Chương 35: Nam khan

Hôm sau, Đỗ Tu

Nhiên dẫn Ngô Kình Thương đi dạo một vòng tới tận trưa, chỉ cho cậu biết một số con đường xung quanh gần đó, cho đến khi cậu thuộc làu làu đường ngang ngõ dọc mới thả về nhà.

Buổi chiều còn có lớp, vài ngày nữa cũng bận rộn, Đỗ Tu Nhiên tập trung hoàn toàn vào công việc, chả còn thời gian rảnh cho Ngô Kình Thương.

Ngô Kình Thương cũng đã tới trường học Đỗ Tu Nhiên, nhiều lần tận mắt thấy

cảnh sinh viên bu xung quanh anh ríu rít hỏi han gì đó, Đỗ Tu Nhiên vẫn

là tươi cười giải đáp, bất kể là bao lâu nét cười đó cũng vẫn đọng trên

môi, nụ cười này từ khi bé cậu đã thường xuyên được ngắm qua, thậm chí

có lúc trắng trợn đoạt cơm của Đỗ Tu Nhiên, anh thế nhưng vẫn mỉm cười

với cậu.

Vậy nhưng dù cho Ngô Kình Thương có ngu ngốc tới cỡ nào thì lúc này cũng

nhận thấy được sự khác thường trong nụ cười đó, đã mấy ngày hai người

không cùng một chỗ với nhau, anh dường như có tâm sự mà ít cười hơn, cho dù có cười rộ lên với cậu cũng không có vẻ tự nhiên như với học trò của mình thế kia, mà vương vấn một chút vị nhẫn nhịn cùng đau đớn khó nói

ra.

Ngô Kình Thương không biết tại sao lại như vậy, trong lòng tự nhiên nôn nao khó tả, điện thoại lúc này lại vang lên, Ngô Kình Thương nghe nhạc

chuông thật sự bị giật mình, sau nhớ lại đây là Tôn Uy cho, mới móc từ

trong áo khoác ra.

Tôn Uy trong điện thoại lớn tiếng cười nói: “Thật không dễ dàng a, lần này thế nào mà lại không bị ném……………”

Ngô Kình Thương ngồi trên salon, nhíu mày hỏi: “Có việc?”

Tôn Uy nói: “A, cũng không có chuyện gì, chỉ là ân cần hỏi thăm một chút,

đã nhiều ngày không gặp mặt, đội trưởng của chúng ta cũng đừng tự nhiên

mất tích.”

Ngô Kình Thương “Hừ” mọt tiếng, nói: “Bên kia có nhiệm vụ gì không?”

Tôn Uy nói: “Tạm thời không có vụ nào, chẳng qua là nghe nói khu Tam Giác

Vàng có biến, nhưng sắp tới cũng không hẳn có người thuê mình, trước mắt chỉ yên lặng theo dõi động tĩnh thôi.”

Ngô Kình Thương “ân” một tiếng, những việc thế này có Tôn Uy là được, cậu

chỉ phụ trách đánh hoặc cứu người, còn cái khác mặc kệ.

Tôn Uy nói tiếp: “Nếu không, cứ như vậy đi, tôi cũng không quấy rối chú nữa, có chuyện gì tôi giúp được thì cứ vui vẻ gọi nha.”

Thấy Tôn Uy định cúp máy, Ngô Kình Thương thình lình mở miệng nói: “Một chút………….”

“Ân? Còn có chuyện gì?” Tôn Uy hỏi

Trầm mặc một lúc, Ngô Kình Thương do dự hỏi: “Ân, cái kia………………..”

Tôn Uy thấy Ngô Kình Thương ậm ừ mãi không nói được liền đáp luôn: “Yên tâm đi đội trưởng, chỉ cần anh giúp được gì, chắc chắc sẽ hết sức giúp

chú.”

Ngô Kình Thương nghe xong mới mở miệng: “Anh có biết………..làm sao để theo đuổi người mình yêu không?”

Tôn Uy nghe xong đơ người luôn, hắn biết rõ tính hướng của Ngô Kình Thương, lập tức cẩn thận hỏi lại: “Là nam?”

Ngô Kình Thương nói: “Nam.”

Tôn Uy hỏi tiếp: “Vậy người ta có biết chú yêu người ta không.”

Ngô Kình Thương đáp: “Không biết, tôi chưa nói.”

