Chương 14

Hồi chuông thứ hai chỉ

năm phút sau lại réo lên, Phương Thần vẫn trầm mặc tựa đầu vào đầu giường như

đang suy nghĩ điều gì, lại như không phải như vậy. Hồi lâu sau cô mớ

i đưa tay bóp trán và

thay quần áo.

Vì thời tiết mùa Đông

vừa lạnh vừa khô, chỗ rách trên môi mấy ngày rồi mà vẫn chưa khỏi, khiến cho

lúc đi làm Phương Thần luôn trở thành đối tượng chú ý của những người xung

quanh.

Các đồng nghiệp đều tỏ

ra đã biết rõ sự việc và không hề hỏi han gì, chỉ nhìn cô với ánh mắt không hề

che giấu, trong những biểu hiện ấy ít nhiều cũng tình cảm ấm áp.

Cô cảm thấy rất buồn và

u uất, nhưng không thể nào giải thích được.

Điều an ủi đôi chút có

lẽ là, cô không phải là người duy nhất bị thương trong sự kiện ngày hôm ấy.

Bữa trưa sau khi ăn cơm

xong, Tạ Thiếu Vĩ ngồi dựa nghiêng vào cửa xe hỏi đồng bọn: “Này, mày nghĩ xem,

vết thương ở trên môi của đại ca do đâu mà có?”.

“Thế mà cũng hỏi!” Tiền

Quân cắn tăm, đưa tay kéo mạnh cà vạt trên cổ, cố làm ra vẻ một người nho nhã,

lịch sự không hợp với mình chút nào, mới chỉ có hai tiếng đồng hồ mà đã không

thể chịu được.

“Giả bộ sạch sẽ làm gì?

Con bé ấy chẳng phải là chính mày dắt vào nhà còn gì? Nhìn được đấy chứ, nói

thật hiếm có đấy!” Nụ cười nhăn nhở muôn thuở lại nở trên khuôn mặt của Tiền

Quân, nhưng có một số điều mà dù cho lúc vắng mặt Hàn Duệ hắn cũng không dám

tùy tiện nói ra, vì thế chỉ dám nghĩ thầm trong bụng, sau đó mới nheo mắt, hỏi “Khi nào thì con bé ấy ra khỏi phòng?”.

Tạ Thiếu Vĩ nói: “Không

biết. Khi tao đến thì nó đã không còn ở đó nữa rồi”.

Tiền Quân đảo mắt, hỏi

với vẻ tò mò: “Đại ca cũng không nổi giận à?”.

“Không.”

“Ôi, đúng là thần kỳ

thật đấy!” Tiền Quân nhổ chiếc tăm trong miệng ra, nhủ thầm: môi đại ca bị rách

cả một miếng to, đó là chuyện chưa bao giờ xảy ra! Nhưng nếu đúng là vết thương

ấy do con bé đó gây ra thì làm sao mà nó có thể bước ra khỏi cửa một cách an

toàn như thế?

“Cái gì thần kỳ!”, một

giọng nói lạnh lùng bất ngờ vang lên phía sau lưng.

Tiền Quân sợ đến giật

thót người, vội quay lại, mở cửa xe cho Hàn Duệ, nở nụ cười nịnh nọt: “Không có

gì đâu ạ, chỉ là chuyện phiếm thôi”. Rồi quay sang nháy mắt nhắc nhở Tạ Thiếu

Vĩ không được bép xép.

Tạ Thiếu Vĩ không thèm

để ý đến điều đó, sau khi ngồi vào ghế lái mới hỏi: “Đại ca, bây giờ chúng ta

đi đâu ạ?”.

Phía sau không có tiếng

trả lời.

Bất giác Tạ Thiếu Vĩ

liếc nhìn vào trong gương, thấy Hàn Duệ đang dựa vào ghế, đôi mắt nhắm lại, có

lẽ trưa nay Hàn Duệ đã uống khá nhiều rượu với Phó phòng Tằng.

Tạ Thiếu Vĩ do dự một

lúc, rồi thận trọng gọi: “Đại ca!”.

