Chương 34: Sau cơn mưa trời lại sáng

Hoàng Tĩnh nghe xong

lời giãi bày của Hạ Cầm thì mất một lúc lâu cũng không nói được thành

lời. Cô đã từng gặp rất nhiều người vì ích kỉ mà làm tổn thương lẫn

nhau, nhưng bây giờ, ở trước mắt cô đây lại là những người vì yêu vừa

lương thiện mà dẫn đến tổn thương.

Trong việc này, rất khó để nói chính xác lỗi lầm thuộc về ai nhưng sự thực là trong chuyện này, mỗi cá nhân đều đã góp một vai để đưa tới kết quả đau lòng này.

Có lẽ

mấy người Hạ Cầm sẽ cảm thấy chuyện này căn bản xuất phát từ việc Diệu

Tổ bỏ nhà đi. Nhưng đứng từ góc độ của cô mà nói, ban đầu lúc Chiêu Đệ

lừa gạt người nhà để gả cho Tiểu Trí, đổi lấy tương lai cho nhà họ Lâm

thì cũng chính là lúc gieo xuống mầm tai họa.

Tình cảm là một thứ rất khó nói rõ, bạn muốn gánh vác cũng không phải là dễ dàng. Tỷ như

Chiêu Đệ đối với Diệu Tổ, với cả nhà họ Lâm là sự yêu thương và hy sinh. Cô ấy càng hy sinh bản thân để bảo vệ người nhà nhiều bao nhiêu thì

càng khiến cho trong lòng của những người nhà họ Lâm cảm thấy nặng nề

bấy nhiêu. Đến một thời điểm, khi mà gánh nặng trên lưng bọn họ quá lớn, “giọt nước tràn ly”, làm ra những chuyện không lý trí là có thể lý giải được. Mà ví dụ rõ ràng nhất chính là việc Diệu Tổ kích động bỏ đi lần

này.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, chuyện này cũng đều là bất

đắc dĩ. Chiêu Đệ không thể vì sự áy náy của người nhà mà yêu họ ít đi

một chút. Bởi cô ấy không làm được. Hơn nữa, nếu không suy tính cho

người nhà, không hy sinh vì người nhà, không thương yêu người nhà, Chiêu Đệ còn có thể là Chiêu Đệ như bây giờ hay sao? Hẳn nhiên là không.

Chiêu Đệ mà thiếu đi những phẩm chất như vậy thì cô ấy nào có thể toát

lên được những điểm chói mắt như bây giờ, thậm chí sẽ chỉ còn là một cô

gái nông thôn bình bình thường thường mà thôi. Vận mệnh của cô ấy sẽ trở thành thế nào, không ai biết được nhưng vẫn có thể đoán được rằng sẽ

không thể tốt hơn so với hiện tại được.

Mà Lâm Diệu Tổ thì sao?

Trong chuyện này, cậu ấy dường như chỉ đóng vai là một người gây họa.

Mặc dù thương thế của chị cậu không phải do cậu cố ý gây ra, nhưng đứng

trên góc độ của Diệu Tổ mà nói, hẳn là có thể hiểu được sự kích động của cậu, quyết định của cậu. Đây mới chỉ là một đứa bé chưa tới 16 tuổi

nhưng đã phải gò lưng khuôn vác những gánh nặng về tình cảm và áp lực

vượt xa những gì mà cậu có thể chịu được. Có thể đoán được ba mẹ Chiêu

Đệ thường xuyên ở bên tai cậu thầm thì, lẩm bẩm rằng chị gái cậu đã vì

cậu mà hy sinh nhiều như thế nào, cậu phải làm thế nào mới có thể không

phụ lòng của chị gái.

Ngày qua ngày, năm qua năm, cậu bé có muốn

yên tâm thoải mái tiếp nhận lòng tốt của Chiêu Đệ cũng không được. Những lời thầm thì này đã hòa tan vào trong máu của cậu, khắc sâu vào trong

xương của cậu. Vậy nên, khi cậu nghe được lời khích bác có chủ ý của Lý

Tư, nghe được tin tức Chiêu Đê gả cho một thằng ngu thì cậu liền mất đi

tỉnh táo và lý trí phán đoán cần có.

