Chương39

Khổng Lập Thanh thử lần lượt từng bộ đồ Lâm Diên chọn cho mình, khuôn mặt từ đầu đến cuối luôn nở nụ cười. Cô cảm thấy miệng cười nhiều cũng

hơi tê cứng, nhưng Lâm Diên khoanh tay đứng cạnh luôn nhìn cô cười động

viên, ánh mắt đầy khích lệ, điều đó khiến cô không dám dừng lại.

Khổng Lập Thanh và Lâm Diên chiếm một góc khu thử đồ, quan hệ giữa

hai người nói khó nghe thì là cố vấn và chủ nhân, nói dễ nghe thì là bạn bè. Khổng Lập Thanh bị Lâm Diên kèm sát như vậy cũng không thoải mái,

đúng lúc cô thấy không tự nhiên, từ xa bước tới hai người phụ nữ, bọn họ dường như rất ngạc nhiên khi nhìn thấy Lâm Diên, còn lại gần chào hỏi “Cô Lâm, cũng đi shopping à, thật là trùng hợp.”

Lâm Diên quay lại, Khổng Lập Thanh sớm thấy họ trong gương, cũng quay người.

Lâm Diên ngay cả một giây ngừng lại để thay đổi biểu cảm trên mặt

cũng không cần, chỉ chớp mắt, khóe miệng cô tự nhiên cong đến một góc độ hoàn mỹ. Cô nhiệt tình mà chừng mực đứng tại chỗ nhẹ nhàng chào hỏi “Mạc phu nhân, Mạc tiểu thư, xin chào.”

Khổng Lập Thanh cuối cùng đã biết tại sao cô rất thích Lâm Diên nhưng khi đi cùng cô ấy lại thấy không thoải mái. Bởi vì Lâm Diên xinh đẹp,

khí chất cao quý, gặp biến không hoảng, cư xử thông minh, người con gái

như vậy là hóa thân hình mẫu phụ nữ lý tưởng trong lòng cô, cô muốn trở

thành người như thế, nhưng lại không chịu rèn luyện. Chỉ có điều lúc này dường như Lâm Diên đang mang một chiếc mặt nạ dày, cảm giác có gì đó

không thật, cô muốn cùng cô ấy giao lưu nhiều hơn nhưng người ta không

cho cô cơ hội.

Lúc quay lại, Khổng Lập Thanh đã hiểu hai người phụ nữ này là một cặp mẹ con, cô con gái khoảng mười ba, mười bốn tuổi, đúng là thiếu nữ ngây thơ, có trang điểm nhẹ, ngoan ngoãn bám chặt tay mẹ, nụ cười tươi sáng. Người mẹ lại là một mỹ nữ đẹp sắc sảo, nhìn không đoán ra tuổi, khuôn

mặt trang nghiêm. Hai mẹ con cùng mặc rất hợp mốt, người mẹ trang điểm

trang trọng một chút, cô con gái trang điểm nhẹ nhàng một chút.

Ánh mắt Mạc phu nhân dường như đi lạc đến chỗ Khổng Lập Thanh, tiện

thể nhìn một cái. Bà ta sắc lẻm đảo mắt, sau đó tươi cười vui vẻ chào

hỏi lại Lâm Diên: “Từ lần mừng thọ Lý lão phu nhân tới giờ mới gặp cô,

gần đây cô bận lắm à?”

Lâm Diên tiến lên hai bước, càng lịch sự và thân mật hơn: “Cũng khá

bận, hồi trước tôi đi Châu Âu một thời gian, không có mặt ở Hồng Kông,

cho nên phu nhân không gặp tôi.”

Hai người đối diện nhau chào hỏi, nụ cười của Mạc phu nhân tươi đến

hết mức: “Tôi biết cô là người tài, Diệp Chương quả biết dùng người.”

