Chương16

Nhìn thấy Chu Diệp Chương đi vào nhà tắm, Khổng Lập Thanh thở hắt một hơi, ngả sâu vào gối dựa sau lưng. Bao nhiêu năm nay chưa từng cảm thấy kinh hồn bạt vía như thế, cô thực sự vô cùng nhớ cái “ổ chuột” của

mình, chỉ trốn trong đó cô mới thấy tự do tự tại. Nếu Chu Diệp Chương

muốn chuyện đó, vậy thì mau ra tay đi để cô sớm được về nhà. Khổng Lập

Thanh uể oải nằm xuống giường, căng thẳng và chán nản, về phần những

hành động bất thường của Chu Diệp Chương với mình trong hai ngày hôm nay cô đành giả vờ như không nghĩ tới. Trực giác mách bảo cô đó là một thế

giới nguy hiểm khó lường, tài trí và kinh nghiệm cô có không đủ ứng phó. Nguyện vọng của cô trước sau đều rất thực tế, cùng lắm chỉ có chuyện

sinh tồn, sống một cuộc sống bình thường, chẳng cần giàu có cao sang,

chỉ cần có nơi trú mưa tránh gió, đủ cơm ăn áo mặc hàng ngày là được

rồi. Những chuyện nguy hiểm kch thch gì đó không hợp với cô, cô còn có con nhỏ, cô còn có trách nhiệm phải gánh, cô còn sợ nguy hiểm.

“Lập Thanh, qua đây giúp tôi một lát.” Giọng đàn ông đột nhiên lên

tiếng trong phòng. Khổng Lập Thanh giật mình bật dậy, chạy đến mở cửa

phòng tắm. Chu Diệp Chương người mặc áo choàng tắm đang đứng ở đó, có lẽ đã đợi cô từ trước.

Khổng Lập Thanh bước vào trong, Chu Diệp Chương tùy tiện ngồi trên

thành bồn tắm, thấy Khổng Lập Thanh bước vào liền đưa con dao cạo trong

tay cho cô: “Giúp tôi một chút, tự mình không cạo được, ngày mai có cuộc họp quan trọng, cần chú ý hình tượng.”

Khổng Lập Thanh chưa từng làm việc này, nhưng cô đại khái cũng biết

phải làm như thế nào. Nặn một ít kem cạo râu ra tay, nhẹ nhàng bôi kín

phần cằm của Chu Diệp Chương, nhận con dao trong tay anh, cẩn thận cạo

một đường.

Chu Diệp Chương chọn tư thế mới khéo làm sao, Khổng Lập Thanh vừa vặn bị ép đứng kẹp g*** h** ch*n anh, đám râu ngắn mọc tua tủa ở cằm cùng

với bọt kem bị dao cạo sạch từng đường, hơi thở vô tình hòa cùng hơi thở của anh khiến Khổng Lập Thanh bất giác mất tự chủ, thở hổn hển. Dao cạo theo tay cô đang lượn vòng xuống vòng dưới, Chu Diệp Chương lại đột

nhiên nâng cằm lên, ánh mắt Khổng Lập Thanh đang di chuyển không chủ ý

bỗng nhiên đối diện với ánh nhìn của Chu Diệp Chương, đôi con ngươi đen

lay láy chằm chằm hướng vào mình, ánh mắt như thiêu như đốt, Khổng Lập

Thanh vì thế khẽ run tay, một vệt máu đỏ xuất hiện ngay trước mắt.

Khổng Lập Thanh choáng váng làm rơi cả dao cạo xuống đất, Chu Diệp Chương không nói gì, với tay lấy khăn tắm bịt lên vết thương.

“Em sợ tôi đến vậy sao?” Khổng Lập Thanh vốn đang ngồi xổm trên đất

nhặt dao cạo, nghe thấy Chu Diệp Chương hỏi thẳng như thế liền cảm thấy

bao nhiêu dây thần kinh trong não bỗng chốc đứt hết, đờ đẫn đến nỗi chỉ

muốn ngồi mãi đó không muốn đứng lên.

