Chương 14: Buôn bán trên mạng

Editor: Khưu Uy Uy

Lần này đi mua quần áo về, Hạ Cầm mang về một bụng tức giận, Tiểu Trí

mang về một bụng uất ức cùng tự ti, còn Chiêu Đệ mang về là sự dạy dỗ

không bao giờ quên.

Tối hôm đó, Chiêu Đệ đang ngủ bị Tiểu Trí đánh thức, cô thoáng cảm nhận

được cả cái giường khẽ rung, lúc tỉnh ngủ mở hai mắt nhìn, chỉ thấy dưới ánh đèn lờ mờ, mặt Tiểu Trí toát đầy mồ hôi lạnh, hàm răng cắn chặt môi dưới, ban ngày môi cũng bị cắn, lúc này còn nhìn thấy cả tia máu, cô

kinh hãi, lập tức ngồi dậy khỏi lòng anh, nhẹ nhàng đẩy Tiểu Trí, muốn

anh tỉnh lại vì bị bóng đè.

Khi Tiểu Trí mở mắt, trong mắt còn có sự ngạc nhiên và nghi ngờ, anh sững sờ nhìn Chiêu Đệ, rất lâu không hỏi gì.

“Tiểu Trí, Tiểu Trí, từ từ mở miệng ra, đau không?” Chiêu Đệ thấy sau

khi tỉnh lại Tiểu Trí vẫn cắn chặt môi, chỉ có thể dùng tay nhẹ nhàng

vuốt mặt anh, cô không dám đụng vào môi anh, sợ sơ sẩy một chút sẽ làm

môi bị thương nặng hơn.

“Đau.” Tiểu Trí thấy Chiêu Đệ lo lắng, nghe theo lời cô từ từ mở miệng ra, trong ánh mắt mơ hồ có nước mắt.

Chiêu Đệ cho rằng Tiểu Trí rất đau, vội vàng cúi người thổi nhẹ vào môi anh, hi vọng anh đỡ đau hơn.

“Không phải chỗ này đau, mà là nơi này đau.” Tiểu Trí kéo tay Chiêu Đệ

đang ở trên má anh từ từ đặt lên ngực mình, “Chiêu Đệ, Tiểu Trí đau chỗ

này, rất đau.”

Chiêu Đệ nhìn hành động của Tiểu Trí, cô ngẩng đầu nhìn Tiểu Trí đang

nhíu mày, lại nhìn tay bị anh đặt lên ngực, chỉ cảm thấy mũi hơi đau

xót, khó chịu.

“Tiểu Trí không đau, Chiêu Đệ xoa giúp anh, xoa rồi không đau nữa.” Trừ

việc này, Chiêu Đệ không biết nói gì với Tiểu Trí, an ủi anh? Không, dù

an ủi, cô có thể giúp anh giảm bớt bao nhiêu đau đớn, bao nhiêu tổn

thương anh đã chịu, chẳng lẽ mấy câu hời hợt đó có thể xoa dịu vết

thương hay sao? Mắng “chị Tạ”, không, cho dù mắng, chẳng lẽ chị Tạ đó sẽ hối hận về việc đã làm? Mắng mỏ và oán hận chỉ làm ý thức của Tiểu Trí

thuần khiết như giấy trắng bị nhơ.

Cô cố nén khóc, mỉm cười nhìn Tiểu Trí, tay cũng chưa dừng lại động tác, tiếp tục xoa nhẹ giúp anh.

“Tiểu Trí, Chiêu Đệ kể cho anh câu chuyện cổ được không? Anh vừa nhắm mắt vừa nghe, sẽ không đau nhanh thôi.”

Tiểu Trí nhìn Chiêu Đệ với đôi mắt ướt đẫm, nghe lời nhắm mắt lại.