Lâm Diên cười ý tứ mơ hồ mà hàm súc: “Mạc phu nhân lần nào gặp cũng

quá khen, thật khiến tôi xấu hổ, phu nhân mới là vị tiền bối mà tôi

không thể theo kịp.”

Nói đến đây, nếu nói tiếp nữa thì quá khuôn sáo, cho nên hai người

cũng ngừng lại cười, không nói thêm gì. Mạc phu nhân cũng là người chủ

động chuyển đề tài: “Nghe nói lần này Diệp Chương gặp chút rắc rối ở

trong nước, công ty vận tải dường như xảy ra chuyện?”

Lâm Diên mặt không đổi sắc, bình tĩnh trả lời: “Quả có xảy ra chút

chuyện nhưng chưa kết thúc, hiện tại còn chưa rõ kết quả ra sao.”

Biểu tình trên mặt Mạc phu nhân cứng lại trong giây lát, bà ta không

ngờ tiện miệng thăm dò Lâm Diên một câu, Lâm Diên lại chẳng tránh chẳng

né thẳng thắn trả lời. Dừng lại sau nửa giây, Mạc phu nhân nhanh chóng

hiểu ra, Lâm Diên không ngại bị hỏi thăm, bà ta tiếp tục đề tài cũ “Diệp Chương là kỳ tài, tôi biết cơ nghiệp của nhà họ Chu không đặt ở

Hồng Kông, công ty vận tải đó cây cao rễ sâu, người nào muốn nhắm đến

nó, sợ là cũng không dễ có thu hoạch.”

Lâm Diên cười mà không nói, Mạc phu nhân lại lần nữa chủ động chuyển

đề tài, bà ta làm như chú ý tới Khổng Lập Thanh đứng bên, ngập ngừng hỏi Lâm Diên: “Cô đây là?”

Lâm Diên rất nhanh quay lại, lùi sau Khổng Lập Thanh nửa bước, giơ

tay phải hướng về phía Mạc phu nhân, nhún vai nói: “Đi nào, cô Khổng,

tôi giới thiệu hai vị làm quen với nhau. Đây là tổng giám đốc của tập

đoàn thực phẩm Hung Hoa, Mạc phu nhân, đi cùng phu nhân là thiên kim Mạc tiểu thư.” Lâm Diên nói xong lại đưa tay về phía Khổng Lập Thanh nói “Cô đây là vợ sắp cưới của Chu tiên sinh, mới từ trong nước qua đây

chuẩn bị thành hôn.”

Lúc trước Lâm Diên và Mạc phu nhân dùng tiếng Quảng Đông nói chuyện,

vì họ nói không quá nhanh nên Khổng Lập Thanh cũng lơ mơ hiểu được đôi

ba phần, lúc này Lâm Diên nói tiếng phổ thông, cô nghe hiểu rõ từng từ,

đồng thời cô cũng cảm thấy sau khi Lâm Diên nói xong, tay trái cô ấy để

sau lưng cô khẽ đẩy một chút.

Khổng Lập Thanh hiểu ý, bước lên trước hai bước, chủ động đưa tay ra

chào hỏi: “Mạc phu nhân, xin chào. Mạc tiểu thư, chào cháu.”

Mạc phu nhân nhìn Khổng Lập Thanh bước lên phía trước ánh mắt hơi

hoảng hốt, bà ta miễn cưỡng bắt tay Khổng Lập Thanh cho phải phép, vẻ

thất thần của Mạc phu nhân quá dễ thấy, Khổng Lập Thanh nhìn cô ta thầm

cảm thấy kỳ lạ.

Ánh mắt Mạc phu nhân có vẻ kích động, bà ta quay về phía Lâm Diên xác nhận: “Diệp Chương sẽ kết hôn?”

Lâm Diên điềm tĩnh cười đáp: “Vâng.”

