Chương 64

Cả ngày Hàn Duệ trầm tư

không nói một câu nào, sắc mặt lạnh lùng giống hệt ngày trước.

Mỗi một lúc như vậy,

Phương Thần lại cảm thấy dường như mình đang rơi vào ảo giác, tưởng như thời

gian đang quay ngược lại, những bất trắc dường như chưa từng xảy ra.

Thỉnh thoảng Hàn Duệ lại

trêu chọc Phương Thần với thái độ rất dịu dàng, thậm chí anh còn làm một số

động tác trêu chọc Phương Thần, cố ý làm cho cô bối rối thẹn thùng, còn anh

dường như lại thấy rất vui.

Tuy nhiên, đây rõ ràng

chỉ là cảm giác của một người.

Một lần, Phương Thần đã

thăm dò thuộc hạ của Hàn Duệ về chuyện này, kết quả là Tiền Quân đã thẳng thắn

rằng: “Đâu có, tôi thấy tính khí của anh Hàn vẫn giống như trước mà”. Nói xong,

Tiền Quân liền nhổ hai hạt lạc trong mồm ra, rồi hỏi những người khác: “Mày nói

xem?”.

Phương Thần nhìn Tạ

Thiếu Vĩ với vẻ chờ đợi, vì dù sao thì Tạ Thiếu Vĩ cũng là người gần gữi, thấu

hiểu suy nghĩ của Hàn Duệ nhất.

Tạ Thiếu Vĩ điềm tĩnh

trả lời: “Tôi hoàn toàn tán thành. Bên ngoài, phần lớn mọi người vẫn không biết

chuyện đại ca bị mất trí, mới đây mọi người gặp đại ca nhưng cũng không thắc

mắc gì cả”.

“Không thể như thế

được?”.

“Nhưng sự thực là như

vậy”, Tạ Thiếu Vĩ không tỏ ra có chút ngạc nhiên nào, chỉ cười cười, nói một

câu với ẩn ý sâu xa khó hiểu: “Có thể do bẩm sinh như vậy”.

Làm đại ca xã hội đen

cũng cần phải có bẩm sinh sao?

Từ đó, Phương Thần càng

khẳng định: Hàn Duệ đang giả vờ mà thôi.

Phương Thần nghĩ, giống

như người có rất nhiều chiếc mặt nạ khác nhau, anh có thể chìa ra những khuôn

mặt khác nhau trước những đối tượng khác nhau, trong các trường hợp khác nhau.

Tuy nhiên, dường như mọi tính xấu của Hàn Duệ phần nhiều được bộc lộ trước mặt

của Phương Thần.

Sauk hi được cứu sống từ

dưới biển lên, Hàn Duệ đã mắc chứng bệnh đau đầu, mỗi khi trái nắng trở trời

anh lại phải chịu những cơn đau đầu dữ d

Những lúc như vậy Hàn

Duệ đều cố chịu, không uống viên thuốc giảm đau nào cả, một mình ngồi trong

phòng không gặp ai cũng không nói chuyện với ai.

Mỗi lần như vậy, Hàn Duệ

rất khó đến gần.

Tiền Quân và mọi người

bắt gặp một hai lần nên cũng hiểu cần phải tránh Hàn Duệ những lúc như vậy, rồi

bỏ đi chỗ khác, đợi sau khi tâm trạng của Hàn Duệ khá hơn mới tới bên để báo

cáo tình hình.

Chỉ có mỗi Phương Thần

không thể làm như vậy.

Cô sống ở đây, mọi sinh

hoạt thường ngày của Hàn Duệ mặc dù không phải lo liệu, nhưng từ khi anh trở về

thì việc giúp Hàn Duệ khôi phục trí nhớ đã trở thành nhiệm vụ và mục tiêu hàng

đầu của Phương Thần.

Những lúc không phải đi

làm, Phương Thần lại dành phần lớn thời gian ở bên cạnh Hàn Duệ sẵn sàng trả

lời mọi thắc mắc của anh.

Do đó, bất luận tính khí

của Hàn Duệ có tồi tệ thế nào đi nữa, Phương Thần cũng không có cách nào trốn

tránh anh đến chỗ an toàn giống mọi người được.

Cô không có cách nào

trốn được, cho dù có trốn thì cô cũng không yên tâm.

Thế là tranh thủ những

lúc rảnh rỗi, Phương Thần lại tìm đến một quầy thuốc Đông y học một số phương

pháp xoa bóp làm giảm đau đầu đơn giản mà hiệu quả.