Về phần ba mẹ của Chiêu Đệ,

mặc dù trong tâm tưởng của bọn họ còn có rất nhiều ngu muội, thậm chí có nhiều chuyện đều suy tính không chu toàn, nhưng những điều này đều

không thể phủ định bản tính thiện lương của bọn họ. Bởi vì áy náy với

Chiêu Đệ, bọn họ luôn luôn hi vọng đứa con trai duy nhất của cả nhà có

thể sớm ngày thành công, có thể sớm ngày thay thế bọn họ báo đáp lại đứa con gái số khổ này, cho nên mới có thể thường nói bên tai Diệu Tổ, hi

vọng cậu bé không nên quên những gì Chiêu Đệ đã hy sinh cho cậu.

Bên trong bệnh viện, ông Lâm quyết định sai lầm cũng là vì quan tâm đến

tương lai sau này của Chiêu Đệ. Thêm nữa là sự áy náy đối với nhà họ

Trần vì ông đã không để ý đến Diệu Tổ, sau lại càng thêm áy náy vì đã

khiến Chiêu Đệ bị sảy thai, đến lúc biết được mình đã hiểu lầm Tiểu Trí

thì sự áy náy này càng bị thăng cấp.

Một người nông dân bình

thường, đang hoàng cũng sẽ suy nghĩ cho người khác trước rồi cuối cùng

mới nghĩ đến bản thân mình. Có thể lấy một ví dụ đơn giản là nếu như bọn họ muốn đem cây nông nghiệp trong ruộng đi bán, bất kể giá tiền như thế nào, bọn họ đều chọn những thứ tốt nhất để đem đi bán, còn những đồ

không tốt thì lưu lại cho nhà ăn. Ông ấy khuyên Chiêu Đệ nếu còn tiếp

tục làm dâu nhà họ Trần thì phải tìm cách giúp Tiểu Trí tìm một người

phụ nữ khác để sinh con. Đây chính là biểu hiện tập trung của loại tính

cách này.

Mà Chiêu Đệ cùng Tiểu Trí, bọn họ vì yêu mà làm ra những chuyện hành hạ lẫn nhau.

Chiêu Đệ vì trải qua thời gian dài ở thôn họ Mã, được hun đúc quan điểm về

chuyện sinh con đẻ cái nên mưa dầm thấm đất, cái nhìn về chuyện con cái

cũng rất nặng nề. Cho nên, khi biết chuyện mình mất đi khả năng sinh đẻ

thì cho là mình đã mất đi tư cách để làm vợ. Hơn thế nữa, cô ấy còn đặc

biệt đau lòng cho Tiểu Trí. Ở vào hoàn cảnh của Tiểu Trí, cô ấy rất hy

vọng có thể để cho Tiểu Trí có được một gia đình bình thường, hoàn

chỉnh, để Tiểu Trí lưu lại cho nhân thế một phần huyết mạch của mình.

Cô ấy hy vọng cuộc sống của người yêu sẽ luôn được tốt đẹp cũng là đúng,

nhưng cô ấy lại có chút quá tự cho mình là đúng, không hề hỏi ý kiến của Tiểu Trí mà đã tự tiện cho rằng quyết định của mình là tốt nhất.

Mà Tiểu Trí thì sao? Có lẽ trong khoảng thời gian này, sống chung cùng với Chiêu Đệ, Tiểu Trí đã tìm thấy được rất nhiềusự tự tin và vui vẻ nhưng ở trong xương của anh nhất định vẫn còn nhớ rõ sự đối xử bất công và kỳ

thị từ khi còn bé. Đối với việc có thể vĩnh viễn bảo vệ Chiêu Đệ, làm

cho Chiêu Đệ vui vẻ hay không, anh còn chưa thực sự tự tin. Đặc biệt là

bây giờ, khi Chiêu Đệ không muốn gặp anh, không muốn tiếp điện thoại của anh thì sự lo âu của anh lại càng tản ra nhiều hơn.