“Trong truyền thuyết, có một nữ thần, tên bà là Nữ Oa, khi đó, trên thế

giới chỉ có mình bà, bà rất cô đơn, cho nên bà đã dùng bùn đất để nặn

con người chơi với bà, nhưng một năm rồi lại một năm qua đi, con người

bắt đầu sinh sôi nảy nở, cha mẹ sinh con, đứa bé trưởng thành lại sinh

đứa bé khác, người cần thay đổi thì thay đổi, ngày càng nhiều người, cãi nhau, hại nhau, chém giết nhau đều có, Nữ Oa rất thất vọng vì mấy con

người bà đã tạo ra, vì vậy bà cố gắng tập hợp sự thiện lương, xinh đẹp

và thông minh vào một hình người để cảm hoá những người phàm xấu xa.”

“Thế nhưng con người thông minh trong mắt người phàm lại là sự ngu dại,

ngu dốt, vì những người phàm đó không thấy được họ đã giấu sự thiện

lương sau sự thông mình, không thấy được dường như họ ngu xuẩn nhưng

ngay thẳng và thành thực. Nữ Oa rất tức giận, vì vậy bà mang theo nhưng

con người thiện lương và thông minh về trời, bà muốn những người phàm

xấu xa ngu ngốc tự giết nhau, tự hại mình, nhưng những con người kia lên trời quá thiện lương, họ không đành lòng thấy những người phàm vô tội

kia hại lẫn nhau, cho nên từng người bọn họ lén lút xuống nhân gian,

muốn dùng sự thiện lương của mình để cảm hoá họ.”

“Mà lúc xuống trần, tất cả trí nhớ lúc trên trời của họ biến mất, sau

khi họ xuống nhân gian, luôn bị người ta mắng ngu ngốc, những một số

người không từ bỏ, dù rất nhiều người không thích họ, nhưng họ vẫn vui

vẻ, tiếp tục sống thiện lương, làm gương cho những người phàm kia, nói

cho mọi người biết, con người phải sống như vậy, dần dần, những người

phàm xung quanh họ bắt đầu thay đổi, họ vui vẻ và hiền lành hơn, những

người tốt dần dần già đi, họ trở về trời, qua nhiều năm như vậy, con

người trên trời đi tới đi lui xuống nhân gian, mà mỗi lần như vậy họ đều bị người ta chửi rủa, vì họ không có trí nhớ trên trời, cho nên mỗi lần họ đều rất đau khổ, nhưng họ chưa bao giờ từ bỏ. Tiểu Trí à, anh chính

là người mà Nữ Oa nương nương cố gắng tạo ra, mặc dù anh bị người khác

mắng, nhưng anh rất kien cường, luôn vui vẻ, vì anh là người có sự mệnh

giúp đỡ họ, biết không?”

Sau khi kể câu chuyện cổ xong, Chiêu Để thấy mắt Tiểu Trí giật giật,

biết anh muốn mở mắt, nhưng lại nhớ lời cô muốn anh nhắm mắt, đoán chừng bây giờ rất khó xử.

“Tiểu Trí, anh muốn mở mắt thì mở mắt đi.”

Nghe Chiêu Đệ nói vậy, Tiểu Trí lập tức mở mắt, trong mắt có sự vui vẻ,

có sự hoài niệm, kỳ lạ là còn sự lo lắng, anh nhíu mày, nhìn Chiêu Đệ

một lát, lúc này mới nhẹ giọng hỏi: “Vậy đến lúc Tiểu Trí rất già rất

già, phải về trời rồi, Chiêu Đệ có đi cùng anh không?”

“Thì ra con ngươi anh đảo qua đảo lại là nghĩ chuyện này sao, Tiểu Trí

quên rồi sao? Chiêu Đệ đã nói, mãi mai không xa Tiểu Trí, cho nên chờ

đến khi Tiểu Trí rất già rất già, Chiêu Đệ cũng sẽ rất già rất già, sau

đó chúng ta tay trong tay cùng về trời, có được không? Đến lúc đó Tiểu

Trí sẽ đưa Chiêu Đệ lên trời đi ngắm cảnh khắp nơi, được không?”

“Được, chờ đến lúc anh về trời, nhớ lại những nơi trên đó, sẽ dẫn em đi

từng nơi một.” Thấy Chiêu Đệ bảo đảm, nói không rời xa anh, cuối cùng

Tiểu Trí mới cười vui vẻ.