Khổng Lập Thanh và Mạc phu nhân đứng rất gần nhau, lúc này Khổng Lập

Thanh mới thấy rõ Mạc phu nhân là người đẹp theo kiểu truyền thống, mắt

to tròn, sống mũi cao, miệng chúm chím, mặt đánh một lớp phấn mỏng. Lông mày, mắt, môi đều được chăm chút tỉ mỉ, quả thật đẹp hoàn hảo, thậm chí mặt bà ta còn không hề có nếp nhăn nên nhìn bề ngoài chẳng ai nghĩ

người phụ nữ này đã có con gái mười mấy tuổi, chỉ là ánh sáng lấp lánh

trong đôi mắt to tròn của cô ta sau khi nghe Lâm Diên giới thiệu đã vụt

tắt không dấu vết.

Gương mặt Mạc phu nhân dường như kém tươi đi mấy phần, sau khi cẩn

thận soi xét Khổng Lập Thanh một lượt, bà ta lẩm bẩm như đang tự độc

thoại: “Không thể tưởng tượng Chu Diệp Chương lại muốn kết hôn.” Sau đó

bà ta lại quay lại nhìn cô con gái xinh đẹp đứng cạnh, giọng giễu cợt

nói: “Cũng phải thôi, Susan đã mười bốn tuổi rồi.”

Khổng Lập Thanh nghe rõ những gì Mạc phu nhân nói, Chu Diệp Chương

muốn kết hôn, bà ta làm gì phải kinh ngạc đến thế? Mà chuyện Chu Diệp

Chương kết hôn với việc con gái bà ta mười bốn tuổi thì có liên quan

sao? Ở đây có ẩn tình gì đó mà cô không rõ. Nhất thời không tìm được đáp án, Khổng Lập Thanh đành cau mày nhìn Lâm Diên phía sau.

Lâm Diên vẫn tươi cười như cũ, khuôn mặt không thể hiện gì. Mạc phu

nhân lập tức ý thức được mình vừa hành động thất thố, bèn nhanh chóng

lên dây cót tinh thần, vội vàng kéo tay con gái cáo từ rời đi.

Trong quan sát của Khổng Lập Thanh, người phụ nữ xinh đẹp đó khi rời

đi có chút bối rối, cô lại lần nữa nhìn Lâm Diên nhưng Lâm Diên vẫn giữ

dáng vẻ cũ, không hề có ý định giải đáp thắc mắc cho cô.

Khổng Lập Thanh mưu đồ dùng ánh mắt dồn ép Lâm Diên nhưng Lâm Diên cơ bản không bận tâm, cô ấy cười híp mắt bước đến vỗ vai Khổng Lập Thanh

nói: “Đi nào, chúng ta thanh toán.”

Từ cửa hàng đó đi ra, hai người xách mấy túi đồ, Lâm Diên đi cạnh

Khổng Lập Thanh giảng giải: “Cô Khổng, cái gọi là xã hội thượng lưu mỗi

người đều có vòng quay của chính mình. Đa số người xuất thân từ những

gia tộc lớn đều được giáo dục rất tốt. Bọn họ với bất kỳ ai cũng đều hòa nhã lịch sự như vậy, nhưng họ lại có một loạt những tiêu chuẩn đối với

người khác, nếu cô không cùng đẳng cấp với họ, cô vĩnh viễn không thể

tham gia vào vòng quay xã giao của họ. Không bao lâu nữa khi cô tham gia xã hội thượng lưu ở đây, sẽ có rất nhiều người chủ động kết giao với

cô, đến lúc đó cô cũng phải học cách cân nhắc. Giống như Mạc phu nhân

vừa xong, gia đình Mạc phu nhân rất có thế lực, bản thân cô ấy cũng rất

mạnh mẽ, cùng chồng điều hành việc kinh doanh của công ty, lĩnh vực họ

kinh doanh có quan hệ mật thiết với ngành mà anh Chu kinh doanh. Những

người như vậy cô phải chủ động tới kết giao.”

