Chương 19: Gây nghiệt

DNg là tập đoàn dầu khí lớn nhất cả nước, những năm gần đây đang lấn

sang lĩnh vực sản xuất ô tô, không chỉ không gặp khó khăn mà công ty còn ngày càng phát triển như diều gặp gió.

Tổng đốc – Đặng Dĩ Nghiêm vốn là một người tốt, nhưng đáng tiếc càng làm cành mù quáng, bị người khác lợi dụng cũng không biết.

Từ khi ông dấn thân vào con đường xã hội đen kia, liên tục dưới danh

công ty giúp lão đại mình buôn bán vũ khí lậu, vận chuyển hàng giả, thu

về những tờ tiền bẩn thỉu.

Đương nhiên biết, một tập đoàn lớn mạnh như vậy nhất định phải có hắc bang chống lưng, bất kì một tập đoàn nào cũng không tránh khỏi làm ra vài

việc bất chính, nhưng có trách thì trách ông chọn nhầm người để dựa dẫm.

Người đứng đầu bang Khi Diễm là Định Hiêm, tội ác hắn làm dùng cả

ngày cũng đếm không hết, giết người phóng hỏa, buôn bán hàng cấm, tất cả đều có. Hắn lợi dụng Đặng Dĩ Ngiêm giúp hắn qua những ải hải quan khó

khăn, còn Đặng Dĩ Nghiêm nghĩ rằng hắn rất trọng dụng mình, dựa vào thế

lực của hắn giúp tập đoàn đi lên.

Định Hiêm cũng luôn nghĩ rằng mình là bá chủ thế giới ngầm, mà quên

rằng trên mình còn có hai băng đảng khác. Bởi vì chủ quan gần đây mọi

việc đều thuận buồm xuôi gió, hắn nới lỏng phòng thủ nên tối ngày trước, mạng lưới bang Khi Diễm bị xâm nhập, toàn bộ dữ liệu bị đánh cắp.

Trong vòng một đêm ngắn ngủi tất cả những việc mà Định Hiêm lợi dụng

Đặng Dĩ Nghiêm làm bị đưa ra ánh sáng. Cổ phiếu tập đoàn không ngừng

giảm xuống, sáng hôm sau truyền thông đưa tin

“Tập đoàn DNg tuyên bố phá sản”

Song song đó, hắc bang truyền đến tin tức, bang chủ Khi Diễm bị sát hại, toàn bang Khi Diễm bị Khắc Nghị thu phục.

Kể cả hắc lẫn bạch giới đều chắc chắn không thể ngờ được, trong vòng một đêm ngắn ngủi xảy ra tất cả việc này lại chỉ do hai tên nhóc chưa tròn

tuổi vị thành niên làm ra.

Mọi người còn đang hoang mang với việc DNg phá sản, lại tiếp tục nghe thêm một tin tức chấn động khác.

Đứa con trai độc nhất mà Đặng Dĩ Nghiêm cưng như trứng lại không phải là con ông ta??

Đặng Dĩ Hằng thật ra là.. “nghiệp chủng” trong một lần ngoại tình của vợ ông. Đặng Dĩ Nghiêm trong một lúc chịu hai cú sốc, nhất thời ngất

xỉu, hiện tại đang được cấp cứu trong bệnh viện.

Đặng Dĩ Nghiêm vạn lần cũng không thể tin, người con trai mình tính

nhiệm nhất, thương yêu nhất lại không cùng một dòng máu với mình.

Thử nói xem, cùng chung sống mười mấy năm, từng ngày anh lớn lên

trong vòng tay ông, lúc còn chập chững từng bước đi, tiếng nói. Ông còn

nhớ rõ lòng ông dao động thế nào khi anh lần đầu bập bẹ gọi ông một

tiếng “ba ba”. Ông chứng kiến từng giai đoạn trưởng thành của anh, cho

dù không phải ruột thịt nhưng mười mấy năm cũng đủ khiến hai người họ

trở nên gắn bó, và chính điều này khiến ông đau hơn bao giờ hết.

Đặng Dĩ Hằng có hay không đã biết từ trước? Rằng mình không phải con

ông, chỉ đang làm tròn trách nhiệm một người con trai rồi đợi ngày lấy

đi tài sản của ông?

Ở bên này..