“Được rồi, bây giờ Tiểu Trí không đau nữa phải không, mau nhắm mắt lại

ngủ đi, mai còn phải luyện đàn nữa, đúng không?” Chiêu Đệ dùng ống tay

áo mình lau tóc bị ướt vì mồ hôi lạnh, nhẹ nhàng khuyên anh đi ngủ sớm.

“Được, Tiểu Trí ngủ, Chiêu Đệ cũng ngủ đi, ngực Tiểu Trí không đau nữa,

cho Chiêu Đệ dựa vào.” Vừa nói xong, Tiểu Trí kéo Chiêu Đệ để đầu cô tựa vào ngực mình như thói quen, sau đó thuần thục đắp chăn cho cô, còn vỗ

vài cái lên lưng cô.

Nửa đêm cứ lăn qua lăn lại như vậy, buổi sáng Tiểu Trí không dậy nổi,

may mà Chiêu Đệ có thói quen dậy sớm, lúc trước ở quê, ngày vụ mùa, có

lúc vì gặt vội, phải bận rộn đến nửa đêm, buổi sáng còn chưa sáng đã

phải dậy, lúc ấy cô đều có thể chịu đựng, hiện tại sống trong nhung lụa

không cần phải nói rồi. Cho nên trời vừa sáng, cô liền tự động tỉnh dậy, ngẩng đầu thấy Tiểu Trí vẫn đang ngủ, nghĩ tối qua anh vừa sợ vừa cười

lúc lâu, cho nên quyết định để anh ngủ thêm một lát, cô cố gắng nhẹ

nhàng, nhưng cô vừa rời khỏi lòng Tiểu Trí, anh đã mở mắt, khó hiểu nhìn cô.

Chiêu Đệ thấy anh vừa tỉnh ngủ nên mặt hơi đỏ, không nhịn được đưa tay

véo má hơi mập của anh, “Nhìn cái gì chứ? Đến lúc dậy rồi, nếu dậy rồi

thì mau xuống giường rửa mặt đi.”

Sau khi Chiêu Đệ vè Tiểu Trí rửa mặt xong rồi vào phòng đàn, phát hiện

rõ ràng trong phòng chỉ có chiếc đàn piano lại có thêm một cái bàn sách

nhỏ màu trắng, trên bàn có thêm một cái laptop siêu mỏng màu xám, Chiêu

Đệ vừa nhìn nhãn hiệu trên chiếc laptop đã biết cái này vô cùng đắt,

trước đó cô đã thấy nó được quảng cáo trên ti vi, cô biết nhãn hiệu quả

táo cắn dở có giá rất cao.

Chiều qua sau khi họ về đến nhà, Hạ Cầm đã kéo cô đến phòng đọc sách dạy một đống kiến thức căn bản cả buổi chiều, làm cho Tiểu Trí cũng phải

ngồi với họ cả buổi chiều. Cho nên bây giờ cô đều nắm vững thao tác mở

máy, tắt máy, mở websites, cú pháp ghép vần, mặc dù tốc độ đánh chữ còn

chậm nhưng cô biết chuyện gì cũng phải từ từ, không thể ăn một miếng đã

thành người mập.

Thời gian trôi qua rất nhanh, hôm qua còn là ngày màu hè vậy mà hôn nay

đã vào tháng mưới gia rét, trong một tháng này, xảy ra rất nhiều chuyện, đầu tiên “chị Tạ” đó bị sa thải, bị ngành truyền thông đưa tin, chắc

chắn sau này cô ta không thể làm việc trên thị trường, mà cửa hàng đó

cũng đã đăng báo xin lỗi, giải thích chân tướng sự thật, Hạ Cầm vốn chưa hài lòng với kết quả đó, bà cảm thấy phải để cho cửa hàng đó ngừng buôn bán một thời gian mới hả giận, nhưng Chiêu Đệ đã khuyên bà, người phải

có lòng khoan dung, có thể kết thiện duyên thì không cần vì nhất thời

tức giận mà kết ác duyên. Lúc đầu bà cảm thấy đứa nhỏ Chiêu Đệ này hơi

nhu nhược, nhưng cẩn thận nghĩ lại, bà cảm thấy tấm lòng đứa nhỏ này còn rộng lớn hơn bà, quả thật, người cãi nhau từng câu, cây sống một miếng

da, lúc nên tranh thủ thì phải tranh thủ, nhưng lúc nên xả hơi cũng phải biết thả lỏng mới được.