“Sao?”, Hàn Duệ trả lời

bằng giọng chậm chạp, “Về biệt thự. Bảo bọn Tiền Quân cũng cho xe đi theo, sau

đó tất cả về nhà chuẩn bị, tối nay phải đi Thái Dương”.

“Buổi tối chúng ta phải

đi tới nơi của Thương lão đại để thảo luận với lão ta thật ạ?”

“Sợ cái gì?”, người đàn

ông ngồi sau mắt vẫn nhắm nghiền đáp.

“Thực ra không phải em

sợ. Chỉ có điều Thương lão đại là một tay nham hiểm, và dù sao thì Thái Dương

Thành cũng là địa bàn của lão, khó mà đảm bảo rằng đến lúc ấy lão lại không giở

thủ đoạn gì.”

Tuy nói như vậy, nhưng

Tạ Thiếu Vĩ vẫn lấy di động ra thông báo cho những người ở hai chiếc xe khác.

Đến khi Tạ Thiếu Vĩ tắt

máy, lại nghe thấy giọng nói bình thản từ ghế sau: “Cậu làm việc càng ngày càng

cẩn thận đấy”.

Không rõ đây có phải là

một lời khen không, nhưng Tạ Thiếu Vĩ cũng ngây ra một lúc rồi mới cười hì hì

đáp: “Thực ra em cũng chỉ hơn bọn Tiền Quân một chút thôi”. Nhưng nói xong mới

thấy rằng mình đã quá mau miệng, bất giác đưa mắt liếc nhìn Hàn Duệ qua gương

chiếu hậu thấy Hàn Duệ vẫn giữ nguyên trạng thái không chút biểu cảm.

Phản ứng đó của Hàn Duệ

khiến Tạ Thiếu Vĩ thấy lo lắng, ngẫm nghĩ một lát, quyết định nói thẳng ra “Đại ca, thực ra Cường Tử…”.

Hàn Duệ “Ừm” một tiếng,

giọng hơi cao và mang ngữ khí lạnh lùng, khiến cho Tạ Thiếu Vĩ phải bỏ lửng câu

nói.

Hàn Duệ lập tức tiếp

lời: “Cậu định xin cho hắn sao?”.

Tạ Thiếu Vĩ không sao

đoán được suy nghĩ của Hàn Duệ lúc này nhưng vẫn gật đầu, “Huynh đệ chúng ta đã

vào sinh ra tử với nhau nhiều năm như vậy, dù sao thì ít nhiều cũng hiểu về

nhau. Lần này, có lẽ là anh ấy đã bị ma xui quỷ khiến nên mới quên mất quy định.

Anh ấy bắt đầu làm chuyện đó cũng chưa lâu đâu, chỉ hơn hai tháng là cùng…”.

Tạ Thiếu Vĩ vừa nói vừa

thận trọng quan sát vẻ mặt của người ngồi sau, đúng lúc ấy thì Hàn Duệ mở mắt

ra và Tạ Thiếu Vĩ nhìn thấy trong đó là vẻ thâm trầm không đoán định nổi, qua

gương dường như ánh mắt ấy còn mang một vẻ lạnh lùng ghê người.

Tạ Thiếu Vĩ vội nắm chặt

vô lăng, mắt chăm chú nhìn vào đoạn đường trước mặt. Một lát sau thì nghe thấy

Hàn Duệ nói bằng giọng rất bình thường: “Không có lẽ cậu đã biết chuyện này

rồi?”.

“Không đâu ạ!”, cảm thấy

sự nguy hiểm đằng sau câu hỏi ấy, Tạ Thiếu Vĩ vội nói: “Là anh Cường Tử hôm

trước tự kể… Là anh em với nhau, nên những lời anh ấy nói có phải là thật hay

không thoáng qua cũng có thể biết được”. Nói đến đây Tạ Thiếu Vĩ dừng một lát,

ngẫm nghĩ và định nói thêm câu nữa, nhưng vừa mới mấp máy môi thì nhìn thấy vẻ

mặt không chút biểu cảm của Hàn Duệ nên lại thôi.

