Chương 43: Về Chu gia

Trà giải rượu này của Chu Hàn

quả không nói ngoa, buổi sáng uống vào tuy còn chưa có hết đau đầu hẳn, đầu óc

vẫn còn hơi nặng nề nhưng so với thời điểm mới rời giường thì tốt hơn nhiều

lắm.

Sáng nay Lâm Lệ luôn cố ý hay

vô tình trốn tránh Chu Hàn, nếu như không cần thiết thì tuyệt đối sẽ không xuất

hiện trong tầm mắt anh.

Kỳ thật Lâm Lệ biết làm như vậy

quả là khác người, nhưng nếu bắt cô giả vờ coi như chưa từng xảy ra chuyện gì mà

đối mặt với Chu Hàn, thì cô không làm nổi, vẫn thấy rất ngượng

ngùng.

Ngồi trước máy tính gõ loạn xạ,

Lâm Lệ buồn rầu nghĩ buổi tối lúc trở về làm như thế nào đối mặt với Chu Hàn,

nghĩ đến lúc trong nhà chỉ có cô và Chu Hàn ở với nhau, Lâm Lệ không khỏi có

chút cảm thấy đầu đau dữ dội.

Ngồi xem vu vơ, trùng hợp lại

mở ra trang diễn đàn của thành phố, cái video hôm qua được đăng lên đã sớm bị gỡ

bỏ, thay thế bằng một cái thông báo của công an thành phố, bên trong đơn giản

giải thích: người đàn ông trong đoạn video kia không phải là Tô Dịch Thừa, qua

chuyên gia giám định thì biết là sản phẩm của Photoshop, đối với người có ý định

hạ thấp uy tín của viên chức chính phủ, công an sẽ nhanh chóng điều tra ra, phát

hiện người cố ý đứng sau dàn dựng chuyện này chắc chắc có biện pháp đưa ra xử lý

trước pháp luật.

Tuy đoạn video đã bị cắt bỏ

nhưng sự chú ý của mọi người đến chủ đề này không có vì vậy mà giảm xuống, vẫn

thu hút một lượng lớn người vào bình luận, không chỉ hạn chế trong Giang Thành

mà cả nước đều chú tâm về đây

Thậm chí ở trên mạng Lâm Lệ

nhìn thấy có phóng viên chầu trực dưới nhà Tô Dịch Thừa để chụp ảnh, trong lòng

có chút lo lắng cho An Nhiên, lấy di động trên mặt bàn gọi cho An Nhiên, điện

thoại nhanh chóng được bắt, không đến vài tiếng chuông đã thấy An Nhiên cầm

lên.

Không đợi An Nhiên mở miệng,

Lâm Lệ vội vàng hỏi: “a lô, An Nhiên, mi ở nhà sao?”

“Không có, ta đang ở bên nhà mẹ

chồng”, An Nhiên trả lời, nghe ngữ khí vội vã của Lâm Lệ bên kia liền hỏi: “Làm

sao vậy?”. An Nhiên mang thai bị ngất, từ đó vẫn ở trong đại viện, ba Tô và mẹ

Tô không thể để cô bị chuyện bên ngoài ảnh hưởng đến, cho nên cô căn bản không

hề biết dư luận về chuyện video khiêu dâm này đã lan truyền thế nào

rồi.

Lâm Lệ vốn lo lắng cuộc sống

của An Nhiên sẽ vì chuyện này mà ảnh hưởng, hiện tại nghe giọng điệu của cô

không có việc gì nên cũng an tâm, chỉ nói: “Không có gì, ta chỉ muốn hỏi thăm

một chút thôi, chỉ sợ mi nghe mấy chuyện đồn đại mà ảnh hưởng đến tâm

tình”

bên kia đầu dây, An Nhiên cười khẽ trấn an Lâm Lệ: “Ta không sao, mi yên tâm

đi”

Lâm Lệ gật gật đầu, còn muốn mở

miệng nói cái gì, lơ đãng xoay người lại đã thấy Chu Hàn không biết đã đi vào từ

lúc nào đang đứng bên cạnh cô, đôi mắt sáng quắc đang nhìn chằm chằm vào màn

hình máy tính của cô.

Đảo mắt nhìn, trên đó toàn là

thảo luận về cái video đăng ngày hôm qua, nhìn thấy sắc mặt anh âm trầm, có cảm

giác như cái nội dung kia đang kch thch đến anh, cô cũng không cùng An Nhiên

nhiều lời nữa, tùy tiện nói hai câu rồi gác máy

Thu tay lại, đem điện thoại để

qua một bên, đứng dậy, vừa lúc lấy thân mình che đi màn hình máy tính, nhìn Chu

hàn: “Tổng giám đốc có việc gì cần dặn dò sao?”

