chết còn hơn, nhưng mà, nhưng mà

nếu nó chết, bà và ba nó sống thế nào đây, bọn họ chỉ có một đứa con là Trình

Tường a!

Bọn họ bảo Tiêu Tiêu đến khuyên

nhủ nó, nhưng mà Trình Tường căn bản đến mặt Tiêu Tiêu cũng không muốn nhìn, mỗi

lần Tiêu Tiêu đến liền phát giận đập đồ đạc đuổi Tiêu Tiêu đi, nó nói cả đời

này, người nó không muốn nhìn thấy nhất chính là Tiêu Tiêu, bởi vì cô ta làm hại

nó mất tất cả. Cũng là đến lúc đó, bọn họ mới biết được người mà con trai mình

yêu thực sự chính là Lâm Lệ. Dù áy náy nhưng bà vẫn nghĩ đến bảo Lâm Lệ đến

khuyên nó, có lẽ nó sẽ nghe Lâm Lệ nói, nhưng mà khi nó biết bà gọi điện cho Lâm

Lệ thì rất tức giận, không cho bà quấy rầy cuộc sống của Lâm Lệ nữa, tối hôm đó

sốt cao thậm chí khiến cho bệnh tình càng xấu đi, bác sĩ nói bệnh của nó không

thể kéo dài hơn được nữa, tuy là rất khó khăn, nhưng mà nhất định phải nhanh

chóng quyết định, có phẫu thuật hay không phẫu thuật.

Cho nên lúc này bà mới gạt

Trình Tường tới đây cầu xin Lâm Lệ, hiện tại bà chỉ có thể trông cậy vào Lâm Lệ

mà thôi, trông cậy Trình Tường có thể nghe Lâm Lệ khuyên nhủ.

Lâm Lệ nhìn bà ta, trong lòng

cũng không biết bản thân mình đang có tâm tình gì, cô đã quyết định sẽ không

quay đầu lại nữa, bởi vì đau đớn hồi đó vẫn luôn hiện lên rõ mồn một trước mắt,

mỗi lần gặp lại người đàn ông kia sẽ khiến cô nhớ lại sự quyết tuyệt của anh

trong đám cưới, nhớ lại cảm giác lúc đứa con tử từ từ biến mất khỏi cơ thể cô,

cái loại đau đớn này, cô không muốn phải trải nghiệm lại lần

nữa.

Lâm Lệ bỏ tay bà ra, cũng không

nhìn đến bà, có chút đau đớn nhắm mắt lại nói: “Tôi không đi, tôi không thể giúp

được bác.” Nói xong, cắn răng định đi.

Phía sau mẹ Trình thấy cô muốn

đi, liền quỳ hai chân lên mặt đất, “Lâm Lệ, bác cầu xin cháu, cầu xin

cháu!”

Lâm Lệ dừng lại, hàm răng cắn

chặt vào môi có chút đau, hai tay cũng nắm lại thật chặt.

Một màn như vậy thu hút sự chú

ý của rất nhiều người ra vào tòa nhà, ngày càng nhiều người tụ tập vây xung

quanh nhìn xem, trong đó bao gôm cả trợ lý Từ vừa từ bên ngoài về, thấy vậy liền

chen vào đám đông, nhìn Lâm Lệ, lại nhìn mẹ Trình đang quỳ trên mặt đất không

khỏi tiến lên hỏi: “thư ký Lâm, có chuyện gì vậy?”

Lâm Lệ không nhìn anh ta, nhìn

mẹ Trình đang quỳ trên mặt đất, hàm răng cắn vào môi gần chảy máu, cuối cùng

cũng không nói gì, xoay người đi thẳng đến bãi đậu xe.

Mẹ Trình vẫn quỳ trên mặt đất,

khóc gọi tên Lâm Lệ.

Lâm Lệ lái xe, cả người hoảng

hốt, trong đầu là những lời mà mẹ Trình mới nói vừa nãy.

Cô không nghĩ tới Trình Tương

sẽ bị bệnh, hơn nữa còn là ung thư xương. Cô nhớ lần cuối cùng nhìn thấy Trình

Tường, lúc đó cô đang đưa Tiểu Bân đi ăn KFC trở về, nhìn qua thấy anh ta rất

tiều tụy, có phải lúc đó anh ta đã bị bệnh hay không?

Có chút đau đớn nhắm mắt lại,

nếu nói không có cảm giác gì là hoàn toàn không có khả năng, trong lòng cô bực

bội cũng không rõ ràng tâm tình của mình giờ phút này.

