Chương 20

Phương Thần đẩy cửa bước

vào thì phát hiện mình đã làm gián đoạn câu chuyện của họ.

Đúng là rất không đúng

lúc. Nhưng Hàn Duệ đã giơ tay vẫy cô và nói: “Lại đây nào!”

Một mình Hàn Duệ gần như

chiếm hết một nửa chiêc salon dài, cho dù là ngồi ở chỗ tối thì vẫn tỏ rõ sự

thâm trầm và mạnh mẽ, như một hoàng đế độc tôn. Mà thực ra , thần thái và ngữ

khí cũng rất giống, giơ tay ra vẫy cô, không lẽ anh ta coi cô là đồ vật quý giá

của mình?

Mặc dù trong lòng rất

không vui, nhưng Phương Thần cũng nhận thức rõ về hoàn cảnh lúc này. Dù không

rõ vì sao Hàn Duệ lại đưa có tới bữa tiệc n, nhưng nếu đã quyết diễn cho đến

cùng thì không thể bỏ dở giữa chừng với bất kỳ lý do nào.

Nếu để xảy ra chuyện gì

, thì chắc rằng anh sẽ không bỏ qua cho cô.

Nghĩ đến đây, Phương

Thần không khỏi cảm thấy buốn, thời gian gần đây không hiểu sao cô thường xuyên

rơi vào hoàn cảnh cưỡi trên lưng hổ, hơn nữa lại cứ như một quy luật quái ác,

khiến cho tình thế khôn thể làm chủ được mọi việc của bản thân mỗi ngày một

tăng.

Thế nên cả buổi tôi cô

ngoan ngoãn ngồi bên Hàn Duệ , giống như tất cả những người khác trong phòng

VIP, không nói câu nào mà chỉ nghe Hàn Duệ và Thương lão đại nói chuyện với

nhau.

Hoặc, nên gọi đó là một

cuộc đối thoại đầy gai góc.

Cho dù là người ngồi bên

nghe chuyện như Phương Thần cũng cảm thấy giữa hai người kia đang có sóng ngầm.

Có lẽ thực tế là hai người rất bất hòa nhưng lại cứ làm ra vẻ rất ổn, thậm chí

còn xưng huynh huynh đệ đệ, nói cười vui vẻ suốt cả buổi tối.

Đồng thời cũng uống

không ít rượu.

Phương Thần ngồi im nhìn

Hàn Duệ uống hết ly này đến ly rượu khác, mặt không hề biến sắc, thỉnh thoảng

còn đưa tay quàng lên vai cô, hoặc nắm lấy tay cô mân mê rất tự nhiên. Lúc đầu

cô định cự lại theo bản năng, nhưng về sau, khi lòng bàn tay của Hàn Duệ mỗi

lúc một lạnh toát, thậm chí là có cả lớp mồ hôi nhơm nhớp dính và da thịt mình,

thì cô quên ngay chuyện rụt tay về.

Mượn ánh đèn mờ ảo, mấy

lần cô giả vờ như vô tình nghiêng đầu lại, nhưng vẫn không nhìn rõ sắc mặt của

Hàn Duệ , chỉ nhìn thấy duy nhất đôi mắt của anh ta như ánh sao băng.

Cô hơi sững người, không

biết là do đường nét của khuôn mặt ấy quá hoàn mỹ, lạnh lùng và tuấn tú như một

bức tượng cổ Hy Lạp, hay vì cô chợt nhớ ra điều gì.

Phương Thần cũng cảm

thấy Hàn Duệ biết cô đang nhìn anh ta.

Con người rất nhạy cảm

này, ngay cả khi bị thương vẫn láu xe với một cái đầu rất tỉnh táo, và có thể

đoán biết được những diễn biến trong lòng cô, huống chi là

Nhưng thái độ của Hàn

Duệ đối với cô vẫn tỏ ra như không có chuyện gì, phần lớn thời gian đều chỉ chú

ý đến việc nói chuyện với người đàn ông có vết sẹo kia, thậm chí đến cả một cái

nhìn về phía cô cũng không có.