“Từ nay về sau, không

cho phép ai được xin cho hắn trước mặt tôi.”

Chỉ một câu ngắn gọn ấy

thôi nhưng đã dập tắt tia hy vọng cuối cùng của Tạ Thiếu Vĩ.

Tạ Thiếu Vĩ thầm kêu lên

trong lòng. Theo Hàn Duệ đã nhiều năm nên Thiếu Vĩ biết, tốt nhất là lúc này

ngậm miệng lại, vì thế không nói thêm câu nào nữa.


Tô Đông bị tạm giam đúng

một tuần, đến chiều ngày thứ bảy mới được thả ra.

Bị giam giữ ở nơi như

vậy, dù đã có nhờ cậy trước, nhưng khi được cho ra thì mặt mày của Tô Đông vẫn

rất bơ phờ.

Phương Thần thấy Tô Đông

gầy rộc hẳn đi, vẻ mặt thì hốc hác, mắt không kẻ vẽ, môi không tô son, trông

thật khác một trời một vực với hình ảnh lộng lẫy mọi khi.

Thế nhưng dường như Tô

Đông không để ý đến điều đó, sau khi lên xe chỉ hỏi một câu: “Có thuốc không? Ở

trong đó bán toàn loại thuốc chất lượng kém, khó hút lắm”.

Phương Thần không nói

gì, nhưng người ngồi ở ghế phụ thì đưa bao thuốc đến kèm theo cả bật lửa nữa.

Trong khoảnh khắc ấy,

dường như Tô Đông cảm thấy hơi ngạc nhiên, cô vừa đưa tay ra đón lấy bao thuốc

vừa đưa mắt liếc nhìn khuôn mặt của Tiêu Mạc, rồi mới cúi xuống, châm thuốc một

cách thuần thục.

Tô Đông thở ra một hơi,

nói bằng giọng điệu đà vốn có: “Xin hỏi phải gọi anh như thế nào nhỉ?”.

“Tiêu Mạc”, chàng trai

tuấn tú quay đầu lại mỉm cười đáp.

Phương Thần nói: “Lần

này may mà có anh. Tối nay chúng ta sẽ cùng ăn cơm”. “Không cần phải khách sáo

thế đâu”, Tiêu Mạc quay người lại, nói bằng giọng rất ôn tồn: “Thực ra tôi cũng

có giúp được gì đâu, trường hợp như của cô Tô thì đến thời gian quy định người

ta cũng phải tự thả người ra thôi”.

Mặc dù nói như vậy,

nhưng lần này cũng là một lần nợ ân tình của anh ta.

Huống chi ngày thường Tô

Đông là người khéo léo trong xử sự, chu đáo với mọi người, vì vậy Phương Thần

tin là nhất định cô ấy sẽ cùng với Phương Thần thuyết phục Tiêu Mạc, mời anh

một bữa gọi là cảm ơn.

Nhưng khi cô nghiêng đầu

lại thì thấy dường như Tô Đông không để ý gì đến câu chuyện của họ, những ngón

tay thon dài kẹp điếu thuốc, mặt quay ra ngoài cửa xe im lặng. Cảnh vật hai bên

đường vun vút lùi lại phía sau mang cả vẻ thẫn thờ của Tô Đông.

Khi về đến nhà, Phương

Thần hỏi: “ó thật họ không làm khó dễ cho cậu không?”.

“Chẳng nhẽ cậu sợ mình

bị còng tay và đánh?” Sau khi tắm rửa xong, da dẻ mặt mày Tô Đông trở lại vẻ

mượt mà mịn màng như cũ, mỉm cười với cô: “Có lẽ cậu xem phim nhiều quá rồi

đấy, xã hội thời nay hòa bình lắm”.

Tô Đông tránh không nói

vào chủ đề chính, điều đó làm sao giấu nổi Phương Thần.

Không phải nếm chút mùi

vị đắng cay nào, dường như đó là điều không thể, vì thế, lần này cô phải thực

sự cảm ơn Tiêu Mạc.