“Ầm!”

Một tiếng va chạm mãnh liệt,

Lâm Lệ không rõ tình huống, cả người đập mạnh lên phía trước, đầu va vào tay

lái, đau đớn khiến cô không khỏi kêu lên tiếng, đưa tay vỗ vỗ đầu có chút choáng

váng.

Còn chưa kịp định thần lại, cửa

xe đã bị gõ vang, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người cao lớn ở bên ngoài, râu

không được cạo nhìn có chút dọa người.

Lâm Lệ quay đầu, lúc này mới

phát hiện xe mình đâm thẳng vào cái xe vận tải ở đằng trước.

“Cộc cộc cộc…” Người đàn ông

cao lớn ở ngoài xe thấy lâu mà người không xuống xe, lại lấy tay đập mạnh vào

cửa sổ xe, ra vẻ, nếu cô không xuống tôi sẽ không ngừng lại.

Lâm Lệ xoa đầu mở cửa đi xuống,

còn không chờ cô mở miệng, người đàn ông cao lớn đối diện liền quát mắng ầm lên “Cô có biết lái xe hay không a, đèn đỏ cũng không nhìn thấy, mẹ kiếp, xe ông mày

dừng rồi mà cô còn đâm vào, cô bị mù à!”

Lâm Lệ tự biết mình đuối lý

cũng không nói nhiều, chỉ nói xin lỗi: “Xin lỗi, là lỗi của tôi, phí sửa chữa xe

tôi sẽ chịu trách nhiệm.”

Thấy Lâm Lệ nói như vậy, người

đàn ông vạm vỡ kia nhướng mày, nhìn Lâm Lệ nói: “Không cần phiền phức như vậy,

trực tiếp bồi thường tiền là được, cô trực tiếp đưa tiền cho

tôi.”

Lâm Lệ cũng không có lòng nào

nhiều lời với anh ta, chỉ muốn nhanh nhanh giải quyết chuyện này, cho nên khi

nghe anh ta nói như vậy liền gật đầu hỏi: “Phí sữa chữa bao

nhiêu?”

Thấy Lâm Lệ dễ nói chuyện,

người nọ dĩ nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy, trực tiếp dùng công phu sư

tử ngoạm nói: “Xe của cô đụng hỏng thanh an toàn và đèn hậu của xe tôi, cô đưa

2000 tệ, chuyện này coi như bỏ qua.”

“2000!” Lâm Lệ trừng to mắt, cô

đụng phải xe anh ta là cô không đúng, điều này cô không hề trốn tránh trách

nhiệm, nhưng mà cũng không có nghĩa vì thế mà cô tiêu tiền như rác, chỉ vào xe

anh ta nói: “ông anh này, xe của anh là xe gì a, thanh an toàn và đèn hậu xe anh

mà đòi 2000 tệ, sao anh không đi cướp ngân hàng hả!”

“Làm sao, cô đâm vào xe của tôi

giờ không muốn bồi thường phải không?” Người nọ híp mắt nhìn Lâm Lệ, đưa tay xắn

xắn tay áo.

Lâm Lệ cũng không phải là người

dễ bắt nạt, khi còn ở trường học không ít lần ra tay mạnh mẽ, tất nhiên sẽ không

bị anh ta dọa mà lui về, tiến lên một bước nói: “200, anh có muốn hay không, nếu

không thì chúng ta báo cảnh sát xử lý.”

“200, cô cho tôi là ăn xin à!”

Người đàn ông cao lớn tức giận đến nghiến răng, hung ác nói: “Ta cho cô biết, ở

cái Giang Thành này không ai không nhận ra Bưu ca tôi, hôm nay cô đưa 2000 tệ

thiếu một đồng cũng đừng nghĩ.”

Lâm Lệ nhìn thẳng anh ta, trên

mặt không chút sợ hãi, “Bưu ca đúng không, tôi cũng không bị hù dọa đâu, 200 tệ

nếu anh không muốn chúng ta trực tiêp báo cảnh sát, để cho cảnh sát đến xử lý,

đến lúc đó có còn được 200 tệ hay không ta cũng không dám đảm bảo

đâu.”

“Tôi thấy cô chính là muốn

chết.” Bưu ca kia có chút bị chọc giận, vung quả đấm hướng tới Lâm Lệ, chỉ là

quả đấm kia đang hướng vào đầu Lâm Lệ, ở giữa không trung liền bị người ta chặn

lại.

