Chương 42

Ngày hôm sau, Phương

Thần trở lại cơ quan làm việc, trước sự quan tâm của các đồng nghiệp, cô cười

và bày tỏ sự cảm ơn đối với mọi người. Có lẽ vì được rất tốt, nên sắc mặt cô

hồng nhuận hơn hẳn trước khi bị thương.

Vì lo sức khỏe của cô

chưa hồi phục hoàn toàn, lãnh đạo tòa soạn để cô ở lại cơ quan viết bài. Trong

phòng làm việc toàn là những người giỏi ăn giỏi nói, lại cũng là những người

người thạo tin tức, nên trong lúc rỗi rãi trước khi hết giờ làm việc, mỗi người

bưng một tách trà bàn tán về đủ mọi truyện.

“Này, Thái Dương Thành

gần đây rất không yên ổn,” một đồng nghiệp lên tiếng than thở.

“Chẳng phải là dạo trước

đã dẹp yên rồi còn gì, sao bây giờ lại còn chuyện gì nữa?”, một đồng nghiệp

khác nhanh chóng chen vào.

Lúc đó Phương Thần đang

ngồi gõ trước máy vi tính, câu chuyện của các đồng nghiệp ít nhiều cũng khiến

cô bị phân tâm. Hộp đêm Thái Dương Thành… Mặc dù số lần cô đến đó rất ít, nhưng

ông chủ ở đó thì cô biết.

Phương Thần xoay người

ra khỏi cabin của mình, vừa lúc nhìn thấy các đồng nghiệp nhướng mày, nhếch

môi, “Nghe nói vừa bị cảnh sát điều tra, vì nghi ngờ có liên quan đến hoạt động

phi pháp trong kinh doanh. Sau lần ấy ông chủ ở đó biệt tăm, có lẽ là tạm thời

tránh cho qua sóng gió, chỉ để lại vài ba người phụ trách phối hợp với bên điều

tra.”

“Này, không lẽ cậu quen

với ông chủ đứng đằng sau của hộp đêm đó à? ”

“Tôi là gì nào, tất

nhiên là không thể nào quen với những nhân vật như vậy. Chỉ biết đó là một ông

già họ Thương, đây cũng là điều tôi được nghe từ một người bạn.”

“Vậy cậu còn nghe được

chuyện trong nội bộ nào nữa không?”

Thông thường, những tin

tức kiểu này rất khiến người khác thấy hứng thú, đồng nhiệp thứ hai lúc này như

được thể nói thêm “Nghe nói Thái Dương Thành bị đốt cháy là do cuộc đấu đá

thanh trừng giữa các băng nhóm. Thật là đáng tiếc, những đồ bày biện, trang trí

trong đó đều là những thứ xa xỉ, đắt tiền, kết quả là đã bị phá sạch.”

“Nế là do xã hội đen đốt

phá, thì chút tổn thất đó có đáng kể gì đâu! Có ai bị chết hay không đó mới là

vấn đề!”

“Cậu cảm thấy có khả

năng là không ai bị tử vong à?” Đồng nghiệp thạo tin nhấp một ngụm trà, tiếp

tục khoe tài hiểu biết: “Thực ra không chỉ có một Thái Dương Thành đâu, chỗ làm

ăn của ông già họ Thương đó rất nhiều, nào là trung tâm tắm hơi, phòng mát xa,

quán rượu, trong một đêm hầu hết đều bị phá tan. Nghe nói, đối phương đã cầm

súng xông vào! Thử nghĩ mà xem, trận đó dữ dội như vậy! Liệu có không đổ máu

được không?”

Những người đứng cạnh

nghe thấy bất giác đều chậc lưỡi: “… Những tin tức này cậu moi ở đâu ra vậy?

Đúng là rất sốc đấy!”

“Điều đó thì đừng hỏi,

dù sao thì…”

Trong lúc mọi người vẫn

đang bàn tán sôi nổi, Phương Thần lặng lẽ lấy ghế đứng dậy, đi tới nhà vệ sinh

cách đó hơn chục mét, những lời tiếp sau đó dần dần cô không nghe rõ nữa.