Nhưng Hàn Duệ lại không

tiếp nhận tình cảm tốt đẹp đó của Phương Thần, càng những lúc đau đầu thì anh

càng cự tuyệt cô, có lúc dường như anh còn không muốn nhìn thấy cô.

Tối hôm đó, Phương Thần

đến thư phòng lấy một quyển sách về kinh tế đất đai. Khi bước vào phòng, Phương

Thần bất ngờ thấy Hàn Duệ đang nằm buông nửa người trên sofa.

Hàn Duệ chau mày lại,

một tay buông thong xuống đất, nét mặt anh dưới ánh đèn không dễ coi chút nào.

Động tác đẩy cửa bước

vào phòng của Phương Thần không thể coi là nhẹ nhàng, nhưng Hàn Duệ không có

phản ứng gì cả, không biết có phải là đang ngủ không.

Phương Thần tiến đến gần

hỏi khẽ Hàn Duệ: “Đầu của anh lại đau à?”.

Hàn Duệ chưa ngủ, anh

chỉ hơi cúi đầu “Ừ” một tiếng rồi thôi.

Phương Thần định cầm tay

của Hàn Duệ đặt lên sofa, nhưng khi cô vừa mới chạm vào thì đã nghe thấy Hàn

Duệ hỏi: “Cô làm cái gì đấy?”.

Giọng của Hàn Duệ hơi

khan và nhỏ, dường như anh rất m

“Anh đã uống thuốc

chưa?”

Hàn Duệ không trả lời.

Có lẽ anh chưa uống

thuốc.

Phương Thần hỏi tiếp “Để em xoa bóp cho anh nhé”.

Bình thường Phương Thần

rất ít khi nói năng kiên nhẫn dịu dàng như thế này, Hàn Duệ bất giác mở mắt ra,

nhìn thấy đôi môi của Phương Thần hơi động đậy như đang muốn nói điều gì, nhưng

cuối cùng cô lại không thốt nên lời.

Phương Thần không thể

chú ý nhiều.

Cô coi sự im lặng của

Hàn Duệ là đồng ú, bởi vì mấy lần trước anh đều trực tiếp từ chối ý tốt của cô.

Thế nên, ngay sau đó,

Phương Thần đi đến vịn vào thành sofa, hai tay xoa bóp vào nhau cho nóng lên,

rồi đưa tay lên xoa vào hai bên thái dương Hàn Duệ.

Phương pháp xoa bóp của

thầy thuốc Đông y không quá phức tạp, nó vốn thích hợp với việc chăm sóc sức

khỏe cho gia đình hàng ngày.

Đây là lần đầu tiên

Phương Thần tiến hành xoa bóp kể từ khi học xong, cô lo không biết có làm đúng

phương pháp không, cũng không biết hiệu quả ra sao, do đó sau khi xoa bóp đực

bảy, tám lượt, cô hỏi: “Có mạnh tay quá không?”.

Phương Thần thấy Hàn Duệ

vẫn nhắm mắt, chỉ có đôi mày đã giãn ra từ lúc nào. Xem ra phương pháp xoa bóp

của thầy thuốc Đông y kia rất có hiệu quả.

Nghĩ đến việc bỏ công

sức học xoa bóp không uổng phí, Phương Thần thở phào nhẹ nhõm, sau đó mỉm cười

một cái.

Người đàn ông đang nằm trên

sofa đột nhiên hỏi: “Cười cái gì?”.

Phương Thần không ngờ

một cử động nhỏ như thế của cô mà cũng bị Hàn Duệ phát hiện, suy nghĩ một lát,

cô nói: “Không có gì”.

Hàn Duệ bỗng mở to mắt,

đưa tay giữ chặt hai tay của Phương Thần, rồi dùng sức kéo Phương Thần về phía

mình.

“Di chứng này có lẽ cả

đời cũng không khỏi được”, anh nói.

Nghe Hàn Duệ nói vậy,

Phương Thần cảm thấy rất buồn.

Đó là hậu quả mà cô gián

tiếp gây ra, không đúng thế sao?

“Vậy… phải làm thế nào

đây?”, Phương Thần nhìn Hàn Duệ.

Đi làm về rồi tắm, giờ

đây trên người Phương Thần chỉ mặc một cái áo ngủ dài bằng tơ tằm, ống tay áo

rất rộng, đai áo ôm lấy eo của cô.