Chu Diệp Chương nhìn Khổng Lập Thanh ngồi mãi dưới nền nhà, cong lưng ôm gối, đầu cúi gằm, quay lưng lại phía anh, dáng vẻ yếu đuối đáng

thương, anh liền bước lên hai bước, đứng trước mặt cô.

Phía trước xuất hiện đôi chân đàn ông, Khổng Lập Thanh càng co người

lùi lại sau, thấp giọng hỏi: “Anh có thể tha cho tôi về nhà không?”

“Không được.” Chu Diệp Chương từ chối thẳng thừng.

Phòng tắm đèn đuốc sáng trưng nhưng không khí lại dần trở nên ngột

ngạt. Lúc sau Chu Diệp Chương cúi xuống định đỡ Khổng Lập Thanh dậy, tay đưa ra còn chưa chạm tới, Khổng Lập Thanh đã bất ngờ tự đứng bật lên.

Cô thẳng người, mắt cũng nhìn thẳng vào mắt anh, trong con ngươi đã

không còn sợ hãi: “Tôi muốn về nhà!” Cô cao giọng lập lại yêu cầu lần

nữa. Chuyện đến bước này, Khổng Lập Thanh cũng cảm nhận được người đàn

ông kia sợ là đã thích cô, cô cũng hiểu một khi nam nữ thích nhau, người được thích luôn có chút ưu thế, cho nên cô đương nhiên không sợ anh

nữa. Cô thực sự cảm thấy mệt mỏi, loại quan hệ nam nữ này, phải là đôi

bên thích nhau mới thoải mái, đằng này cô quá biết bản thân không thích

người đàn ông này.

Khổng Lập Thanh tự tin nhìn thẳng vào đôi mắt sáng của Chu Diệp

Chương, Chu Diệp Chương cũng không ngại ngần nhìn lại, sau đó đột nhiên

đưa tay ra chắn trước mắt cô: “Tôi không cho phép em rời đi.”

Thế giới trước mắt đột nhiên tối đen, Khổng Lập Thanh vẫn đứng như

trời trồng, rất lâu sau bàn tay che mắt cô mới bỏ xuống, nhưng chỉ một

giây sau, cả người cô bị kéo mạnh vào vòng tay anh. Cơ thể Chu Diệp

Chương vững chãi, đầu mũi cô chạm vào vm ngc anh, hơi thở đàn ông quen thuộc ngay lập tức tràn đầy khoang mũi, chỗ cơ thể sát nhau càng lúc

càng nóng bừng: “Rồi một ngày em sẽ yêu tôi.” giọng nam trầm thì thầm

bên tai, cùng lúc đó cô thấy người bỗng nhẹ bẫng, sau cơn chóng mặt,

Khổng Lập Thanh mới hốt hoảng nhận ra mình đã bị Chu Diệp Chương bế lên.

Có một số mặt, Khổng Lập Thanh chậm hơn người khác, có những chuyện

phải rất lâu sau cô mới hiểu rõ, hóa ra hành động vừa rồi của mình đã

chạm tới tự tôn của người đàn ông, nhưng lúc này cô cũng không nghĩ được nhiều đến thế, mọi chuyện phát sinh quá nhanh. Lúc Chu Diệp Chương bế

cô đặt lên giường, mắt cô sợ hãi mở to, cuối cùng cũng ý thức được

chuyện mình thấp thỏm sắp xảy ra.

Trong phòng ngủ, đèn đầu giường vẫn mở, ánh sáng chỉnh ở mức nhỏ, chỉ hắt ra vạt sáng mờ ảo lung linh, bóng lưng Chu Diệp Chương đổ xuống bên giường, mặt anh chìm trong bóng tối, lạnh lùng và nghiêm túc, đôi con

ngươi đen thẫm, Khổng Lập Thanh không ngừng run rẩy.

Chu Diệp Chương động tác không quá dịu dàng nhưng lại rất kiên định.

