Chương 49

Ngày hôm sau quả nhiên

Phương Thần nhận được điện thoại của Jonathan rất đúng giờ. Cô không hề cảm

thấy tò mò vì sao hắn ta lại có số điện thoại của cô, chuyện đã đến nước này,

có thể thấy Jonathan tới đây với mục đích nào đó, chỉ cần hắn ta có ý định thì

tất cả những thông tin mà hắn muốn biết về cô, dù có nhiều hơn nữa hoàn toàn

không phải là một việc khó.

Cô đồng ý sẽ gặp hắn tại

sân của khu mua sắm ở trung tâm thành phố đông đúc nhộn nhịp , trong một khoảng

thời gian dài nhất định, chuyện này khiến Phương Thần bỗng nhiên thấy rất giận

dữ. Hình như cũng đoán được vẻ không vui của cô, Jonathan cười khẽ, chỉ có điều

tiếng cười ấy không hề mang vẻ chân thành.

Jonathan nói với vẻ tỉnh

queo: “Không lẽ cô không muốn biết nguyên nhân thực sự dẫn đến cái chết của chị

cô sao?”.

Giọng nói của hắn rất

bình thản, như thuận miệng nói ra nhưng đối với Phương Thần thì đó chẳng khác

gì sét đánh ngang tai.

Chiếc điện thoại trong

tay cô suýt nữa thì tuột khỏi tay, còn trái tim trong lồng ngực lại đập rất dữ

dội.

Trong thời gian này thì

dù đối phương định chơi trò gì có lẽ cũng phải mặc hắn ta. Nghe giọng nói tự

tin của hắn, thì hình như hắn thực sự biết nội tình chuyện năm đó, Phương Thân

chỉ hơi cân nhắc một chút rồi xin phép nghỉ một lúc, gọi taxi tới đó.

Nhưng quá trình gặp mặt

hoàn toàn không hề thuận lợi như dự định.

Đối phương dường như rất

thận trọng, không hiểu rốt cuộc hắn ta đang đề phòng điều gì. Khi Phương Thần

tới trung tâm mua sắm, hắn lại gọi điện đến nói rằng đổi tới một địa điểm khác.

Cứ như vậy, cô đã đi gần

hết một vòng trong thành phố, sau cùng chiếc xe đưa cô dừng lại ở cửa một khách

sạn năm sao, Phương Thần xuống xe trả tiền rồi đi thẳng qua cánh cửa lớn, bước

vào thang máy lên tầng hai. Một người phục vụ đợi sẵn ở cửa thang máy. Sau khi

hỏi tên tuổi bèn dẫn cô lên một căn phòng thiết kế theo kiểu Nhật trong khách

sạn.

Khi cánh cửa được kéo

ra, Phương Thần đưa mắt nhìn vào bên trong. Thì ra, ngoài Jonathan, còn có hai

người đàn ông ngoại quốc cao to vạm vỡ đứng hai bên với vẻ cung kính. Cả ba

người thôi nói chuyện quay đầu lại nhìn cô. Jonathan chỉ khẽ đưa tay ra hiệu,

hai người kia liền lặng lẽ gật đầu, trước khi rút lui ra ngoài cửa hai người

vẫn còn đưa mắt liếc nhìn Phương Thần một lần nữa.

“Xin chào, người đẹp”

Jonathan cười nói, rồi ra hiệu cho Phương Thần ngồi xuống.

Sau khi ngồi xuống,

Phương Thần không nói gì, điều này đã khiến cho Jonathan thấy hơi do dự, không

đoán được trong lòng của cô gái nhìn qua thì có vẻ rất điềm tĩnh này đang suy

nghĩ những gì. Vì hắn đã rất tin rằng, với những thông tin mà hắn nắm được,

những tưởng sau khi Phương Thần xuất hiện thì sẽ lập tức hỏi dồn để biết sự

thật.

Mỗi một căn phòng ở đây

đều được bố trí tương đối độc lập,, một làn hương thơm nhè nhẹ lan tỏa như thể

một góc nào đó trong căn phòng đang đốt hương liệu. Trà mạch được đựng trong

chiếc cốc sứ màu đen nhạt, Phương Thần đưa tay gõ nhẹ lên thành cốc, móng tay

cô chạm lên ề mặt của lớp men, khiến nó phát ra tiếng leng keng xua tan sự yên

tĩnh khác thường trong căn phòng.

