Chương 70: Cuộc điện thoại lạ

Uống thuốc rồi ngủ một giấc, sáng hôm sau khi thức dậy Lâm Lệ thấy đầu khá hơn

nhiều so với tối qua, nhưng mà, biểu hiện của cảm cúm lại rõ ràng hơn, ho khan,

nghẹt mũi hôm qua không thấy xuất hiện thì sáng hôm nay biểu hiện hết ra

ngoài.

Rửa mặt xong Lâm Lệ thay quần

áo bước ra khỏi phòng ngủ, trong phòng ăn Chu Hàn đã chuẩn bị xong bữa sáng,

Tiểu Bân cũng đã thay xong quần áo đang ngồi trên ghế ăn bữa sáng, bên cạnh đã

có sẵn cặp sách, dáng vẻ như là có thể đi bất cứ lúc nào.

Chu Hàn làm bữa sáng cũng không

có gì là lạ, trước đây đã xuống bếp vài lần, chỉ là điều khiến Lâm Lệ hơi kinh

ngạc là anh làm được bữa sáng kiểu Trung Quốc, vì mấy lần trước Chu Hàn đều làm

bánh mì thêm trứng chần nước sôi và thịt hun khói, hôm nay lại thấy có cháo

trắng và chút thức ăn, thực là có chút ngoài ý muốn.

Này, những cái này đều là anh làm?” Lâm Lệ kinh ngạc chỉ vào bữa sáng trên bàn

mà nói, nếu anh nói là mua ngoài cô nhất định sẽ tin tưởng.

Chu Hàn nhìn cô một cái, nghe

ra giọng khàn khàn của cô, đứng dậy lấy cho cô bát cháo, rồi nói : “Nhân lúc còn

nóng ăn đi ,bị cảm cúm ăn cháo nóng sẽ tốt hơn.” Nói xong đưa bát cháo đến trước

mặt cô, sau đó quay đầu nhìn Tiểu Bân, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Ăn nhanh lên, sắp

muộn giờ đến trường rồi.”

Tiểu Bân nhìn anh, đôi mắt đen

nhánh xoay vòng, không nói chuyện mà chỉ cúi đầu ra sức ăn.

Lâm Lệ ngồi xuống, liếc nhìn

anh lúc này mới bưng bát cháo lên lấy thìa bắt đầu ăn, nhẹ nếm thử, cháo anh nấu

rất đặc, xen lẫn hương vị thanh mát của hạt gạo, còn có vị ngòn ngọt đặc trưng

của gạo trắng.

Lậm Lệ ngẩng đầu, nhìn anh,

hỏi: “Anh dậy lúc mấy giờ?” Mặc dù cô không giỏi nấu nướng nhưng cô vẫn biết rõ

cháo trắng nhìn thì đơn giản nhất nhưng lại tốn công sức và thời gian nhất, để

hầm cho thật nhuyễn, nhất định phải có một người ở tại chỗ vừa trông độ lửa, vừa

quấy liên tục mới được.

Chu Hàn không trả lời vấn đề

của cô, chỉ ngồi ăn hết bát cháo trắng, sau đó bỏ thêm vào miệng chút thức ăn,

kéo cái giấy ăn trên bàn lau miệng, vừa nói với Lâm Lệ: “hôm nay em đừng đến

công ty, ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe hẳn, anh sẽ đưa Tiểu Bân đến trường, đến tối

sẽ đón nó về.”

“Hả.” Lâm Lệ sửng sốt, quay đầu

nhìn thằng bé kia, hiển nhiên nó cũng đang rất ngạc nhiên sững sờ nhìn Chu Hàn.

Một lúc lâu quay sang nhìn Lâm Lệ, ánh mắt pha chút sợ hãi.

“Em không sao, em thấy người

khỏe hơn hôm qua rất nhiều, em có thể…” Lâm Lệ muốn nói mình không có việc gì,

lại bị Chu Hàn trực tiếp ngắt lời.

“Anh không trưng cầu ý kiến của

em.” Chu Hàn nói mà mặt không chút biểu cảm, thái độ và giọng nói không cho từ

chối, hoàn toàn không phải đang bàn bạc mà trực tiếp ra lệnh .

“Em thật sự ….” Lâm Lệ đang

muốn phản bác nhưng Chu Hàn không cho cô cơ hội, trực tiếp đứng dậy nói với Tiểu

Bân: “Cho con thêm năm phút đồng hồ.” Nói xong đi thẳng vào thư phòng lấy cặp

công văn cần dùng cho ngày hôm nay.

Lâm Lệ nhìn theo bóng dáng Chu

Hàn có chút ảo não, nhỏ giọng nói “bá đạo.”

“Dì” Thằng bé ở bên nhỏ giọng

gọi cô. Từ sau chuyện kia nỗi sợ hãi của Tiểu Bân đối với Chu Hàn đã khác trước.