Quần áo trên người Khổng Lập Thanh dần bị cởi đi từng lớp cho đến lúc cơ thể trắng xanh hiện ra trong không khí. Khổng Lập Thanh toàn thân cứng

đờ, ngay cả nghiêng người tránh đi cô cũng không dám, chỉ có thể ngửa

mặt nhìn đi nơi khác, để mặc cơ thể không chút che đậy phơi ra trước mắt anh.

Mà Chu Diệp Chương động tác cũng không gấp gáp, ánh mắt trầm mặc từ

đầu tới cuối đều dán trên mặt Khổng Lập Thanh, ánh nhìn sắc nhọn như

kim. Bị vây hãm trong tầm mắt ấy khiến Khổng Lập Thanh ngay cả cử động

ngón tay cũng không dám.

Chu Diệp Chương tự tay cởi áo choàng tắm, cơ thể đàn ông cường tráng

bao trùm phía trên cô, khoảnh khắc cơ thể to lớn ấy phủ trên người,

dường như tất cả bụi trần lắng đọng, nước mắt Khổng Lập Thanh cuối cùng

không kìm giữ nổi, ào ạt trào ra.

Nước mắt Khổng Lập Thanh cứ thế chảy, từng giọt nóng hổi lăn khỏi

khóe mi, Khổng Lập Thanh nhớ lại bao năm qua mình chưa từng đau lòng đến thế này. Cảm giác như cuộc sống gọt đẽo cô bằng một con dao cùn mẻ chứ

không sắc nhọn như hôm nay, tuy là có đau, nhưng là từ từ đẽo gọt cho

nên dù là toàn thân đẫm máu thì nỗi đau vẫn có thể cảm nhận dần từng

bước, khiến cô không nói lên lời và cũng chẳng biết phải nói thế nào,

cuối cùng chỉ là thần kinh tê liệt. Nhưng hôm nay bất ngờ bị đâm đau thế này khiến cô trở tay không kịp, cảm giác như những tủi nhục trong quá

khứ đột nhiên bị khơi lên, đánh thẳng vào thần kinh mình. Cô thực sự

không muốn rơi lệ, nhưng cơ thể lại không chịu sai khiến, những cảm xúc

khó gọi tên trào lên khóe mắt lăn ra ngoài.

Khổng Lập Thanh khóc không thành tiếng, thậm chí ngay cả nức nở trong cổ họng cũng không có, sự thật chỉ cô biết, cô căng thẳng quá rồi, ngay cả tiếng khóc cũng bị đè nén nghẹn lại, cô thật sự không khóc ra nổi,

có lẽ cái gọi là “đau chết lặng” chính là như thế này đây.

Chu Diệp Chương cơ thể to cao lực lưỡng, sức lực hơn người, Khổng Lập Thanh thân hình nhỏ bé bị bao phủ hoàn toàn trong vòng tay anh. Chu

Diệp Chương cưỡng ép cô không chỉ cùng anh chân tay quấn quýt mà mười

ngón tay họ cũng phải đan khít vào nhau. Dưới ánh đèn mờ ảo, hai cơ thể

tr*n tr** không gì che đậy, giao hòa mật thiết chẳng chút ngại ngần,

trận này Chu Diệp Chương mạnh mẽ đánh chiếm không chút kiêng nể.

Nước mắt ứa ra chưa kịp rơi xuống đã được đầu lưỡi cuốn lấy, Chu Diệp Chương lặp đi lặp lại hành động này không biết mệt, không biết bao lâu

sau, cuối cùng cũng mệt mỏi, cuỗi cùng cũng không còn nước mắt chảy ra

nữa.

Khổng Lập Thanh không khóc nữa, Chu Diệp Chương cuối cùng cũng đã có

thể buông tha cho đôi mắt sưng đỏ, chuyển tới bên khóe miệng chậm rãi

hôn lên môi cô. Anh dường như chẳng thấy khó chịu vì cô mím chặt môi,

ung dung nhàn nhã mn trn quanh đó cho tới khi cô phải đầu hàng hé

miệng. Trong miệng cô đầu lưỡi anh lại càng được thể làm càn, nó tinh tế khám phá từng chiếc răng, từng nếp gấp, cứ thế môi lưỡi bị anh ép buộc

dây dưa đến khi cô chịu thua mà thỏa hiệp.

