Chương 44: Anh định đi đâu?

Ads

Tỉnh Thành giận dữ ném tập tài liệu lên bàn, vẻ mặt

y như ai vừa ném cho anh ta một vụ khó nhằn mà lại không có thù lao.

  • Diệp Thư, cô có biết tin tức gì của Cao Phi

không? –Tỉnh Thành bất ngờ đi tới chỗ tôi, giọng nói không giấu được sự bực bội.

Cao Phi là cái gì của tôi chứ, bạn trai cũ từ thời

xưa như Trái Đất. Trong mắt tôi anh ta chính là hội trưởng hiệp hội côn trùng

thế giới, liếc mắt một cái tôi cũng không muốn chứ đừng nói đến thăm dò tin tức

của anh ta.

  • Em cũng không rõ, lâu lắm rồi em không liên lạc

gì với Cao Phi. Có chuyện gì vậy anh?

  • Khốn thật, Cao Phi biến mất rồi. Toàn bộ quyền

điều hành Đại Trị bây giờ đang nằm trong tay Thuỵ Du. Cô ta muốn hất chân tôi.

Ồ, vậy là có chuyện hay để xem rồi. Cao Phi và Thuỵ

Du là cặp tình nhân tiêu chuẩn của tiểu thuyết, tự nhiên anh ta biến mất… Có thể

trí tưởng tượng của tôi đi hơi xa nhưng nếu đây là tiểu thuyết trinh thám thì

trường hợp này sẽ mở đầu cho một vụ thảm án. Đại để là cô bạn gái sắp cưới thủ

tiêu anh chồng đẹp trai để cướp tài sản, một luật sư vô tình dính vào rắc rối,

vì không để quyền lợi của mình bị ảnh hưởng, Tỉnh Thành sẽ tham gia vào việc điều

tra và vén bức màn sự thật.

Một lô những bí mật dần xuất hiện, những màn đuổi bắt

nguy hiểm, trò chơi cân não… những yếu tố quan trọng để tạo nên một cuốn tiểu

thuyết trinh thám hấp dẫn.

Nhân vật chính là Tỉnh Thành, nhân vật phản diện là

Thuỵ Du, Cao Phi sẽ đóng vai trò làm nạn nhân.

Chỉ còn thiếu cái tên truyện, nên đặt là gì nhỉ?

Hừm, tôi nghĩ tựa đề là “Sự ra đi của chủ tịch Gián”

xem chừng không tệ, nhưng mà như thế không làm nổi bật nội dung tác phẩm. Haiz…

vấn đề này khó đây!

  • Không thể hiểu nổi, Cao Phi nghĩ cái quái gì

mà lại uỷ quyền cho Thuỵ Du rồi biến mất cơ chứ. Tôi đã cố ngăn cô ta ký mấy

cái hợp đồng điên rồ mà cô ta còn muốn đẩy tôi đi. Người đàn bà đó có chỉ số

thông minh và khả năng kinh doanh tỷ lệ nghịch với vẻ ngoài của cô ta. –Tỉnh

Thành căm giận rít lên. –Rồi cô ta sẽ phá bung bét tất cả mọi thứ!

Tôi phải cố kiềm chế để không cười ra tiếng. Nói thật

là Cao Phi và Thuỵ Du thế nào tôi chẳng quan tâm, nhưng mà chứng kiến điệu bộ của

Tỉnh Thành thì chắc Thuỵ Du đã làm ra chuyện cực kì ngu ngốc.

Một trong những biệt tài của kẻ ngốc là làm cho người

thông minh phải nổi khùng.

Tỉnh Thành trầm tĩnh như thế mà cũng bị chọc đến

điên lên, điều đó chứng tỏ tài năng của Thuỵ Du đã đạt tới một cảnh giới siêu

phàm.

  • Diệp Thư, cô cứ nghĩ kĩ lại giúp tôi. Nếu cô

biết chỗ nào đó mà Cao Phi có thể đến thì nói cho tôi biết. Tôi đã tìm anh ta

suốt nửa tháng nay mà không có thông tin gì.

Tôi gật đầu với Tỉnh Thành, mặc dù trong bụng chắc mẩm

là chẳng có nổi tin tức gì cho anh ta. Hiểu biết của tôi về Cao Phi khéo còn ít

hơn vài chục lần so với Tỉnh Thành.

Chuyện này cũng lạ thật, Cao Phi sao có thể tự nhiên

bỏ lại công ty anh ta mất bao nhiêu công sức tạo dựng rồi biến mất? Điều đáng

nói hơn ở đây là anh ta còn uỷ quyền điều hành công ty cho thảm hoạ toán học

Thuỵ Du.

