Chương 15
Trời đã xế chiều những vẫn có người còn nằm lăn lộn trên giường
Dậy đi…dậy đi…_Mĩ Vân gọi nó dậy
Yên cho tao ngủ trưa_nó
Ngủ trưa cái đầu mày…giờ mày dậy ăn tối là được rồi đấy con ạ!_Mĩ Vân trợn mắt
Mày ra trước đi…_nó
Rồi rồi, tao ra trước…mày đừng có ngủ nữa đó_Mĩ Vân ra ngoài, đóng nhẹ cửa phòng
Trong phòng, Minh Hà cũng chuẩn bị ra ngoài
[Ước gì mày cứ ngủ luôn thì tốt quá_Minh Hà nghĩ thầm]
Chúng ta ra ngoài thôi Minh Hà_giọng nữ của người bên cạnh khiến Minh Hà giật mình
À…ừ đi thôi_Minh Hà dùng con mắt phát ra tia lửa điện nhìn nó
Một lát sau nó cũng mò đầu dậy, vớ đại bộ đồ ra bãi biển
Tao với mày xuống tắm biển đi_Mĩ Vân rủ rê
Ừ cũng được đó…dạo này nóng gần chết hà_nó
Nhưng mày đeo sợi dây đó xuống nước có sao không đấy_Mĩ Vân nhìn vào chiếc dây chuyền của nó
Nó rất hiếm khi rời sợi dây chuyền, chỉ khi cấp bách lắm lắm lắm mới cởi ra thôi.Sau một lúc đấu tranh tư tưởng, nó tháo ra rồi cất cẩn thận vào túi áo khoác để cạnh ghế của anh nó
- Thà rời nó một lúc còn hơn đánh rơi xuống dưới biển_nó tự lẩm bẩm một mình
Hắn ngồi cạnh đó, phát hiện thấy toàn bộ sự việc.Tranh thủ lúc nó còn mải nô đùa với Mĩ Vân, hắn lén lấy sợi dây chuyền trong túi áo khoác, đi đến một góc biển ít người qua lại
Hắn tháo dây chuyền đeo trên cổ của mình ra, dùng dây chuyền hình ổ khóa của nó mở dây chuyền của hắn ra
Tạch…mặt dây chuyền của hắn được nhẹ nhàng tách ra…bên trong là hình ảnh hồi nhỏ của hai đứa.Hắn đang bí xị một góc vì nhớ mẹ…còn nó cười toe toét tranh thủ seo phi dìm hàng hắn.Trong lúc đặt làm sợi dây chuyền, ba hắn đã dùng chính bức ảnh huyền thoại đó để bỏ vào mặt dây chuyền của hắn…hòng gợi lại cho hai đứa khoảnh khắc nhớ đời
Tiếng sóng vỗ rì rì vào bờ khiến hắn tỉnh người…đóng nhẹ mặt dây chuyền lại rồi quay lại chỗ cũ, cất lại dây chuyền của nó cẩn thận như chưa có chuyện gì xảy ra
Biển mát quá mày ha_Mĩ Vân tươi cười nhìn nó, nó mỉm cười nhìn lại, vớ chiếc áo khoác quen thuộc rồi đi thay đồ
Thay đồ lẹ không kiểu cảm bây giờ_nó hối Vân
Bữa ăn tối rôm rả kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ cũng đã kết thúc, mọi người đều vào khách sạn hết, chỉ còn mình nó ở ngoài hít khí trời…vì nó vốn rất thích biển mà
Nó đi dạo men theo đường bờ biển…đằng sau là một người còn trai lẳng lặng theo sau….dùng con mắt thương nhớ da diết để nhìn nó…mặc dù chỉ là từ đằng sau
Hắn mở miệng cất tiếng
- Trần…Hương…Thảo…_hắn kẽ gọi
Nó đứng ở khoảng cách không xa nên có thể nghe rõ và biết chắc đó là giọng của hắn…một giọng nói rất quen thuộc nhưng nó vẫn không thể nhớ đó là ai
- Trần…Hương…Thảo…_hắn lại gọi tiếp, lần này to và rõ ràng hơn
Nó quay người lại…hắn bất giác chạy lại ôm chầm lấy nó
Hương Thảo, cậu ở đâu mà giờ mới về….tớ nhớ cậu lắm…_hơi thở ấm áp của hắn phả vào vai nó
Cái gì vậy…_nó dùng hết sức đẩy người hắn ra khỏi người nó, nó càng đẩy hắn lại càng ôm chặt hơn
Nó thở dài, thả lỏng người đế hắn ôm, một lúc sau hắn mới chịu buông ra
Cậu có thể cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra không_nó
Tớ nhớ cậu_hắn
Cậu bảo nhớ ai cơ?_nó
Nhớ cậu, Trần Hương Thảo_hắn nhìn chằm chằm vào nó
Nó bật cười thành tiếng
Cậu nhầm rồi, tôi là Trần Hải Phương cơ mà_nó
Không phải, cậu là Trần Hương Thảo…không phải hồi nhỏ chúng ta đã từng rất thân hay sao_hắn
Cái gì mà hồi nhỏ chứ? tôi mới gặp cậu gần đây thôi mà_nó
Gặp được cậu tớ mừng lắm_hắn vẫn ngoan cố
Xin lỗi, cậu nhầm người rồi_nó quay lưng về hướng khách sạn, chạy thật nhanh vào phòng.Cả tối hôm nó nó cứ suy nghĩ về những câu nói của hắn
[Rốt cuộc…cậu ta thật sự là ai chứ??]
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
