Chương1

Những vì sao dày đặc bên

ngoài biệt thự tựa như hàng ngàn viên ngọc quý, lấp lánh điểm xuyết trên bầu trời

sâu thẳm tựa như lời an ủi không lời của vũ trụ.

Diệp Băng đứng bên cửa sổ,

trầm lặng nhìn ra cửa sổ, khẽ buông một tiếng thở dài.

“Diệp tiểu thư, cô ở

trong này sao không bật điện.” Lăng Tranh đẩy của tiến vào, khẽ nở nụ cười dịu

dàng. “Cô có chuyện gì buồn phiền chăng?”

Lăng Tranh chính là luôn

dịu dàng như vậy!

“Thị trưởng, tôi ổn.” Diệp

Băng cũng hiền hoà mỉm cười, sau đó khoảng không gian yên lặng đến mức có thể

nghe rõ tiếng tim hai người đập liên hồi.

Lúc lâu sau, Lăng Tranh mới

tiếp tục lên tiếng: “Vết thương của cô đỡ chút nào chưa.”

Đỡ á? Vết thương của cô rất

nặng, không thể lành lại trong một hai ngày được.

“Còn hơi đau một chút. Nếu không vận động mạnh

sẽ không sao.” Nhớ đến vết thương cô thực sự muốn bật khóc, nhưng thân là một

quân nhân, cô không thể yếu đuối vậy được. Mà thực sự cũng không “hơi đau” chút

nào. “Thị trưởng, ngày hôm qua, ngài không bị thương ở đâu chứ?”

“Có đội cảnh vệ tốt như vậy,

tôi thật sự không nỡ bị thương.”

Sự hài hước của anh ta

khiến cô khẽ nở nụ cười lễ phép. Vẻ mặt lộ ra nét hài lòng.

Người do cô huấn luyện,

nhất định làm việc tốt.

“Cảm ơn ngài.” Cô gật đầu.

Giọng nói dịu dàng lại lần nữa vang lên. “Chúng ta nên quay lại bữa tiệc thôi.”

Bữa tiệc thật sự rất

trang nhã. Đồ trang trí và vật dụng đều là những màu rất bắt mắt, nhìn rất

trang trọng.

“Diệp tiểu thư, cô vứt bỏ

phong thái quân nhân hàng ngày. thực sự rất xinh đẹp.” Hạ hạm trưởng quản lý

chiến hạm cô đang làm việc vừa nhìn thấy khuân mặt xinh đẹp của Diệp Băng, lập

tức dẫn phu nhân đến chào hỏi. “Nguyên soái có thể lấy được người vợ như cô thật

tốt.”

“Hạm trưởng quá khen.”Cô

dở mếu, dở cười. Diệp Băng cô trở thành vợ của người ta từ bao giờ vậy? Sao cô

không nhớ nổi? Mà Nguyên soái gì ở đây? “Hạm trưởng có được người xinh đẹp, thuỳ

mị như phu nhân đây mới là phúc lớn. Diệp băng thực sự không thể sánh nổi.”

“Cô khiêm tốn quá!” Hạ

phu nhân ngày thường cam phận yên lặng nghe chồng được người ta khen ngợi, nay

thấy có cô gái xinh đẹp lại vô cùng khéo léo nhắc đến, không bỏ lỡ cơ hội tỏ ý dịu

hiền. “Tôi già rồi, đâu được xinh đẹp, trẻ trung như cô nữa.”

“Hạ phu nhân, đến ngày tôi

bằng tuổi phu nhân, tôi nhất định sẽ đến học cách giữ gìn làn gia sáng mịm như

phu nhân đây.” Diệp Băng cô thực sự rất biết nịnh nọt nha, cả ngày ở trên chiến

hạm phải nịnh hạm trưởng của phu nhân suốt đấy.

“Đâu có. Diệp tiểu thư...”

“Cô ấy nói rất đúng, Hạ

phu nhân quả thật rất xinh đẹp.” Một giọng nói trầm thấp vang lên, thật sự là

không thân thiện chút nào, khiến người ta rợn cả tóc gáy.

