Chương 44

Khi về tới biệt thự thì

đã rất muộn, nhưng cả tòa nhà đèn điện vẫn sáng trưng.

Tiền Quân rít một hơi

thuốc, hơi nheo mắt lại nói: “Cuối cùng thì cũng về! Đại ca đang chờ cô ở trên

nhà đấy.”

Phương Thần không nói

gì, mắt nhìn thẳng, cầm túi lên gác.

“Như thế có nghĩa là gì

không biết?” Tiền Quân làu bàu, mắt quắc lên nhìn A Thiên đi theo ở phía sau,

“Là thằng lỏi này làm cho chị hai giận dữ à?”

A Thiên tỏ rõ nét vô

tội, vội vàng giải thích: “Làm sao mà em dám? Em thề, kể từ khi em nhận nhiệm

vụ đưa đón, chị ấy luôn như vậy mà.”

Thực ra, so với Tiền

Quân, A Thiên lại càng buồn bực hơn. Suốt dọc đường, cậu đã phải tìm mọi cách

lấy lòng để Phương Thần nói chuyện, nhưng Phương Thần vẫn giữ nguyên vẻ mặt

lạnh lùng, ngay cả đến một câu đáp ậm ừ cho qua chuyện cũng không có, cứ coi

như cậu là vật vô hình.

Nói thật lòng, dáng vẻ

ấy của Phương Thần khiến A Thiên thấy sợ, vừa lái xe chố chốc

lại đưa mắt lén nhìn

sang cô, càng không nén được nỗi e ngại cố nén trong lòng.Từ trước đến nay cô

và A Thiên luôn đối xử tốt với nhau, cậu đã luôn nghĩ rằng cô là một người tính

tình ô hòa, và điều đáng quý nhất là cô đã ở bên Hàn Duệ, không hề vì được yêu

thương mà tỏ ra kiêu ngạo, khi cô nói trên mặt luôn tươi cười, khiến khuôn mặt

với các đường nét cân đối hài hòa càng trở nên sinh động quyến rũ.

Nhưng hôm nay… cô bỗng

trở nên khác hẳn.

Lúc ấy, A Thiên mới phát

hiện ra rằng, khi người con gái ấy trầm mặc, khuôn mặt cũng mang vẻ lạnh lùng

như vậy. Khi cô không n nói chuyện, đuôi mắt dường như cũng chưa đựng sự băng

giá.

… Cảm giác ấy rất quen

thuộc.

A Thiên vừa lái xe vừa

suy nghĩ suốt dọc đường, cuối cùng chợt nhận ra – càm giác mà hằng ngày Hàn Duệ

mang lại cho mọi người chẳng phải cũng như vậy sao!

Trong lúc này, hai người

ấy sao mà giống nhau đến thế!

A Thiên không đọc nhiều

sách, nhưng đã từng theo anh em lăn lộn trên chốn giang hồ nhiều năm, từng gặp

không ít người, chứng kiến không ít chuyện, cũng hiểu được thế nào là khí chất.

Nghe ra thì hai chữ “khí

chất” rất trừu tượng. Hơn nữa, trươc Phương Thần, A Thiên luôn nghĩ rằng, chỉ

có Hàn Duệ mới có kiểu luôn ở thế bề trên và lạnh lung, ngay cả cái nhìn cũng

khiến cho người khác cảm thấy giống như một sự ban phát ân huệ, hơn nữa nó còn

có thể dễ dàng dập tắt nhiệt tình của người khác, khiến cho những người dù mồm

mép giỏi đến đâu cũng phải ngoan ngoãn chủ động ngậm miệng lại.

Nhưng hôm nay, A Thiên

đã thừa nhận rằng mình thực sự cứng lưỡi mấy lần liền, dường như phải xem xét

lại cách nhìn nhận về con người, chỉ bởi vì A Thiên bỗng phát hiện Phương Thần

và đại ca mà mình luôn sùng bái có điểm gì đó rất giống nhau!