Nhưng anh

lại đen tất cả tình cảm của bản thân mình phong bế lại. Anh không có

cách nào để biểu đạt sự lo lắng của bản thân mìnhcho nên mới có thể bị

đau bụng, mới có thể bị mất ngủ.

Nhưng có một điểm đáng mừng là,

Tiểu Trí mặc dù lo được lo mất như vậy, bàng hoàng như vậy, nhưng anh

vẫn lựa chọn tin tưởng Chiêu Đệ, lựa chọn an tĩnh chờ đợi.

Hoàng

Tĩnh nghĩ đi nghĩ lại, cô cảm thấy vấn đề mấu chốt nằm ở trên người

Chiêu Đệ. Hiện tại chủ yếu là vì ý chí của Chiêu Đệ trở nên sa sút, mới

có thể dẫn tới việc cả hai người ai cũng khổ sở, ai cũng nhẫn nại. Chỉ

cần để cho Chiêu Đệ biết được tình trạng bây giờ của Tiểu Trí, biết Tiểu Trí không có cô thì ngay cả sống cũng là một loại hành hạ, biết sự tồn

tại của cô trong nhà họ Trần không phải để sinh con sinh cháu mà là để

Tiểu Trí có thể có một cuộc sống vui vẻ hạnh phúc. Chỉ cần cô biết những điều này, cố gắng khiến bản thân mình nhanh chóng bình phục, trở lại

bên cạnh Tiểu Trí, vậy tất cả những lo lắng cùng sự không tự tin của

Tiểu Trí sẽ biến mất hoàn toàn.

Tiểu Trí so với những người mắc

chứng tự bế thực sự tốt hơn rất nhiều, nhưng dù sao anh cũng vẫn không

phải là người bình thường, muốn để anh đi nói đạo lý, thuyết phục Chiêu

Đệ hiển nhiên là chuyện không thể. Hơn nữa, Tiểu Trí chưa chắc có thể

biểu đạt rõ ràng được. Coi như Tiểu Trí thực sự có thể thuyết phục được

Chiêu Đệ thì hành trình từ đây đến thôn họ Mã xa xôi như vậy, theo như

tình trạng cơ thể bây giờ của Tiểu Trí chưa chắc đã chịu được.

“Bác ạ, nếu như bác tin tưởng vào lời nói của cháu thì hãy giao chuyện này

cho cháu giải quyết được không ạ. Đây là CD ghi chép lại cuộc đối thoại

của Tiểu Trí và Diệu Tổ trong phòng đánh đàn ngày đó. Chỉ cần để cho

Chiêu Đệ xem, cháu tin rằng cô ấy sẽ suy nghĩ lại. Mấy cái khác chính là video một tuần nay Tiểu Trí ở trong phòng đánh đàn, có luyện đàn, cũng

có cả những đoạn ngắn anh ấy tự mình lẩm bẩm làu bàu. Tất cả đều mang

đến cho Chiêu Đệ xem. Hẳn là sẽ có chút tác dụng ngoài ý muốn đấy ạ.”

Hoàng Tĩnh nói xong những lời này thì hơi dừng lại một chút, hiển nhiên đang

suy tính xem cô còn có thể làm gì nữa: “Đúng rồi, bác ạ, tâm kết của

Chiêu Đệ chủ yếu chính là ở việc bản thân khó có thể mang thai lần nữa,

về sau chúng ta sẽ cố gắng giúp Chiêu Đệ mang thai lần nữa, điều này

cũng nói sau đi. Việc cấp bách bây giờ là muốn cô ấy hiểu được, mọi

người không để ý việc cô ấy khó có khả năng sinh con, bất kể là cô ấy có thể sinh con hay không thì cô ấy đều là con dâu nhà họ Trần.”