Thế nên Phương Thần đề

nghị: “Để hôm khác mình mời Tiêu Mạc ăn cơm nhé”.

Tô Đông giả bộ nghi ngờ “Này, người mà anh ấy nhằm vào là cậu, việc cũng là do cậu nhờ, hà cớ gì cậu

lại muốn cùng mình mời chứ?”.

Phương Thần bèn đáp “Trước đây cậu chưa gặp anh ấy bao giờ thì sao lại biết anh ấy nhằm mình?”.

Tô Đông đưa mắt liếc

xéo, đùa với cô: “Cậu không biết là mình làm nghề gì à?”.

Câu nói này đột nhiên

nhắc nhở Phương Thần.

“Vụ án này coi như kết

thúc rồi à?”, hỏi vậy vì cô không biết bây giờ Cận Vĩ như thế nào, cô đã liên

lạc nhiều lần nhưng vẫn không gặp được Cận Vĩ.

“Còn biết làm thế nào

nữa? Thứ đó không phải do mình cung cấp, hơn nữa bây giờ đằng nào người cũng đã

chết rồi, trong thời gian ngắn chắc chắn chẳng thể điều tra được. Chỉ có công

việc làm ăn của mấy chị em là bị ảnh hưởng thôi, bây giờ có lẽ đành phải cho họ

nghỉ phép hết lượt, ít nhất cũng phải hai, ba tháng sau mới có thể tiếp tục

được.”

Phương Thần bỗng nhớ lại

buổi tối hôm đó, hơi thở của Hàn Duệ rất gần, anh ta nói: “… Tôi rất không

thích những cô gái tự cho mình là thông minh”. Nụ cười của anh ta thật lạnh

lùng, như thể không chút lo lắng rằng chuyện đó thật sự liên lụy đến

Phương Thần hỏi Tô Đông “Chuyện này không liên quan đến cậu, đúng không?”.

“Đúng vậy.”

“Vậy, có liên quan đến

Dạ Đô à?”

Tô Đông bất giác đưa mắt

nguýt cô một cái, đột nhiên thay đổi sắc mặt, nghiêm nghị nói: “Phương Thần

này, cậu đừng có nhiều chuyện”.

Phương Thần bỗng thấy ớn

lạnh, “Cậu đã biết chuyện Cận Tuệ sử dụng m* t**? Trước khi cô ấy gặp chuyện

cậu đã biết rồi?”.

“Đó là tự do của nó,

mình không có quyền gì ép nó không được làm như vậy.” Vẻ mặt của Tô Đông bị ánh

đèn che khuất, giọng nói rất bình thản: “Số lần sử dụng không nhiều. Lần đầu có

lẽ là do bị khách làm cho dính vào”.

“Lúc đầu bởi vì nó không

tự nguyện làm việc ở Dạ Đô và thứ đó đã giúp nó tạm thời qua cơn hoảng sợ.

Nhưng, cũng chính vì thời gian ngắn, không có kinh nghiệm nên mới dễ xảy ra

chuyện.”

Phương Thần trầm ngâm

hồi lâu mới lên tiếng: “Bây giờ mình rất lo cho em trai của cô ấy”.

Tô Đông nói: “Liệu có

phải là bệnh nghề nghiệp không mà mấy năm nay cậu thay đổi rất nhiều, cậu quan

tâm tới nhiều chuyện hơn hẳn”.

Phương Thần lườm Tô

Đông: “Không lẽ cứ vô tư vô tâm như trước đây mới là tốt à?”.

“Chẳng qua mình thấy nếu

cậu cứ như vậy thì sẽ chuốc lấy phiền toái vào thân thôi.” Tô Đông ngáp một cái

và nằm xuống nói tiếp: “Tối hôm nay mình không đi nữa, cho mình ngủ nhờ ở đây

một đêm nhé. Buồn ngủ chết đi được”.

Phương Thần cứ mở mắt

trừng trừng nhìn vào bóng tối.

Phiền phức ư?

Không biết có phải cái

ngày cô đến tìm Hàn Duệ thì đã gặp phải điều được gọi là phiền phức không?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.