Chu Hàn chậm rãi thu hồi lại

ánh mắt, nhìn trên mặt cô, cũng vì chuyện lúc sáng sớm, lại nghĩ tới vì chuyện

tối qua phát sinh mà người này, ngoài miệng thì nói không sao nhưng trên thực tế

thì hành động lại trốn trốn tránh tránh anh ở khắp nơi, cho nên lúc xử lý hết

xong mọi việc, anh quyết định tự mình tìm vui, kiếm người này trêu chọc thêm

chút nữa. Nhưng hiện tại…

Chu Hàn phục hồi lại tinh thần,

đem văn kiện trong tay đưa cho Lâm Lệ, sắc mặt nghiêm túc, giọng điệu nghiêm

nghị: “Sáng sớm em đã muốn đi làm vì muốn đến đây xem tin tức bát nháo sao?”

Không hiểu sao trong lòng thấy bực bội muốn tìm nơi trút giận.

“Tôi…” Lâm Lệ nhìn anh muốn

phản bác lại nhưng cũng có chút nhìn rõ tâm tình của anh.

Chu Hàn nhìn vào mắt cô, lạnh

giọng nói: “Lần sau đừng để tôi nhìn thấy em ở công ty làm những việc ngoài phạm

vi công tác”. Nói xong xoay người đi thẳng vào văn phòng

Lâm Lệ hướng về phía anh khoa

tay múa chân vài cái, bĩu môi, một lần nữa cầm văn kiện ngồi vào vị trí, lườm

lườm mắt nhìn vào trang web trên màn hình, đưa tay lên nhấp chuột vào cái biểu

tượng màu hồng có hai dấu chéo nhau.

Tới gần giờ tan tầm, Lâm Lệ

đang thu dọn đồ trên mặt bàn thì tiếng di động vang lên, điện thoại từ đại viện

tới, Lâm Lệ để tài liệu trong tay sang một bên, bắt lấy điện thoại, là mẹ Chu

gọi, bà tưởng là ba Lâm và mẹ Lâm vẫn ở đây, muốn mời ông bà thông gia đến đại

viện ăn bữa cơm tối, không nghĩ tới hai người họ đã trở về vào buổi sáng sau hôm

bọn họ gặp mặt.

“Ai nha, sao không giữ ông bà

thông gia ở lại Giang Thành chơi thêm một thời gian nữa?” Ở bên kia đầu dây, mẹ

Chu tiếc nuối nói

Lâm Lệ khẽ cười, trong lòng cảm

thấy ấm áp, cô cảm thấy được sự nhiệt tình của mẹ Chu đối với cha mẹ mình, không

hề có một chút khách sáo, thực lòng muốn giữ cha mẹ mình lại, tự đáy lòng cô cảm

thấy có chút may mắn, bất kể quan hệ của cô với Chu Hàn thế nào, ít nhất cha mẹ

nàng đến đây cũng không bị người ta nhìn với ánh mắt khác, vậy là đủ

rồi.

Lâm Lệ cầm di động mang theo nụ

cười nói với mẹ Chu: “Cha mẹ con nói ở đây không quen, ở nhà còn có hàng xóm

láng giềng chạy qua chạy lại, nói nói cười cười một lúc là hết

ngày”

Nghe vậy, mẹ Chu ở trong điện

thoại có chút cảm thán: “Cũng phải, ở một chỗ lâu cũng thành quen, nhớ lại ngày

xưa mẹ đi theo lão Chu đến Giang thành cũng thấy không quen, không biết người

nào với người nào, muốn ra ngoài đi dạo cũng không biết đường, lúc đó còn làm um

lên với lão Chu đòi về, sau đó thì mang thai Chu Hàn, mãi rồi mới quen

đấy”

Lâm Lệ nghe, khóe miệng cười

vui vẻ.

“Tiểu Lệ à, gả cho Chu Hàn, xa

cách với người nhà như vậy thật là thiệt thòi cho con”. Vì thế mà mẹ Chu luôn

cảm thấy so với người khác Lâm Lệ có chút thua thiệt, bởi chính mình cũng từng

trải qua, cái loại cảm xúc nhớ nhà, nhớ cha mẹ bà cũng đã nếm trải nên hiểu

được.

“Ách, không, không có ạ”. Lâm

Lệ xấu hổ nói, tự nhiên nhớ tới đêm qua, sắc mặt chợt đỏ lên.

“Nhưng con yên tâm đi, nếu sau

này Chu Hàn có ăn h**p con thì cứ nói với mẹ, mẹ nhất định làm chủ cho con,

tuyệt không bênh nó”. Mẹ Chu thề son sắt.

“Ha ha, dạ được ạ”, Lâm Lệ gật

đầu, cười, nhớ tới cậu nhóc Chu Bân, hai ngày này không gặp, không biết vết

thương trên tay nó đã đỡ hơn chưa, đột nhiên lại nghĩ, nếu đêm nay trong nhà có

đứa nhỏ chắc cô với Chu hàn không đến mức xấu hổ, mở miệng hỏi: “Mẹ, buổi tối

con đón tiểu Bân về nhé”

“Không nói chuyện đón hay không

đón thằng bé, tối nay con và Chu Hàn cùng nhau về nhà ăn cơm đi, mẹ với dì giúp

việc làm một bàn đồ ăn, vốn là muốn mời ông bà thông gia qua dùng bữa, ai dè đã

trở về rồi, vậy thì chỗ đồ ăn đó hai đứa đi mà phụ trách, phải ăn sạch sẽ, không

cho thừa lại cái gì hết”. bên kia điện thoại mẹ Chu nói như

vậy

Lâm Lệ cười khẽ, gật đầu liên

tục: “Dạ, con biết”