Tôn Uy nói: “Chú thế này là không được a, hẳn là sớm phải thông báo với người ta rồi chứ, không nói làm sao người ta biết được?”

Ngô Kình Thương ủ rũ nói lại: “Nói ra tôi sợ anh ấy tức giận.”

Tôn Uy nghe xong nhếch

miệng cười nhanh một cái, không nghĩ tới con sói dũng mãnh nhất trong

Thiên Lang dong binh đoàn cũng có lúc sợ cái gì đó.

Vì vậy vội khụ một cái, Tôn Uy nói: “Nói như vậy, người chú yêu mến là thẳng? Chưa từng bị bẻ cong?”

Ngô Kình Thương “Ân” một tiếng.

Tôn Uy vuốt cằm nói “Cái này cũng không dễ, để tôi nghĩ……Đúng rồi, chú có từng có hành động

gì đối với người ta chưa? Ví dụ như một ít chuyện tiếp xúc thân mật gì

đó?”

Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ nói: “Chúng ta có…………hôn qua.”

Tôn Uy nói: “Vậy người đó có biểu hiện phản cảm hay tỏ ra chán ghét gì không?”

Ngô Kình Thương nói: “Không có.”

Tôn Uy bên đầu dây kia vỗ đùi đét một cái hớn hở: “Như vậy là tốt rồi, tuyệt đối có hy vọng.”

Ngô Kình Thương cau mày: “Thế nghĩa là sao?”

Tôn Uy từ tốn giải

thích: “Là như thế này, chú vừa mới nói người đó không hề bài xích

chuyện tiếp xúc thân thể, đây là hiện tượng vô cùng tốt, rõ ràng rằng

người đó ít nhất không chán ghét chú, có khả năng tiếp nhận, nhưng là

chưa vượt qua được cửa ải tâm lý, lúc này chú không nên dùng lời thổ lộ

kch thch người đó, nếu không tám phần sẽ bị cự tuyệt, cho nên, chú

phải biến thân thể người ta thành của mình, việc công hãm tâm lý người

ta không cần chiến đã thắng rồi, tự nhiên biết thời biết thế…………..”

Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ nói luôn: “Tôi không muốn ép buộc anh ấy…….”

Tôn Uy nói: “Ân, cái này cũng không cần ép buộc, có thể chậm rãi tiến hành, giống như tằm ăn lá

dâu vậy, từng chút từng chút một công phá, cho dù đối phương có là nam

nhân, chiêu này bách phát bách trúng.”

Ngô Kình Thương nhíu mày hỏi: “Anh nói những chuyện kia tôi không hiểu, rốt cuộc là phải làm thế nào?”

Tôn Uy từ từ giảng lại “Cái này trước tìm lý do, sau đó mới có thể nói………” Cứ như vậy như quân

sự vạch từng bước tác chiến ra cho Ngô Kình Thương theo đuổi người ta.

Ngô Kình Thương nghe xong, thật lâu xong mới gật đầu đồng ý.

Buổi tối, Đỗ Tu Nhiên

trở về, thuận tiện mua đồ ăn tối, lại là hai cái móng heo cùng một chút

thịt đầu, hai món mặn kho, hai món xào mới bày ra bàn, bảo Ngô Kình

Thương vào ăn.

Ngô Kình Thương lúc trưa bụng còn vơi, buổi tối tất nhiên chén no, Đỗ Tu Nhiên đem toàn bộ thịt

cùng móng heo vào bát Ngô Kình Thương, cậu cũng không khách khí, càn

quét một hồi tới khi no mới thôi, đồ ăn thừa không có nên Đỗ Tu Nhiên

dọn dẹp cũng nhanh, lập tức vào bếp đi rửa bát.

Đang loay hoay rửa, Ngô Kình Thương đi vào, tiến đến sau lưng anh rồi ôm chặt lấy.

Bàn tay đang rửa bát dừng lại, Đỗ Tu Nhiên quay đầu nhìn Ngô Kình Thương nói: “Như thế nào không xem TV nữa?”

Ngô Kình Thương tiến đến bên miệng Đỗ Tu Nhiên nói: “Không thích.” Xong liền cúi xuống hôn luôn.

Đỗ Tu Nhiên âm thầm giãy dụa kéo tóc cậu nói: “Đừng quấy nữa, tôi rửa xong chén đĩa đã, nếu

không thì cậu cầm quần áo đi tắm đi a.”