Rồi đến cổ, ngực, hai cánh tay, hai bên eo và ngay cả đùi cô đều bị

anh giống như dã thú cn mt mạnh mẽ, lưu lại trên người cô vô số dấu

tích. Ngay cả khu vực bí mật Chu Diệp Chương cũng không bỏ qua, mặc

nhiên cúi xuống dùng môi lưỡi trêu đùa, đau đớn nhưng khoái lạc, mạnh mẽ mà kch thch, cuối cùng Khổng Lập Thanh cũng không kìm được mà bật ra

tiếng rên nho nhỏ.

Tiếng rên ấy của cô dường như đã thỏa mãn Chu Diệp Chương, anh nhổm

người lên lần nữa, toàn thân trùm lên cơ thể Khổng Lập Thanh, dừng lại

chăm chú nhìn cô một lúc rồi đột nhiên tiến vào.

Giống như là hoàn thành nghi thức chinh phục, Chu Diệp Chương động

tác nhanh mạnh, đến mức gặp chướng ngại vật cũng không dừng lại, tiến

vào sâu tới tận cùng, ánh mắt vẫn chăm chăm dán lên người Khổng Lập

Thanh nằm phía dưới. Phía dưới dội lên cảm giác đau đớn như bị xé rách

khiến Khổng Lập Thanh chỉ biết cứng đơ chịu trận. Mà Chu Diệp Chương án

ngữ phía trên, sừng sững như ngọn núi cầm tù cô, Khổng Lập Thanh chỉ có

thể khẽ quay cần cổ.

Ngửa mặt nhìn lên Chu Diệp Chương, khí chất mạnh mẽ áp đảo của anh

bao trùm cô, khiến cô cứng người, cô đã hiểu, chút tinh thần phản kháng

của cô trước người này chỉ là vô nghĩa, cuối cùng vẫn phải khuất phục,

chấp nhận từ bỏ.

Nghi lễ cuối cùng cũng hoàn thành, cơ thể đàn ông không ngừng nhấp

nhô, mắt vẫn chưa một phút thôi nhìn người bên dưới. Khổng Lập Thanh

nương theo động tác của Chu Diệp Chương mà bị động phối hợp, tinh thần

hoảng hốt, ánh mắt bi thương.

“Sau này vĩnh viễn không được nói ra đi.” Giọng Chu Diệp Chương khàn khàn, mang theo hơi th* d*c.

“Ừm...” Khổng Lập Thanh tinh thần vẫn chưa hồi phục, đáp lại theo bản năng.

“Nếu em dám mang Vạn Tường bỏ trốn, anh sẽ cho bắt em về, chặt gẫy

chân em, ở bên cạnh nuôi em cả đời.” Giọng nói Chu Diệp Chương vẫn khàn, ánh mắt lạnh lùng, Khổng Lập Thanh biết anh nói thật, cô bất lực nhắm

mắt lại, run rẩy không nói lên lời.

Chu Diệp Chương tinh lực dồi dào quá sức tưởng tượng, kết thúc rồi

vẫn không chịu rời khỏi cô, trước sau mạnh mẽ giam cầm cơ thể cô bên

dưới, đợi thể lực phục hồi lại lần nữa xông lên công thành chiếm đất.

Khổng Lập Thanh bị động tiếp nhận, cơ thể qua mấy bận giày vò, da dẻ

dính dấp, mệt mỏi vô cùng, cả người trước sau đều để lại vô vàn dấu

tích, lần đầu chưa có kinh nghiệm, khó nói rõ cảm nhận, chỉ biết cuối

cùng vẫn là cảm giác đau đớn thiêu đốt.

Mưa gió vần vũ cuối cùng đến tảng sáng mới ngừng. Chu Diệp Chương sau khi thỏa mãn đã ngả sang bên cạnh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, chăn

đắp đã sớm bị hất khỏi giường, hai người không mảnh vải che thân, chân

tay ngang dọc nằm đó.