Vì để đảm bảo an toàn,

buổi tối Phương Thần vẫn quay về ở trong biệt thự của Hàn Duệ. Nửa đêm, khi

Phương Thần đang mơ màng ngủ, thì cảm thấy bên cạnh có tiếng động rất khẽ, và

nệm hơi lún xuống, cô bất giác nghiêng người dịch sang bên một chút, tiếp đó

một hơi thở nóng hổi truyền đến, một cánh tay mạnh mẽ ôm lấy cô từ phía sau,

những chiếc hôn tới tấp xuống người cô.

Phương Thần bất giác

chau mày, nhưng chỉ vừa mở được đôi mí mắt nặng trĩu chưa đầy một giây lập tức

khép lại ngay, rồi nửa giằng co nửa buông xuôi, để mặc đối phương để lại những

dấu vết đậm có, nhạt có trên cơ thể.

Cô cảm thấy dường như đã

quen, vì kể từ sau lần đó, mấy ngày nay đêm nào cũng thế. Hàn Duệ vốn thường

xuyên về muộn nay bỗng thích ngủ trên giường của cô, vì thế mà nhiều lúc cô

đang ngủ thì bị đánh thức dậy.

Không phải là không tức

giận, đáng tiếc là sự chênh lệch về sức lực quá lớn, sự không tình nguyện và

chống cự lai của cô trong mắt anh có lẽ chẳng đáng gì. Huống hồ, không thể

không thừa nhận là kỹ xảo của Hàn Duệ thuộc hàng siêu đẳng, anh luôn có cách

làm cho cô phải từ bỏ ý định chống cự lại trong lúc mơ màng, ngoan ngoãn phục

tùng nhu cầu và sự h*m m**n rất trung thực trong cơ thể.

">

Vì thế, đồng thời với

cảm giác khó chịu bị đối phương bỏ mặc sau khi xong việc, Phương Thần không

khỏi cảm thấy hận Hàn Duệ. Là anh, chính anh đã dễ dàng, không tốn chút sức lực

nào dụ dỗ được bản năng trong con người cô, sau khi cô đã cố gắng đè nén nó

xuống.

Khi những nụ hôn nóng

hổi đặt lên những bộ phận nhạy cảm nhất, chiếc lưỡi ấy linh hoạt luồn qua kẽ

răng cô lướt qua lướt lại, cô khẽ chau mày và sau cùng vẫn phát ra tiếng gần

như hổn hển, rồi vòng tay ôm chặt lấy tấm lưng rắn chắc trơn mượt của đối

phương trong bóng tối, rồi dần dần siết chặt vòng tay lại.

Bị giày vò đến mệt rã

rời, và không biết ngủ thiếp đi trong bao lâu, chỉ biết rằng khi cô chợt thức

giấc thì ánh trăng trong ngần lọt qua khe của chiếc rèm cửa chiếu vào trong

phòng, rồi đổ xuống sàn nhà thành một dải bạc thấp thoáng, ẩn hiện. Nửa giường

bên kia trống không, chỉ có chiếc chăn mỏng nhàu nhĩ và chiếc gối là chứng tỏ

cho việc vừa có một người ngủ bên cạnh cô.

Sau khoảng hai giây mở

mắt suy nghĩ, cuối cùng thì cô cũng nhớ ra, cô đã bị đánh thức bởi tiếng chuông

điện thoại, còn lúc trướcc đó hình như cô vẫn đang mơ. Nhưng điện thoại của cô

lúc đó ở dưới gối, trên màn hình không có cuội gọi nhỡ cũng như không có mẩu

tin nhắn nào.

Lần thức giấc này khiến

cô khó ngủ lại. Căn bệnh suy nhược thần kinh cô mắc phải nhiều năm trước vẫn

chưa được chữa khỏi hoàn toàn, chỉ có chứng thức dậy lúc nửa đêm viết thư cho

Lục Tịnh thì đã đỡ nhiều sau khi được sự giúp đỡ của bác sĩ tâm lý.