Giọng nói của Hàn Duệ

rất bình thản, gợi nên cảm giác lạnh lùng, lý trí cho người nghe.

Chỉ có bàn tay nắm lấy

tay cô thỉnh thoảng khẽ co lại, hình như đó là cơn co giật rất khẽ. Cũng bởi đó

là một động tác rất nhỏ, nên ngoài cô ra không có người nào biết được.

Có lẽ là do bị đau,

Phương Thần nghĩ. Có thể là do cồn trong rượu đã làm cho vết thương của anh ta

tấy lên, thậm chí có thể đã toác ra.

Cho nên, mỗi khi cô phải

chịu một lực lớn từ Hàn Duệ , con tim cô gần như bất chợt thắt lại.

Sau đó thì cô bắt đầu

tưởng tượng, không biết lát nữa anh ta có đứng dậy nổi để ra khỏi nơi này không

nữa?

Nếu vết thương thực sự

lại bị toác ra thì không biết phải làm sao đây? Như thế máu sẽ thẫm ra áo, nếu

bị người khác phát hiện ra sẽ làm thế nào?

Phương Thần không biết

Thương lão đại là người như thế nào, nhưng cô chỉ cảm thấy ông ta có một mối

nguy hiểm, có lẽ bị ảnh hưởng của những cuốn truyện tạp nham đọc hồi trung học,

nên trong đầu cô toàn hiện lên những cảnh tượng nguy hiểm.

Còn thực sự, lý do chính

khiến cô có những lo ngại trên là vì, rõ ràng rằng Hàn Duệ không muốn cho người

khác biết anh ta bị thương. Mọi cử chỉ, hành động của anh ta trước mặt Thương

lão đại và trước đám đông, đã thể hiện quá rõ điều đó.

Vì thế, nếu không cẩn

thận, chắc chắn hậu quả sẽ rất không hay, và cô có thể lại bị vạ lây.

Mãi rồi cũng tới lúc tàn

cuộc, Phương Thần cảm thấy bàn tay mình dính đầy mồi hôi.

Hàn Duệ giụi điếu thuốc

cuối cùng, rồi mới ghé sát môi lại, trong tư thế mà người ngoài nhìn vào thì

nghĩ đó là một cử chỉ thân thiết, khẽ thì thầm vào tai cô: “Đỡ tôi dậy.”

Hơi thở anh ta nóng hổi,

thoáng trong đó có sự nín nhịn, bàn tay nắm tay cô co quắp lại.

Cuối cùng thì cô đã

hiểu, vì sao anh ta lại phỉa cần có một người phụ nữ ở bên, cùng đến nói mà

hoàn toàn không cần có sự xuất hiện của phụ nữ.

“Tôi là công cụ của anh

đấy à?”, tay ôm chặt thắt lưng của Hàn Duệ, Phương Thần nói khẽ qua kẽ răng.

Hàn Duệ không trả lời,

mà chỉ nhìn xuống, ánh mắt ấy rơi đúng vào đỉnh đầu cô, và cả nửa khuôn mặt có

mái tóc mai lòa xòa.

Ánh đèn rất tối, lẽ ra

là không thể nhìn rõ cái gì mới phải, nhưng có lẽ làn da của cô quá đẹp , nên

lúc này mới tạo ra một thứ án sáng trắng ngà, nó mềm mại tới mức dường như chỉ

cần chạm vào tay thì sẽ tan ra.

Vì kề sát bên nhau nên

Hàn Duệ đã ngửi thấy một hương thơm thoang thoảng, lặng lẽ tỏa ra từ người cô.

Còn cả đôi môi hơi mím lại nữa, khóe môi còn lên, sắc môi đỏ hồng, tựa như một

rái anh đào chín ngọt, khiến người ta chỉ muốn được cắn vào một cái.