Đặng Dĩ Hằng nắm chặt nắm đấm, móng tay đâm sâu vào da thịt, những

tia máu chảy ra nhỏ xuống sàn nhà. Ánh mắt tràn ngập phẫn nộ cùng bi

thương, tại sao lại như vậy? Chuyện mới chỉ như hôm qua, mới hôm qua anh còn vui vẻ cùng cha mình ăn cơm! Cảm giác như một khắc trước còn đang

vui đùa trên thiên giới, một khắc sau lại bị ném xuống địa ngục sâu

thẳm.

Đây là lần đầu tiên, lần đầu tiên anh cảm thấy tuyệt vọng như vậy, lần đầu tiên cảm thấy mình thật vô dụng.

Sau mỗi lời tự trách là một lần tay nắm chặt, móng tay đâm càng sâu,

máu chảy càng nhiều, nhưng nỗi đau này, không thể làm dịu đi, không thể

lau đi những giọt máu đang rỉ ra trong tim anh, đau đớn, giá lạnh!

Lần đầu tiên anh cảm thấy một từ cha là đáng trân trọng đến vậy,

những năm gần đây anh đã luôn làm ông lao lực vì mình, giờ anh hối hận

rồi, kịp sao?

Đặng Dĩ Hằng không hề biết mình là con rơi, trong lòng đều tràn ngập

đau khổ, liệu bây giờ ông ấy biết rồi sẽ còn yêu thương anh nữa không?

Anh ảo não đi đến bệnh viện, cho dù ông không chấp nhận anh, anh vẫn

sẽ đến tìm ông, để nói rằng anh không hề biết mình không phải con ông

chăng? Hay chỉ đơn giản là gọi một tiếng cha, nói với ông một lời cám ơn và xin lỗi?

Đứng trước phòng bệnh, anh do dự, tay đưa lên nắm cửa phòng rồi lại

thả xuống, vô lực. Anh không biết tiến vào rồi nên đối mặt với ông thế

nào, anh cảm thấy mọi thứ trở nên thật gượng gạo, khó khăn.

Đè xuống chốt cửa, anh hít một hơi sâu tiến vào, căn phòng bệnh trắng xóa chỉ có một người yên lặng nằm trên giường, mắt nhắm nghiền.

Đặng Dĩ Hằng bước tới, kéo một chiếc ghế ngồi cạnh, anh chăm chú nhìn ông, lâu lắm rồi anh không ngắm ông kĩ như thế.

Tuy vẫn còn trẻ nhưng vẫn không khó để tìm thấy vài nếp nhăm trên trán, đuôi mắt đã mờ mờ xuất hiện chân chim.

Ánh mắt anh nhìn, có đau lòng, có yêu thương, có bi ai, có hạnh phúc, anh nhìn ông yên lặng nằm đó, ước rằng thời gian ngừng trôi đi, bởi vì

anh vẫn chưa chuẩn bị nghe lời đoạn tuyệt từ ông, vẫn chưa chấp nhận

được sự thật anh không phải con ông.

Việc mẹ mình ngoại tình, anh đã sớm biết, nhưng điều anh không ngờ

mình lại là thành quả một lần bà tạo nghiệt bên ngoài. Người mẹ vô trách nhiệm kia, anh hận, lúc còn nhỏ mặc cho anh ngày ngày đòi mẹ, bà vẫn

thường xuyên đi sớm về khuya, từ nhỏ anh vẫn luôn không có được sự yêu

thương của mẹ.

Bà ta ngoài việc phung phí tiền của, lấy việc mua sắm làm niềm vui

mỗi ngày thì chẳng còn gì hơn, để anh một mình ở nhà cùng với đám người

hầu.

Cha anh bận rộn, mặc dù rất yêu thương anh nhưng thời gian công việc

không cho phép, mỗi ngày khi anh ngủ rồi ông mới về nhà lẳng lặng vào

phòng con nhìn anh một chút rồi chúc anh ngủ ngon, công việc này ông

thầm lặng làm rốt cuộc cũng gần mười năm.

Một tuổi thơ thiếu thốn, ngoài anh ra chắc chắn chẳng ai hiểu được, bởi chúng không

được viết trong những tờ giấy vật chất mà người khác có thể tìm ra.

