Chương 13: Cuộc Chiến Nội Bộ

Minh Khoa đứng giữa phòng, mắt dõi theo Hương khi cô đang điều chỉnh chiến thuật cho đội. Ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên gương mặt cô, làm nổi bật vẻ quyết tâm. Nhưng trong lòng anh, một cảm giác bất an đang dâng trào. Hương đang tỏa sáng, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc anh có nguy cơ trở thành cái bóng mờ nhạt.

“Chúng ta cần phải gia tăng áp lực lên đối thủ, không thể để họ có cơ hội hồi phục,” Hương nói, giọng đầy tự tin. “Nếu chúng ta kiểm soát được khu vực giữa, họ sẽ không có đường lùi.”

Minh Khoa gật đầu, nhưng không thể ngăn mình cảm thấy lo lắng. “Hương, cậu có chắc rằng đội đã sẵn sàng cho những chiến thuật này chưa? Mọi người có thể không theo kịp đâu,” anh hỏi, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.

Hương quay lại, đôi mắt sáng như ánh sao. “Cứ để bọn mình lo. Cậu chỉ cần tin tưởng vào đội thôi.”

“Tin tưởng? Đó là điều tôi luôn làm!” Minh Khoa cãi lại, nhưng lời nói của anh lại có phần yếu ớt. Hưng, đứng bên cạnh, nhận ra sự căng thẳng giữa hai người.

“Thôi nào, đừng làm không khí trở nên nặng nề. Chúng ta là một đội mà!” Hưng xen vào, cười tươi. “Hương, cậu có thể lãnh đạo, nhưng đừng quên rằng Minh Khoa cũng là một phần quan trọng của đội.”

“Đúng vậy! Nhưng không phải lúc này,” Hương đáp lại, giọng điệu vẫn mạnh mẽ. “Chúng ta phải tiến lên!”

Cảm giác như một quả bóng bị bơm căng, Minh Khoa không thể giữ im lặng mãi được. “Hương, cậu không thể chỉ dựa vào kỹ năng của mình. Một đội cần phải đoàn kết, và cậu đang khiến mọi người cảm thấy bị áp lực,” anh nói, giọng có chút trách móc.

“Minh Khoa, tôi không muốn cậu phải chịu trách nhiệm cho tất cả. Đội là của tất cả chúng ta,” Hương đáp lại, giọng chùng xuống. “Nhưng nếu cậu không tin tôi, thì điều gì sẽ xảy ra khi chúng ta ra sân?”

Từng câu chữ như những mũi tên, đâm thẳng vào lòng Minh Khoa. Anh cảm thấy mình như một kẻ phản bội, không phải vì không tin Hương, mà vì sợ rằng sự tự tin của cô sẽ đẩy anh ra xa hơn. “Tôi không có ý đó. Tôi chỉ muốn mọi người cảm thấy thoải mái,” anh thở dài.

“Thoải mái? Hay là cậu chỉ muốn làm lãnh đạo một lần nữa?” Hương châm chọc, ánh mắt kiên quyết. “Tôi không cần cậu phải bảo vệ tôi.”

“Cô không hiểu!” Minh Khoa quát lên. “Đó không phải là điều tôi muốn. Tôi chỉ… chỉ không muốn thấy đội bị chia rẽ.”

Những tiếng nói xung quanh bỗng chốc im bặt. Hưng đứng giữa, như một người hòa giải bất đắc dĩ. “Thôi nào, cả hai đừng làm căng thẳng thêm. Chúng ta có trận đấu lớn sắp tới, hãy tập trung vào điều đó!”

Hương nhìn Minh Khoa với ánh mắt sắc lạnh, rồi lại quay đi. “Nếu cậu không tin tôi, thì tôi cũng không cần cậu làm đồng đội.”

Minh Khoa cảm thấy như một cú đấm vào bụng. Anh đã không nghĩ rằng mọi chuyện sẽ đi xa đến mức này. “Hương, tôi…”

“Không cần nói gì thêm,” Hương cắt ngang, giọng đầy thất vọng. “Tôi sẽ làm theo cách của mình.”

Bầu không khí trở nên ngột ngạt. Đội của họ đang ở bên bờ vực của sự tan rã. Khi Hương bỏ ra ngoài, Minh Khoa cảm thấy như một phần của mình đã mất đi. Hưng nhìn theo, rồi quay lại nhìn Minh Khoa, ánh mắt có phần châm biếm. “Cậu làm hỏng mọi thứ rồi.”

“Tôi chỉ… không muốn thấy Hương bị tổn thương,” Minh Khoa nói, giọng trầm xuống.

“Cậu nghĩ cô ấy không mạnh mẽ sao? Hương có thể tự đứng vững,” Hưng nói, cố gắng khích lệ. “Cậu cần phải cho cô ấy thấy rằng cậu tin tưởng vào khả năng của cô ấy, không phải chỉ là một lãnh đạo.”

