Chương 52

Có lẽ mùi thơm trong căn

phòng đó khiến cho đầu óc hỗn loạn, Phương Thần nhíu chặt mày, sắc mặt càng trở

nên nhợt nhạt, hỏi lại: “Cái gì?” Cô phát hiện ra tằng đến cả chút hơi sức còn

lại để suy nghĩ cũng dần mất đi.

“Cô không định làm gì

cho Lucy sao?”, Jonathan nói rất ngắn ngọn, nhưng hắn ta tin cô sẽ

Dường như Phương Thần

hơi sững người trong giây lát, nhưng không nói gì.

Làm cái gì? Và làm như

thế nào?

Cô nghĩ đến Lục Tịch,

cảm thấy sống mũi cay cay. Thân hình trẻ trung xinh đẹp của chị ấy nằm trên

chiếc giường sắt lạnh giá, lúc đó cô đã nhìn Lục Tịch chăm chăm, trong suốt

mười chín năm cho đến lúc đó có lẽ đó là lần đầu tiên cô nhìn chị mình kỹ đến

như vậy và đó cũng là cuối cùng.

Người mà cô từng ghen

ghét, đồng thới là người thân thiết nhất đã nâng đỡ cô lớn lên.

Nhưng, cô có thể làm

được việc gì cho chị ấy bây giờ?

Cô không dám thừa nhận ,

trong những đêm cùng hưởng thụ niềm vui sướng với Hàn Huệ, được anh ôm đưa vào

trong giấc ngủ, cô đã tạm thời quên mất Lục Tịch, cũng đã quên mất mục tiêu thực

sự khi tiếp cận với Hàn Duệ.

“Nếu có nhu cầu, tôi

nghĩ cô có thể giúp được cô.”

Jonathan vừa nói vừa

đứng dậy, thân hình to lớn để lại một bóng đen trên tường, rồi từ tốn tiến dần

đến bên cửa.

Trước khi đến đây, đã

tính toán rất kỹ việc ra điều kiện với cô như thế nào.

Phương Thần vẫn không

nói một câu nào, dường như cô đang suy nghĩ tới điều gì đó, lại đang đờ đẫn.

Nhưng, khi Jonathan bước tới trước mặt, cô đột nhiên nói ra một câu với vẻ hết

sức lạnh lùng: “Không”, rồi nhanh chóng kéo cửa bước ra ngoài.

Jonathan dừng lại một

chút, mắt thoáng giận dữ. Đã đến nước này rồi, thế mà cô gái này vẫn không hề

hiểu được, ngược lại còn dám nói năng gay gắt và tỏ sắc mặt khó coi với mình.?

Thuộc hạ của hắn đứng

sừng sững hai bên cửa như hai tòa tháp sắt, nhìn cảnh tượng ấy thì thấy tình

hình không ổn, chẳng kịp suy nghĩ gì vội đưa tay ta ngăn Phương Thần lại. Bấy

ngờ bị chặn lại như vậy, Phương Thần liền dừng bước, quay đầu lại, vẻ mặt vẫn

lạnh lùng như cũ, nhưng đôi mắt thì như muốn tóe lửa.

Cô liếc nhìn Jonathan –

con người xuất hiện với ý đồ không rõ rằng, “Hãy bảo bọn họ lui ra ngay!”.

Giọng của cô không cao

nhưng vẫn đủ để thu hút sự chú ý của mấy người phục vụ, mấy cô gái mặc đồng

phục liên tiếp đưa mắt nhìn về phía họ với vẻ hiếu kỳ, đồng thời như đang do dự

xem có nên đến để hỏi xem vì sao không.

Jonathan đưa mắt ra hiệu

với thuộc hạ, nới với Phương Thần: “Nếu không dựa vào tôi, cô nghĩ rằng cô cũng

có thể đối phó được với Alex sao?”.

Giọng của Phương Thần

đanh lại, trả lời không chút cân nhắc: “Đó là chuyện của tôi.

Thực ra, cô chưa hề nghĩ

rằng sẽ phải đối phó với Hàn Duệ nhưu thế nào, cũng không có chút thời gian nào

để nghĩ về những điều đó. Đầu óc cô lúc này dường như đang bị một người nào đó

khuấy động lên, vì thế mà chỉ còn lại một đống hỗn độn và còn cả những hình

bóng đủ kiểu đủ dạng liên tiếp xuất hiện, mấy năm trước cũng có, mấy tháng

trước cũng có. Cô chỉ muốn đi tìm Hàn Huệ và hỏi anh ta là vì sao, vì sao anh

ta lại đưa ra quyết định tàn nhẫn đến như vậy.