Lúc này Phương Thần đang

ngồi trước sofa rộng, trông rất mỏng manh yếu ớt, lại có phần tội nghiệp, như

không biết phải làm sao.

Cô đã nhìn Hàn Duệ như

vậy, ánh mắt ấy mang vẻ hối hận, thậm chí chờ mong được tha thứ, hoàn toàn mất

đi sự sắc sảo, lanh lợi và tự tin của ngày thường.

Nhìn Phương Thần hồi

lâu, Hàn Duệ mới hơi hạ giọng nói: “Lại đây”.

Phương Thần hơi ngớ

người ra, cô không hiểu gì cả.

Hàn Duệ tỏ ra rất thiếu

kiên nhẫn, anh đưa tay kéo Phương Thần lên ghê ngay sau đó.

Chiếc sofa này là hàng

ngoại nhập nên rộng hơn nhiều so với loại thông thường, hai người nằm lên vẫn

còn chỗ trống.

Phương Thần bị ép nằm

xuống, vừa định ngẩng đầu lên thì lại bị ấn xuống.

">

Giọng của Hàn Duệ vang

lên: “Cứ như thế đi, để tôi ôm cô một lát”.

Nói như thế, nhưng ngữ

khí của Hàn Duệ không có gì là dịu dàng cả, thậm chí vẫn giống như phong cách

trước đây, không cho phép từ chối.

Và Phương Thần hoàn toàn

không kháng cự.

Cô cchỉ phản kháng trong

mấy giây, lập tức buông lỏng người.

Phương Thần hơi xấu hổ,

nếu làm như thế mà có thể khiến cho Hàn Duệ thấy thoải mái, vậy thì cứ để anh

ôm.

Mùi thơm của hoa quế bay

qua khe cửa vào, phảng phất trong thư phòng yên tĩnh và ấm áp.

Cư như vậy Phương Thần

nằm gọn trong vòng tay của Hàn Duệ, im lặng, ngoan ngoãn, má cô áp vào ngực của

Hàn Duệ, trong ánh sáng lờ mờ cô cảm nhận được hơi thở đều đều của Hàn Duệ.

Trong sự bàng hoàng,

Phương Thần nghĩ, mỗi khi đối diện với anh, dường như cô ngày càng đề phòng

hơn, song từ trước đến nay cô chưa từng ngoan ngoãn và nghe lời như vậy.

Cảnh tượng hai người ôm

nhau ngủ dường như chỉ tồn tại trong ký ức ngày trước.

Không khí đầm ấm này

khiến người ta cảm thấy có gì đó khác thường, nhưng lại quá đẹp, đẹp đến mức

Phương Thần đã xóa hết mọi suy nghĩ rối ren lúc trước.

Phương Thần từ từ nhắm

mắt lại.

Tuy nhiên, khi Phương

Thần chuẩn bị chìm vài giấc ngủ thì Phương Thần bỗng cảm thấy vai hơi lạnh.

Phương Thần không tỉnh

ngay, cô mơ màng nhíu mày, mãi tới khi bàn tay ấm áp đầy chai sạn của Hàn Duệ

đưa lên lưng, Phương Thần mới đột nhiên mở to mắt.

Phương Thần vô cùng kinh

ngạc, trừ lần hôn cô ở vườn hoa hôm đó, giữa cô và Hàn Duệ chưa hề có thêm một

hành động thân mật nào quá mức.

Mặc dù danh nghĩa là

tình nhân, nhưng thực ra Phương Thần và Hàn Duệ vẫn ngủ ở hai phòng riêng biệt.

Phương Thần luôn nghĩ

Hàn Duệ không thể đón nhận quan hệ trước đây giữa hai người, nụ hôn ở vườn hoa

hôm đó giống như một trò đùa ác ý, chứ không có ý nghĩa thực sự.

Thái độ của Hàn Duệ hôm

nay thật khác lạ, đầu tiên là ôm ấp tình cảm, bây giờ lại bắt đầu “động chân

động tay”.

Phương Thần vẫn còn đang

băn khoăn suy nghĩ thì Hàn Duệ đã quay người lại, giữ chặt lấy c

Bàn tay của Hàn Duệ rất

nhanh nhẹn, bắt đầu lướt trên cơ thể của Phương Thần.