Phương Thần tìm thấy bộ

đồ ngủ của mình dưới sàn nhà, cô quyết định đi tắm một cái, khi cô quay trở ra,

căn phòng vẫn yên ắng như cũ. Cô ngẫm nghĩ một lát, định xuống dưới gác đi dạo

vườn hoa một vòng rồi quay trở về.

Sau đó có rất nhiều dịp

để cô nhớ lại quyết định lúc ấy, nhưng cô vẫn không biết vì sao khi ấy mình lại

nảy ra ý định này. Nếu đêm ấy cô không thức giấc, hoặc là nếu cô không mở cánh

cửa phòng ngủ, thì mọi thứ sau đó đã không hề thay đổi.

Thư phòng ở tầng hai,

ngay gần chiếu nghỉ, khi Phương Thần khoác chiếc áo ngủ to rộng đi ngang qua cô

nhìn thấy có ánh đèn lọt qua khe cửa chiếu ra ngoài.

C lại theo bản năng, vốn

không có ý định nghe lỏm, nhưng vì những người bên trong không phát hiện ra, vì

thế những tiếng đối thoại cứ vọng ra, giữa lúc đêm khuya thanh vắng, dường như

âm lượng được phóng to lên rất nhiều lần.

Vì thế, đúng vào lúc

Phương Thần định tiếp tục đi về phía trước sau một khoảng thì chợt nghe thấy Tạ

Thiếu Vĩ nói: “… Lão ta đã bắt đầu lên tiếng về hai thằng bị chúng ta bắt trên

núi đêm hôm ấy rồi, nói rằng sống thì phải thấy người, chết thì phải thấy xác.

Thực ra, có thể lão ta cũng biết, người đang ở trong tay chúng ta…”.

Phương Thần bất giác

ngây người ra, đến lúc cô định thần lại, thì lại nghe thấy một giọng nói rất rõ

rang, lạnh lùng. “…Thế thì sao? Tôi biết lão ta sẽ không chịu buông tay đâu,

bây giờ chỉ cần chờ xem lão ta còn có thể giở trò gì nữa.”

“ Thương lão đại nổi

tiếng gian xảo, xảo quyệt, nhưng lần này thì thật sự như ngựa sa chân rồi.

Nhưng chúng ta cũng nên đề phòng, bây giờ lão ta đã lánh đi nơi khác, có thể là

đang chuẩn bị kế hoạch phản kích.”

“ Là vì lão ta quá nôn

nóng, nhất định muốn dồn tôi vào chỗ chết, nên mới huy động nhiều người để đối

phó với tôi như vậy, lại cứ tưởng rằng sẽ giải quyết tốt .” Dường như Hàn Duệ

đã rít một hơi thuốc, vì thế giọng hơi dừng lại, sau đó mới nói tiếp với vẻ coi

thường: “ Tôi sẽ cùng chơi với lão ta, lão đã bất chấp ngày đêm, thì phải trả

một giá nhất định cho trò chơi này là điều cần thiết.”

Cuộc nói chuyện giữa hai

người vẫn tiếp tục, Phương Thần cắn môi, thận trọng lùi từng bước quay trở lại.

Lúc này đang là đầu hạ, khi cô trở về phòng mới phát hiện ra rằng chân tay đều

lạnh toát. Cô lên giường, kéo chăn trùm kín người, nhưng vẫn cảm thấy lạnh,

dường như có một luồng hơi lạnh xuyên suốt từ gan bàn chân đến tim, khiến cô

không khỏi run bần bật.

Phương Thần không sao

ngủ được, cô cứ mở mắt nhìn vào bóng đêm, cho đến lúc cánh cửa vang lên tiếng

động.

Cô nằm nghiêng không

nhúc nhích, chỉ có các ngón tay lặng lẽ bấm sâu vào lòng bàn tay.

Thời gian cứ trôi qua

một cách vô tình hơi thở của người nằm ở phía sau dần trở nên đều đặn và bình

than hơn, còn cô vẫn giữ nguyên tư thế cũ, cơ thể thả lỏng và dựa vào lòng anh,

tất cả vẫn như bình thường, giống như những đêm trước đó.

Điều không giống là, đêm

nay cô nằm đón ánh bình minh của ngày hôm sau với đôi mắt mất ngủ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.