A Thiên không biết rốt

cuộc có chuyện gì xảy ra với Phương Thần, cũng không dám hỏi cô vì sao hôm nay

lại bỗng nhiên biến mất lâu như vậy. Khi trở về, dù có bị mắng, bị phạt, A

Thiên đều ngoan ngoãn chấp nhận, chỉ có điều không hiểu vì sao trong lòng có dự

cảm chẳng lành…

Thế là, mắt nhìn theo

Phương Thần khuất dần ở góc cuối của chiếc cầu thang xoắn, A Thiên thận trọng

trưng cầu ý kiến của Tiền Quân, nếu không có chuyện gì nữa thì anh em mình đi

đi.”

Trên gác vẫn rất yên

tĩnh, nhưng trực giác đang mach bảo với A Thiên rằng, bây giờ đi mới là thượng

sách.

Tiền Quân không có ý

kiến khác, khoác vai A Thiên, miệng ngậm điếu thuốc, nói với giọng không thật

rõ ràng: “Đi, tìm nơi nào đó để lót dạ ăn đêm.”

Hai người ra khỏi cửa,

ra đến sân, A Thiên quay đầu lại nhìn, mấy căn phòng tầng hai vẫn sáng đèn,

nhưng những tấm rèm dày nặng đã che đi tất cả, không để lọt ra ngoài bất cứ

tiếng động nào.

Dừng lại một chút trước

cửa thư phòng đóng kín rồi Phương Thần rời đi, nhưng ngay lập tức cửa đã được

người bên trong mở ra.

Dáng người cao của Hàn

Duệ xuất hiện ở cửa, nét mặt rất nghiêm trọng nói: “Rốt cuộc là đã đi đâu?”

Dường như đã cảm giác

thấy vẻ giận dữ của Hàn Duệ, Phương Thần bình thản hỏi lại: “Tôi đã là một

người trưởng thành, có cần lúc nào cũng phải báo cáo với anh về hành tung của

mình không?”

“Vậy vì sao lại không

nghe điện thoại?”, người đàn ông đẹp trai hơi nheo mắt lại, rồi chăm chú nhìn

cử chỉ khác thường của Phương Thần với vẻ mặt không thay đổi.

Nhưng cô không những lựa

chọn cách tiếp tục tỏ vẻ coi thường anh, mà còn ném ra một câu hỏi “Có gì đáng lo lắng

vậy?”

“Là vì chuyện lên núi

lần trước à?” Phương Thần đứng yên, mắt nhìn thẳng vào anh, ánh mắt ưu trầm

không thấy được bất cứ tâm trạng nào, “ Tôi lại cứ tưởng rằng anh đã giải quyết

triệt để rồi. Nhưng cuối cùng cái người họ Thương ấy đã phải bỏ trốn, đến cả

cái bóng cũng không dám lộ ra, chẳng phải như thế là gì?”

Nghe vậy, đồng tử trong

mắt của Hàn Duệ hơi nheo lại, im lặng một lát rồi mới trầm giọng nói

“Ai đã nói với em?”

“Điều đó rất quan trọng

sao? Hay là nói rằng, anh định sẽ tự mình nói cho tôi biết?” Giọng nói của cô

mang vẻ châm biếm rõ rệt, thậm chí ngay cả Phương Thần cũng không nén nổi ý

định muốn cười, “Thực ra, đến lúc này anh cũng vẫn còn cơ hội đấy, tôi có đủ

thời gian để nghe anh nói một lượt từ đầu đến cuối. Tất nhiên tiền đề phải là

anh có muốn nói hay không.”

Cô tỏ ý sẵn sàng chờ

đợi.

Khoảng cách giữa hai

người rất gần, cô nhìn thấy trong nơi sâu thẳm nhất của đôi mắt đen kia dường

như có gì đó đang cuộn trào, nhưng bầu không khí xung quanh họ một lần nữa lại

rơi và sự im lặng băng giá.

Chính Phương Thần cũng

không hiểu việc giằng co như vậy có ý nghĩa gì, cũng giống như việc cô đã suy

nghĩ suốt dọc đường khi ngồi trên xe, vì sao còn quay lại nơi này?

