Chương 23

Chừng mươi phút sau, Tạ

Thiếu Vĩ xuất hiện ở ngoài cửa với nụ cười rất nhã nhặn, chắc là sau khi nhận

được chỉ thị qua điện thoại đã đến đón Hàn Duệ, tiện thể mang tất cả quần áo và

đồ dùng của Hàn Duệ ở nhà Phương Thần về.

Mãi cho đến khi đóng

cánh cửa lớn lại, Chu Gia Vinh mới cười ha hả, nói : “Thảo nào em cứ bảo anh ở

lại Tam Á thêm mấy ngày nữa. Anh cứ tưởng là em tốt bụng, thì ra là để không bị người

khác làm phiền những giờ phút hai người ở bên nhau”.

Phương Thần không nói

gì.

Chu Gia Vinh tiếp tục

cười, nói: “Nhưng em cũng giỏi giữ bí mật thật đấy. Em có bạn trai từ bao giờ

vậy? Trước đây có bao giờ nghe thấy em nói đến đâu?”.

Vì rằng vốn dĩ không

phải như vậy.

Nhưng lại không thể giải

thích với anh ta như thế được. Nếu không, chuyện vô duyên vô cớ để một người

đàn ông trong nhà mình chẳng phải sẽ khiến người ta sinh nghi sao? Hơn nữa, có

nói ra thì Chu Gia Vinh cũng không tin.

Gác chiếc vòi hoa sen

lên tường, dòng nước từ trên ào xuống, có một số giọt bắn lên lớp gạch tráng

men tạo thành một lớp sương mù màu trắng.

Trước khi đi, Hàn Duệ

cũng không nói gì, ngay cả việc Tạ Thiếu Vĩ xuất hiện cũng là một bất ngờ.

Nhưng, dù gì thì cuối

cùng anh ta cũng đi rồi. Cho dù điều này không có nghĩa là từ nay anh ta sẽ

biến mất, hơn nữa Phương Thần cũng không dám chắc, nếu ở cùng anh ta thêm mấy

giây nữa, mình sẽ có những hành động ngốc nghếch n

Thực ra, ngay từ lần gặp

mặt đầu tiên, cô không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có bất cứ mối liên quan nào

với người đàn ông ấy. Nhưng số phận và thời gian giống như hai chiếc bánh răng

lớn cứ từ từ chuyển động, khiến cho hai con người thuộc về hai thế giới khác

nhau, hai phương trời khác ấy, có một ngày hợp lại bên nhau.

Thế rồi cô cứ dần dần

từng bước từng bước bị cuốn vào chiếc lưới vô hình của số phận.

Có nằm mơ cũng không thể

nào nghĩ ra được.

Đó là chiếc lưới mà Hàn

Duệ giăng ra, còn cô thì tự chui đầu vào, cho đến khi phát hiện ra thì đã muộn

mất rồi. Cô đã đi ngược lại với mong muốn của mình, để cuối cùng trở thành con

mồi, trở thành chiến lợi phẩm của anh ta.

Mặc dù lúc rời đi anh ta

không nói câu nào, nhưng cô biết rất rõ, nhất định anh ta sẽ lại đến tìm cô.

Giống như lời anh ta

nói, để cô làm bạn gái của anh ta, đó hoàn toàn không phải là đề nghị lịch sự,

do vậy mà cô phải phủ nhận hoặc cự tuyệt.

Đến bước này rồi thì

dường như cô đã rơi vào thế bị động, không còn đường lùi, xem ra chẳng còn chỗ

nào để có thể quay đầu trở lại nữa.

Mãi cho đến khi da đỏ

lửng nên vì nước nóng, Phương Thần mới chợt nhớ ra và vội vàng mặc quần áo rồi

lên giường nằm.

Chiếc ga giường mới được

thay, cả gối và vỏ gối cũng như vậy, nhưng cô vẫn hít mấy hơi thật dài như kẻ

thần kinh, cảm thấy khắp mọi chốn, nơi nào cũng có hơi hướng của đàn ông.