Ngô Kình Thương thấy thế mới dừng lại, ôm eo Đỗ Tu Nhiên không rời, đến khi anh rửa xong, lau

tay cởi tạp dề xong mới buông tay.”

Đỗ Tu Nhiên ra khỏi bếp, Ngô Kình Thương vẫn lẽo đẽo theo sau, anh nghi ngờ hỏi: “Rốt cuộc là làm sao vậy?”

Ngô Kình Thương trộm nhìn Đỗ Tu Nhiên một cái, rụt rè nói: “Ân……..tôi hình như đã yêu một người rồi.”

Thình lình một câu như

sấm sét làm trái tim non nớt của Đỗ Tu Nhiên nhảy dựng lên, ánh mặt anh

lóe lên, sau đó lại cố bình tĩnh trở lại mà hỏi: “Thật vậy?” Nắm chặt

tay, sau đó anh bối rối nhìn đất mà nhẹ giọng hỏi: “Là nam hay nữ?”

Ngô Kình Thương gắt gao nhìn bàn tay siết chặt và sắc mắt trầm xuống của Đỗ Tu Nhiên nói: “Là nam.”

Đỗ Tu Nhiên “A” một tiếng, miễn cưỡng nở nụ cười nói: “Lớn lên trông thế nào? Rất cường tráng a?”

Ngô Kình Thương vừa nhìn Đỗ Tu Nhiên vừa miêu tả: “Không cường tráng mà rất gầy, hơn nửa vóc

dáng chỉ một mét bảy lắm, làn da rất trắng.”

Đỗ Tu Nhiên giật mình,

một mét bảy lăm, rõ ràng……rất giống mình, hơn nữa bản thân cũng gầy,

nghĩ đến đây, Đỗ Tu Nhiên chật vật lắc đầu, bỏ đi vọng tưởng bản thân,

nói: “Rất tốt…………..tôi chúc phúc các cậu.” Anh hít một hơi thật sâu nói: “Sau này có người yêu mến là tốt rồi, ở chung với người ta thì phải

nhường nhịn một chút nha……….” Nói đến vế sau, anh không thể nói được

nữa, cúi đầu trong đau đớn.

Ngô Kình Thương vẫn quan sát anh mà nói: “Người ấy không biết tôi yêu mến anh ấy.”

Đỗ Tu Nhiên nghe xong kinh ngạc hỏi: “Cậu……………yêu thầm người ta?”

Ngô Kình Thương cong môi dưới trả lời: “Không biết, bất quá, tôi vừa nhìn thấy anh ấy, đã muốn

ôm chặt lấy, còn muốn làm một số chuyện thân mật nữa…………..Đây là thầm

mến?”

Đỗ Tu Nhiên càng nghe càng ảm đạm, cứng ngắc gật đầu nói: “Ân, cái này…………..cũng là một dạng yêu mến đi.”

Thấy sắc mặt anh tái nhợt, Ngô Kình Thương không đành lòng đi đến ôm anh vào lòng: “Anh tức giận?”

Đỗ Tu Nhiên nhắm chặt con mặt, một lát sau mới mở miệng nói; “Không có.”

Ngô Kình Thương càng

siết chặt anh, cậu nhiều lần đã đắn đo đến lời nói của Tôn Uy, cuối cùng vẫn thăm dò hỏi: “Anh có thể thể giúp tôi một chuyện không?”

Đỗ Tu Nhiên trầm mặc hỏi: “Cái gì?”

Ngô Kình Thương nói “Tôi đối với nam nhân không có kinh nghiệm, lại không thể tìm được người thích hợp nào khác, cho nên anh có thể hay không giúp tôi……….”

Đỗ Tu Nhiên nghe xong thì sửng sốt, hỏi lại: “Cậu nói không có kinh nghiệm là chỉ việc gì?”

Ngô Kình Thương nói: “Chính là…………..hôn môi.”

Đỗ Tu Nhiên gạt phắt ngay: “Cậu không phải đã thành lão luyện rồi sao?”

Ngô Kình Thương nói: “Còn có ôm.”

Đỗ Tu Nhiên đen mặt nói: “Cậu bây giờ công phu v**t v* thuần thục rồi, cái này còn phải học?”