Khổng Lập Thanh gối đầu lên cánh tay Chu Diệp Chương, cơ thể không

chút sức lực như không phải của mình, h* th*n đau nhức, lần đầu tiên với cô mà nói, chẳng thích thú gì. Phòng ngủ yên tĩnh, tràn ngập mùi hoan

lạc, họ thậm chí còn không đóng cửa phòng, đèn ngoài hành lang vẫn sáng, rèm cửa khép hờ, bên ngoài ánh trăng sáng lạnh, lạnh như cõi lòng cô

lúc này.

Bám vào giường lặng lẽ ngồi dậy, chiếc giường lớn giờ đã thành bãi

chiến trường, nhàu nhĩ và loang lổ, hai dấu máu cỡ đồng xu dây trên ga

không hẳn nổi bật nhưng lại như chích thẳng vào mắt cô.

Lúc xuống giường, theo cử động dịch thể chảy dọc theo đùi khiến cô

cảm thấy dơ bẩn lại có chút tà dâm, không thể nói rõ cảm giác.

Đèn phòng tắm vẫn sáng như cũ, dưới ánh đèn mọi thứ đều hiện lên rõ

nét, đứng trước tấm gương lớn bằng cả bức tường, Khổng Lập Thanh tự ngắm mình, trên người khắp nơi là những dấu xanh tím, trước ngực sau lưng,

trên đùi, dưới nách, cả những ngóc ngách bí mật cũng không tha, mà mặt

cô cũng đỏ hồng, mắt môi sưng đỏ, nhìn rõ dấu vết hoan lạc. Chán nản

ngồi bệt xuống nền nhà tắm, người đàn ông đó mạnh bạo như dã thú, dùng

hình thức cảnh cáo đẫm máu, khiến cô phải hàng phục từ tinh thần tới thể xác.

Tắm rửa xong, vì quên mang áo ngủ, Khổng Lập Thanh lấy đại chiếc khăn tắm quấn quanh người rồi bước ra, thật không ngờ người đàn ông lúc

trước còn ngủ say giờ đang ngồi dựa vào thành giường, chiếc chăn rơi

trên đất giờ đã đắp trên người anh, ánh mắt nhìn cô không hề mang chút

biểu hiện mệt mỏi hay buồn ngủ nào. Khổng Lập Thanh đứng nguyên đó nhìn

về phía Chu Diệp Chương không di chuyển, hai người cách nhau nửa căn

phòng, yên lặng nhìn nhau. Ánh mắt người đàn ông nhìn cô rất hiền hòa,

không còn vẻ lạnh lùng áp chế như trước đây, ánh mắt Khổng Lập Thanh

cũng không sợ hãi né tránh như trước, một loại cảm giác ấm áp lan truyền giữa hai người.

Như vậy một lát, Chu Diệp Chương hé phần chăn bên cạnh nói với cô: “Đến đây, ngủ một chút.”

Khổng Lập Thanh bước lại, nằm xuống gối đầu lên cánh tay Chu Diệp

Chương, ngoan ngoãn đến ngạc nhiên. Cô quay lưng về phía anh, mắt nhìn

ra ngoài trời, mặt không biểu cảm, cảm thấy bản thân cũng có chút thay

đổi, cô biết mình đã hàng phục.

Trong chăn, cơ thể đàn ông lại dán sát vào người Khổng Lập Thanh, hai tay vòng trước ngực cô, cho dù chưa phô trương sức mạnh nhưng cô biết

chớp mắt thôi là nó sẽ đổi thay khác hẳn. Một bàn tay mò mẫm trước ngực

cô, cuối cùng cũng gỡ xong nút thắt khăn tắm, kéo nó vứt xuống đất, bầu

ngực non mềm vừa được giải phóng khỏi khăn lại ngay lập tức bị bàn tay

ai đó nắm giữ. Chu Diệp Chương vùi đầu trên vai cô, nói từ phía sau,

giọng nói hơi mơ màng lại có chút như mệnh lệnh: “Ngủ thôi.” Khổng Lập

Thanh yên lặng nhắm mắt lại.