Trải qua một tháng chăm chỉ luyện tập, tốc độ gõ chữ của Chiêu Đệ có thể sánh ngang với nhân viên chuyên nghiệp rồi, cô và Hạ Cầm đã bàn bạc

qua, cần phải học hai môn báo điện tử và kiến thức căn bản về quản lý

qua Internet, buổi sáng lúc Tiểu Trí luyện đàn, cô ngồi một chỗ mở máy

tính đeo tai nghe học, buổi chiều lúc Tiểu Trí muốn xem CD, cô đọc một

quyển sách chuyên ngành, vừa nghe tiếng đàn trong CD vừa học.

Chiêu Đệ vốn thông minh sẵn có, từ nhỏ không

Được học hành nên cô càng quý trọng cơ hội được học tập này, tuy nói

không phải ngày đêm học hành khó khăn, quên ăn quên ngủ, nhưng trừ chăm

học, nói chuyện và đi dạo cùng Tiểu Trí thì toàn bộ thời gian cô đều

học.

Thấy Chiêu Đệ cố gắng như vậy, Hạ Cầm vừa tự hào vừa lo lắng, tự hào vì

con dâu của bà thông minh như vậy, có lòng cầu tiến. Nhưng bà lo lắng

cũng vì điều này, mặc dù nguyện vọng ban đầu Chiêu Đẹ muốn học là để

chăm sóc Tiểu Trí tốt hơn, nhưng nếu Chiêu Đệ có học thức, giao tiếp

nhiều với xã hội, về sau cô có ghét bỏ Tiểu Trí không, có rời bỏ Tiểu

Trí không?

Chiêu Đệ càng ngày càng giởi, trong lòng Hạ Cầm càng lo lắng, khi bà

không nhịn được nữa, lén nói ý nghĩ trong lòng với Trần Chung, ông lại

cười ha ha, Trần Chung cư nhiên chỉ vào bà: “Bà thật là ăn nhiểu củ cải

mà không để ý, chũng ta đã sống chung hơn hai tháng, Chiêu Đệ là người

thế nào, dùng anh mắt sắc bén của bà mà không thấy sao?”

Hạ Cầm nghe Trần Chung nói vậy liền nóng nảy: “Cũng không thể nói như

vậy, con người luôn thay đổi, huống chi Chiêu Đệ là đứa bé tài giỏi như vậy, coi như nó khôgn có tâm tư gì, nhưng khó đảm bảo bên ngoài không

ai coi trọng nó, chính ông cung thấy, ông xem xem, hơn hai tháng chăm

sóc, Chiêu Đệ ngày càng đẹp, tôi thấy người đẹp Trung Quốc, người đẹp

thế giới cũng không thể so với nó, con bé lại học nhiều như vậy, phong

cách của người đọc sách của nó, ông không lo lắng có người theo đuổi nó

sao? Con gái ai cũng có ước mơ tình yêu, hơn nữa cho tới giờ Chiêu Đệ

chưa từng yêu ai, ông khẳng định con bé sẽ không vì tình yêu mà vứt bỏ

Tiểu Trí sao?

Trần Chung nghe Hạ Cầm nói vậy, im lặng một hồi, cuối cùng nói một câu “Tôi tin tưởng cái nhìn của mình, Chiêu Đệ không phải người như vậy,

con bé sẽ không bỏ rơi Tiểu Trí, hơn nữa tôi thấy Chiêu Đệ đối với Tiểu

Trí... rất quan tâm, nói không chừng trong tương lại con bé sẽ yêu Tiểu

Trí.”