Khổng Lập Thanh cúi đầu bước đi, tâm tư không để vào câu nói của Lâm

Diên, tùy tiện qua loa đáp lại mấy tiếng, Lâm Diên quay lại nhìn cô một

cái, cũng không nói gì.

Ra đến xe, Lâm Diên trao túi đồ trong tay cô và Khổng Lập Thanh cho

tài xế, sau khi hai người ngồi vào, cô ấy đưa địa chỉ cho tài xế xong là yên lặng không nói năng gì.

Hai người phụ nữ trầm mặc ngồi xe. Khổng Lập Thanh xem chừng Lâm Diên không định đưa mình về nhà. Ngập ngừng một lát cuối cùng không nhịn

được, Khổng Lập Thanh quay sang Lâm Diên hỏi đầy do dự: “Mạc phu nhân

đó, vừa xong có chuyện gì?”

Khóe miệng Lâm Diên mang ý cười: “Cô Khổng, tôi nghĩ việc này cô tự mình đi hỏi anh Chu thì tốt hơn.”

Khổng Lập Thanh đấm phải bị bông, biểu tình cứng ngắc nhất thời không biết xuống nước thế nào, nhìn Lâm Diên hoang mang. Lâm Diên nhìn lại

Khổng Lập Thanh lên tiếng trước: “Cô Khổng, cô không biết sau này mình

phải tiếp xúc với những người như thế nào đâu. Làm Chu phu nhân không

phải chuyện dễ, cô như thế này, bị người ta cố ý căn vặn mấy câu là sẽ

để lộ hết, tôi vừa dặn cô cười, cô đã lại quên rồi.”

Khổng Lập Thanh ngẩn người, cô bị Lâm Diên nói cho cứng họng, Lâm

Diên nhìn cô đột nhiên thở dài: “Cái dáng vẻ này của cô, sau này làm sao được. Dẫu là bà nội trợ thì cũng phải có thế giới riêng của mình, người đàn ông thành đạt dù có lòng cũng không phải lúc nào cũng có đủ thời

gian quan tâm chu đáo đến cô. Cô phải mạnh mẽ lên, cho dù bản thân không thể mạnh mẽ thì cũng phải nắm được quy tắc ở đây, ít nhất cũng phải tự

bảo vệ được mình, không làm vướng chân chồng, cô hiểu chứ?” Nói đến đây

Lâm Diên khẽ cau mày, biểu hiện của cô cuối cùng cũng đời thường hơn một chút.

Từ chiều đến tối Lâm Diên hỏi Khổng Lập Thanh vô số lần “cô hiểu

không?” Từ trung tâm thương mại tài xế đưa thẳng họ tới một quán Tây

sang trọng.

Đây là nhà hàng phục vụ món Pháp chính thống. Lâm Diên dạy Khổng Lập

Thanh các loại nghi lễ bên bàn ăn, quy trình ăn cơm Tây. Cô ấy còn nói

với Khổng Lập Thanh, không chỉ lúc đi bộ mới cần thẳng lưng, ăn trong

nhà hàng cũng phải ngồi thẳng lưng, mà lưng mình và lưng ghế luôn phải

cách nhau khoảng cách một nắm tay. Cô ấy cũng dạy cô cách thưởng thức

rượu vang lâu năm, trước khi đưa lên uống cô cần lắc đều một lượt, sau

đó đưa lên mũi ngửi hương rượu, kể cả có không biết ngửi thì cũng nên

tuân theo trình tự thưởng thức ấy.

Khổng Lập Thanh lắng nghe Lâm Diên hồi lâu, cảm thấy rất bổ ích,

nhưng cô không được ăn no, dùng một bữa cơm Pháp mà dạ dày chỉ lưng

lửng, bởi Lâm Diên nói với cô, có những lúc tư thế ăn quan trọng hơn

thức ăn.