Trước đó, cảm giác bị

dồn nén một lần nữa lại trào dâng mọi ngóc ngách trong con người cô. Phương

Thần bất giác thở dài, không nhìn Hàn Duệ nữa mà quay đầu đi không nói lời nào,

bước về phía mà tạm được coi là phòng ngủ của mình.

Nhưng ngay lập tức có

tiếng bước chân đi theo, khi cô vừa định thu dọn đồ đạc thì tay bị giữ chặt

lại.

Cô dừng tay lại, lạnh

lùng một cái.

“Em định làm gì thế?”,

Hàn Duệ hỏi bằng giọng nặng nề.

“Về nhà.”

“Bây giờ thì không

được.”

“Vậy xin hỏi phải đợi

đến khi nào?”

Cuối cùng, dường như

không thể kìm nén được nữa, Phương Thân cười một tiếng lạnh lùng, vùng mạnh vai

định gạt bỏ sự kiềm tỏa từ phía đối phương, Hàn Duệ dùng sức không mạnh, còn cô

thì ngược lại, vì thế mà cô loạng choạng về sau mấy bước theo quán tính.

Cô nhìn thấy Hàn Duệ đưa

tay ra, nên càng tránh về sau theo bản năng.

Cuối cùng cô quyết định

đứng ra ngoài ban công lộ thiên, cách Hàn Duệ thật xa, bằng gần hết một phòng

ngủ, lạnh lùng nhìn anh, ánh mắt ấy dường như đang nhìn một con rắn độc hay một

con thú dữ đột nhiên xuất hiện.

Có lẽ vì bị ánh mắt và

vẻ mặt ấy của Phương Thần chạm vào nên Hàn Duệ chau mày lại, những ngón tay

buông dọc theo thân người khẽ giật giật.

Cô không hề sợ anh.

Hàn Duệ biết, từ trước

tới nay cô không hề sợ anh, bất cứ lúc nào.

Trong khoảnh khắc ấy,

trong đôi mắt trong veo ấy thể hiện một tâm trạng duy nhất đó là: căm hận.

Anh không muốn thừa nhận

rằng mình đã bị đánh trúng vào điểm yếu, khiến ở một nơi nào đó trong ngực thắt

lại.

“Anh còn có điều kiện gì

định nói à?”, anh nghe thấy người con gái đối diện lên tiếng hỏi bằng giọng

lạnh lùng.

Nhưng anh không thể nào

mở miệng ra được.

Ngần ấy năm sống trên

đời, dường như đây là lần đầu tiên Hàn Duệ bị người ta chất vấn như vậy, nhưng

lại không biết bắt đầu từ đâu.

“Chuyện đã đến nước này

mà anh vẫn không chịu cho tôi một lời giải thích?”, Phương Thần khẽ nhếch môi

mỉm cười, chính cô cũng lấy làm ngạc nhiên rằng ngay cả lúc này mà cô cũng vẫn

có thể mỉm cười được.

Khi cô và anh uống rượu

nói chuyện, vui cười, khi anh ôm cô và hai người quấn chặt lấy nhau, mặc dù cô

đã từng do dự, đã từng hối hận, nhưng cô hoàn toàn không ngờ sẽ có một ngày như

hôm nay.

“Tối hôm ấy, khi bị tấn

công ở trên núi, vì sao bọn Tiền quân lại xuất hiện bất ngờ như vậy? Chẳng phải

anh đã nói rằng bọn họ có việc phải ở lại thành phố để giải quyết việc sao? Cho

dù họ có đi bằng trực thăng cũng không thể nào đến nhanh như thế được!” Cô nhìn

anh, như thể đây là lần đầu tiên cô chăm chú nhìn thẳng vào đôi mắt anh, nhưng

ánh mắt ấy vẫn chỉ có vẻ lạnh lùng, “Tôi nhớ, lúc đó anh đã bảo tôi phải đợi,

đợi cái gì? Thì ra, anh đã biết trước là tôi và anh sẽ không thật sự gặp nguy

hiểm, đúng thế không? Bởi vì, ngay từ đầu thuộc hạ của anh đã mai phục ở bên

ngoài, gần đó!”