Nếu tôi không nhầm thì Thuỵ Du lay lắt khổ sở lắm mới

đạt nổi năm phẩy môn toán thời phổ thông, hơn nữa cô ta học thiết kế trang sức,

hoàn toàn không có kiến thức chuyên ngành về việc quản lý doanh nghiệp, tôi

không nghĩ một người ngay cả tính toán còn không chuẩn lại có thể điều hành Đại

Trị.

  • Cao Phi vắng mặt từ bao giờ anh biết không?

  • Tôi nghĩ… chắc phải gần tám tháng rồi.

Đùa sao? Tám tháng? Vậy mà bây giờ Tỉnh Thành mới

nói ra, khả năng kiềm chế và giữ bí mật của anh ta rất xứng đáng gia nhập Cục

tình báo quốc gia đấy.

Nếu suy nghĩ một cách nghiêm túc thì khả năng có một

vụ án li kì ở đây là hoàn toàn không thể. Bố của Cao Phi là Bộ trưởng Cao Vũ, mẹ

anh ta cũng là người rất có tiếng tăm, quan hệ lại rộng. Nếu Cao Phi thật sự có

chuyện bất trắc thì lẽ nào hai người đó không có động tĩnh gì? Anh ta biến mất

lâu như thế, chỉ cần bố anh ta búng một ngón tay là lực lượng cảnh sát điều tra

sẽ lật tung cả đất nước lên tìm, cho nên chắc chắn Cao Phi không thể mất tích

được, không khéo anh ta đã chán cảnh bon chen giành giật ở đời nên quyết định

vào chùa đi tu, vì thế mà không có tin tức.

Đấy là tôi suy đoán như thế, còn thật ra thế nào thì

tôi cũng chịu.

  • Anh thử liên lạc với bà Hoàng Uyên xem, hoặc

là Bộ trưởng Cao Vũ, hai người họ nhất định sẽ biết Cao Phi ở đâu.

Vợ chồng bộ trưởng Cao Vũ đã ly hôn nhiều năm, Cao

Phi sống với mẹ anh ta nhưng nghe nói ông Cao Vũ rất quan tâm con trai nên tình

cảm giữa bố con họ cũng khá tốt.

Tỉnh Thành

ném cho tôi ánh mắt “cô làm như

tôi không biết chuyện đó ấy”.

  • Bà Hoàng Uyên bây giờ còn đang bận giải quyết

mớ rắc rối mà hai cô con gái cưng của bà ta gây ra. Ông Cao Vũ thì càng tuyệt

hơn, gần đây ông ta và Thuỵ Du rất hay đi cùng nhau, muốn người ta không suy

nghĩ mờ ám cũng khó. Tôi liên lạc với ông ta thì toàn bị từ chối.

Tôi đột nhiên có chút thương cảm với Cao Phi, xem ra

anh ta thật sự bị gia đình bỏ rơi rồi.

Nhưng mà giữa ông Cao Vũ và Thuỵ Du có mờ ám sao được,

tôi thấy đây rõ ràng là tin vịt, chẳng có cơ sở nào cả. Cứ cho là Thuỵ Du có

lòng muốn làm mẹ kế của Cao Phi thì Bộ trưởng Cao lẽ nào cũng lú lẫn đến mức

không quan tâm thân phận địa vị của mình, muốn nắm tay cô ta đi tới chân trời hạnh

phúc?

Vô lý, không thể tin được!

Vì chuyện của Cao Phi và Thuỵ Du mà tôi mất bao

nhiêu là nơ ron thần kinh để suy nghĩ.

Về đến nhà tôi ngạc nhiên nhìn thấy xe của Ngô Giang

đã đỗ sẵn dưới sân. Lạ thật, dạo này anh ấy rất bận, gần như toàn tám giờ tối mới

về đến nhà, hôm nay tự nhiên lại về sớm.

Tôi nhẹ nhàng bước chân vào nhà, cố gắng không phát

ra tiếng động, định làm Ngô Giang giật mình.

Không ngờ người giật mình lại là tôi. Ngô Giang đang

thu xếp quần áo vào valy, cả hộ chiếu và một số đồ dùng khác.

  • Anh định đi đâu? –Tôi đứng ở cửa phòng nhìn

Ngô Giang.

Ngô Giang dừng động tác, im lặng một lúc rồi thở

dài.

Anh ấy đi về phía tôi, đưa tay kéo tôi vào ngực

mình.

  • Diệp Thư, anh phải về Mỹ gấp để giải quyết một

số việc… Cứ kéo dài mãi cũng không được. Ý An đang làm mọi việc phức tạp hơn.

Em ở lại thành phố H phải cẩn thận, nếu có người nhà anh liên lạc với em thì nhất

định không được đồng ý gặp mặt, tốt nhất là em hãy báo cho Ưng Long, cậu ấy sẽ

biết phải làm thế nào.

Trước khi quyết định ở cạnh Ngô Giang tôi đã lường

trước tình huống này, chỉ là khi nó xảy đến thì vẫn không tránh được bất ngờ.