Những năm tháng sống một mình trong ngôi biệt thự to lớn, tuy rằng

bên anh luôn có người hầu cùng anh vui đùa, nhưng sự cô đơn trong lòng

anh chưa bao giờ vơi đi. Ở cái tuổi bay nhảy ngày xưa đó, đáng lẽ mỗi

một đứa bé nào cũng đều sở hữu cho riêng mình một nụ cười thơ ngây,

nhưng anh không có hoặc là rất ít, anh chưa bao giờ thật sự cười vui vẻ.

Bản tính của anh vốn hiền lành, mặc dù còn rất nhỏ nhưng lại rất hiểu chuyện thậm chí đối xử với người hầu cũng rất tốt. Nhưng là do tình

thương không nhiều chăng? Nên anh mới tự nhủ với bản thân phải trở nên

kiêng cường và mạnh mẽ, tạo nên vỏ bọc của ngày hôm nay.

Mí mắt lay động, một giọt nước lặng lẽ chảy xuống, nóng hổi, mặn chát, vô lực dựa vào lưng ghế, mặc cho nước mắt chảy dài.

Từ sau khi khôn lớn hiểu chuyện đây là lần thứ hai anh khóc, khóc vì

người anh yêu thương. Lần đầu là lúc anh năm tuổi, mẹ chìa tờ đơn ly hôn cho cha, ngay trước mặt anh nói không cần hai cha con anh nữa, anh

khóc, bây giờ anh lại khóc, khóc vì ông cũng vì chính mình.

Nghĩ đến gồi ức xa xưa kia, mỗi cuối tuần có ông ở bên, cùng anh vui

chơi cả ngày, đó là lúc anh thật sự vui vẻ, cười đến vô tư, hạnh phúc

nhất. Thời gian ông bên anh không nhiều, nhưng anh vẫn luôn cảm nhận rõ

ông có bao nhiêu thương yêu anh, trong lòng dâng lên ý niệm hạnh phúc.

Nghĩ đến những năm gần đây anh bồng bột gây họa bên ngoài, ông luôn

âm thầm giúp anh giải quyết tất thảy, trong lòng lại cảm thấy áy náy.

Nghĩ đến anh sắp không phải là con ông nữa, sẽ không còn nhận được sự thương yêu dạy bảo từ ông, trong lòng anh bỗng nhói đau.

Ba loại cảm giác thay nhau xâm chiếm lòng anh, khiến anh rối loạn,

khủng hoảng, bất ngờ bật dậy gục mặt xuống bàn tay lạnh buốt, những giọt nước mắt đã ngừng rơi nhưng mắt anh đỏ ngầu, hằn đầy tia máu đáng sợ.

Bàn tay trên giường khẽ nhúc nhích, anh ngước lên phát hiện cha đã

tỉnh, vội vã liền đi tìm bác sĩ, lúc quay lại đã nhìn thất ông mở mắt

chăm chăm nhìn trần nhà.

Sau khi bác sĩ giúp ông kiểm tra một lượt, khẳng định tất cả đều bình thường, mọi người ra ngoài để lại hai cha con họ trong không gian phòng bệnh tĩnh lặng.

Anh im lặng, ông im lặng, có lẽ lúc này cảm nhận thấy sự tồn tại của

đối phương mới là quan trọng, thời gian qua đi anh cuối cùng cũng lên

tiếng – Cha..

Ông im lặng, vẫn nhìn trần nhà trắng xóa, ánh mắt mơ hồ, tâm trạng một mảng rối loạn.

– Cha! Con xin lỗi. – Anh tiếp tục.

– Con làm gì có lỗi với ta? – Ông chậm rãi quay sanh nhìn anh nói.

– Con.. – Giọng anh nghẹn lại.

– Dĩ Hằng..

Ông gọi một tiếng tên anh rồi im lặng, một lúc sau mới tiếp tục, ông hồi tưởng – Cái tên này, là ta đặt, ta đã ngồi trong thư phòng cả ngày, chăm

chú tỉ mỉ đặt cho con một cái tên. Ngày con ra đời, ta cũng ở cạnh mẹ

con, nắm chặt tay bà, không ngừng động viên bà tiếp tục cố gắng. Ngày

con gọi ta một tiếng cha, lòng ta hạnh phúc dâng trào, nhưng đó cũng là

ngày ta suy sụp nhất, ta phát hiện, mẹ con ngoại tình. Ta yêu mẹ con,

rất yêu! Nên ta chấp nhận, bà không yêu ta, không sao cả, ta chỉ ước có

thể bên cạnh bà cả đời này. Không ngờ tới lúc con năm tuổi, ngay trước

mặt con, nói rằng muốn rời xa ta, trái tim ta quặn đau, rất đau! Mặc dù

là thế nhưng ở trước con ta vẫn luôn mỉm cười và yêu thương con, ta muốn bù đắp cho con cả tình yêu của mẹ, muốn làm một tấm gương tốt cho con, không muốn con sau này lớn