“Tất cả đều do anh sắp

xếp từ trước.”

“Ngay cả chuyện bị tấn

công cũng là điều anh đã dự tính trước, đúng thế không?”

“Anh đã tìm cách nhử bọn

họ xuất hiện? Vì thế mới không mang theo bất cứ một thuộc hạ nào, chỉ một mình

cùng tôi lên núi. Vì chỉ có như vậy mới làm cho đối phương tưởng răng có cơ hội

để thực hiện ý đồ! Hàn Duệ, chiêu này của anh có phải là chiêu dụ rắn rời hang

không?” Một cơn gió tràn qua ban công, lướt qua bên thân hình mảnh mai, luồn

vào ống tay áo rộng của cô, khiến mái tóc đen dài tung bay, “Còn anh, đã không

ngần ngại lấy mình ra làm mồi nhử. Đúng là rất có tinh thần hi sinh! Nhưng anh

có nghĩ đến tôi không? Anh có cảm thấy mạng sống của tôi đáng giá không?”

Cô dừng lại, rồi cười

một cách châm biếm, cả khuôn mặt sáng bừng lên, nhưng Hàn Duệ không khỏi cau

mày.

Phương Thần cười, nói

tiếp: “Cũng có thể, trong kế hoạch ấy, thực ra anh luôn cân nhắc để tôi nằm

trong đó. Hơn nữa, tôi mới là mắt xích quan trọng nhất trong kế hoạch của anh.”

“Trước đó anh yêu chiều

tôi như vậy để làm gì? Khiến cho mọi người đều thấy rằng anh thích tôi, cho dù

đi mang tôi đi theo, làm như tôi được sủng ái thực sự, thậm chí anh còn bỏ cả

thói quen bao nhiêu năm nay, khi ra vào một nơi nào đó không cần đến sự bảo vệ

của các thuộc hạ. Anh thực sự muốn cùng tôi có những khoảng không gian chỉ dành

riêng cho hai người sao? Hay nói chính xác hơn, việc tạo ra những tình huống

giả ấy mới là điều mà anh mong muốn?”

“Từ trước đến nay, tôi

luôn là người hiếu kỳ, tôi đã nghĩ anh để tôi trở thành người phụ nữ của mình,

rốt cuộc là nhìn thấy điểm gì ở tôi? Bây giờ, cuối cùng tôi cũng đã hiểu, đối

với anh, có lẽ tôi chỉ có một tác dụng.”

Đột nhiên, Phương Thần

dừng lại.

Khi sắp nói ra đáp án

ấy, cô không thể không thừa nhận trong lòng chợt thấy trống rỗng, cảm giác bị

dồn ép trươc đó hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một cảm giác trống trải chưa

bao giờ có, ngay cả đến đôi chân cũng như đang đặt trên một đám bông dày, mềm

oặt, dần dần mất đi điểm dồn lực.

Cô biết rốt cuộc đó là

vì sao, chỉ có điều cô không muốn thừa nhận, và cũng không dám thừa nhận, thậm

chí còn cảm thấy xấu hổ khi phải thừa nhận điều đó.

Sao lại có thể như thế

được?

Chuyện sao lại có thể đi

đến mức này?

Lúc đầu, khi tiếp cận

với Hàn Duệ, cũng vì cô mang một động cơ và mục đích. Nhưng bây giờ, cô mới

phát hiện rằng, mọi thứ gần như đã sớm vượt qua khỏi tầm kiểm soát.

Có lẽ cô đã nảy sinh

tình cảm với người đàn ông tàn nhẫn này.

Có lẽ cô đã có chút tình

yêu đối với anh.

Nhưng, đáng tiếc, anh ta

lại không thật lòng.

Giống như anh ta đã từng

nói, từ trước tới nay anh ta chưa từng yêu bất cứ ai.