Không nén được suy nghĩ

rằng người lên tiếng đầu tiên không phải là Phương Thần. Jonathan khẽ hắng

giọng, nheo đôi mắt màu xanh, nhìn đối phương với vẻ suy nghĩ rồi nói: "Có

chuyện gì cô muốn biết từ tôi không?".

Jonathan cố gắng giữ cho

giọng nói thật ôn hòa. Thậm chí, xét ở khía cạnh nào đó còn có vẻ hạ cố vì

Jonathan rất ít khi chủ động và kiên nhẫn dẫn dắt để đối phương nói chuyện như

thế. Nhưng, đối tượng để Jonathan phá lệ lại hoàn toàn không có vẻ biết ơn vì

điều đó. Phương Thẩn không chút ngạc nhiên vì được ưu tiên, lại càng không hề

có vẻ nôn nóng, sốt sắng. Trước cái nhìn của Jonathan, Cô chỉ hơi cụp đôi lông

mày đen dày như con bướm khép đôi cánh màu đen của mình, khéo léo che giấu tâm

trạng sâu kín trong lòng.

Phương Thần ngồi đó, vẻ

bình tĩnh vượt xa sự dự liệu của Jonathan, điều này đã khiến cho hắn thấy hoài

nghi và tự hỏi: Liệu mình có quá coi thường không, có lẽ ngay từ lúc đẩu mình

đã không đánh giá chính xác về cô gái này, nên mới khiến cho sự việc ngay từ

lúc mới bắt đầu đã vượt qua dự liệu.

Nhưng, may sao, tất cả

vẫn nằm trong vòng kiểm soát. Jonathan nghĩ, dù sao thì trong tay minh vẫn nắm

được con bài quan trọng nhất.

Nghĩ đến đây, Jonathan

lại nén cơn tức giận xuống, cũng không giục giã mà cầm chén trà lên nhấp một

ngụm vói kiểu làm bộ làm tịch.

Mùi thơm vấn vít xung

quanh, kèm theo hơi ấm có phần hơi nóng. Phương Thần ngước mắt lên hỏi "Quan hệ của anh với Lục Tịch là như thế nào?".

Cuối cùng thì cô ta cũng

lên tiếng, tuy nhiên câu hỏi đầu tiên hoàn toàn không như Jonathan dự liệu,

nhưng hắn ta tỏ vẻ như không để ý đến điều đó, khẽ nhếch môi lên với vẻ thân

thiện, “Là bạn thân".

Phương Thần

"ừm" một cái, không tỏ ra tin tưởng nhưng cũng không có ý hoài nghi

rõ ràng.

Cô nói tiếp: "Thực

ra, điều tôi tò mò nhất không phải là chuyện đó".

"Đó là chuyện gì?"

Jonathan làm hơi hiếu

kỳ, thực ra trong lòng thấy rất không vui.

Hắn chỉ cách Phương Thần

một chiếc bàn vuông, ánh mắt của hai người nhìn thẳng vào nhau.

Chưa có ai dám nhìn hắn

bằng ánh mắt không chút e dè ờ một khoảng cách rất gần như vậy! Vừa phải cố nén

cơn thịnh nộ trong lòng, Jonathan vừa phải đánh giá lại những thông tín mà

thuộc hạ của hắn thu thập được trước đó.

Người con gái đang ngồi

trước mặt hắn, rốt cuộc là thực sự thông minh, bình tĩnh hay cố làm ra vẻ như

vậy?

Những suy nghĩ ấy trong

lòng của Jonathan vẫn chưa có lời giải đáp, thì Phương Thần đã hỏi với vẻ hời

hợt: "Anh là ai?".

'Tôi nghĩ, tôi đã giới

thiệu với cô rồi", một đốm sáng lóe lên trong đôi mắt màu xanh.

"Không phải, ý của

tôi là, anh tìm tôi rốt cuộc là với mục đích gì?"

Jonathan hơi sững người

tiếp đó cười ha hả.

“Người đẹp, vì sao cô

lại có ý nghĩ ấy?”, trong đôi mắt của hắn dường như chợt lóe lên vẻ ngạc nhiên.

Phương Thần cũng mỉm

cười: 'Điều đó không quan trọng".

“Tôi là bạn của chị gái

cô, vì thế cần thiết phải nói cho cô biết về chuyện của chị cô. Lý do ấy chưa

đủ hay sao?"