Sau đó, không kịp đi

dép, cô vội chạy ra mở toang cửa sổ. Khi cửa kính được bật ra, không khí lạnh

bên ngoài lập tức tràn vào, Phương Thần bất giác rùng mình, bởi vì cô chỉ mặc

độc bộ đồ ngủ mỏng manh.

Sàn nhà cũng rất lạnh

nhưng phải một lúc sau thì cô mới dần cảm thấy hơi lạnh ấy, lúc này cả chân và

tay cô đều đã lạnh toát.

Nhưng rất tốt, cô cảm

thấy rất vừa lòng, ít ra thì cái hơi hướng vừa lạ lẫm vừa mạnh mẽ không thuộc

về cô kia đã bị xua ta

Tiếp theo đó là một tuần

yên bình, không có gì xáo trộn.

Cô liên tục tới những

nơi cần phỏng vấn, khi nào muốn nghỉ thì ngủ cho tới khi tự nhiên tỉnh dậy thì

thôi, nếu đó không phải đi thực hiện nhiệm vụ và cũng không phải ngày cuối tuần

thì cô sẽ ở tòa soạn chỉnh sửa bài viết, thỉnh thoảng cùng đồng nghiệp nói

chuyện phiếm để tiêu hết thời gian.

Vào một đêm nọ bỗng

nhiên có tin của Cận Vĩ.

Hôm ấy vào đúng ngày

Tiêu Mạc đi công tác trở về. Buổi tối hôm ấy, anh ta đã tụ tập một nhóm bạn gồm

cả nam lẫn nữ đến uống rượu cho vui. Phương Thần vốn không muốn đi, nhưng bị

Chu Gia Vinh một mực lôi ra khỏi cửa. Giữa đường thì Phương Thần nhận được điện

thoại của Tô Đông, nên rủ Tô Đông đi cùng rồi hẹn thêm mấy người nữa một tiếng

sau gặp mặt ở KTV(1).

Khi tới nơi thì đã thấy

Tiêu Mạc chọn xong phòng, trong đó có một chiếc máy chiếu to đùng đang chiếu

những hình ảnh của một bộ phim nổi tiếng, âm thanh và hình ảnh lúc mờ lúc tỏ

khiến cho khuôn mặt của những người trong phòng chập chờn nửa sáng nửa tối.

Có tới quá nửa số trong

đó Phương Thần không quen, ai cũng ăn mặc rất đẹp, còn không khí thì rất vui

nhộn.

Tiêu Mạc ngồi ở vị trí

nổi bật nhất, chưa hề uống chút rượu nào nhưng trong đôi mắt hơi xếch lên ấy ẩn

chứa một nụ cười rất hấp dẫn, nửa đùa nói với cô: “Đã lâu không gặp, có nhớ anh

không?”.

Dường như đã quen với

kiểu cách ấy từ lâu, Phương Thần chỉ mỉm cười: “Việc ấy thì đâu đến lượt em”,

nói xong cô trọn một vị trí trong góc và ngồi xuống.

Tiêu Mạc thôi không nhìn

cô nữa mà quay sang nói chuyện với người khác: “Này, sao mọi người không gọi đồ

uống đi? Ai đó ra ngoài gọi người chuyển sang chế độ hát đi”. Đôi mắt nhỏ dài

hơi nheo lại, kèm theo nụ cười và đôi chút coi thường, “Những thứ này có gì hay

ho đâu. Các chị em xem thì còn tạm coi là được, đàn ông mà cũng hứng thú với

mấy thứ đó làm gì?”.

Mọi người cười ồ cả lên,

một người nhấn vào chiếc chuông lắp trên tường, chỉ một phút sau đó liền có

người gõ cửa đi vào.