Vừa nghe có thể như thế, mắt Hạ Cầm sáng lên, “Ông Trần, ông thấy vậy

thật sao? Ông cảm thấy Chiêu Đệ sẽ yêu Tiểu Trí? Nếu quả thật có một

ngày như vậy, tôi nằm mơ cũng sẽ cười tỉnh lại đấy.”

Mà Chiêu Đệ đang chuyên tâm nghiên cứu vụ giao dịch điện tử B2B nên

không nghe thấy Hạ Cầm và Trần Chung đang nói về cô, cô xem hình thức

buông bán này càng nhiều càng thấy nơi này có ảnh hưởng lớn, có lẽ cô có thể đề nghị Trần Chung phát triển một dự án trên phương diện này, nhưng cô học buôn bán điện tử chưa được bao lâu, tuỳ tiện đưa ra ý kiến, có

làm người khác thấy cô không biết tự lượng sức không? Chiêu Đệ suy nghĩ

một lúc vẫn không có quyết định chắc chắn, ngẩng đầu thấy Tiểu Trí đã

đánh đàn xong nhìn chằm chằm cô, nhanh chóng đi tới, ngồi vào một nửa

bên ghế Tiểu Trí chủ động nhường cho cô.

“Tiểu Trí, Chiêu Đệ hỏi anh một chuyện được không?”

Tiểu Trí nhìn Chiêu Đệ khẽ mỉm cười, sau đó mời gật đầu, mắt cong cong chờ cô hỏi.

“Tiểu Trí à, anh nói xem, em học buôn bán điện tử mới hơn một tháng,

trước kia chưa buôn bán bao giờ, nhiều nhất chỉ bán thức ăn trên thị

trấn, nếu như bây giờ em đề nghị với ba đưa sản phẩm công ty lên

internet bán, có phải quá vội hay không, em nên nghiên cứu lại thị

trường này, rồi mới nói với cha?” Nói xong, Chiêu Đệ nhìn chằm chằm Tiểu Trí, chờ câu trả lời của anh.

Chỉ thấy Tiểu Trí nhíu mày theo thói quen, cúi đầu nghiêm túc suy nghĩ

vấn đề này, mặc dù có vài từ anh không hiểu, nhưng anh biết hiện tại

Chiêu Đệ rất hoang mang, Chiêu Đệ là vợ anh, anh phải giúp cô giải quyết vấn đề này, cho nên anh hết sức suy nghĩ kỹ từng chữ Chiêu Đệ nói, muốn hiểu rõ rốt cuộc vấn đề của cô là gì?

Suy nghĩ một lát, Tiểu Trí mới ngẩng đầu trả lời, “Nói với ba đi, không

vội đâu, vì muốn tốt cho ông ấy, có sai cũng không sao, đó là ba.”

Nghe Tiểu Trí nói một câu đơn giản, có lẽ người khác không hiểu hết ý

của anh, nhưng Chiêu Đệ nghe những lời này như thể Hồ Quán Đính, không

sai, Tiểu Trí nói rất đúng, đó là ba, là người nhà, coi như ý kiến của

cô không khả quan, không thể chấp nhận, nhưng cô đã nghĩ ra cách, ba

cũng sẽ không trách cô, hơn nữa người một nhà, thật sự không cần băn

khoăn nhiều như vậy.

Sau khi nghĩ thông suốt, Chiêu Đệ liền nghiêng đầu nhìn Tiểu Trí, chỉ

thấy anh nghiêng đầu nhìn gần cô, thấy cô cười anh cũng lập tức cười

ngượng ngùng nhìn cô hai tháng này, lúc đầu Tiểu Trí không gầy như vậy,

tuy nhiên đã khoẻ hơn. Vì phát triển quan hệ, gương mặt vốn mập mạp, lúc này được ánh nắng chiếu vào, có vẻ dịu dàng tuấn nhã hơn, Chiêu Đệ nhớ

tới một câu, cô cảm thấy dùng để hình dung Tiểu Trí rất thích hợp, trơn

bóng như ngọc, Tiểu Trí thật ấm nhuận như viên bảo ngọc, óng ánh trong

suốt, chạm vào tay rất ấm áp.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.