Ưng Long…

Nói vậyRichard trong miệng cô gái ở toà biệt thự hẳn

là Ngô Giang.

  • Em hiểu rồi, anh cứ yên tâm. Em sẽ không có

chuyện gì đâu!

Ngô Giang vùi đầu vào cổ tôi, trầm giọng nói.

  • Trong lúc anh không có mặt em đừng làm chuyện

ngốc nghếch được chứ?

  • Em có thể làm chuyện ngốc gì? Anh lo lắng

thái quá rồi đấy.

Bầu không khí trong phòng đột nhiên rơi vào trầm mặc,

chỉ có tiếng hít thở của chúng tôi. Sau một lúc Ngô Giang mới đứng thẳng, nâng

khuôn mặt tôi đối diện với anh ấy.

  • Vết sẹo trên người em từ đâu mà có, anh không hỏi không có nghĩa là anh

không biết. Nếu lúc đó anh có mặt ở thành phố H thì không bao giờ anh để em làm

thế. Ông ta không đáng để em hy sinh cơ thể mình.

Tôi né tránh ánh mắt của Ngô Giang nhưng gương mặt lại

bị anh ấy giữ chặt.

  • Hứa với anh, nếu có chuyện quan trọng phải

báo cho anh, giả sử em không gặp được anh thì phải tìm Ưng Long, không được tự

ý quyết định!

Tôi không phải người thích làm những việc thiệt hại

cho bản thân. Nếu không phải bị bố tôi và Trương Huệ Lan ép buộc thì không bao

giờ tôi hiến gan cho ông ta.

Ngô Giang có lẽ chỉ thấy sự việc qua cái vỏ bên

ngoài, nếu anh ấy biết lý do thật sự bên trong…

Thôi, dù sao đây cũng là chuyện giữa tôi và bố tôi,

Ngô Giang đã có đủ phiền não rồi, cứ để anh ấy tập trung giải quyết rắc rối với

nhà họ Ngô trước.

  • Khi nào anh đi?

  • Sáng mai.

  • Gấp

thế sao?

  • Ừ, nếu

chậm hơn thì e là người không nên đến sẽ đến, như thế càng khó xử.

Tôi thật sự không vui, chẳng có người phụ nữ nào muốn

để người mình yêu đi tới một nơi xa xôi mà mình không biết rõ. Hơn nữa ở đó còn

một Phan Ý An đang nhăm nhe người đàn

ông của tôi.

Từ sau khi

tôi tỏ thái độ Ngô Giang cũng không lịch sự mà tiếp chuyện cô ta nữa, vừa nghe

máy liền nói tôi rất bận rồi tắt. Thế mà cô ta không bỏ cuộc, tối nào cũng gọi,

tinh thần hăng hái đến mức làm tôi khâm phục.

  • Khi nào anh về?

  • Anh không biết, có thể mất hai tháng hoặc lâu

hơn.

Hay thật, sáng mai lập tức đi, ngày về thì không biết.

Nghe cứ như chuyện thời xưa vợ tiễn chồng ra mặt trận ấy.

Tôi vòng tay ôm Ngô Giang, ủ rũ không nói.

Dự cảm của tôi không tốt lắm, tôi cảm thấy nếu lần

này anh ấy đi thì sẽ có chuyện rất nghiêm trọng xảy ra.

  • Anh đừng đi được không? –Không hiểu sao tôi tự

nhiên lại đề ra yêu cầu ngốc nghếch như vậy.

Ngô Giang mỉm cười, bàn tay nhẹ nhàng vuốt tóc tôi.

  • Anh nhất định sẽ sớm quay lại, em chỉ cần

ngoan ngoãn ở nhà chờ anh là được.

Không ngoan ngoãn ở nhà thì tôi có thể chạy đi đâu

cơ chứ!

Tôi buồn bực thở dài, chỉ còn một buổi tối nay, biết

vậy tôi đã về nhà sớm, không ở văn phòng suy nghĩ việc của Cao Phi và Thuỵ Du

làm gì.

  • Diệp Thư, tối nay chúng ta đi xem phim được

chứ?

Tôi ngạc nhiên nhìn Ngô Giang.

Anh ấy rủ tôi đi xem phim?

  • Anh chắc chứ?

Còn một buổi tối mà anh ấy lại muốn phung phí thời

gian ở rạp chiếu phim.

  • Ừ, anh nghe nói cùng nhau xem phim là một

trong những việc mà các đôi yêu nhau nhất định phải làm.

Chúng tôi chưa bao giờ cùng đến rạp chiếu phim cả.

Tôi đã từng đi xem phim với Cao Phi, rồi Nguyên Bảo…

mà thôi, sau đó đều chia tay cả, chẳng muốn nghĩ đến nữa.

Kể ra thì cũng hiếm khi Ngô Giang có ý tưởng trong

sáng vào buổi tối, đúng là nên hoan nghênh.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.