Trái tim Hàn Duệ bống

thắt lại, rồi khẽ chau mày, không hiểu là do động tác đứng dậy đã làm động đến

vết thương hay là do khoảnh khác sững sờ vừa rồi nữa.

Dường như đã lâu lắm rồi

Hàn Duệ mới ở gần một người khác giới như vậy. Mỗi bước đi của Phương Thần đều

cảm thấy có một làn hơi thở ấm nóng lướt qua đầu mình.

Khi đã bước ra tới chỗ

sáng, lòng cô thấy mừng vì hai điều: một là, sự chế ngự và khả năng đóng kịch

của Hàn Duệ rất tốt, hai là hôm nay anh ta mặc chiếc áo sơ mi màu đen, vì thế

dã che giấu vết thương rất tốt.

Thương lão đại đứng bên

cạnh, đề nghị: “Hai hôm nay thời tiết đẹp, ngày mai chúng ta đi đánh bóng, thế

nào?”

Chơi golf ư? Phương Thần

không nén được rủa thầm. Những người như bọn họ cũng chú ý tới chất lượng cuộc

sống như vậy sao? Cứ làm như bọn họ là những người ưu tú thành đạt trong xã hội

thong thả vung chiếc gậy lên giữa không gian xanh biếc không bằng

Không chờ Hàn Duệ trả

lời, Phương Thần đã quay đầu lại, nhìn anh ta và nhắc: “Anh đã hẹn ngày mai đưa

em đi Hồng Kông, Ma Cao chơi một tuần, anh không quên đấy chứ?” Giọng nói của

cô tuy không dịu dàng cho lắm, âm điệu lại nhỏ, như thể không muốn cho người

bên cạnh nghe thấy, nhưng cũng đủ để cho mọi người nghe thấy và cảm giác những

lời lẽ ấy chứa đựng sự nũng nịu của một người đang yêu.

Hàn Duệ mỉm cười, “Anh

Thương, có lẽ chúng ta hẹn một dịp khác vậy.”

“Không sao!” Thương lão

đại cười khà khà, trong mắt lóe lên một ánh ranh mãnh: “Nếu đã hứa thì phải làm

thôi. Cô Phương hôm nay rất vui được làm quen với cô.Chúc cô đi du lịch vui

vẻ.”

“Cảm ơn.”, Phương Thần

khoác tay Hàn Duệ , đáp lại với vẻ bình thường, vẻ mặt không khác là bao so với

lúc trong phòng VIP.

Vào vừa xe, Tạ Thiếu Vĩ

liền rút ngay điện thoại cho A Thanh.

Hàn Duệ ngồi ở ghế sau,

sắc mặt nhợt đi, tay áp lên phía bên trái bụng thở dồn dập, rồi đột nhiên nói “Hình như cô luôn mang lại cho tôi những niềm vui bất ngờ.”

Phương Thần sững người,

sau đó mới hiểu ra rằng Hàn Duệ đang nói với cô. Bởi anh ta nói mà không hề

nhìn cô, hơn nữa giọng cũng rất khẽ, thoáng nghe thì tưởng rằng đó là lẩm bẩm

một mình.

“Xin cảm ơn”, Phương

Thần bất giác liếc vào chỗ vết thương của Hàn Duệ , “Còn anh thì lần nào cũng

làm cho tôi giật mình.”

Tạ Thiếu Vĩ cất điện thoại

và cũng kịp nghe câu nói đó của Phương Thần . Thiếu Vĩ khẽ nhếch môi, như thể

ngạc nhiên tới mức ngạt thở, lại như thể đang có nén cười, do đó không quay đầu

lại mà đưa tau nhấn nút, nâng tấm ngăn giữa hàng ghế trước và ghế sau lên.

Phương Thần tiếp tục

quan sát vẻ mặt không chút biểu cảm của Hàn Duệ, bây giờ sau khi thoát khỏi

hoàn cảnh khó khăn và trớ trêu lúc trước, bất giác cô lại nhớ đến chuyện của

Cận Vĩ.