Được Hoàng Tĩnh nhắc nhở như vậy, Hạ Cầm chợt nghĩ đến một chuyện. Ban đầu

khi Chiêu Đệ quyết định cùng Tiểu Trí đăng kí kết hôn, bà và ông Trần đã ở trong phòng làm việc thương lượng cả một buổi chiều, sau đó có tìm

luật sư để công chứng một số giấy tờ. Lúc ấy chỉ cảm thấy không cần

thiết phải cho đứa nhỏ này xem những thứ giấy tờ này sớm quá, cho nên

vẫn không đề cập tới. Nhưng bây giờ, những giấy tờ công chứng kia cũng

có thể nói rõ một số vấn đề. Coi như Chiêu Đệ nhất thời nghĩ không

thông, nó cũng sẽ trở thành một công cụ thuyết phục. Tin rằng đứa nhỏ

Chiêu Đệ này sẽ biết suy nghĩ về vấn đề này.

Tiễn Hoàng Tĩnh về,

Hạ Cầm lập tức gọi điện thoại cho Trần Chung, nói cho ông biết kế hoạch

của bà. Trần Chung sau khi nghe xong chỉ hơi trầm tư một chút liền đồng ý với đề nghị này.

Không kịp chờ đến hôm sau gọi chuyển phát

nhanh, Hạ Cầm gọi luôn ông Trương mấy ngày trước mới trở về từ thôn họ

Mã, giao cho ông mấy cái CD mà Hoàng Tĩnh vừa đưa cho bà, cái máy tính

mà trước đây Chiêu Đệ dùng cùng với một túi giấy dai, để cho ông ấy lái

xe cả đêm đến bệnh viện huyện Anh Sơn.

Chạy đường dài cả đêm, lại thêm đã lớn tuổi nên sau khi giao mấy thứ trên tay lại cho Trần Chung,

ông Trương cũng chẳng còn tinh thần mà vào trong nhìn qua Chiêu Đệ đã

lộn lại trong xe, ngả ghế ra rồi nằm ngủ mất.

Trần Chung từ trước đến giờ không hay làm phiền đến nhân viên nhưng mấy ngày nay lại nhiều

lần khiến ông Trương phải chạy tới chạy lui như vậy, trong lòng ông cũng thực sự hơi băn khoăn. Nhưng bây giờ là thời khắc cực kì quan trọng,

ông cũng không tiện nói thêm gì mà chỉ dự tính trong lòng, đợi cho mọi

chuyện bên này xong xuôi, trở về sẽ cho ông Trương được tăng lương và

nghỉ phép.

Chiêu Đệ thấy Trần Chung vừa mới đi ra đã lại đi vào,

trên tay còn cầm nhiều đồ như vậy, thậm chí còn có cả cái máy vi tính mà cô đã quen thuộc đến không thể quen hơn thì khuôn mặt vốn không biểu

hiện gì một thời gian dài cũng có chút kinh ngạc.

“Đây là những

thứ mà mẹ con đã sắp xếp đưa cho ông Trương đi cả đêm tới đây để giao

cho con. Những cái CD này là hình ảnh của Tiểu Trí thời gian gần đây

được ghi lại ở trong phòng đánh đàn. Còn có cái túi giấy dai này có cát

một số tài liệu, là những thứ mà trước khi con và TIểu Trí đi đăng kí

kết hôn, ba và mẹ con đã tìm luật sư để kí. Có muốn xem hay không, tất

cả đều là quyền lợi của con. Chiêu Đệ, ba sẽ cho con thời gian một đêm

để suy tính. Nếu như sáng sớm ngày mai con vẫn còn kiên trì muốn ly hôn

với Tiểu Trí, ba sẽ không miễn cưỡng con nữa. Ba và mẹ con đều luôn tôn

trọng quyết định của con. Về phần Tiểu Trí… Con cũng đừng lo lắng quá.

