Chương9: Lăng gia (1)

“Diệp tiểu thư, cô có gì

không thoải mái à?” Lăng Tranh nhìn mặt Diệp Băng ỉu xìu, quan tâm hỏi.

“Không phải thế! Tôi chỉ

hơi mệt một chút.” Diệp Băng vắt óc nghĩ ra kế nói xạo văn minh nhất.

Hình Thiên nhìn ra ngoài

cửa sổ, chỉ nhìn khuôn mặt rất khó đoán được anh ta đang vui hay buồn.

“Tôi quên mất! Xin lỗi

cô, Diệp tiểu thư. Cô đang bị thương…” Lăng Tranh nói với giọng ái ngại, thật

sự anh ta cũng không nhớ lắm về vết thương. Cho dù thế nào cũng cảm thấy mình

rất vô tâm, dù sao người ta cũng bị thương vì mình. “Cô xuống khoang sau nghỉ

đi, để tôi lo nốt phần còn lại.”

“Không cần phiền phức như

vậy! Khởi động chế độ tự lái không được à?” Hình Thiên đằng sau uể oải đáp.

“À…” Cô cảm thấy trước

mặt anh ta, cô cứ như kẻ ngốc vậy.

Hình Thiên gật đầu nhìn

cô nhanh chóng thực hiện các thao tác cài đặt nơi đến.

Nói là xa cũng chưa thể

gọi là xa, vừa mới thực hiện bước nhảy siêu quang tốc chưa đầy hai phút đã có

thể thoải mái hạ cánh trong khuân viên Lăng gia.

“Thiếu gia, chào mừng cậu

trở về.”

Cô công nhận giúp việc ở

đây rất lễ phép. Nếu đây thực sự là nhà cô, cô dám cá là mình chẳng bao giờ

tham gia vào không quân.

“Quản gia, ông chuẩn bị

phòng cho Nguyên soái và phu nhân. Cha tôi đang ở đâu?”

“Thiếu gia, lão gia đang

đợi ngài. Có điều….” Ông quản gia nói đến caau thứ hai thì có vẻ mờ ám lắm.

“Được rồi!” Lăng Tranh

bắt đầu nở nụ cười ngọt ngào. “Nguyên soái ngài cứ thoải mái nhé!”

“Được. Cám ơn ngài.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.