Không biết cậu bé đi

đâu? Còn cả chuyện kiểm tra không thấy có mặt ở ký túc xá lúc tắt đèn nữa. Mặc

dù cô phụ trách khối không nói, nhưng rất có khả năng cậu bé đã bỏ ra ngoài

trường.

Cái gọi là chế độ nội

trú thực ra chẳng thể nào ngăn cản được những học sinh có ý định vượt tường

trốn ra.

Nhưng thành phố C lớn

như vậy, trừ phi cậu bé tự tìm đến, chứ không thì cô chẳng biết đi đâu mà tìm.

“Giật mình thật à?” ,

người ngồi bên cạnh lên tiếng hỏi.

Ý muốn nói tới chuyện

vừa rồi chăng? Phương Thần quay đầu nhìn anh ta một cái, “Không đâu.”

“Thế thì là có tâm sự”

Chẳng lẽ người đàn ông

này có thuật đọc được suy nghĩ của người khác?

Nhưng cô không muốn kể

cho anh ta nghe. Đối với một người lạnh lùng như anh át, thì mạng người e rằng

chỉ như một cây cỏ, cây lau mà thôi. Trong chuyện này chắc chắn anh ta sẽ không

bao giờ giúp đỡ cô, thậm chí có khi cô còn chuốc về sự chế giễu cười nhạo sâu

cay của anh ta.

Cô tiếp tục nhìn qua cửa

xe một cách trầm mặc, gần như không để ý gì đến anh ta.

Hàn Duệ bỗng cười thanh

tiếng, đó là một tiếng cười rất hiếm hoi. Đôi mắt anh ta nheo lại, hình như vết

thương bị đau, dường như anh ta phát hiện ra một sự vật mới: “Xem ra, cô không

hề sợ tôi chút nào.”, anh ta nói.

Từ lâu lắm rồi gần như

không có ai dám nói với anh theo kiểu ấy.

Phương Thần không khỏi

sửng sốt.

Thật ra khi anh ta ép cô

vào tường rồi áp đôi môi lạnh giá cưỡng hôn cô, cô đã thực sự sợ hãi. Nỗi xấu

hổ và sợ hãi ấy đến thật bất ngờ, khiến cô đã phải run lên cầm cập.

Nhưng lúc này, cô đang

nhìn trả lại Hàn Duệ , và còn hỏi: “Anh mong tôi sợ

Một tay để lên chỗ vết

thương, một tay đặt lên đùi, mười ngón tay thon dài, sạch sẽ, móng tay trơn

nhẵn, tỏa ra một màu như ngọc trai trong khoang xe tối đen.

Hàn Duệ co ngón tay lại

gõ lên chân.

Đó là động tác theo thói

quen của Hàn Duệ mỗi khi có việc phải suy nghĩ, vì thế, đôi mắt dường như càng

thâm trầm hơn. Bầu không khí trong xe bỗng nhiên yên tĩnh tới mức lạ thường,

khiến cho trái tim Phương Thần như thắt lại.

Quả nhiên, một lát sau

Hàn Duệ lại lên tiếng: “Những người sợ tôi đã quá nhiều rồi, thỉnh thoảng có

một ngoại lệ cũng không tồi.” Ngữ khí của kẻ bề trên dường như muốn nói với cô

rằng: Cô có thể tiếp tục như vậy, cho đến khi tôi cảm thất chán thì thôi.

Sao mà giống giọng lưỡi

ban ơn thế!

Bất giác Phương Thần

nhếch mép hừ một tiếng, còn Hàn Duệ thì mang vẻ mặt nửa cười nửa không nhìn cô

và nói: “Hơn nữa, e rằng tôi đã thích cái kiểu này của cô rồi.”

“Cái gì cơ?”, Phương

Thần không khỏi thốt lên sửng sốt.