Trước kia mặc dù sợ Chu Hàn nhưng trong nội tâm vẫn rất yêu quý Chu Hàn vì anh

là người thân duy nhất của bé. Nhưng lần trước trong thư phòng, Chu Hàn to tiếng

nói với Lâm Lệ rằng Tiểu Bân không phải con trai của anh vô tình bị Tiểu Bân

nghe thấy, lời nói đó đã khắc sâu vào nội tâm của bé vì vậy tình cảm của bé với

Chu Hàn cũng liền thay đổi chỉ đơn thuần còn lại sự sợ hãi, sợ

sệt.

Lâm Lệ lấy tay xoa xoa đầu bé,

cười cười với nó: “không có việc gì.” Thật ra như thế cũng tốt, để hai người

tiếp xúc càng nhiều mới có thể thúc đẩy tình cảm.

Qua bản báo cáo giám định thân

phận ruột thịt giả lần trước có thể thấy Chu Hàn chưa từng có ý nghĩ không cần

đứa nhỏ, cho dù đối mặt với Tiểu Bân anh có áp lực rất lớn, nhưng anh cũng chưa

từng đuổi nó đi không phải sao? Thật ra, dưới lớp vỏ mạnh mẽ nghiêm túc kia, anh

có một trái tim rất dịu dàng và tốt bụng.

Tiểu Bân không có cách nào

khác, chỉ đành gật gật đầu.

Tuy rằng đầu đã bớt đau, người

cũng không còn vô lực như đêm qua nhưng nghẹt mũi và ho khan vẫn khiến cô khó

chịu. Uống thuốc xong, hình như là thuốc có tác dụng an thần, uống xong không

bao lâu liền buồn ngủ vô cùng, cuối cùng không chịu được cơn buồn ngủ, cô trở về

phòng tiếp tục ngủ.

Giữa trưa, Lâm Lệ bị tiếng điện

thoại đánh thức. Mơ màng tỉnh lại, khi cầm điệu thoại nói chuyện thì thần trí có

chút mơ hồ: “alo…” Giọng nói yếu ớt nghe không hề có sức lực.

“Làm sao vậy, người lại không

thoải mái” Chu Hàn ở bên kia điện thoại hỏi, giọng điệu nghe ra có chút lo

lắng.

Lâm Lệ ngáp một cái, lúc này

tinh thần mới chậm rãi tỉnh táo, cầm điện thoại ra xa nhìn xuống màn hình, có

chút bất ngờ khi thấy Chu Hàn gọi, cho rằng Chu Hàn có việc, hỏi : “anh để quên

công văn ở nhà sao?”

Bỏ qua câu hỏi của cô, Chu Hàn

lặp lại câu hỏi: “Anh đang hỏi em có phải thân thể không thoải

mái?”

“Không có việc gì, vừa mới ngủ

dậy, cảm giác tốt hơn nhiều” Lâm Lệ dựa vào cảm giác trả lời.

Nghe cô nói vậy, Chu Hàn ở bên

kia điện thoại nhẹ giọng đáp một tiếng “ừ.”

“Anh có việc?” Lâm Lệ hỏi

lại.

Bên kia điện thoại Chu Hàn mất

tự nhiên ho nhẹ một tiếng, chỉ nghe thấy anh nói: “Trong nồi còn chút cháo, em

hâm lại cho nóng rồi ăn.”

Nghe vậy Lâm Lệ ngẩn người, tay

bất giác nắm chặt điện thoại, cắn môi hồi lâu không nói gì .

“ Lâm Lệ?” Đột nhiên không

thấy cô nói gì, Chu Hàn không xác định là cô có nghe thấy lời anh nói hay không

“còn ở đó không?”

Lâm Lệ cắn môi, ngửa đầu, hơi

hơi nhắm mắt, mở mắt ra lần nữa, giọng nói có chút lạnh lùng nói: “Chu Hàn, đừng

tốt với tôi như vậy” Như vậy sẽ làm cô mềm lòng, cô sẽ thực sự yêu thương anh,

nhưng trong lòng anh lại không có cô, cô thật thực sự không có can đảm để làm

thế thân một lần nữa rồi!

“Em có ý gì?” Bên kia điện

thoại ngữ điệu của Chu Hàn đột ngột cao lên, như đang cố gắng đè nén phẫn

nộ.

“Tôi chỉ muốn quan hệ của chúng

ta đơn giản hơn một chút, đừng làm phức tạp hóa lên.” Lâm Lệ nói, trong lòng

không hiểu sao trở nên căng thẳng, trái tim đập rất nhanh.

“Em muốn đơn giản hơn?” Chu

Hàn hỏi, giọng nói như nghiến răng nghiến lợi.

Cầm di động, Lâm Lệ nuốt nuốt

nước miếng, nói: “Chỉ là hợp tác, đừng lẫn lộn tình cảm.” Có tình cảm sẽ bị

thương, chỉ cần không bắt đầu thì sẽ không bị thương nữa.

“Là bởi vì anh gọi một tiếng

Lăng Nhiễm trong tình trạng không biết gì?” Bên kia điện thoại Chu Hàn hỏi với

ngữ điệu trào phúng .