Cuối cùng Lâm Diên cũng buông tha cô. Lúc Khổng Lập Thanh lê bước về

đến nhà, thời gian cũng không còn sớm nữa. Bước vào phòng ngủ, Chu Diệp

Chương đã ở đấy, mái tóc còn ướt ngồi trên giường gõ phím laptop, dáng

chừng như đang đợi cô.

Khổng Lập Thanh cảm thấy mình bị Lâm Diên nhồi nhét nửa ngày còn mệt

hơn cả trước đây bên bàn mổ, nhưng cô cũng cố gắng lấy lại tinh thần. Cô thật sự không giấu được khúc mắc trong lòng, chuyện liên quan đến Mạc

phu nhân hôm nay gặp, cô nhất định phải hỏi Chu Diệp Chương.

Khổng Lập Thanh tay xách nách mang bước vào trong phòng, mệt mỏi vứt

đại túi đồ xuống đất tạo ra những tiếng bịch bịch. Chu Diệp Chương ngẩng đầu lên nhìn cô, thuận miệng tán dương một câu: “Hôm nay đẹp thế, Lâm

Diên đúng là có mắt thẩm mỹ hơn anh.”

Được Chu Diệp Chương khen ngợi nhưng Khổng Lập Thanh cảm thấy không

vui trong lòng. Chu Diệp Chương vốn là người có mắt thẩm mỹ, nhưng dường như xưa nay mắt thẩm mỹ của anh không áp dụng với cô. Trước đây khi còn ở thành phố B, bất luận là lúc bình thường ở nhà cô mặc quần áo ngủ

dáng vẻ lôi thôi hay cô qua loa tùy tiện mặc quần áo đi ra ngoài anh đều nhìn cô chẳng cau mày cũng chẳng khó chịu. Mà hiện tại tâm tư cô cũng

không đang để vào chuyện ăn mặc chút nào.

Vứt túi đồ trong tay nằm chỏng chơ trên nền nhà, Khổng Lập Thanh bước về phía giường, sau đó ngồi xếp bằng đối diện với Chu Diệp Chương.

“Nói với anh một chuyện.” Khổng Lập Thanh vào thẳng đề.

Từ khi Khổng Lập Thanh long trọng ngồi xuống trước mặt anh, Chu Diệp

Chương đã gác lại công việc đang làm. Nghe Khổng Lập Thanh nói xong câu

đó, mặt anh có chút ngạc nhiên, sau đó anh khẽ cau mày, đưa tay đóng

laptop lại, nói với cô: “Được, em nói đi.”

“Hôm nay Lâm Diên đưa em đi trung tâm mua sắm mua quần áo, gặp Mạc

phu nhân và con gái cô ấy.” Nói đến đây Khổng Lập Thanh ngừng lại quan

sát biểu cảm của Chu Diệp Chương, anh lặng lẽ hỏi: “Sau đó thế nào?”

“Cô ấy có vẻ rất ngạc nhiên khi biết tin anh sẽ kết hôn, dường như là rất sốc.” Khổng Lập Thanh chăm chăm nhìn anh suốt thời gian nói câu ấy.

Hai người im lặng nhìn nhau một lúc lâu, lông mày Chu Diệp Chương lại khẽ nhíu, anh dường như suy nghĩ gì đó, cuối cùng lại hỏi: “Em rốt cục

muốn hỏi anh chuyện gì? Nghĩ kỹ rồi hỏi.”

Khổng Lập Thanh cũng tự cảm thấy bối rối, rốt cục cô muốn hỏi Chu

Diệp Chương chuyện gì? Thực sự từ lúc chiều gặp Mạc phu nhân tới giờ,

trong lòng cô xảy ra một loạt phản ứng dây chuyền. Cô không thông minh,

người ta thấy ít hiểu nhiều, cô đây thấy nhiều hiểu ít, cho đến lúc này

gặp phải câu hỏi của Chu Diệp Chương đầu óc mới có phản ứng trở lại. Mạc phu nhân không quan trọng, Mạc phu nhân và Chu Diệp Chương lại là

chuyện khác. Cô quay đi chỗ khác suy nghĩ một chút, sau cùng quay lại

nhìn vào Chu Diệp Chương dứt khoát hỏi: “Anh còn người phụ nữ khác à? Ý

em muốn hỏi, sau khi quen em rồi anh vẫn tiếp tục có quan hệ với người

phụ nữ khác?”