Phương Thần lắc đầu, cô

thôi cười, mắt vẫn nhìn Jonathan không chớp.

Thực ra, sự nôn nóng

muốn được biết sự thật có lẽ chỉ trong lòng cô biết. Cô rất muốn biết nguyên

nhân thực sự dẫn đến cái chết của Lục Tịch, liệu nó có đúng như những điều cô

dự đoán hay không, hay còn có những nguyên nhân bên trong khác mà người ta cố

tình giấu đi?

Một tay Phương Thần nắm

chặt vào tấm nệm đang ngồi, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. Cô tự nhủ trong

giây phút này mình không được để lộ raẻ nôn nóng nào, nếu không sẽ có khả năng

lập tức bị người khác chế ngự và rơi vào trong thế bị động hoàn toàn.

Trước khi mọi sự được

làm rõ, cô cần phải biết mục đích chính của Jonathan là gì.

Chỉ một lát sau đó,

khuôn mặt của Jonathan xuất hiện một nụ cười lạ lùng, trong những lời tán dương

dường như ẩn chứa sự châm biếm, nhếch một bên môi, nói bằng giọng trơn tuột "Con mắt của Alex đúng là rất không tồi, liệu có phải cậu ta đã nhìn thây

sự tài trí và thông minh của cô không nhỉ?".

"Alex?",

Phương Thần chau mày nhìn hắn vẻ không hiểu, nhưng ngay sau đó một ý nghĩ và dự

đoán chợt lóe lên trong lòng.

Quả nhiên, Jonathan đã

nói ra một cái tên bằng tiếng Trung Quốc.

Có lẽ vì cách nói tiếng

Trung Quốc của hắn rất khó nghe hoặc có thể vì một nguyên nhân khác, nên khi

hắn nói ra hai chữ ấy, nó không khỏi khiến cho người ta có cảm giác rằng hắn đã

nghiến răng khi nói.

Trong khoảnh khắc ngắn

ngủi ấy, các cơ trên mặt của Jonathan dường như cũng không chế ngự được mà khẽ

co giật theo. Điều đó khiến Phương Thần bất giác sững sờ, cô hơi cụp mi xuống,

hỏi bằng giọng bình thản: "Anh và Hàn Duệ có quan hệ gì với nhau?".

"Anh em."

Không hiểu sao nụ cười của Jonathan khiên Phương Thần có cảm giác lo sợ mơ hồ,

giọng nói của Jonathan cũng bỗng trở nên trầm hẳn xuống: "Theo lý, cậu ta

phải gọi tôi bằng anh".

Thế nhưng, thực tế từ

nhỏ đến lớn chưa bao giờ Hàn Duệ gọi Jonathan như vậy và tất nhiên Jonathan

cũng không muốn công nhận đứa em ấy. Hắn trách móc và giận cha vì sao lại để

cho người đàn bà Trung Quốc ấy làm cho mê mẩn mất hết cả tỉnh táo, để bà ta còn

mang theo cả đứa con hoang của mình bước chân vào cửa gia tộc Rosenberg và hết

sức chăm chút cho hắn.

Nếu hồi còn nhỏ Jonathan

mới chỉ đố kỵ với Hàn Duệ, thì sau khi lớn lên lòng đố kỵ đó đã phát triển thành

mối hận thù.

Hắn hận thằng nhóc bỗng

dưng xuất hiện, không chỉ chia bớt những gì mà lẽ ra chỉ một mình hắn được

hưởng, mà dần dần nó còn được cha hắn quan tâm và yêu chiều. Mặc dù bề ngoài tỏ

ra như anh em một nhà, nhưng từ bao nhiêuJonathan luôn kình địch với Hàn Duệ ở

mọi nơi mọi lúc. Cả hai không ai chịu nhường ai, cứ như hai con hổ luôn hằm hè,

gầm gừ nhau.

Lúc đầu, Jonathan đã

tưởng rằng có thể dễ dàng loại bỏ được Hàn Duệ, nhưng sau đó mới phát hiện ra

là mình đã tính nhầm. Hàn Duệ không những may mắn thoát khỏi nguy hiểm và cạm

bẫy hết lần này sang lần khác mà còn dựa vào sức mình mở rộng ảnh hưởng trong

một thời gian ngắn, dường như Hàn Duệ đã nắm chắc một phần rất lớn tài sản của

gia tộc Rosenberg. Nhất là hai năm trước đây, sau khi Hàn Duệ ra tay loại bỏ

anh cả của Jonathan là Michael.