Trong nháy mắt Lâm Lệ đúng là

bị làm cho kinh hãi, cứ nghĩ rằng quả đấm kia nhất định sẽ nện xuống mặt mình,

cho nên khi quả đấm kia bị người ta chặn lại, thật đúng là có chút sững sờ, quay

đầu nhìn lại, không nghĩ rằng lại là người quen.

Diệp Tử Ôn cười cười nhìn cô

“Không sao chứ?”

Lúc này Lâm Lệ mới định thần

lại, gật đầu, cô có chút ấn tượng với người đàn ông này, biết anh ta chính là

bạn của Chu Hàn và Tô Dịch Thừa.

Diệp Tử Ôn gật đầu, quay lại

nhìn Bưu ca kia nói: “Người anh em, sao lại ra tay đánh phụ nữ

chứ.”

“Con mẹ nó mày chui từ đâu ra,

dám quản chuyện của bố mày!” Tay của Bưu ca bị Diệp Tử Ôn bắt được liền quát

anh, tay muốn thoát ra nhưng làm thế nào cũng không thoát

được.

Trên mặt Diệp Tử Ôn trước sau

vẫn nở nụ cười, một tay dùng sức trực tiếp vặn tay của tên kia lại, vừa cười vừa

nói: “Cũng nói cho anh biết, tôi vừa ra khỏi bộ đội, thật lâu không luyện tay,

tay thật sự cũng rất ngứa.”

Bưu ca kia bị Diệp Tử Ôn bắt

được nói: “Buông tay ra, tay sắp gẫy …”

Diệp Tử Ôn cười lạnh, một tay

dùng sức đẩy anh ta ra xa.

Tên kia đứng không vững suýt

chút nữa ngã xuống đất, tự biết mình không phải là đối thủ của Diệp Tử Ôn, cũng

không dám dây dưa nữa, chỉ mắng lại một câu: “Mẹ nó, coi như hôm nay ông mày xui

xẻo.” Vừa nói vừa đi đến xe mình.

Thấy anh ta muốn đi, Lâm Lệ

liền gọi lại, “Chờ một chút.”

“Cô còn muốn gì nữa!” Bưa ca

kia có phần mất kiên nhẫn, nhưng kiêng kị Diệp Tử Ôn đang đứng một

bên.

Lâm Lệ vào trong xe lấy ví

tiền, lấy ra 200 tệ đưa cho anh ta, “Phí sửa xe.”

Bưa ca kia cũng không dám nói

thêm cái gì, chỉ hừ lạnh cầm tiền rồi trực tiếp lên xe.

Lâm Lệ xoay người, nói với Diệp

Tử Ôn: “Cảm ơn anh.”

Diệp Tử Ôn cũng không khách

khí, trực tiếp nói: “Nếu muốn cảm ơn tôi liền bảo Chu Hàn mời cơm tôi

đi.”

Lâm Lệ gượng cười gật đầu, lúc

này điện thoại để trong xe vang lên, là cô giáo Trần ở nhà trẻ gọi đến, thấy cô

lâu không đến đón thằng bé nên gọi đến hỏi cô.

Lâm Lệ vội vàng trả lời, nói cô

giáo Trần trông Tiểu Bân một lát, cô lập tức đến ngay.

Cúp điện thoại xoay người cười

xin lỗi Diệp Tử Ôn: “Tôi còn chút việc phải đi trước, cám ơn

anh.”

Diệp Tử Ôn gật đầu nhìn trán cô

nói: “Trán cô có cần phải đi bệnh viện khám một chút không?”

Lâm Lệ đưa tay sờ sờ cười nói “Không sao.” Nói xong liền lên xe, lái đi.

Nhìn xe cô đi xa, Diệp Tử Ôn

lấy điện thoại từ trong túi ra, tranh công gọi điện thoại cho người nào

đó.

Điện thoại rất nhanh được tiếp,

nhưng mà dường như tâm tình người nào đó bên kia không được tốt lắm, giọng điệu

có phần hằn học: “Chuyện gì?”

“Wow, ăn hỏa dược, hóa khí (*)

lớn như vậy.”

(hỏa dược: thuốc nổ, hỏa khí tức giận)

“Đừng nói nhảm, có rắm mau

thả.” Chu Hàn không khách khí nói.