lên lại thất bại như ta. Ta biết con ghét bà ấy, vì bà không làm tốt

trách nhiệm một người mẹ, nhưng bà vĩnh viễn là mẹ con đây là sự thật

không thể thay đổi, con hãy tha thứ cho bà ấy đi. Bởi vì bà ấy, là người thân duy nhất của con..

Nói đến đây ông cụp mắt xuống, dằn vặt và đau lòng, ông thật thất

bại, để người phụ nữ của mình lọt vào tay người đàn ông khác rồi mang

nghiệp chủng về nhà, nhưng tại sao ông lại luôn có thiện cảm với anh?

Luôn cảm thấy vô cùng gần gũi với anh, rất muốn yêu thương chăm sóc cho

anh?

– Con chỉ còn một mình cha! – Anh dứt khoát nói, ánh mắt đượm buồn.

– Con.? – Ông ngạc nhiên.

– Cha. Mười mấy năm nay, con luôn cảm thấy cha rất thương yêu con,

chỉ trách con không phải con cha, xin lỗi cha, con đã tham lam giành lấy tình yêu của cha bao năm qua. Con ước, ước chi mình chảy cùng một dòng

máu với người.

– Con không biết, con không có lỗi, không cần xin lỗi ta. Ta không

trách con cũng mong con đừng thấy áy náy nữa. Ta cũng ước, ước rằng con

là con ta. – Ông nắm tay anh, vỗ vỗ an ủi.

– Cha? Cha không oán giận con? – Anh hơi bất ngờ.

– Tại sao phải oán giận con? – Ông khó hiểu hỏi lại.

– Con đã nghĩ, cha sẽ ghét con khi biết sự thật này, sẽ lập tức đuổi con đi, không muốn thấy con nữa.

– Mười mấy năm không phải ít. Dĩ Hằng, ta thương con cũng đã thương

mười mấy năm, nuôi con cũng nuôi mười mấy năm, và hơn hết những việc ta

làm cho con đều xuất phát từ tận đáy lòng. Ta đã yêu thương con bao lâu

như vậy, không phải nói ngừng là có thể ngừng, theo huyết thống con

không phải con ta, nhưng trên danh nghĩa con vẫn là con ta, chỉ bằng

mười mấy năm dưỡng dục của ta con cũng phải dùng cả đời để trả.

Ông thực sự yêu thương anh, kiên định ra lệnh, không cho phép từ

chối, ép buộc anh tiếp tục làm người con trai của ông. Không phải con

ruột thì sao? Quan trọng là ông thương anh, ông cũng nhận thấy anh rất

thương mình. Sống cùng nhau mười mấy năm, họ đã sớm gắn bó, trở nên hiểu và gần gũi nhau, dù không phải ruột thịt cũng sắp trở thành ruột thịt

rồi.

– Cha.. người..

Giọng anh hơi nghẹn lại, bất ngờ, ông không ghét bỏ anh sao? Anh là con rơi.

– Ta không ghét bỏ con, hơn nữa còn rất thương con, ta cũng chỉ còn

có một mình con là người thân thôi, không phải con tính bỏ ta vào lúc

này chứ? – Ông như biết được anh nghĩ gì.

– Không phải. Cha, con có thể tiếp tục làm con cha sao? – Anh vội phủ nhận.

– Ừ, có thể. Con vĩnh viễn đều là con ta.

– Cha. Con sẽ làm tốt, làm tốt thân phận của mình. – Anh xúc động.

– Không cần thiết, hãy cứ như con trước đây thôi, không cần ép bản thân thay đổi. – Ông vỗ vai anh đang ngồi cạnh.

Anh cười, cười hạnh phúc, lo lắng trong lòng vuột mất, anh lại là con ông rồi, sẽ không bao giờ cô đơn nữa.

– Còn công ty làm sao đây cha?

– Bên Mỹ ta vẫn còn một chi nhánh, qua bên đó làm lại.