Dường như cô đang trải

qua những giây phút vật lộn khó khăn nhất trong cuộc đời, cô nói dằn từng tiếng

bằng vẻ mặt không chút biểu cảm: “Từ trước đến giờ, anh chỉ luôn coi tôi như

một thứ công cụ.”

“Có phải bắt đầu từ khi

tôi bị theo dõi, anh đã phát hiện ra rằng tôi có thể lợi dụng được? Hoặc, sớm

hơn chút nữa anh đã nghĩ tới việc lợi dụng tôi? Ngay từ đầu khi chúng ta mới

quen nhau, tôi bị người ta cướp mất ví, anh đã ra tay không phải vì người bị

cướp là tôi, mà chỉ để chứng tỏ uy quyền của mình, đúng thế không? Vì tôi là

người phụ nữ của anh và bị hại, anh đã bắt đối phương phải trả giá gấp nhiều

lần. Anh muốn thông báo rằng, tôi là cô gái mà Hàn Duệ coi trọng! Còn cả lần đó

nữa, khi tôi bị theo dõi ở khách sạn, rốt cuộc là anh đến để bảo vệ tôi, hay là

muốn chứng tỏ cho bọn họ thấy chúng ta gắn bó với nhau như keo sơn, dù chỉ là

mấy ngày xa cách cũng không chịu nổi?”

“Anh đã phải mất bao

nhiêu thời gian để xây dựng kế hoạch hoàn hảo này?">

Khi nói xong câu cuối

cùng, Phương Thần không biết mình đã kịp giấu kĩ nỗi đau trong lòng chưa, cô

rời ánh mắt khỏi khuôn mặt nặng nề kia và không có ý định chờ đợi bất cứ một

đáp án nào, vì từ đầu đến cuối Hàn Duệ luôn giữ im lặng, khuôn mặt không thể

đoán định được của anh đã nói lên tất cả.

Cô chuẩn bị rời khỏi đó.

Giờ đây, cô không cần

đến tất cả những thứ mà vì nó cô đã tìm mọi cách tiếp cận với Hàn Duệ, quên cả

đáp án mà cô định sẽ thông qua anh để kiểm tra.

Mọi thứ đến đây chấm

hết, cô không biết có nên mừng vì điều đó xảy ra không, vì cái ngày mà sự thật

đến cuối cùng nó đã xảy ra rất nhanh.

Cô cụp mắt xuống, đi

nhanh qua người Hàn Duệ.

Nhưng lần này thì động

tác của Hàn Duệ nhanh hơn và sức lực cũng mạnh mẽ hơn. Anh chộp lấy tay cô, như

thể muốn ngăn không cho cô dời đi.

“Tôi vẫn còn có một câu

chưa nói”, mặt của Hàn Duệ sầm xuống, đôi mắt sâu thẳm lóe sáng.

“Anh còn muốn nói gì

nữa?” Cô trừng mắt, rồi nhanh chóng nghiêng đầu đi qua, đúng lúc đó, một giọng

nói bình thàn đến cùng cực xen lẫn vẻ mệt mỏi cố cho giấu vang lên: “Em cảm

thấy mình có thể từ chối được">

“Hàn Duệ, anh là một kẻ

máu lạnh khiến tôi thấy ghê tởm!”

Không gian tĩnh lặng

dường như chỉ còn nghe thấy tiếng thở của hai người.

Không biết đã bao lâu,

chờ cho đến khi những ngón tay của đối phương lỏng dần, Phương Thần mới nhắm

mắt, để mình thoát ra khỏi bàn tay anh từng chút, từng chút một.

“Bây giờ mục đích của

anh đã đạt được rồi, tôi cũng không còn tác dụng nữa, xin anh hãy buông tha cho

tôi.”

Coi như cuối cùng cũng

được giải thoát, cũng có thể từ đó lại rơi vào một vực thẳm khác, Phương Thần

nắm chặt bàn tay, mím môi, đầu không ngoảnh lại, bước thẳng ra khỏi cửa.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.