Viên đạn chí mạng ấy đã

găm vào giữa ngực của Lục Tịch, dường như nó đã đem khoảnh khắc trước cái chết

rút ngắn đến mức thấp nhất có thể, không biết lúc ấy Lục Tịch có kịp cảm thấy

đau hay không nữa. Nhưng, chỉ cần cô nghĩ đến đó là bàn tay của Hàn Duệ hoặc là

của người mà anh ta sai khiến, thì từ đáy lòng lại dấy lên một cảm giác lạnh

toát.

Vì sao lại là anh?

Phương Thần nhắm mắt

lại, chẳng còn tâm trí nào mà nghĩ đến những việc khác. Cô lách giữa hai người

da trắng cao lớn, bước nhanh ra khỏi đó.

Giả sử nếu chuyện này

đến sớm mấy tháng thì có lẽ cô đã không phản ứng giống như lúc này. Nhưng, vì

sao lại phải để đến lúc này mới có người nói cho cô biết rằng, cái chết của Lục

Tịch là do Hàn Duệ gây ra?

Phương Thần chạy khỏi

nhà hàng ra đường lớn, rồi lên một chiếc taxi đi thẳng đến hướng pub của Hàn Duệ.

Cô hiểu thói quen của anh, biết rõ vào giờ này hằng ngày anh thường xuất hiện ở

đó.

Ánh chiều vừa xuống, cả

thành phố bị bao trùm bởi một màu sẫm và chìm trong tiếng ồn ào, nhộn nhiệp,

như thể một chiếc lồng hấp khổng lồ, hừng hực, khiến người ta thấy ngột

Đường đi liên tiếp bị

tắc, hình như cũng đã nhận ra vẻ sốt ruột của người khách, tài xế vừa từ từ

điều khiển chiếc xe nhích lên từng chút một theo dòng xe, vừa mở to tiếng loa

phát thanh trong xe. Chương trình của đài giao thông đang phát một bản nhạc nhẹ

dịu dàng, như muỗn làm dịu bớt sự nôn nóng của những người lái xe.

Tài xế nói: “Đường này

tắt quá. Lát nữa sau khi qua đèn xanh đèn đỏ trước mặt, tôi sẽ rẽ sang trái,

đường ấy ít xe hơn đường này”.

Chờ một lát không thấy

người khách có phản ứng gì, bất giác anh ta quay đầu lại nhìn một cái thì thấy

cô gái đi xe xinh đẹp, trẻ trung vẫn nhìn ra ngoài cửa xe chăm chăm, dường như

cô đang suy nghĩ rất lung.

Lái xe không nói thêm

câu nào nữa. Khi rẽ sang hướng khác, quả nhiên đường bớt tắc hẳn, điểm trả

khách cách đó không xa, đúng nơi đẹp nhất trong trung tâm thành phố, là một

trong những nơi thường ngày luôn nhộn nhịp nhất.

Lái xe nghĩ rằng Phương

Thần đang vội, nên cô gắng luồn lách giữa dòng xe xuôi ngược, đến khi tới trước

cổng pub, đồng hồ chỉ vào đúng con số chẵn.

Khi chiếc xe dừng hẳn,

Phương Thần như mới sực tỉnh.

Cô vẫn nhớ, lần ấy vì vụ

án của Cận Tuệ, cô cũng vội vàng như ngồi trên đống lửa đi xe đến gần đây, rồi

xông thẳng vào cổng “Dạ Đô” tìm Hàn Duệ. Lúc ấy, cô và Hàn Duệ vẫn chưa thân

thiết, cô chỉ là liều một phen, thử xem trên con người cô có điều gì thu hút

anh và Tô Đông chính là cái cớ để tiếp cận anh một cách tốt nhất

Kết quả là cô đã thành

công, cô bắn trúng địch và thu hút được sự chú ý của Hàn Duệ.