Đồ uống và hoa quả được

đưa vào, ba, bốn chàng trai trẻ mặc sơ mi trắng, áo gi lê màu đen cúi đầu, nửa

ngồi nửa quỳ phục vụ các thượng đế.

Chương trình trên màn

hình đã được thay đổi, có một thoáng màn hình trắng, ánh sáng từ đó hắt lên mặt

một trong các chàng trai phục vụ.

Phương Thần giật mình,

cô gần như đứng dậy, kêu lên thất thanh: “Cận Vĩ!”.

Tiếng của cô rất to, có

lẽ những người xung quanh đã giật mình vì tiếng kêu đó.

Chàng trai đang rót rượu

cho Tiêu Mạc sững người ra, sau đó quay người lại, bắt gặp ánh mắt của Phương

Thần trong mấy giây, rồi chưa đợi mọi người kịp phản ứng, cậu bỏ dở công việc

đang làm chạy vội ra ngoài.

Cậu bước đi rất vội vã,

thậm chí còn va vào một người khách ở hành lang và làm văng chiếc điện thoại

trong tay ông ta.

Chiếc điện thoại rơi

mạnh trên thảm, Cận Vĩ đành đứng lại và luôn miệng nói: “Xin lỗi, xin lỗi…”,

rồi cúi xuống, nhặt chiếc điện thoại lên.

Đúng lúc đó thì Phương

Thần chạy tới.

Dường như sợ rằng cậu sẽ

lại bỏ chạy, cô túm chặt lấy khuỷu tay cậu, không để ý đến anh mắt tò mò của

người bên cạnh, hổn hển hỏi: “Sao em lại ở đây?!”.

Cô nhìn Cận Vĩ, thực sự

không thể nào nghĩ được rằng cậu lại tới nơi như thế này, còn mặc quần áo của

người phục vụ nữa chứ.

Rốt cuộc là đã có chuyện

gì xảy ra với Cận Vĩ?

Phương Thần cảm thấy đó

là việc rất khó chấp nhận, vì thế đôi mày của cô chau lại.

Nhưng Cận Vĩ không thèm

để ý đến cô, rời mắt đi, đưa trả người khách chiếc điện thoại, rồi gạt mạnh tay

cô ra.

Cái gạt tay của chàng

thanh niên mới lớn rất mạnh đủ để vùng khỏi bàn tay của Phương Thần, cậu cúi

đầu cuống quít xin lỗi người một lần nữa, rồi bước nhanh.

Phương Thần vội đi theo

cậu. Lần này cô không giữ tay Cận Vĩ nữa mà cứ vừa chạy theo, vừa nói với cậu “Em tưởng rằng có thể chạy trốn ngay trước mặt chị ư? Hôm nay em mà không nói

rõ mọi chuyện, thì chị quyết không để em đi!”.

Lúc ấy có tiếng Chu Gia

Vinh từ phía sau: “…Phương Thần, có chuyện gì thế?”, có thể thấy rõ sự ngạc

nhiên trong lời của anh ta và cả tiếng của Tiêu Mạc.

Nhưng Phương Thần đang

trong cơn giận nên không thể quay đầu giải thích mà cứ đi theo Cận Vĩ, bỏ mặc

mọi người lại phía sau.

Cô không biết Cận Vĩ

muốn đi đâu, cũng bất chấp việc mọi người đổ dồn mắt nhìn hai người một trước

một sau đuổi theo nhau. Lúc đó Phương Thần chỉ nhớ tới những lời của cô phụ

trách khối hôm đó nói với cô… bỏ học, đêm không về ký túc ngủ, xử lý, báo cảnh

sát…

May mà hôm nay cô đã gặp

được Cận Vĩ ở đây.

Nhưng rồi cô lại lập tức

nhận thấy, thực ra việc này chẳng có gì là may mắn cả.

Rốt cuộc cũng chính tại

nơi này.

Vì thế nên cô mới thấy

giận dữ.