Chiếc áo ngủ mềm mại của

Phương Thần đã bị cởi xuống một nửa, may mà bên trong còn có áo ngực mỏng, màu

hồng nhạt của áo càng tôn thêm làn da trắng nõn của Phương Thần, hình ảnh ấy

phản chiếu trong đôi mắt của Hàn Duệ, giống như ngọn lửa đang được đốt lên.

Hai người ở rất gần

nhau, dường như chỉ trong gang tấc, nhưng Hàn Duệ lại không hôn Phương Thần.

Ánh mắt hơi tối lại, Hàn

Duệ không nói gì, mà chỉ giữ chặt lấy Phương Thần, đồng thời thử chiếm lấy cô

bằng vẻ lẳng lặng và ép buộc như trước.

Khi bàn tay của Hàn Duệ

đưa lên ngực của Phương Thần, cô bắt đầu phản kháng theo bản năng.

Không nên như thế.

Phương Thần nghĩ, dù cho

xảy ra chuyện gì đi nữa, cũng không nên xảy ra trong hoàn cảnh này.

Phương Thần bị ép nhìn

vào mắt của Hàn Duệ, nhưng cô không đọc được gì trong đôi mắt anh.

Ngoài h*m m**n mãnh

liệt, cô không thể nào hiểu được trong giờ phút này anh đang nghĩ tới

Vì thế cô đã từ chối

anh.

Dù rằng những động tác

của anh, hơi thở của anh, bao gồm thân thể và những cái khác nữa, Phương Thần

đều rất quen thuộc.

Vốn quen thuộc là vậy,

nhưng lúc này Phương Thần lại cảm thấy xa lạ.

Co đầu gối lên, Phương

Thần cố gắng gỡ hai bàn tay đang ôm chặt cô của anh.

Sức của hai người chênh

nhau quá lớn, hành động này của Phương Thần chẳng khác gì con kiến rung cành

cây, không thấm tháp gì.

Nhưng Phương Thần không

chịu được sự v**t v* âu yếm vô cớ ấy của Hàn Duệ.

Phương Thần từng tưởng

tượng ra cuộc sống của hai người sau khi Hàn Duệ trở về, nhưng cô chưa hề mường

tượng ra tình huống như bây giờ.

Quả nhiên, sự phản kháng

có chủ ý của Phương Thần không mang lại nhiều hiệu quả, trái lại dường như nó

lại kch thch h*m m**n chinh phục của Hàn Duệ.

Đôi môi của Hàn Duệ hơi

động đậy, dường như sau sự ngạc nhiên trong phút chốc, anh lại bắt đầu chế giễu

cô.

Hàn Duệ không c**ng b*c

Phương Thần, chỉ có điều động tác của anh ngày càng nhiều hơn, anh khẽ phả hơi

thở bên tai cô… đó là n** mn cm của Phương Thần, vì thế một lần nữa anh làm

cho cô mất khả năng chống lại mà chẳng tốn chút sức lực nào.

Phương Thần khó khăn lắm

mới thoát khỏi hơi thở nóng hổi của Hàn Duệ, cô cảm thấy toàn thân tê dại,

không thể nào mà nghĩ đến chuyện khác được.

Đến lúc định thần lại

thì Phương Thần mới phát hiện ra áo trên của cả hai người đều bị cởi bỏ hoàn

toàn.

Phương Thần hít một hơi

thật sau, cắn chặt môi.

Trong bóng tối, đôi mắt

của Hàn Duệ càng sau thẳm hơn, ở đó như có hai ngọn lửa đang bốc cháy rừng rực,

khiến cho nó mỗi lúc một sau thẳm.

Những đường nét vô cùng

đẹp đẽ trên làn da trắng như tuyết ấy, khiến cho Hàn Duệ không thể kiềm chế

được.

Hàn Duệ dừng động tác

lại trong giây lát, rồi sau đó lại tiếp tục, đồng thời anh nghe thấy giọng nói

run rẩy của người nằm phía dưới: “Đừng…”.

Hàn Duệ không quan tâm

đến Phương Thần, cũng không có thời gian quan tâm. Chỉ có anh mới biết được,

lúc này đối diện với cơ thể Phương Thần, dc vng trong con người anh mãnh liệt

đến nhường nào.

“Phương Thần không cần

phải kháng cự”, Hàn Duệ gọi tên của Phương Thần với giọng khàn khàn, hơi thở

nóng bỏng dương như làm tan chảy mọi thứ.

Nhưng Phương Thần không

nghe.

