Chương 17

Bố mẹ Doãn không đáp, xe dừng lại, đến trường rồi.

Doãn Thường Lăng khoác cặp xuống xe, vẫy tay tạm biệt hai người.

Trong xe cười đáp lại, chờ sau khi con trai vào trường, sắc mặt hai người đồng thời sa sầm.

Mẹ Doãn nhìn bố Doãn, “Cơn tức này tôi không nuốt nổi.”

“Chờ tôi điều tra ra rồi nói.” Bố Doãn quay vô lăng, lái xe đi.

Bắt nạt con trai tôi, chán sống rồi à?

Doãn Thường Lăng sờ mũi, đi giữa đám học sinh mười lăm mười sáu tuổi, toàn thân bao trùm cảm giác hài hoà mãnh liệt.

Theo trí óc, cậu đã đầu ba rồi, giờ lại để cậu cưa sừng làm nghé giữa một đám nhóc, đúng là làm khó cậu mà.

“Thường Lăng!!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.