Người đều có mệnh của mình, chúng ta đã cố hết sức rồi, tất cả những thứ khác đều phải nghe theo sự sắp đặt của ông Trời già vậy.”

Lúc

Trần Chung đặt tất cả mọi thứ trên tay xuống tủ đầu giường, vững vàng

nói ra những lời này. Câu cuối cùng của ông chính là có ý muốn thử thăm

dò thái độ của Chiêu Đệ. Quả nhiên đúng như ông dự liệu, khi ông nói đến việc ai cũng có số phận riêng của mình, chỉ cần làm hết khả năng của

mình còn đều phải nghe theo lời của Tạo Hóa thì ánh mắt của Chiêu đệ lập tức nhìn về phía CD đặt trên tủ giường. Lúc này nhất định là cô cũng

đang rất lo lắng và thắc mắc về tình trạng bây giờ của Tiểu Trí.

Bắt được phản ứng này của Chiêu Đệ, lúc Trần Chung bước ra khỏi phòng bềnh

thì khóe miệng có hơi nhếch lên. Đây là lần đầu tiên trong tuần này chân mày ông đã giãn ra, khóe miệng treo lên chút tươi cười.

Chiêu Đệ đợi sau khi Trần Chung đi ra khỏi phòng một lúc lâu mới thò hai cánh

tay kín lỗ kim của mình ra khỏi chăn. Tuần này, cô cứ ăn cái gì thì lại

ói ra cái đó, cơ bản là không thể nào ăn cơm bình thường đươc, cho nên

vì duy trì dinh dưỡng cho cơ thể, mỗi ngày cô đều buộc phải truyền vài

bình nước biển.

Vốn Trần Chung đề nghị cô cắm kim truyền cố định

để có thể bớt đi một chút nỗi đau da thịt, nhưng Chiêu Đệ lại cự tuyệt.

Chiêu Đệ cảm thấy cái cảm giác đau nhói mỗi lần kim tiêm ghim vào trong

da thịt có thể phần nào làm giảm đi một chút sự buồn bực đau thương

trong long cô. Trần Chung lúc ấy chỉ nhìn Chiêu Đệ một cái, cũng không

nói them gì nữa. Loại cảm giác này của Chiêu Đệ, ông có thể hiểu được.

Cuộc đời ông từ một người tay trắng, gia đình nghèo khó phấn đấu hết mình để có sự nghiệp, từ một thằng nhóc chưa ráo máu đầu đến một ông già đã

trên năm mươi như bây giờ, đã có biết bao nỗi đau nào mà ông còn chưa

trải qua chứ? Ông biết hiện tại Chiêu đệ khổ sở đến sống không bằng

chết. Cùng Tiểu Trí sinh ly lại cùng đứa bé tử biệt, nếu như chỉ cần

chút đau xót về thân thể này có thể hóa giải được nỗi đau trong lòng cô

thì ông tội gì phải đi ngăn cản chứ?

Đầu tiên, Chiêu Đệ đưa tay

ra lấy máy vi tính. Câu nói sau cùng của Trần Chung trước khi đi vẫn cứ

tua đi phát lại trong đầu cô. Ba không phải một người ăn không nói có.

Ông tuyệt đối sẽ không chỉ vì để cô lo lắng mà nói ra một lời nói dối

như vậy, hơn nữa lại còn là về Tiểu Trí. Ông nói như vậy, chỉ có thể

chứng tỏ rằng tình trạng Tiểu Trí thực sự không tốt, hơn thế nữa đã kéo

dài trong một thời gian không hề ngắn.

Chiêu Đệ nhìn chăm chăm

vào màn hình máy vi tính đã được mở ra, đang được đặt ở trên bàn. Bàn

tay cô đặt trên bàn cũng bắt đầu hơi hơi rung động. Tiểu Trí, Tiểu Trí

trogn hình đang cầm trong tay đôi cánh thiên sứ nho nhỏ mua được ở sạp

hàng ngày đó, hơi nghiêng đầu, nhìn về phía cô, nở nụ cười ấm áp. Mà cô

thì sao? Cả khuôn mặt lẫn ánh mắt đều bộc lộ rõ sự yêu thích của cô dành cho Tiểu Trí.