“Nguyên soái! Nghe danh đã

lâu, được gặp mặt ngài thật là vinh hạnh của Hạ Kình Tùng tôi.”Hạ hạm trưởng sáng

ngời dường như bây giờ chỉ còn là cảnh nền cho vị Nguyên soái uy nghiêm. Anh ta

thực sự vô cùng đẹp trai, còn rất có khí chất của vị nguyên soái.

“Nguyên soái Hình Thiên,

cảm ơn ngài đã đến đây.” Lăng Tranh miễn cưỡng bước đến chào xã giao. Ngay cả

anh cũng thấy ở bên người như nguyên soái không dễ chịu chút nào.

Hình Thiên? Tên này cô

nghe thấy rất quen. Đặc biệt quen thuộc ở đằng khác, cô đã từng được nghe ở đâu?

“Bạn gái tôi chạy đi mất,

tôi có thể đi tìm cô ấy chứ?”

Không phải tinh mắt vậy

chứ? Trong biển người sang trọng, chẳng lẽ anh ta định vạch mặt từng người ra đẻ

tìm à?

Diệp Băng đứng yên lặng

trong đống người lố nhố gieo hò. Đang miên man suy nghĩ, bỗng nhiên cảm thấy miìn

rời vào lòng ai đó.

Và ai đó ở đây là Hình

Thiên!

Cô chưa kịp phản ứng, chuông

điện thoại đã vang lên tiếng bản nhạc going home (về nhà)

“Cháu yêu, cháu mau theo

Hình Thiên về. Ông có chuyện cần nói với cháu.” Diệp Mã hét lên trong điện thoại,

nghe có vẻ gấp gáp, lại có tiếng người nói xen vào vài ba từ.

“Ông! Ông muốn nói việc gì

ạ?” Diệp băng chạy vào nhà như mãnh hổ gặp con mồi, liên miệng hỏi.

“Ông đã chọn được ngày kết

hôn cho cháu rồi.”

Kết hôn? Ông cô mong có

chắt bế quá rồi ư! Cô còn chưa có bạn trai... kết hôn với không khí à?

“Ông ơi, cháu không kết hôn

với không khí đâu.” Diệp Băng cô không kiêu ngạo, cũng không có ý so đo hơn kém

nhưng thật sự trên đời này chưa có kẻ nào xứng đáng với cô. “Ông không thể thuyết

phục được cháu đâu.”

“Diệp Băng à, cháu của ông

thực sự rất tốt.” Hàn Mặc Y ngồi bên cạnh thở dài, dường như cô càng cứng đầu, ông

ta càng thích thú. “Nghe cháu về lại thành phố Huy Hoàng, nó còn đích thân đến đón

cháu.”

Đến đón cô thì đã sao?

Ấy, khoan đã. Người đến đón

cô không phải là vị nguyên soái đứng đây sao?

“Ai đến đón cháu cơ?”

Cô thực sự vô cùng trong sáng

nha. Không có định nhìn sang người đang đứng lù lũ bên cạnh mình đâu.

“Cháu thực sự không biết

ai đến đón cháu ư?” Hàn Mặc Y tỏ vẻ sửng sốt. “ Thiên, cháu không nói gì với

con bé à?”

Anh ta chỉ thản nhiên lắc

đầu.

Là anh ta không nói. Không

phải cô không nghe thấy.

“Vậy hai ông già này đành

nhường chỗ cho bọn trẻ các người hẹn hò vậy.” Ông cô chính là luôn khiến người

khác tức mà chết, thật khâm phục bà ngoại sống bên ông được mấy chục năm trời.

“Không cần!” Cô hét lớn,

rồi như cảm thấy chưa đủ, tiếp tục nói thêm vào: “Cháu không muốn làm quân tẩu.”

“Băng, cháu lấy được con

nhà người ta đã là hạnh phúc lắm rồi!”

“Cháu không cần.”

Lấy được con người ta là

hạnh phúc lắm rồi à? Còn bao người mong lấy được cô còn không được kia kìa. Sao

ông lại có thể hạ thấp giá trị của cháu mình như thế chứ?

“Được! Cứ để xem anh ta chịu được mấy ngày!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.