Minh Khoa cảm thấy nỗi chua xót trong lòng. Anh đã quá mải mê với cái tôi của mình mà quên mất rằng Hương cũng có ước mơ và khát vọng riêng. “Có lẽ tôi đã sai,” anh thầm nghĩ.Khi Hương trở lại, Minh Khoa quyết định phải nói ra những gì mình cảm thấy. “Hương, tôi xin lỗi. Tôi không nên làm cậu cảm thấy như vậy. Cậu là một phần quan trọng của đội.”

Hương không nói gì, chỉ nhìn Minh Khoa với ánh mắt lạnh lùng. Cô không dễ dàng tha thứ ngay lập tức. “Tôi cần thời gian,” cô đáp, rồi quay lưng đi.

“Đợi đã!” Minh Khoa gọi với theo, nhưng cô không dừng lại. Hưng nhìn Minh Khoa, đôi mắt lộ vẻ lo lắng. “Cậu cần phải sửa chữa mọi thứ trước khi quá muộn.”

“Cách nào đây?” Minh Khoa thở dài, cảm thấy như một kẻ thất bại.

“Thể hiện sự tin tưởng. Cậu có thể giúp Hương, nhưng không phải bằng cách áp đặt. Hãy để cô ấy dẫn dắt,” Hưng khuyên.

Minh Khoa gật đầu, nhưng cảm giác bất an vẫn còn đó. Họ cần phải đoàn kết, nhưng lại đang đứng trước bờ vực của sự rạn nứt. Trận đấu sắp tới không chỉ là một trận đấu, mà còn là bài kiểm tra cho tình bạn và lòng tin của họ.

“Cậu sẽ làm được,” Hưng nói, rồi bỏ đi, để lại Minh Khoa trong nỗi trăn trở. Anh biết rằng Hương cần thời gian, nhưng anh cũng cần phải hành động. Không thể để sự ganh ghét làm hỏng tình bạn của họ.

Ngày hôm sau, không khí trong đội vẫn nặng nề. Hương ngồi tách biệt, cô không tham gia vào các cuộc thảo luận chiến thuật. Minh Khoa cảm thấy ngột ngạt khi nhìn thấy cô như vậy. Anh quyết định phải tìm cách tiếp cận Hương, dù biết rằng sẽ không dễ dàng.

“Cậu có muốn cùng tôi luyện tập một chút không?” Minh Khoa hỏi, cố gắng giữ giọng nhẹ nhàng.

Hương nhìn anh, ánh mắt có phần hoài nghi. “Tôi không biết có còn muốn làm việc với cậu hay không,” cô đáp.

“Chỉ một lần thôi. Tôi muốn hiểu rõ hơn về cách cậu nghĩ,” anh thành thật.

Sau một lúc im lặng, Hương gật đầu. “Được. Nhưng chỉ một lần thôi.”

Khi cả hai ngồi lại với nhau, Minh Khoa bắt đầu hỏi về những chiến thuật mà Hương đã áp dụng. Cô giải thích với sự nhiệt huyết, và dần dần, bầu không khí trở nên nhẹ nhàng hơn. Hương không còn giữ khoảng cách nữa.

“Cảm ơn vì đã chịu khó lắng nghe,” Hương nói, nụ cười nhỏ xuất hiện trên môi. “Tôi cũng không muốn chúng ta cứ tiếp tục căng thẳng như vậy.”

“Cậu đã làm rất tốt. Tôi đã sai khi không tin tưởng cậu,” Minh Khoa thừa nhận. “Chúng ta phải làm việc cùng nhau.”

“Đúng vậy. Chúng ta là một đội mà,” Hương nói, ánh mắt sáng lên. “Nếu không đoàn kết, làm sao có thể chiến thắng?”

Minh Khoa cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy Hương trở lại với chính mình. “Vậy thì, chúng ta sẽ cùng nhau tập luyện để chuẩn bị cho trận đấu lớn. Đội sẽ không chỉ là một nhóm, mà là một gia đình.”

“Đúng thế! Chúng ta sẽ chứng minh cho mọi người thấy rằng không gì có thể chia rẽ chúng ta,” Hương khẳng định, ánh mắt tràn đầy quyết tâm.

Nhưng trong lòng Minh Khoa vẫn lấn cấn một điều. Quốc Đạt vẫn đang âm thầm theo dõi, và không ai biết hắn ta sẽ làm gì tiếp theo. Cảm giác hồi hộp lấp lánh trong không khí, như một cơn bão sắp kéo đến. Họ đã tìm lại được tình bạn, nhưng liệu có đủ sức mạnh để đứng vững trước những cạm bẫy mà Đạt đang dàn dựng?

Cuộc chiến nội bộ này chỉ mới bắt đầu, và trận đấu lớn sắp tới sẽ là một thử thách thực sự cho họ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.