Diệp Tử Ôn cũng không tức giận,

cười hì hì nói: “Chu Hàn, lúc nào mời mình đi ăn cơm đi, hôm nay mình giúp bà xã

của cậu, nói như thế nào cậu cũng phải mời mình một bữa cơm

a.”

Nghe vậy bên kia Chu Hàn có

chút vội vàng hỏi: “Chuyện gì xảy ra?”

“Bà xã của cậu lái xe đụng phải

người, người kia công phu sư tử ngoạm muốn lừa gạt, nói không được liền muốn

đánh người chứ sao.” Diệp Tử Ôn có chút không thèm để ý nói.

“Cô ấy không sao

chứ?”

“Không có chuyện gì, nhưng mà

mình nhìn thấy trán cô ấy hơi sưng.” Diệp Tử Ôn vừa nói, muốn mượn cơ hội đòi

Chu Hàn một bữa, “Như thế nào, lúc nào đó đi ra ngoài…”

Lời còn chưa nói hết, điện

thoại bên kia đã truyền đến tiếng cúp máy.

Nhình chằm chằm màn hình điện

thoại một lúc lâu, Diệp Tử Ôn có chút không nhịn được bùng nổ: “u, dựa vào, cậu

có cần phải cúp nhanh như vậy không!” (VL: khổ a, ko ai thèm mời anh

cả!)

Khi Lâm Lệ lái xe về đến nhà

còn có chút hoảng hốt, xe dừng trong ga-ra một lúc lâu nhưng vẫn chưa mở cửa

xuống, cho đến khi Tiểu Bân bên cạnh cô gọi thì cô mới hồi phục lại tinh

thần.

Cười cười xin lỗi bé, có chút

vô lực nói: “Chúng ta lên đi.”

Thằng bé kia nhìn chằm chằm cô,

bởi vì hoàn cảnh lúc nhỏ, Tiểu Bân đã sớm học được cách quan sát nét mặt, nhìn

chằm chằm Lâm Lệ hỏi: “Dì, dì không vui sao?”

Lâm Lệ ngẩn người, đưa tay sờ

sờ đầu bé, lắc đầu nói: “Không có gì, dì chỉ hơi mệt một chút

thôi.”

“Vậy dì về nhà rồi ngủ một

giấc, cô giáo nói ngủ là phương pháp giảm bớt mệt nhọc hữu hiệu nhất đó, cho nên

trẻ nhỏ đều phải ngủ trưa.” Bé thực tâm nói, vè mặt kia tựa như ông cụ

non.

Lâm Lệ vui mừng gật đầu “được.”

Có chút bất ngờ chính là, lúc

Lâm Lệ mở cửa vào nhà, lại phát hiện Chu Hàn đã về, thấy cô đi vào liền trực

tiếp sải bước đến chỗ cô, lúc cô còn chưa kịp phản ứng liền quan tâm hỏi: “Em

không sao chứ?”

Lâm Lệ ngẩn người, bất ngờ anh

về sớm như vậy, ngoài ra có chút không hiểu vì sao anh lại hỏi như

vậy.

Chu Hàn cũng không để ý tới cô

đang kinh ngạc, nhìn chằm chằm cái trán sưng đỏ của cô, cau mày nói: “Sao lại

sưng to như vậy, đi bệnh viện khám đi.”

Lúc này Lâm Lệ mới phản ứng

kịp, đưa tay sờ sờ trán, còn hơi đau, chỉ lấy tóc phủ lên trán, tránh ánh mắt

của anh, chỉ nói: “Không cần đâu, không có chuyện gì.” Vừa nói vừa đổi dép đi

vào nhà.

Để cặp của Tiểu Bân lên trên

ghế sa lon, cúi đầu hỏi bé: “Tiểu Bân, buổi tối muốn ăn gì?”

Bé không trả lời, chỉ có chút

lo lắng hỏi: “Dì, dì ngã bệnh sao?”

Lâm Lệ cười nhạt lắc đầu,

“Không có a, dì không có chuyện gì.”

“Cơm tối để anh làm cho, em về

phòng nghỉ ngơi sớm đi.” Bên cạnh Chu Hàn mở miệng nói, trực tiếp cởi áo khoác

ném lên sa lon, sau đó đi vào bếp.

Thấy thế Lâm Lệ cũng không nói

thêm gì, chỉ sờ sờ thằng bé nói: “Dì hơi mệt, trở về phòng nghỉ ngơi một

lát.”

Bé ngoan ngoãn gật đầu cũng

không nói gì.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.