Lần đầu tiên khi bị

cưỡng hôn ngay chính trong ngôi nhà của anh ta, không phải cô hoàn toàn không

có sức để chống lại, nhưng cô đã không làm như vậy. Khi cô bị anh giữ chặt lấy

người và khi lưỡi của hai người quấn quýt lấy nhau, ngoài sự hoảng hốt và phẫn

nộ trong chốc lát, thậm chí cô còn cảm thấy rất đáng chúc mừng.

Cô đã được được sự hưng

phấn và dc vng trong đôi mắt của anh ta, và đó chính là những điều cô mong

muốn.

Cô cần thời cơ ấy, để

tiếp cận với anh ta gần hơn.

Lúc đó cô đã vì Lục

Tịch.

Và lúc này, Phương Thần

ngồi trong xe, ngẩng đầu nhìn lên tấm biển hiệu nổi bật với những ánh đèn mày

rực rỡ gần trong gang tấc, trong lòng nghĩ, vì sao cứ như một vòng quay rồi tất

cả lại trở về điểm xuất phát ban đầu? Lần này cô cũng lại đến vì Lục Tịch.

Trả tiền xong, trong

giây phút trước khi bước xuống xe cô bỗng ngập ngừng.

Vào giờ này quầy rượu

vẫn chưa mở cửa, cánh cửa lớn được những người gác cửa kéo ra, Hàn Duệ dẫn đầu

một đám năm, sáu người từ bên trong bước

Phương Thần đã nhìn anh

như vậy từ trong xe qua một khoảng cách gần mười mét.

Dưới ánh đèn, bóng anh

nhạt nhòa và đổ lại, miệng khẽ mấp máy, hình như anh đang nói chuyện với người

bên cạnh, vẻ mặt vẫn lạnh tanh như cũ, Phương Thần không thể nhớ được rằng đã

bao lâu rồi hai người không gặp nhau, bởi vì hầu hết thời gian cô dành cho công

việc, thời gian còn lại thì gặp gỡ với bạn bè chơi cho đến lúc nào mệt mới

thôi, rồi sau đó lăn ra ngủ và buổi sáng hôm sau lại tiếp tục công việc với một

tinh thần mới.

Cô đã sống những ngày

rất bận rộn, vì thế ít khi nghĩ đến anh, nhưng trong những lần bất chợt nghĩ

đến thì luôn cảm thấy chuyện cũ hiện lên rất rõ, rõ đến từng chi tiết, dù đó là

chi tiết quan trọng hay không thì cũng đều giống như những cảnh quay trong một

cuộn phim được ghi và lưu giữ cẩn thận.

Cô không thể nào nghĩ

rằng mình lại có thể nhớ rõ đến thế.

Dáng điệu trầm mặc của

anh.

Vẻ chế nhạo trên khuôn

mặt anh.

Và cả nụ cười thoáng qua

rất hiếm thấy trên đôi môi anh.

Sau lần xảy ra cuộc đọ

súng trên núi hôm ấy, số lần anh mỉm cười với cô dường như đã nhiều hơn hẳn,

tính nết cũng dễ chịu hơn, thậm chí còn có vẻ bao dung đặt biệt trước sự khiêu

khích cố ý của cô">

Có lẽ chính vì điều này

nên cô mới nhớ tới điệu bộ của anh khi cười, nó rất đẹp, đẹp hơn gấp nhiều lần

so với vẻ mặt lạnh lùng như băng giá, đến cả đường nét trên đôi lông mày cũng

mờ bớt đi, cả con người anh vừa có vẻ cởi mở vừa vẫn giữ được vẻ kiệm lời,

hướng nội, khiến người ta bất giác liên tưởng tới hình ảnh rặng núi xanh thẫm

sau cơn mưa.

Có một lần, không biết

bị ma xui quỷ khiến thế nào, cô không kìm được đưa tay ra sờ lên lông mày anh.

Anh sững người ra và cô cũng như vậy, nhưng anh đã không ngăn cản cô, mà chỉ

nhướng mày, nhìn cô bằng ánh mắt như muốn hỏi.

Cô ngượng ngùng, lần đầu

tiên cô không biết phải nói như thế nào, nên đành lắp bắp: “Khi anh cười… trông

rất đẹp”. Sau đó, cô lập tức cảm thấy hình như mình đã đi quá giới hạn, nên vội

rụt tay về.

Nhưng anh đã không để

cho cô làm như vậy mà lập tức giữ chặt tay cô, để cho các ngón tay ấy tiếp tục

ở nguyên chỗ cũ.