“Nếu như cô cứ tiếp tục

như bây giờ, tôi nghĩ là mình sẽ thích cô.” Nụ cười của anh ta dường như rõ

ràng hơn, nhưng ánh mắt của người đàn ông tuấn tú ấy vẫn giữ nguyên vẻ lạnh

lùng, vẻ như nụ cười trên môi không thể nào gắn được với ánh mắt.

Đây đúng là một trò

cười! Hơn nữa lại là một trò cười mà chẳng đáng cười chút nào.

Những ngón tay của

Phương Thần từ từ nắm lại trong bóng tối.

Vì không có gương ở đó,

nên Phương Thần không biết được rằng vẻ mặt mình khó coi đến mức nào, nên cô cố

giữ giọng bình thản, lạnh lùng quay đầu đi đáp: “Cảm ơn anh, lại một làn nữa

anh làm tôi giật mình.”

Lần này , cô không muốn

nhìn anh ta, càng không muốn biết biểu hiện trên khuôn mặt ấy. Nhưng điều may

mắn là nói xong câu nói nửa đùa nửa thật ấy, Hàn Duệ bắt đầu dưỡng thần, khoang

xe trở lại vẻ yên tĩnh đến ngột ngạt.

A Thanh đến rồi lại đi.

Quả nhiên vết thương bị

rách do cử động mạnh và do việc Hàn Duệ đã uống rượu, hút thuốc chẳng chút nào

kiêng dè. Mấy ngày dưỡng thương trước đó coi như bằng không.

Phương Thần ngồi xem ti

vi một mình ở salon, sau đó chỉ thấy mấy người đàn ông từ trong phòng ngủ lần

lượt đi ra, đẩy cửa ra ngoài mà không hề dừng lại.

Cuối cùng chỉ còn lại Tạ

Thiếu Vĩ. Thiếu Vĩ đi tới trước mặt Phương Thần , đầu tiên cũng nhìn ti vi theo

Phương Thần , trên đó đang phát một chương trình bán hàng trực tuyến, một chàng

trai và gái đang ra sức khuếch trương cho sản phẩm mà họ cầm trên tay.

Đúng là một tiết mục vô

vị, chứng tỏ vị khán giả này không hề chú tâm vào tiết mục đó.

Tạ Thiếu Vĩ khẽ ho một

tiếng để thu hút sự chú ý của Phương Thần : “Cô Phương, chúng tôi đi đây, nếu

có chuyện gì cô cứ gọi điện trực tiếp cho tôi.”

“Cảm ơn.”, Phương Thần

đáp lại với vẻ lịch sự, nhưng vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ tình hình lúc đó.

Tạ Thiếu Vĩ ngừng một

lát, rồi nhắc cô: “Đại ca nói, bắt đầu từ hôm nay không cần để người ở lại đây

nữa.”

Quả nhiên, người ngồi

trên salon bật ngay dậy, chau mày lại hỏi: “Nói như thế có nghĩa là gì?”

Tạ Thiếu Vĩ rất từ tốn “Các anh em vừa rồi đều đã đi khỏi đây, cô Phương không nhìn thấy sao?”

Hàn Duệ vừa ngòi xuống

mép giường thì thấy cánh cửa phòng ngủ bật tung ra.

Hàn Duệ lạnh lùng nhướn

mày lên, tỏ vẻ chẳng lấy gì làm ngạc nhiên, dường như anh ta đã đoán trước được

cô sẽ xuất hiện trong trạng thái như vậy.

Hàn Duệ chẳng phải là

chưa gặp được người tính tình “tốt” hơn cô, nhưng những người ấy khi đến trước

mặt Hàn Duệ đều biến những con cừu ngoan ngoãn. Tất nhiên cũng có người ỷ thế

được sủng ái càng trở nên ngông cuồng, nhưng cũng không dám làm như thế trước

mặt Hàn Duệ .

Dường như chỉ có mỗi một

mình Phương Thần , chỉ có mỗi mình cô dám thách thức tính kiên nhẫn và độ khoan

dung của Hàn Duệ hêt lần này đến lần khác.