Đêm đó vậy mà cô lại ngủ một giấc an lành, không mộng mị, liền một

mạch đến lúc tỉnh dậy thì trời đã sáng. Nằm nhìn lên trần nhà bất giác

nhớ lại chuyện xảy ra đêm qua. Năm phút qua đi Khổng Lập Thanh mới theo

thói quen ngồi dậy, chiếc chăn đắp trên người theo cử động của cô trượt

xuống, dấu tích da thịt vẫn như cũ, nhìn rất rõ, nhưng cơ thể cũng không còn cảm giác đau. Bên cạnh trống rỗng không có ai, từ phòng tắm truyền

ra tiếng nước chảy, từ hành lang cũng truyền đến tiếng nói chuyện của

Vạn Tường và dì Thanh.

Khổng Lập Thanh ra khỏi giường, hôm nay là thứ Hai, cô phải đi làm, Khổng Vạn Tường cũng phải đi học.

Đi đến phòng thay đồ, toàn bộ quần áo giày mũ của mùa hè vốn treo ở

đó đã được thu dọn hết, quá nửa không gian được treo đầy quần áo mới mua từ trung tâm thương mại ngày hôm kia. Lúc đầu Khổng Lập Thanh chỉ treo

mấy bộ quần áo cô mang đến, chúng chiếm rất ít diện tích chỗ này. Cô

ngây người nhìn đám quần áo mới được sắp xếp gọn gàng ngay ngắn một lúc, sau cùng đưa tay chọn một chiếc áo sơ mi cao cổ mới mua, cô biết đêm

qua trong mình đã có thứ gì đó bị phá vỡ.

Áo sơ mi cao cổ có nhiều tầng ren xếp chồng, áo len cổ chữ V màu xám

nhạt, một chiếc quần bò bó cùng màu áo len, giày cao gót nhung vintage,

tất cả đều mang phong cách đơn giản, nhưng vì toàn là hàng hiệu nên cũng mang đến cho người mặc một kiểu khí chất khác. Trong gương là một cô

gái khác hẳn trước đây, gương mặt mờ nhạt khiến người khác cảm thấy chua xót. Đường nét hiện tại thoạt nhìn vẫn là mờ nhạt nhưng lại mang chút

lạnh lùng. Rất tốt, dấu vết trên cổ đều được che kín, Khổng Lập Thanh

khẽ thốt thành câu. Cô chăm chú nhìn mình trong gương, cảm thấy hôm nay

từ cơ thể đến nội tâm mình đều dần bị bào mòn.

Đúng lúc đang bần thần, trong gương phía sau lưng cô xuất hiện thêm

một bóng hình người đàn ông nữa. Chu Diệp Chương người quấn khăn tắm

chậm chậm bước vào đúng lúc cô vừa thay quần áo xong, anh chẳng nói

chẳng rằng trước mặt cô thoải mái bỏ khăn tắm để mặc quần áo.

Trong phòng thay đồ lúc này hai người vẫn cùng yên lặng, không ai nói câu gì, chuyên tâm làm việc riêng. Chu Diệp Chương đứng sau lưng Khổng

Lập Thanh cúi đầu cài cúc áo sơ mi, đột nhiên quay một vòng, đem cà vạt

nhét vào tay cô.

Khổng Lập Thanh khẽ cúi đầu ngoan ngoãn nhận lấy chiếc cà vạt Chu

Diệp Chương đưa, với tay dựng thẳng cổ áo của anh rồi kiễng chân luồn cà vạt vòng theo cổ áo. Tiếp xúc gần gũi với anh như vậy nhưng lần này hơi thở không còn hoảng loạn, nhịp tim cũng không gấp gáp như hôm qua, mới

qua một đêm, không hiểu sao cô có nhiều biến đổi đến thế.