Chiêu Đệ nhìn vào cánh tay gầy như que củi của

mình cùng với khuôn mặt thon gầy loáng thoáng xuất hiện trong màn hình.

Cô của ngày hôm nay làm sao có thể đi gặp Tiểu Trí, làm sao có thể có đủ tự tin đem đến vui vẻ và hạnh phúc cho Tiểu Trí đây?

Cô nhắm

thật chặt hai mắt lại, đem nước mắt càng ngày càng dây đầy hốc mắt đẩy

ngược trở về trái tim mình. Mất một lúc lâu để lấy lại tỉnh táo, cô mới

đưa tay ra với mấy cái CD đặt trên bàn máy, bỏ đĩa vào ổ đọc.

Chỉ cách một khoảng rất nhỏ rất nhỏ từ ổ đọc đĩa đến màn hình máy tính mà

cô cũng không dám dời ánh mắt lên trên đó. Cô sợ từ trong cái khe hở nhỏ hẹp ấy nhìn thấy tấm hình kia, nhìn thấy ánh mắt tràn đầy tin tưởng của Tiểu Trí trong bức hình. Cái ánh mắt ấy, vào giờ khắc này, khiến cô

không chịu nổi.

Lúc Chiêu Đệ nghe được một vài âm thanh phát ra

từ trong clip, cô mới dám dời tầm mắt lên phía trên, nhanh tay phóng đại video trên màn hình.

Nhưng mới xem được một lát, nước mắt mà cô

mới đè nén xuống lại bắt đầu không khống chế nổi mà tràn ra ngoài. Cô

đưa tay mạnh mẽ lau đi nhưng nước mắt cứ rơi lại rơi, làm tầm mắt cô

cũng hóa thành mơ hồ.

Trong clip kia thực sự là Tiểu Trí sao? Mới có bao nhiêu ngày không thấy, làm sao anh có thể gầy đến vậy? Làm sao

lại có thể thành ra thế này?

Trong clip, từ lúc Tiểu Trí bước vào phòng đánh đàn vẫn luôn yên lặng. Đầu tiên, anh đi tới mặt tường phía

trước mặt treo đầy ảnh, kéo ống tay áo của mình, cẩn thận tỉ mỉ từng

chút từng chút lấy ống tay áo lau chùi những khung ảnh lồng kính. Mỗi

một lần ống tay áo của anh chạm phải bóng dáng Chiêu Đệ trong ảnh là một lần khóe miệng anh khẽ nhếch.

Bởi vì camera ẩn đặt ở phía sau

đàn Piano nên cảnh quay về phía bên này cũng chỉ có thể nhìn được một

sườn mặt của Tiểu Trí. Chiêu Đệ có thể thấy rõ lông mi thật dài bên mắt

phải của Tiểu Trí, còn có khóe mắt khẽ nhếch lên của anh. Chiêu Đệ không phải là không biết ngũ quan Tiểu Trí khắc sâu như thế nào. Sống mũi cao mà biết bao sớm tinh mơ khi vừa tỉnh lại, cô đều dùng ngón tay để nhẹ

nhàng vuốt qua, dùng chút cảm giác tê tê này để đánh thức anh dậy.

Nhưng bây giờ, bởi vì gầy gò hơn mà nguyên bản sống mũi đã cao nay lại còn

cao hơn rất nhiều. Bên dưới mũi là đôi môi trong ấn tượng của cô là mềm

mại đỏ thắm thì giờ lại tái nhợt đến đáng sợ.