Dường như cảnh tượng của

lần đầu gặp Cận Tuệ lại hiện lên trong đầu cô, vì thế cô quát to: “Cận Vĩ, em

đứng lại ngay!”.

Hai người vừa đi tới

vùng sáng rất yếu ớt, nếu ở xa hơn một chút có lẽ chỉ nhìn thấy khuôn mặt mờ mờ

của đối phương.

Cho nên, khi một tốp

người từ phía trước đi ngược lại, và nhanh chóng lướt qua cô đúng lúc ấy,

Phương Thần đã không hề chú ý đến họ.

Chờ khi cô đi theo Cận

Vĩ một đoạn xa, một người trong tốp đó mới “ô” lên một tiếng.

“Chuyện gì thế?” người

đi đầu béo lùn, hỏi, chân vẫn bước đi.

Gã trai để đầu đinh, do

dự một lát nói với vẻ không chắc chắn lắm: “Đại ca, cô gái đi qua vừa rồi, hình

như là…”, nửa câu sau gã ghé sát vào tai người đàn ông béo lùn, vì vậy ngay cả

người bên cạnh cũng không nghe rõ.

Ngay lập tức Thương lão

đại dừng ngay lại.

Ông ta quay đầu nhìn,

chỉ kịp thấy một dáng người mảnh mai khuất sau chỗ rẽ cuối hành lang.

“Mày! Chạy theo xem có

chuyện gì!” Cân nhắc một chút Thương lão đại hất hàm về phía gã trai để đầu

đinh, đôi mắt ranh mãnh nheo lại như đang suy nghĩ điều gì sau làn khói tỏa ra

từ điếu xì gà: “… Này, người vừa rồi đi cùng với cô ta có phải đàn ông không?”.

“Đúng thế. Hình như là

một tay phục vụ.” Thực ra, gã trai này hiểu đã hiểu rõ ý tứ của Thương lão đại,

hơn nữa bọn họ cũng đã nghe rõ tiếng gọi giật giọng bảo Cận Vĩ đứng lại của

Phương Thần.

Nhưng phải nhận nhiệm vụ

này, gã trai không thể không do dự: “Anh… anh Hàn liệu có ở đây không?”.

“Sợ mẹ gì nó!”, Thương

lão đại trừng mắt, “Còn không mau biến đi theo dõi nó cho tao à?”.

Cánh cửa an toàn bị đóng

“sầm” một cái, cuối cùng thì Cận Vĩ cũng đứng lại ở góc chân cầu thang, vênh

mặt lên, nói với vẻ giận dữ: “Chị còn theo em đến bao giờ?”. Cận Vĩ nói trong

hơi thở gấp gáp và điều này càng làm cho giọng của Phương Thần như từ tốn hơn “Cho đến khi nào em nói rõ về chuyện này thì thôi”.

“Chẳng có chuyện gì để

nói cả”, Cận Vĩ quay mặt đi.

“Vậy, bộ quần áo em đang

mặc trên người là gì vậy?”, Phương Thần chau mày, mọi người lo cuống lên tìm

cậu ta mãi, thế mà cậu ta lại trốn đến nơi này.

Hai người đứng cách nhau

chưa đầy một métCận Vĩ đã bị dồn đến góc tường, vẻ mặt mỗi lúc một nhăn nhó,

mắt luôn tránh cái nhìn của Phương Thần. Một hồi lâu mới nói: “Em không học

nữa!”.

“Em nói gì?”, Phương

Thần ngạc nhiên tới mới gần như lạc cả giọng.

“Em nói… em không muốn

đi học nữa”. Giọng nói mới vỡ của cậu thiếu niên đang độ tuổi lớn đột nhiên to

hẳn lên, dội cả một góc cầu thang, rồi tiếp tục với vẻ vừa bất cần vừa cầu xin “Chị Phương, chị có thể thôi quan tâm đến em được không!”.


  1. KTV: Karaoke vi tính.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.