Cô chỉ biết, đây không

phải là điều cô muốn. Phương Thần một lần nữa dùng sức đẩy Hàn Duệ ra, kết quả

là ngón tay của cô chạm phải tấm lưng trần của Hàn Duệ và chạm vào một cái gì

đó lồi lên.

Phương Thần khựng lại

trong giây lát, các ngón tay cứ lần theo vết tích thô ráp đó…

Thì ra là một cái sẹo

dài, nàm xiên ngang giữa lưng Hàn Duệ.

Phương Thần sững người

lại, tạm thời từ bỏ ý định kháng cự, bàn tay tiếp tục lần mò trên tấm lưng trần

của Hàn Duệ, từ trên xuống dưới, từ trái qua phải.

Sau đó Phương Thần hoàn

toàn yên lặng.

Nằm trên sofa mềm mại,

Phương Thần mặc cho người đàn ông ấy ôm ấp v**t v*, chịu đựng sự kch thch

không lấy gì làm dịu dàng của Hàn Duệ.

Phương Thần chỉ thở dài

một cái, mắt của cô cũng từ từ nhắm lại, chỉ có hai tay vẫn bám vào lưng cửa

Hàn Duệ, mười ngón tay cô hơi co lại.

S ngoan ngoãn nghe lời

của Phương Thần như thế dường như chưa từng xảy ra bao giờ. Hàn Duệ đã nhanh

chóng nhận ra sự khác thường này của cô.

Hàn Duệ ngẩng đầu lên và

nhìn thấy khuôn mặt trầm tư nhưng bình thản của Phương Thần.

Cô ấy đang nghĩ gì?

Hơi thở của Hàn Duệ vẫn

nóng hừng hực, do sự dang trào của h*m m**n nên ngực anh cứ phập phồng.

Dừng lại, Hàn Duệ đưa

mắt tay khẽ véo lên má Phương Thần rồi nói như ra lệnh: “Mau mở mắt ra”.

Đôi lông mi của Phương

Thần bắt đầu hơi động đậy, một giây sau cô mở mắt ra nhìn Hàn Duệ.

Quả là rất nghe lời.

Phương Thần vẫn không

nói gì, môi cô mấp máy, ánh mắt rất phức tạp.

Lại là biểu hiện chết

tiệt ấy.

Hàn Duệ cảm thấy một

chán động trong lòng, sự h*m m**n ngùn ngụt lúc nãy dần dần tan biến.

Hàn Duệ đưa mắt xuống

nhìn chằm chằm vào người con gái gần trong gang tấc.

Đugn1 lúc đó, ánh đèn

của một chiếc xe lướt qua, ánh sáng huyền ảo đó xuyên qua rèm của chiếu trên

mặt Phương Thần, trán cô nhíu lại tạo ra một nếp nhăn rất nhỏ ở ấn đường. Đôi

mắt của Phương Thần lúc này cũng đang nhìn thẳng vào Hàn Duệ, không né tránh,

cũng không lên tiếng, chỉ có hai con ngươi là hơi lóe sáng.

Cô đang cảm thấy rất hổ

thẹn và áy náy.

Hàn Duệ chau mày lại,

anh ghét nhìn biểu hiện ấy của Phương Thần giống như biểu hiện của cô khi ngồi

xổm trước sofa vừa nãy.

Ánh mắt của Phương Thần

dường như đang muốn nói: Là em không phải với anh, cho nên tùy anh muốn làm thế

nào thì làm.

Do đó Phương Thần thôi

không phản kháng, thế nên cô mới cam tâm tình nguyện như thế.

Tuy nhiên, đây là điều

mà Hàn Duệ không muốn.

Thà rằng Phương Thần

mắng chửi hay xua đuổi anh, chứ Hàn Duệ không muốn nhìn thấy bộ dạng cô lúc

này. Bộ dạng ấy vừa là của một con người chấp nhận số phận, không kháng cự, vừa

là vẻ uyển chuyển cầu toàn sao cho xong việc, vì trong lòng Phương Thần rõ ràng

không muốn vậy.

Im lặng chừng nửa phút,

cuối cùng Hàn Duệ rời khỏi

Nằm xuống bên cạnh

Phương Thần, Hàn Duệ liền với lấy cái chăn len trong tủ nhỏ bên tường và trùm

lên cả hai.

Tay đặt lên trán, hơi

thở của Hàn Duệ đã hoàn toàn bình thường trở lại, anh ngước mắt nhìn trần nhà,

nói bằng giọng lạnh nhạt: “Tại sao đột nhiên cô lại thế này?”.