Khổng Lập Thanh chưa từng thắt cà vạt cho ai, đành mô phỏng thao tác

đeo khăn đỏ thuở nhỏ còn nhớ được, mới thắt được một nửa bàn tay đã đột

nhiên bị vỗ nhẹ một cái.

“Nhìn kỹ chút, chỉ dạy em một lần thôi đấy.” Chu Diệp Chương nắm lấy

cà vạt, cố ý thao tác thật chậm, bàn tay to khéo léo lên xuống thắt mở,

Khổng Lập Thanh ngẩng đầu, nghiêm túc theo dõi động tác của anh.

Chu Diệp Chương thắt cà vạt xong, Khổng Lập Thanh đưa tay chỉnh lại

giúp anh một lần nữa. Anh khẽ ngẩng đầu phối hợp với cô, biểu cảm rất

thư thái, tinh thần dường như cũng không tồi.

Khổng Lập Thanh chỉnh lại cà vạt xong, Chu Diệp Chương lại đưa một

tay ra trước, Khổng Lập Thanh hiểu ý, cài cúc tay áo cho anh. Hai người

đứng gần như sát nhau, Chu Diệp Chương từ đầu đến cuối đều cúi nhìn

Khổng Lập Thanh, ánh mắt long lanh. Khổng Lập Thanh hàng mi cong rủ dài, nét mặt hiền hòa.

“Anh đã sắp xếp một xe chuyên môn đưa đón em, Vạn Tường từ nay giao

cho dì Thanh chăm sóc thêm. Em cũng nên lỏng tay để cuộc sống của con có thêm nhiều người hơn, nếu chỉ biết có mẹ, cũng không phải là chuyện tốt với nó.” Chu Diệp Chương dùng ngữ khí thương lượng tùy ý nói với Khổng

Lập Thanh mấy câu.

Khổng Lập Thanh cúi đầu suy nghĩ một lát rồi khẽ trả lời: “Có xe đưa

đón sợ đồng nghiệp dị nghị.” Cô không phản đối chuyện cho Vạn Tường gần

gũi những người khác, nhiều người quan tâm sẽ tốt hơn cho thằng bé,

nhưng bình thường cô đã quen làm người kín tiếng, rất sợ bị người khác

chú ý, cô biết chuyện hàng ngày có xe sang đưa đón đi làm sớm muộn cũng

sẽ tạo nên những tin đồn không hay.

Một bàn tay to phủ xuống đầu cô, Chu Diệp Chương tự nhiên vò mái tóc

ngắn thẳng nếp của cô một hồi, làm nó rối tung: “Có quan hệ gì? Sao em

phải để ý như thế?”

Khổng Lập Thanh lại cúi đầu trầm mặc, Chu Diệp Chương đột nhiên dùng

hai tay xoay mặt cô lại, nhìn thẳng vào mắt cô: “Em hãy nhớ, từ nay về

sau phải sống cho thoải mái, nếu có người dám bắt nạt em, em muốn đáp

trả thế nào cũng được, giết người phóng hỏa anh đều giúp em, quan trọng

là em muốn gì thì phải nói ra, hiểu không?”

Khổng Lập Thanh đối diện với ánh mắt lấp lánh của Chu Diệp Chương,

rất mê hoặc. Chu Diệp Chương mặt mày tươi tỉnh, khẽ vỗ vai cô trêu: “Từ

nay đi đứng phải thẳng lưng, sau này còn thấy em khom người, anh sẽ bắt

em đeo đai lưng.”

Khổng Lập Thanh cúi đầu, lí nhí: “Quen rồi, không để ý là lại quên mất.”

Chu Diệp Chương trả lời thoải mái: “Không có ý ép buộc em, nếu em

muốn thay đổi thì tự điều chỉnh dần dần, thoải mái là được, có vài thứ,

đợi có thời gian, anh sẽ tìm người về dạy cho em.” Chu Diệp Chương nói

xong, cũng không nghĩ lãng phí thời gian, tùy tiện nói thêm một câu: “Đi xuống nhà ăn sáng thôi, không còn sớm nữa.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.