Gác máy, Lâm Lệ mới phát hiện

một vấn đề rất đau đầu, chính là có đi cùng Chu Hàn về Chu gia không, nghĩ tới

cả quãng đường dài hai người ngồi trên xe đã cảm thấy xấu hổ, không cùng đến thì

không biết mẹ Chu sẽ nghĩ gì nữa

Nghĩ tới, chút ý cười đang ở

trên khóe miệng Lâm Lệ thoáng cái tắt ngấm rồi.

Lúc Lâm Lệ còn đang buồn rầu

rối rắm nghĩ xem mình có nên đi trước hay không, đến nơi thì tùy tiện viện cớ

nào đó nói với mẹ Chu, hay là đi cùng với Chu Hàn đến đó, trong lúc còn chưa

quyết định thì cửa phòng Chu Hàn mở ra, Chu Hàn đã thu dọn giấy tờ tài liệu

xong, xách cặp công văn đi ra ngoài, mắt nhìn đến Lâm Lệ ngồi tại chỗ, mở miệng “Đi thôi, mẹ vừa gọi điện bảo chúng ta qua đại viện ăn cơm”

Nghe vậy Lâm Lệ chỉ có thể gật

gật đầu, tay cầm túi xách, đi theo Chu Hàn vào thang máy.

Chu Hàn từ lúc trưa bắt gặp cô

lên mạng xem tin tức bát quái vẻ mặt vẫn âm dương quái khí, âm trầm không cười,

Lâm Lệ tự nhiên biết là vì sao anh lại như thế, sợ là trong lòng vẫn không dứt

được cô gái Lăng Nhiễm kia đi.

Chuyện này cô biết rõ, lúc

trước cũng đã nói rồi, nếu trong lòng anh không dứt được có nói nhiều nữa thì

cũng vậy thôi. Nhưng cái thái độ âm dương quái khí này lại làm cô cảm thấy vui

mừng, nếu không khí còn giống lúc như lúc sáng nữa chắc cô còn phải lúng túng

đến lúc đến nhà mẹ chồng đây.

Lâm Lệ chống cằm quay đầu ngắm

phong cảnh bên ngoài, bên cạnh Chu Hàn chuyên chú nhìn tình hình giao thông phía

trước, lông máy nhíu lại, không khí trong xe có chút quỷ dị mà lại hài

hòa.

Xe chậm dãi dừng lại trước sân

Chu gia, Chu Hàn dừng xe ven đường xong xuôi, tắt máy, Lâm Lệ mở cửa xuống xe,

không đợi anh mà đi thẳng vào trong sân, một đường đi xuống hai người cũng không

nói với nhau câu nào

Lúc Lâm Lệ đi vào nhà, tiểu Bân

đang ngồi ở trong phòng khách xếp mô hình bằng gỗ, tuy rằng tay vẫn còn quấn

băng trắng nhưng so với lúc trước trông linh hoạt rất nhiều, hồi phục có vẻ

tốt.

Mẹ Chu vốn đang ngồi ở bên cạnh

cháu trai ngồi sắp xếp đồ chơi, thấy Lâm Lệ bước vào, tươi cười đứng lên: “Tiểu

Lệ, lại đây”. Nói xong nhìn không thấy bóng dáng của Chu Hàn: “ơ, a Hàn không

cùng con đến sao?”

Nghe vậy Lâm Lệ cũng quay đầu,

nhìn nhìn cửa, Chu Hàn hình như chưa theo kịp cô.

Vỗ vỗ tay mẹ Chu, “cùng đến ạ,

anh ấy đang đỗ xe, để con qua xem”, rồi quay người đi ra cửa.

Chu Hàn đỗ xe xong cũng không

xuống xe, chỉ ngồi yên trên xe, tay cầm một điếu thuốc đang tỏa

khói.

Lâm Lệ nhíu nhíu mày, lấy tay

che mũi lại, tiến về hướng anh, mũi của cô có chút mẫn cảm, không chịu nổi một

chút khói thuốc.

Nhưng cho dù đã che mũi lại

nhưng vẫn không chắn được mùi khói thuốc bay vào mũi, đi lại gần, Lâm Lệ có chút

nhịn không được ho nhẹ lên: “Khụ khụ, lúc anh nói tôi thì hay ho như thế, sao

đến bản thân mình thì lại không nghĩ ra nên làm gì rồi? Khụ

khụ…”

Nghe vậy, Chu Hàn đưa mắt nhìn

cô, lại thu hồi ánh mắt, nâng tay đưa thuốc lên miệng hung hăng hút, phun ra làn

khói màu trắng chậm dãi phiêu tán trong không khí.

Lâm Lệ có chút khó chịu, cũng

không nói thêm gì nữa, xoay người lại một lần nữa đi vào trong

sân.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.