Nhớ lần đầu tiên ở Dạ

Đô, Hàn Duệ thực sự muốn trừng phạt cô.

Một phóng viên tép riu,

thế mà dám chạy tới trước mặt Hàn Duệ đưa ra yêu cầu, hơn nữa lại tự cho mình

là thông minh khi ám chỉ rằng đã biết sự trao đổi ở phía sau của sự việc. Có

điều, trực giác và sự suy đoán của cô là hoàn toàn chính xác, chính vì thế Hàn

Duệ đã không muốn bỏ qua cho cô.

Hàn Duệ đã lợi dụng lợi

thế mà ông trời ban tặng và ác ý để làm nhục cô, anh ta tưởng rằng cô sẽ mở

miệng xin tha. Nhưng đáng tiếc, cô đã không như vậy.

Cô đã im lặng từ đầu tới

cuối, thậm chí còn cắn rách cả môi của Hàn Duệ . Tất nhiên là môi của cô cũng

bị rách một miếng và chảy máu. Màu đỏ của máu trên môi phản chiếu trên khuôn

mặt xinh đẹp trắng bệch vì xấu hổ, rực lên như ngọn lửa sắp bùng cháy.

Lúc đó Hàn Duệ mới nhớ

ra, buổi tôi ngồi trên chiếc xe lao đi vun vút, suốt dọc đường luôn trong sự

căng thẳng và đầy hiểm nguy, cô không hề run sợ. Đôi mắt của cô lúc đó cũng rất

giống hai ngọn lửa nhỏ đang bừng cháy, dường như nó được phát ra từ nơi sâu

thẳm nhất trên cơ thể cô và phản chiếu qua đôi mắt sáng rực.

Có lẽ, họ thuộc cùng một

loại người, Hàn Duệ nghĩ, nên ngày hôm ấy anh mới lựa chọn tin tưởng vào cô một

cách bản năng, gửi gắm sinh mạng mình vào tay cô.

Nhưng cuối cùng cô vẫn

cứu Hàn Duệ . Không biết như thế có phải lấy ơn trả oán hay không?

Tất nhiên sau đó cô lập

tức tỏ ra hối hận và thấy phiền phức, nhưng dù sao, cô cũng đã không làm Hàn

Duệ thất vọng.

“Anh cho tất cả thuộc hạ

về là có ý gì?” , Phương Thần tức giận bước vào chất vấn.

Hàn Duệ nhìn cô một cái,

rồi bình thản lại: “Cô cảm thấy thế nào?”

“Chứng tỏ rằng anh không

cần tới sự chăm sóc của người khác nữa?” Nhưng khả năng này rất ít, bởi mới nửa

giờ đồng hồ trước A Thanh đã phải xử lý và khâu lại vết thương cho anh ta.

Kết quả là, cái người

trong cuộc ấy đã thừa nhận: “Cần”, dừng lại một lát, người đàn ông tuấn tú và

lạnh lùng ấy đưa mắt nhìn cô, ánh mắt tĩnh lặng như đáy hồ sâu, tựa như đang

thuật lại một sự thật rất dễ dàng nhận thấy: “Cô không phải là người sao?”

Phải mất một lúc Phương

Thần mới hiểu hàm ý của câu nói đó, cô nhếch mép cười rất nhanh, rồi lập tức

thu ngay nụ cười lại, “Để tôi chăm sóc anh? Dựa vào đâu?”

“Chứng tỏ cô đã không hề

nghe rõ những lời tôi nói trên xe rồi.”, Hàn Duệ nheo đôi mắt dài và sâu lại,

như kiểu không vừa lòng của một chủ nhân.

Đường còn của đôi môi ấy

rất đẹp, nhưng những lời thốt ra lại hoàn toàn ngược lại, nó giống như những

trái bom hạng nặng liên tiếp giáng xuống đầu cô, khiến cô không kịp phản ứng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.