Chu Diệp Chương ngả người dựa vào thành giường phía sau, một tay đặt

trên gối, dáng điệu thoải mái, không chút nao núng, anh trả lời: “Không

có.” Biểu cảm nghiêm túc, ánh mắt trầm tĩnh, Khổng Lập Thanh tin anh, so với ngôn ngữ, cô tin vào trực giác của mình hơn.

Suy nghĩ đã thông suốt, Khổng Lập Thanh thẳng lưng ưỡn ngực, trưng ra bộ dáng nghiêm túc nhất, trước khi nói thậm chí còn hắng giọng mấy lần: “Với hôn nhân, yêu cầu đầu tiên của em là chung thủy.”

Chu Diệp Chương vẻ mặt chắc chắn: “Chung thủy là một trong những phẩm chất được đánh giá cao nhất của anh.”

Chu Diệp Chương nói xong, hai người lại cùng im lặng, nhìn vào mắt

nhau, một bên nhìn, một bên rất bình tĩnh thản nhiên nhìn lại. Sau giây

phút đó, Khổng Lập Thanh đã có câu trả lời nên hài lòng toại ý quay

người xuống giường chuẩn bị đi tắm. Trong đánh giá của cô, vừa xong Chu

Diệp Chương đã cho cô một lời đảm bảo. Một người đàn ông như anh đã có

thể nói ra những lời như thế, dù với người khác là kiểu biểu đạt mơ hồ

thì cô hiểu chuyện này cũng đã là không dễ dàng với anh. Nếu cô còn cứ

khăng khăng bắt anh thừa nhận trắng đen rõ ràng thì cũng thật vớ vẩn và

quá đáng.

Cúi xuống tìm dép, Khổng Lập Thanh tùy tiện nói thêm một câu: “Mạc phu nhân và anh trước đây có chuyện gì?”

Chu Diệp Chương vẫn duy trì tư thế không chút nao núng, miệng anh khẽ nhếch lên thành một vòng cung nhẹ, chậm rãi nói: “Rất nhiều năm trước

bọn anh học cùng đại học ở nước ngoài, sau đó gia đình gả cô ấy cho

người khác.”

Chu Diệp Chương chỉ thản nhiên tóm tắt sự tình trong một câu ngắn

gọn. Khổng Lập Thanh đại khái có thể ước đoán về câu chuyện xảy ra thuở

xa xưa ấy, đôi kim đồng ngọc nữ dòng dõi danh giá của chúng ta rõ ràng

là thanh mai trúc mã, sau này gia đình chàng sa sút, gia đình nàng bèn

phụ ước gả nàng cho người khác, dù hiện tại cuộc sống như ý thì trong

lòng vẫn luôn đau đáu một giấc mộng chưa vẹn tròn. Câu chuyện là như vậy đấy, trên thực tế sớm đã cảnh còn người mất, Khổng Lập Thanh “Ôi” lên

một tiếng cảm thán, xỏ dép chuẩn bị bước đi thì một bàn tay giữ chặt cô

lại.

Quay nhìn thấy Chu Diệp Chương đang cười: “Biết nói ra yêu cầu của

mình, có tiến bộ.” Khổng Lập Thanh cũng cười đáp lại, nhẹ nhàng gỡ tay

anh để đi vào nhà tắm.

Liền mấy ngày tiếp sau, Khổng Lập Thanh đều được Lâm Diên “dạy dỗ”.