Phương Thần co các ngón

tay lại trong chăn, cảm giác của sự tiếp xúc vừa nãy mãi cũng không sao xua tan

được - nhiều sẹo như vậy chắc Hàn Duệ đau lắm…

Nhắm mắt lại, Phương

Thần trống rỗng nói: “Là em mắc nợ anh”.

Dừng lại một lát, Hàn

Duệ mới thốt ra một tiếng: “hả?”.

“Việc anh bị rơi xuống

biển do vụ nổ là em đã gián tiếp tạo ra”, Phương Thần nghiêng người sang một

bên, quay lưng lại với Hàn Duệ.

Trước đây Hàn Duệ cũng

đã từng hỏi đầu đuôi sự cố đó, nhưng Phương Thhần cũng không biết rốt cuộc đã

xảy ra chuyện gì, trong lúc kể lại cho Hàn Duệ nghe Phương Thần cố tình né

tránh một số chi tiết.

Nhưng lúc này cô không

muốn giấu Hàn Duệ nữa.

Nếu lúc đó không vì

Phương Thần, có lẽ Hàn Duệ không phải chịu sự giày vò trong nhiều tháng nay.

Hàn Duệ vốn có thể từ

khử kẻ thù của mình một cách thuận lợi, tiếp tục sống vui vẻ thoải mái.

Vậy mà bây giờ, hàng

ngày Hàn Duệ phải bỏ ra hai tiếng đồng hồ tập luyện để khôi phục thần kinh bị

tổn thương, trên người thì có không biết bao nhiêu vết sẹo to nhỏ.

Có lẽ, những ngày sau

khi được cứu sống, Hàn Duệ còn phải chịu đau hơn nữa.

Phương Thần nhận ra một

điều là hình như trong lòng cô cũng cảm thấy đau cùng Hàn Duệ giống như chính

cô đang phải chịu đau như anh.

“Sự việc là…”, Phương

Thần kể lại toàn bộ diễn biến sự việc cho Hàn Duệ nghe, tất cả như vừa mới xảy

ra ngày hôm qua. Và một Hàn Duệ đang nằm bên cạnh cô, dường như không phải là

người thực.

Phương Thần định đưa tay

chạm vào người Hàn Duệ, để có thể xác nhận rằng anh vẫn đang sống.

Nhưng những ngón tay của

cô vươn ra đến nửa chừng rồi co lại.

Đợi một lúc không thấy

Hàn Duệ có phản ứng gì, Phương Thần mới quay đầu lại, do dự hỏi: “Anh ngủ rồi

à?”.

Hơi thở của Hàn Duệ vẫn

đều đều, mãi một lúc sau anh mới trả lời một câu nghe rất nặng nề: “Chưa”.

Một lần nữa không khí

lại rơi vào trầm lắng.

Phương Thần thấy hơi khó

ngủ, định đứng dậy ra khỏi ghê. Khi cô vừa động đậy thì Hàn Duệ liền giữ chặt

cô lại.

“Cô đi đâu?”

“Đã muộn rồi, em muốn

lấy một quyển sách để mang về phòng đọc.

“Không được đi.”

Hàn Duệ nắm lấy cánh tay

Phương Thần rồi kéo cô vào trong chăn, vẫn nhắm mắt, Hàn Duệ khẽ nói: “Cứ thế

này mà ngủ đi”.

Cứ thế này mà ngủ sao?

Phương Thần cảm thấy không khí lúc này có gì đó kỳ lạ, không biết do ban ngày

cô làm việc quá mệt, hay do nguyên nhân nào khác mà giờ đây cô cảm thấy thật sự

mệt mỏi và buồn ngủ.

Nhiệt độ trong phòng

quanh năm không thay đổi, còn chiếc chăn lông cừu lại rất mềm mại thoải mái,

trước khi chìm vào giấc ngủ, trong đầu Phương Thần hiện lên một suy nghĩ: Tại

sao mình kể cho anh ấy nhiều như vậy mà anh ấy hầu như không có phản ứng g

Cô thấy rằng, mình vẫn

không hiểu hết Hàn Duệ.

Cho dù lúc này trong

lòng anh đang như sóng cuộn triều dâng, nhưng nếu anh không muốn thì trên mặt

cũng không có bất cứ biểu cảm nào.

Có lẽ, vì thoát ra khỏi

dòng suy nghĩ nên Phương Thần mới có thể ngủ say đến thế.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.