Lâm Lệ dừng một chút, có chút

mất tự nhiên đảo mắt, chỉ nói: “không có.”

“Em có. em có để

ý.”

“Tôi không có!” Lâm Lệ phản

bác, cắn môi kích động nói: “tôi chỉ không muốn tự nhiên làm thế thân của người

khác, tôi chỉ muốn làm chính tôi!”

“Tôi chưa từng coi em trờ

thành bóng dáng của Lăng Nhiễm”. Bên kia điện thoại Chu Hàn cũng có chút kích

động, nói: “Tôi cũng không phải loại ngu xuẩn đến bản thân mình muốn cái gì cũng

không biết!”

Lâm Lệ cầm điện thoại im lặng,

rất lâu, thời gian phảng phất như đứng lại, yên tĩnh không hề có tiếng

vang.

Cũng không biết bao lâu sau Lâm

Lệ rốt cuộc cầm điện thoại chậm rãi nói: “Tôi không nghĩ thế.”

Cũng thêm một lần im lặng, yên

lặng đến có thể nghe thấy tiếng hít thở của hai người.

Phảng phất như thời gian đã

trôi qua cả thế kỷ rồi, bên kia rốt cuộc Chu Hàn có động tĩnh

.

“Ha ha.” Cách điện thoại Chu

Hàn cười lạnh, tiếng cười lạnh lùng không mang theo chút nào tình cảm và độ ấm.

Chỉ thấy anh nói: “Được, liền làm theo lời em nói!”

Nói xong thậm chí không cho Lâm

Lệ cơ hội trả lời liền dập máy.

Lâm Lệ buông di động ra nhìn

chằm chằm màn hình di động thật lâu, cắn cắn môi, cuối cùng để di động lên tủ

đầu giường bên cạnh.

Ngồi trên giường hồi lâu Lâm Lệ

mới xốc chăn lên xuống giường, vào trong bếp, mở nồi cơm điện, bên trong vẫn còn

cháo từ buổi sáng, đậy nắp lại, Lâm Lệ nhấn nút hâm nóng.

Khoảng bảy ngày Lâm Lệ mới thực

sự khỏi hẳn cảm, chỉ là trong thời gian này, quan hệ giữa Lâm Lệ và Chu Hàn

dường như đã rơi xuống điểm đóng băng, không, dùng cách nói của Lâm Lệ, đây coi

như là thực sự trở lại lúc ban đầu.

Lâm Lệ nhìn chằm chằm màn hình

máy tính muốn nhanh một chút chuẩn bị tư liệu cho cuộc họp, cánh cửa văn phòng

màu nâu sậm phía sau vẫn đóng bỗng mở ra, Chu Hàn cầm giấy tờ đi ra, bước nhanh

quan, thấy cô chăm chú đánh máy tính, vô thức nhíu mày lại, lạnh giọng nói: “tài

liệu vẫn chưa xong?”

Lâm Lệ không quay đầu, vừa đánh

máy vừa nói: “xong ngay đây.”

“Xong rồi thì lập tức mang vào

phòng họp.” Chu Hàn không chờ cô, liền cầm tài liệu đi thẳng vào phòng

họp.

Lâm Lệ nhìn anh, tiếp tục đánh

máy tập tài liệu còn chưa xong.

Một tuần này quan hệ của họ

thật sự trở lại vị trí ban đầu như Lâm Lệ mong muốn, chỉ đơn thuần là quan hệ

hợp tác.

Ngoài việc bọn họ ít khi trò

chuyện, nếu có cũng là về công việc, mà Chu Hàn lại giống như trước đây, đi sớm,

về muộn, ở nhà không hề chạm mặt nhau.

Thậm chí ngay cả Tiểu Bân cũng

nhìn ra gì đó khác lạ, lén hỏi Lâm Lệ làm sao vậy.

Lâm Lệ cầm tập tài liệu đã in

ra từ máy tính, đưa tới phòng họp vừa lúc gặp trợ lý Từ trong thang máy đi lên

họp. Trước khi vào phòng họp, trợ lý Từ thấp giọng nói: “thư ký Lâm, bỏ qua cho

tôi đi “.

Lâm Lệ không biết rằng, từ lúc

cô và Chu Hàn bắt đầu chiến tranh lạnh, người chịu khổ nhất chính là trợ lý Từ,

hiển nhiên bởi vì rằng tâm tình người nào đó không tốt trút toàn bộ bực dọc lên

công việc, mà qua công việc, mà người hứng chịu chính là trợ lý Từ, dùng cách

nói của trợ lý Từ chính là, anh ta bị tội, còn oan hơn cả Đậu Nga

rồi!

Đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị

tan làm, đột nhiên di động ở phía sau vang lên, là số lạ, lại nhìn có mấy phần

quen mắt.

Nhìn số hiển thị trên màn hình,

Lâm Lệ nhíu mày, cuối cùng nhấn nút nghe: “Alo”

“Có phải Lâm Lệ

không?”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.