“Vì sao bỗng nhiên lại

nói tới điều đó?”, anh hỏi với vẻ mong muốn tiếp tục kéo dài cảm giác dễ chịu

vừa qua.

Cô trả lời: “Không có

gì”. Không dám thừa nhận rằng vì không kiềm chế được bản thân mới làm như vậy

và chính vì hành động ấy rất dịu dàng tình cảm nên mới cảm thấy ngượng ngùng.

Cái giá của việc không

nói thật là cô lập tức bị anh bế thốc lên rồi đặt xuống chiếc giường to, rộng

và êm ái.

Cô khẽ kêu lên một tiếng

sửng sốt, nhưng anh dã nhanh chóng nằm đè lên, khuôn mặt nở một nụ cười thích

thú chưa từng thấy, đôi mắt sâu thẳm lóe lên những đốm sáng chẳng khác nào biển

cả trong đêm tối.

Anh hôn từ trán đến cằm

cô một lượt, rồi sau đó mới dừng lại nói: “Muốn nhìn thấy anh cười cũng không

có gì là khó, điều đó phải xem em sẽ làm cho anh vui lòng như thế nào”.

Cô đờ người, rồi sau đó

trừng mắt lên cô ý nhìn anh với vẻ coi thường, vì cô nghĩ, lúc đó anh đã đủ để

vui rồi.

“Anh cười hay không có

liên quan gì đến em?”, cô chất vấn lại với vẻ cứng cỏi.

“Không lẽ em không thấy

thích?”

“Em nói thích lúc nào?”

“Những lời vừa rồi của

em, hoàn toàn có thể hiểu như vậy.”

Trước những động tác

khiêu khích sắp đến, cô bỗng cảm thấy hối hận, tất cả đều do cử chỉ như vừa bị

ma xui quỷ khiến của cô đưa đến, vì thế chẳng thể nào trách được người khác.

“… Hãy tập trung nào”,

anh giữ chặt lấy cằm cô ra lệnh, rồi nhìn thật sâu vào đôi mắt long lanh như vì

sao dưới bầu trời của cô, tiếp đó anh đưa cô vào một thế giới khác bằng những

động tác dịu nhất và quyến rũ nhất…

“Thưa cô…”, người lái xe

chờ một hồi lâu mà vẫn không thấy vị khách xuống, đành phải lên tiếng nhắc, bởi

vì anh ta còn phải tiếp tục đón khách khác nữa.

Phương Thần suy nghĩ một

chút, rồi rút tầm mắt về, quay đầu lại nói: “Xin lỗi, tôi không muốn xuống xe

nữa, anh đưa tôi tới nơi khác đi’.

Chính vì hiểu Hàn Duệ

nên sau khi trấn tĩnh lại Phương Thần đã nhanh chóng nhận ra rằng, nếu đột ngột

xuất hiện và hỏi Hàn Duệ về chuyện của Lục Tịch như vậy, sẽ là một hành động

rất thiếu thông minh.

Chuyện liên qua đến mạng

người, đổi lại đó là một người bình thường, chắc chắn sẽ không thừa nhận rằng

mình đã gây ra, huống chi đó lại là Hàn Duệ.

Những suy nghĩ, tính

toán trong lòng Hàn Duệ chẳng thể nào dò được, cô hoàn toàn không có gì chắc

chắn rằng sau khi đem mọi chuyện nói rõ ràng ra trước mắt anh thì sẽ còn cơ hội

để mà trở về nguyên vẹn hay không.

Người đàn ông ấy thực sự

là động vật máu lạnh, sự vui vẻ và nhiệt tình trong phút chốc, sự dịu dàng và

quan tâm chăm sóc, đối với anh ta, có lẽ chẳng qua cũng chỉ như xem một màn

kịch mà thôi!

Nghĩ đến đây, Phương

Thần thấy trong lòng dấu lên một nỗi đau, nỗi đau ấy dường như đã ăn vào trong

máu, tuy mới xuất hiện nhưng lại rất ngoan cố, không thể nào ngăn lại được.

Phương Thần bất chợt đưa tay đỡ trán, tự nhạo mình, thật đáng nực cười, đến giờ

phút này rồi mà cô vẫn còn để ý xem liệu anh ta có thật lòng hay không.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.