Ngô Kình Thương dừng

lại, cúi đầu nhìn Đỗ Tu Nhiên nói: “Ý của tôi là còn muốn học tiến thêm

bước nữa, chính là tôi không tìm được người nào thích hợp cả.” Thấy Đỗ

Tu Nhiên nhíu mày nhìn mình, cậu liền tiếp tục giải thích: “Thân hình

anh với người đó không khác nhau là mấy, có thể cho tôi luyện tập qua

một chút.”

Đỗ Tu Nhiên càng nghe

càng thấy vớ vẩn, chuyện như vậy cũng có thể sao? Tại sao không tìm

người mình yêu mà luyện tập loại sự tình này? Anh vừa muốn mở miệng cự

tuyệt, Ngô Kình Thương liền nói luôn: “Nếu anh không đồng ý, tôi có thể

tìm người khác………..”

Đây là phương pháp uy

h**p Tôn Uy bảo cậu, lời này có thể biết được đối phưong có quan tâm

mình hay không, nếu quan tâm, một chút do dự cuối cùng sẽ thành thỏa

hiệp ngay, vậy là thành công một nửa, nếu không quan tâm, vậy cậu cần

phải tìm thêm lý do, đến khi đối phương gục ngã mới thôi.

Lúc này trong lòng Đỗ Tu Nhiên rất phức tạp, Ngô Kình Thương yêu thích người khác, nếu là nữ

nhân cũng không sao, bình thường cưới vợ sinh con, đây chính là hy vọng

của anh, nhưng nếu đối phương là nam nhân, đến tột cùng vì sao chỉ mới

năm năm, người này đã khiến cho Ngô Kình Thương động lòng rồi, Đỗ Tu

Nhiên căn bản không thể đoán ra, nhưng lần này anh đã thua triệt để rồi.

Anh nghĩ từ nay về sau

chỉ có thể cùng tiểu quỷ duy trì tình bạn như bao người khác, cho nên nỗ lực duy trì thái độ bình thường với cậu, có lẽ đối với tiểu quỷ chỉ là

thiếu đi vài cái tươi cười mà thôi, nhưng đối với anh mà nói đó lại

chính là tự mở cho mình một còn đường lưu thân, duy trì ranh giới không

thể vượt qua.

Thế nhưng Ngô Kình

Thương lúc này đây, trước mặt mình nói yêu mến người nam nhân khác, sự

khó chịu trong lòng cứ thế mà trỗi dậy, anh ghen ghét, anh thật sự ghen

ghét, lần đầu tiên trong đời cảm giác ghét đến như vậy, như một vật quan trọng nhất đời bị cướp đi vậy, rốt cuộc rời đi năm năm, người khác đã

nhảy được vào trong lòng tiểu quỷ, làm cho tiểu quỷ yêu mến hắn.

Vốn muốn cự tuyệt yêu

cầu luyện tập kĩ xảo của Ngô Kình Thương, nhưng thấy nếu anh không đáp

ứng liền tìm người khác thử nghiệm, điều này làm anh do dự, anh làm sao

có thể để tiểu quỷ tìm một nam nhân khác thử nghiệm loại chuyện này

được.

Hơn nữa một khi xảy ra

chuyện có thể kéo theo rất nhiều phiền toái, tiểu quỷ bình thường làm

việc đều không biết nặng nhẹ, nếu bị người ta lừa lọc cái gì, hậu quả

thực không dám tưởng tượng đến, cậu ấy nếu luyện tập với mình hẳn là

không có rắc rối gì đi, hơn nữa hai người hôn cũng đã hôn, ôm cũng đã

ôm, mà quan trọng hơn cả là, cậu ấy vốn là người mình yêu mà, nghĩ tới

nghĩ lui, cuối cùng xét thấy bản thân vẫn là người ứng viên thích hợp

nhất.

Đỗ Tu Nhiên do dự lúc

lâu mới gật đầu coi như đồng ý, điều này làm cho Ngô Kình Thương ngoài ý vui mừng, trong lòng thậm chí còn mừng rỡ như điên, bởi vì theo như Tôn Uy nói, nếu đối phương đáp ứng thì chính là thành công một nửa rồi, ít

nhất trong lòng đối phương mình chiếm vị trí rất quan trọng, nếu không

sẽ không ai lại đồng ý yêu cầu nhạy cảm như này.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.