Ông kiên quyết, sự nghiệp gày dựng bao lâu nay, mồ hôi cùng nước mắt, ông không thể chăm chăm nhìn nó mất đi như vậy.

– Con sẽ giúp cha.

– Con còn học. – Ông không cho phép.

– Cha, tuy con mới 15 tuổi, mới chỉ là một thằng nhóc lớp 9, nhưng kỹ năng sống của con đủ đầy, hơn nữa từ nhỏ cũng đã được huấn luyện rất

nhiều, cha có biết những ngày cha bận rộn, mỗi ngày con đều cố gắng,

mong rằng sau này con có thể giúp cha hay không? – Anh thuyết phục.

– Con phải hoàn thành chương trình học. – Ông vẫn không cho phép.

– Vậy con sẽ qua đó, tiếp tục học, học song song với kinh doanh, học xong liền giúp cha. – Anh đề nghị.

– Nếu con đã nói vậy thì được rồi. Dù sao nếu qua đó một mình ta sẽ cô đơn. – Ông chịu thua, đùa.

– Đợi cha hồi phục, chúng ta đi.

– Thằng nhóc này, tưởng ta sẽ nằm đây lâu á? Ta chỉ do bị sốc mà ngất đi một chút thôi, ta đã già đâu, mới chỉ ba mươi mấy thôi nhá, còn khỏe chán, mai xuất viện.

– Mai sao? Nhanh như vậy? – Anh ngạc nhiên.

– Sao thế? Con còn lưu luyến gì sao?

– À, không. Mai chúng ta đi. – Anh bình tĩnh lại.

Ngày hôm sau, Đặng Dĩ Hằng tìm đến nó, nói một câu lạ lùng khiến nó khó hiểu.

“Xin lỗi và cám ơn cậu. Cậu vẫn luôn không thích tớ, tớ biết lý do,

và từ nay tớ hứa sẽ không bao giờ ở trước mặt cậu xuất hiện nữa.”

Trong lúc nó còn ngẩn người anh lại bỏ đi mất, để lại nó ngơ ngác dưới một đám lá đang rơi, khung cảnh quen thuộc!

Sau đó, nó nghe thấy Đặng Dĩ Hằng nộp đơn thôi học, lúc này nó mới

hiểu câu nói ngày đó của anh. Nhưng chỉ có cám ơn, là nó không hiểu, tại sao anh lại cám ơn nó chứ?

Ngồi trên khoang hạng nhất máy bay, nhìn xuống đám mây trắng xóa phía dưới, trong đầu hiện lên nụ cười vô âu vô lo của nó. Anh biết nó ở bên

anh chưa bao giờ thật sự vui vẻ, nó chỉ cười như thế khi ở cùng người

kia. Anh biết trách gì đây, chỉ trách anh là người đến sau, trái tim nó

sớm đã bị lấy đi mất, chỉ là cô bé ngốc đó vẫn chưa phát hiện ra.

“Lạc Hi, cậu biết không? Tớ nói xin lỗi cậu, là vì đã lợi dụng cậu

trong việc cá cược, xin lỗi vì đã mắng cậu hôm nọ nữa. Cám ơn cậu đã tìm thấy những sự thật kia, để tớ biết tớ đã sai nhiều thế nào, để tớ biết

tình thân có bao nhiêu quan trọng, để tớ có động lực làm lại từ đầu lần

nữa. Tớ nói tớ sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cậu nữa, vì tớ sẽ đi thật xa, cách cậu nửa vòng trái đất. Cám ơn cả về việc cho tớ biết

được, thích là thế nào và yêu là ra sao, lần này tớ quyết định buông tay nhưng nếu sau này có gặp lại, cậu không có được hạnh phúc, tớ nhất định sẽ giành cậu về. Mộc Lạc Hi, chúng ta có duyên gặp nhau, đi qua đời

nhau một lần, nhưng lại không có phận để có thể ở cạnh nhau nhiều hơn…”

———————

Uội mấy đứa này, truyện chưa hết đâu nha =)) thấy như đang viết tâm thư sắp chết vậy =)) chắc

sau này phải siêng hơn quá :(( tự thấy chap này lòng dòng, lảm nhảm và

hình như hơi dở :(( đậpđầu thôi mà đừng bỏ ta đi, tội lắm nè :((

(Còn tiếp)

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.