Jonathan vẫn còn nhớ như

in cuộc đấu đá ấy trong gia tộc Rosenberg.

Tính tình của Michael

thô bạo, hành động l* m*ng, ngay cả người em ruột là Jonathan cũng coi thường

người anh của mình nhưng dù vậy Jonathan cũng rất muốn lợi dụng Michael để

giáng một đòn vào thế lực của Hàn Duệ, trai cò mổ nhau ngư ông đắc lợi, hắn sẽ

loại bỏ được cái gai với những tổn thất nhỏ nhất.

Nhưng kết cục đã khiến

cho hắn thất vọng, thậm chí là sửng sốt.

Hắn không ngờ Hàn Duệ

lại ra tay nhanh đến vậy, hơn nữa còn rất mạnh tay, dường như không để cho

Michael có lấy một cơ hội phản kháng, từ đó kết thúc cuộc đấu đá một cách thuận

lợi.

Một hành động dường như

không hể tốn chút sức lực nào nhưng lại khiến Jonathan giật mình, đó là lần đầu

tiên hắn ta cảm thấy lo sợ như vậy, cho dù có một khoảng thời gian rất dài hắn

không muốn thừa nhận điều này.

Sau khi Michael bị loại

bỏ, Jonathan dần dần cảm thấy nguy cơ, hắn cảm thấy như mình cũng đang bị dồn

vào đường cùng, sợ rằng sau đó ngay cả chỗ dung thân của mình cũng sẽ mỗi ngày

thu hẹp lại.

Vì thế, hắn dự đinh sẽ

ra tay hành động trước, thực hiện nguyên tắc tiên phát chế nhân. Nhưng hắn đã

nhầm, Hàn Duệ mưu lược, cảnh giác và táo bạo hơn hẳn những gì hắn tưởng tượng ,

thậm chí còn có thể gọi là một kẻ máu lạnh. Do đó, kể từ sau khi mất đi sự che

chở của cha, hắn phải tự bảo vệ mình.

Còn Phương Thần thì

không khỏi cảm thấy sững sờ trước câu trả lời của Jonathan, bất giác cô phải

nhìn nhận lại người đàn ông ngoại quốc đang ngồi trước mặt mình.>Mắt xanh

tóc vàng, trong ánh mắt lạnh lùng thoáng hiện ra vẻ thâm trầm, khi nói chuyện

thường nở một nụ cười theo thói quen, nhưng ánh mắt thì hoàn toàn không như

vậy, vì thế nó khiến người ta không cảm nhận được sự chân thành trong đó.

Một người như vậy mà lại

là anh trai của Hàn Duệ ư?

Đến lúc này Phương Thần

mới thừa nhận, dường như cô đã không hiểu gì về Hàn Duệ. Từ trước tới giờ cô

chưa bao giờ thực sự tìm hiểu kỹ càng về anh, việc hai người gắn bó với nhau

ngay từ đầu đã là theo một sự sắp đặt đầy động cơ, cả hai đều mang nhũng mục

đích riêng, không ai thực sự mở lòng ra với đối phương.

Và cô đã đủ cơ sở đế tin

rằng, sự xuất hiện của Jonathan không hề có ý tốt. Hắn đã giả vờ như tình cờ

gặp Phương Thần, nhưng thực ra hắn đã tìm hiểu mọi điểu về cô rất rõ. Việc làm

ấy không thể không khiến cho cô thấy cần phải đề phòng.

Vì vậy ánh mắt của

Phương Thần bất giác trở nên rất cảnh giác, cô hỏi lại một lần nữa: "Anh

tìm tôi, rốt cuộc là vì mục đích gì?".

Jonathan nhướn mày,

"Cô và Lucy là chị em ruột thật à? Hai chị em cô không hề giống

nhau".

Phương Thần khẽ hỏi "Anh nói thế là có ý gì?”.

Nhưng Jonathan không trả

lời, mà đột nhiên thay đối giọng điệu, chậm rãi nói như than thở: "Tôi

biết nói thế nào bây giờ nhỉ? Alex đúng là rất có phúc, anh ta đã có được cả

hai cô gái xinh đẹp như thế này".

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.