Làm sao, làm sao mà khí sắc của Tiểu Trí lại kém đến vậy? Ba rõ ràng đã đồng ý với cô,

chuyện cô nằm viện sẽ không nói cho Tiểu Trí biết, sẽ không để cho anh

lo lắng khổ sở. Vậy mà cớ gì Tiểu Trí lại biến thành cái dạng này?

“Chiêu Đệ, Tiểu Trí nghe lời em, mỗi bữa cơm đều ăn thật nhiều, tám giờ tối sẽ lên giường đi ngủ. Tiểu Trí đã đồng ý với em, Tiểu Trí sẽ không gầy đi

nhưng mà buổi sáng tỉnh dậy, lúc soi gương, Tiểu Trí thấy mình gầy, thật gầy quá. Tiểu Trí không phải là cố ý đâu. Sau đó ăn cơm, Tiểu Trí sẽ ăn đầy ba bát, Tiểu Trí nhất định sẽ nói lời giữ lời.”

Tiểu Trí

thấy khung hình đã được anh lau vô cùng sạch sẽ thì mới thu tay về nhưng ánh mắt lại thủy chung nhìn chăm chú vào bóng hình Chiêu Đệ trong ảnh.

“Chiêu Đệ, mấy ngày trước Tiểu Trí hỏi mẹ, hỏi bà có phải Tiểu Trí gầy

đi rồi không. Mẹ bảo là, Tiểu Trí vẫn tốt lắm nhưng mà sau đó Tiểu Trí

đi cân thì biết là mẹ nói dối. Nói dỗi là không tốt phải không? Chiêu Đệ đừng như mẹ được không? Chiêu Đệ sẽ nói lời giữ lời, sớm quay trở lại

đúng không?”

Nói xong lời này, Tiểu Trí xoay người lại, ngồi vào

phía trước đàn dương cầm. Ngón tay anh đặt trên phím đàn nhưng lại thật

lâu vẫn không hề cử động. Thật vất vả mới bắt đầu đánh đàn nhưng tiếng

đàn phát ra lại làm người ta cảm thấy bi thương tuyệt vọng. Hiển nhiên,

bản thân Tiểu Trí cũng không hề thích tiếng đàn như vậy. Trong chốc lát, anh dừng lại động tác trên tay, sững sờ nhìn ngón tay mình mà ngẩn

người.

“Chiêu Đệ, Tiểu Trí muốn em được vui vẻ, muốn đánh ra

những bài hát khiến em vui vẻ, nhưng mà… Tiểu Trí rất đần có đúng

không?” Tiểu Trí nhìn ngón tay một lúc lâu mới nhẹ giọng lẩm bẩm.

Nhìn Tiểu Trí, nghe những lời của Tiểu Trí như vậy, Chiêu Đệ cũng chẳng thể

nhịn nổi nghẹn ngào đã trào đến cổ họng. Cô ôm thật chặt máy vi tính

giống như có thể ôm lấy Tiểu Trí ở bên trong. Từ sau khi sảy thai đến

giờ, lần đầu tiên cô để mặc bản thân mình, lần đầu tiên mang tất cả

những áy náy khổ sở trong lòng trôi ra ngoài theo tiếng khóc.

“Tiểu Trí, thật xin lỗi. Tiểu Trí, là Chiêu Đệ không tốt, là Chiêu Đệ nói

không giữ lời, là Chiêu Đệ hại anh khổ sở. Tiểu Trí…” Chiêu Đệ kêu một

tiếng Tiểu Trí đến khàn cả giọng. Vào giờ phút này, cô có thể tưởng

tượng ra cảnh Tiểu Trí đang ngay bên cạnh mình, ôm cô thật chặt, vỗ vỗ

phía sau lưng cô mà an ủi, nói cho cô biết: ”Chiêu Đệ, đừng khóc, Tiểu

Trí ở ngay bên cạnh em, Tiểu Trí sẽ luôn luôn ở ngay bên cạnh em.”