Lâm Diên cũng rất bận việc nên từ ngày thứ hai để tiết kiệm thời gian,

cô ấy không đến đón Khổng Lập Thanh nữa, mà hàng ngày trước ba giờ Khổng Lập Thanh sẽ ngồi xe nhà đi đến khu cao cấp ở trung tâm thành phố của

Lâm Diên để “thỉnh giáo”. Trong gần một tuần Lâm Diên dạy cô thế đứng,

thế ngồi, trang điểm, khiêu vũ… tất nhiên chỉ dạy này ở mức cưỡi ngựa

xem hoa. Cuối cùng Lâm Diên chuyển cho Khổng Lập Thanh cả đống sách vở

để tự nghiên cứu rồi cho cô “tốt nghiệp”. Đào tạo cấp tốc như vậy không

phải vì Lâm Diên thiếu trách nhiệm hay muốn qua loa thoái thác, mà là

Khổng Lập Thanh đã đến lúc phải đi gặp Chu lão phu nhân.

©STENT Khổng Lập Thanh đến Hồng Kông một tuần, thời gian không dài không

ngắn, nhưng đối với “cô dâu mới”, thời hạn “bái kiến” bề trên như vậy là quá chậm trễ rồi.

Chọn ngày cuối tuần, giống như đi nộp mạng, Khổng Lập Thanh dậy sớm

sửa soạn kỹ càng từ đầu đến chân, sau đó nơm nớp sợ hãi theo Chu Diệp

Chương lên xe. Thực ra trong lòng cô chưa chắc đã muốn đi, nhưng vì con

trai đang ở đó nên cô không thể không đi. Từ khi Khổng Vạn Tường bị đưa

tới đó ngay ngày thứ hai đến Hồng Kông đã không trở về, suốt thời gian

đó chỉ gọi về cho cô mấy cuộc điện thoại. Vạn Tường nói điện thoại giọng rất vui vẻ, thi thoảng còn cười khanh khách rất sảng khoái, nhưng lại

chẳng có ý định về với mẹ. Cho dù cô biết Vạn Tường đang vui nhưng tận

sâu trong lòng vẫn không yên tâm.

Nhà cũ của họ Chu là một biệt thự lớn giữa lưng chừng núi, từ cổng

vào đến nhà còn phải ngồi xe một đoạn. Bên đường là bãi cỏ xanh và những rặng cây trải ngút ngàn tầm mắt, tầm nhìn thoáng đãng nên có thể thấy

cả dãy núi xanh phía xa xa. Sân nhà Chu Diệp Chương so với nơi này quả

thật quá chật chội, xe chạy thêm đoạn nữa, Khổng Lập Thanh từ xa nhìn

thấy tòa lầu ba tầng nguy nga lộng lẫy, tường sơn màu trắng, cầu thang

trước lầu rất cao.

Hôm đó là một ngày đẹp trời, ánh nắng trải dài rực rỡ, bãi cỏ trước

nhà bày một vòm ô hóng mát cỡ lớn, dưới ô kê một chiếc bàn màu trắng

phong cách châu Âu, hình như đang có người ngồi tựa trên ghế, xe còn

chưa tới nơi người đó đã lục tục đứng dậy đi vào nhà.

Khổng Lập Thanh đi vào cùng Chu Diệp Chương, thần thái anh bình tĩnh, biểu tình rất thoải mái, cũng không định lên dây cót tinh thần cho

Khổng Lập Thanh, Khổng Lập Thanh bất an từ ở nhà dường như anh cũng

không để ý.

Xe còn chưa dừng lại hẳn, Khổng Lập Thanh đã nghe một tràng tiếng chó sủa, tiếng Vạn Tường hét gọi mẹ cũng lẫn trong đó. Bên ngoài xe, Vạn

Tường đang chạy về hướng này, Khổng Lập Thanh ngồi không yên, đợi xe tắt máy là mở cửa bước xuống ngay.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.