Trần Chung đứng ngoài phòng bệnh, nghe tiếng khóc phát ra từ bên trong mà ê

ẩm chóp mũi. Ông lấy ngón tay kẹp chặt lấy hai cánh mũi, tự nói với bản

thân, Chiêu Đệ có thể khóc ra như vậy, buông thả được tâm tình của bản

thân là chuyện tốt, ông còn khóc cái gì? Lớn tuổi như vậy rồi, còn không biết xấu hổ hay sao?

Chiêu Đệ khóc lớn như vậy hơn 10’, cho đến khi tiếng khóc bắt đầu khàn khàn mới từ từ dừng lại.

Chiêu Đệ đỏ mắt, thay một cái CD khác vào trong ổ đọc đĩa. Trong clip này

Tiểu Trí so với lúc cô vừa đi còn chưa có nhiều khác biệt. Đây là cảnh

anh gọi Diệu Tổ vào phòng đánh đàn để nói chuyện. Tiểu Trí đã nói rất

nhiều lời để khuyên giải Diệu Tổ. Có lẽ chỉ có Chiêu Đệ hiểu rõ, để nói

được nhiều lời như vậy Tiểu Trí đã phải cố gắng biết bao nhiêu.

Những lời nói của anh lọt vào lỗ tai Chiêu Đệ lúc này làm sao nghe lại giống

như đang khuyên nhủ cô vậy? Xem xong đoạn clip này, Chiêu Đệ chỉ cảm

thấy những lo lắng bất an trong suốt thời gian qua lại đột nhiên không

tiếng động mà biến mất.

Câu nói kia của Tiểu Trí đã khiến cô

thông suốt được nhiều điều. Những lời này Tiểu Trí trước kia cũng đã

từng nói qua với cô. Đó là khi cô do dự không biết có nên nói với Trần

Chung về việc xây dựng nghiệp vụ kinh doanh qua Internet hay không. Lúc

ấy, Tiểu Trí đã nói, là người một nhà thì không có gì là không thích hợp cả.

Mà bây giờ, lần nữa nghe được Tiểu Trí nói, bởi vì là người

một nhà cho nên dù mình có nhiều chỗ chưa tốt, bản thân có rất nhiều

khuyết điểm thì cũng không phải là gánh nặng của người nhà. Nếu như

không có mình, người nhà sẽ đau lòng. Vậy nên nếu thực sự yêu người nhà

thì không được để cho bọn họ đau lòng.

Đúng vậy, người nhà. Người nhà không phải chính là như vậy hay sao?

Dù trong mắt người ngoài anh có thể chẳng đáng giá một đồng nhưng trong

mắt người nhà anh chính là bảo vật trân quý nhất thế gian.

Tỉnh

táo một chút, Chiêu Đệ mới cầm lấy túi giấy dai ở cuối cùng. Đến khi rút ra một xấp tài liệu ở bên trong tỉ mì nhìn, cô không khỏi kinh ngạc mà

trợn to hai mắt.

Toàn bộ xấp tài liệu này chính là giấy tờ chuyển giao tài sản. Tất cả bất động sản lẫn động sản của nhà họ Trần đều được liệt kê ở trong này cùng với tên tuổi của cô và Tiểu Trí. Trong hiệp

ước có nêu rõ việc Trần Chung và Hạ Cầm sang nhượng những tư sản này là

một chiều, không thể đảo ngược, không có điều kiện ràng buộc. Trong đó

có một điều khoản là, trong lúc hôn nhân của Lâm Chiêu Đệ và Trần Trí

vẫn còn tồn tại, bất luận có mang thai hay không, có sinh con hay không, đều có quyền sở hữu chung những thứ tư sản này với Trần Chí, nếu như

sau này hôn nhân của hai người tan vỡ, tất cả tài sản đều tiến hành phân chia 50:50 một cách công bằng, Lâm Chiêu Đệ không thể đem tài sản được

phân chia chuyển nhượng ngược lại cho bất cứ ai trong ba người Trần

Chung, Hạ Cầm, Tiểu Trí.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.