Chương 30: Bắt đầu

Khi thức dậy cô thấy mình lại bị trói

trên chiếc ghế , cảnh tượng hệt lần trước. lần này cô bình tĩnh xem ai là người

bắt mình. nhìn xung quanh cô thấy hoàng bảo. cô bình tĩnh cất tiếng

sao

lại là chị nữa vậy?- nó không hiểu tại sao cô ta lại bắt mình

do em đã tạo cho chị cơ hội đấy- cô ta nói với giọng đểu giả. Nhưng yên tâm lần

này chỉ không phải là chủ mưu nên em cũng không phải là mục tiêu chính đâu- cô

ta tiết lộ

chị

nói thế là sao?- cô không hiểu những gì cô ta nói lắm.

chủ

mưu là hắn đó, cô chỉ là con mồi để hắn dụ mục tiêu của mình đến đây thôi- cô

ta vừa nói vừa chỉ ra chỗ phương mãnh

nhìn thấy ánh mắt của phương mãnh cô

thấy hơi lo, không phải cô sợ hắn làm gì cô mà cô sợ mục tiêu của hắn là anh mà

nhìn hắn đầy thù hận thế kia thì hắn nhất định sẽ làm hại anh mất.

anh

ta là kẻ thù của anh bảo? – cô muốn khẳng định

khá

thông minh đó – hắn ta cất tiếng. thật tiếc khi người xinh đẹp như cô em lại

làm vợ của thằng khốn đó- hắn bóp miệng cô tỏ ra cay cú. Có trách thì trách số

cô đi- hắn tức giận

chị

có biết anh ta sẽ làm hại anh bảo không?- cô ta hỏi hoàng bảo

chị

yêu anh ấy cơ mà chẳng nhẽ…- cô muốn hoàng bảo đừng để anh bị hại trong việc

này nữa

thì

đã sao? Tôi yêu anh ấy nhưng anh ấy chỉ yêu cô- một con bé ngốc nghếch, nếu anh

ấy không thể là của tôi thì tôi cũng không muốn anh ấy là của riêng ai hết – cô

ta như điên lên, tư tưởng không ăn được thì đạp đổ.

Chị

yêu anh ấy mà lại muốn đẩy anh ấy vào nguy hiểm ư?- cô không hiểu nổi định

nghĩa tình yêu của cô ta

Im

đi tôi không muốn nghe cô dạy đời- cô ta tát tiểu uyển một cái rồi bước ra.

Phương mãnh rút điện thoại ra gọi cho

anh.

lâu

quá rồi không gặp bảo thiếu gia- giọng hắn đắc thắng

phương

mãnh?- anh còn nhớ mang máng cái giọng ấy

thật

không ngờ người như mày vẫn còn nhớ được giọng của tao?- hắn đổi sang cái giọng

tức giận

anh

gọi cho tôi có việc gì tôi không rảnh đâu- anh không muốn tốn thời gian với hắn

vì đang lo lắng cho tiểu uyển

chẳng

lẽ mày không lo cho cô vợ xinh đẹp bé bỏng của mình sao? Hắn nói qua điện thoại

mày

đã làm gì cô ấy?- anh giật mình phản ứng trước câu nói của hắn, tiểu uyển đang

trong tay hắn thì quả là nguy hiểm vô cùng.

Tao

không làm gì cô vợ đáng yêu của mày đâu, chỉ cần mày đến đay thay cho cô ta thì

tao sẽ thả cô ta ra- hắn ra điều kiện

Đừng

đến- cô hét cố gắng kêu anh đừng đến

Im

đi con nhỏ đáng ghét- hắn tát cô một cái thật đau cũng là để cho anh nghe thấy

luôn

Địa

điểm ở đâu tôi sẽ đến ngay nên để yên cho cô ấy đi- anh không thể để cô bị hắn

ta hành hạ được.

Địa

điểm là…… mày cũng biết là nên đi thế này rồi đúng không?- hắn nói bằng giọng

đe dọa

Yên

tâm tôi sẽ đi một mình- anh lạnh lùng mà đầy lo lắng. cô thì chỉ biết khóc thôi

vì bị bọn chúng bịt miệng không nói được nữa.

Kết thúc cuộc điện thoại hắn đến chỗ

hoàng bảo cười lớn

không

ngờ con nhỏ đó lại quan trọng với hắn ta thế? Cô giúp tôi nhiều đấy- hăn vui

sướng

-…….

Hoàng bảo im lặng nghĩ về những gì cô nói vừa nãy. Chẳng lẽ mình nhẫn tâm đẩy anh

ấy vào nguy hiểm thật sao- cô ta nghĩ

Này,

tôi sẽ giao con nhỏ đó cho cô như đã hứa- hắn thấy cô hơi khác lạ.

Được.

cứ thế đi- cô ta không vui như vừa rồi. nhớ đừng làm gì anh bảo đấy- cô ta lo

lắng

Biết

thế- hắn nói nhưng trong lòng thề phải giết anh.lòng hắn cười thầm vì sao cô ta

lại ngốc nghếch tin lời anh ta sẽ không giết kẻ thù của mình được cơ chứ. con

gái thật ngớ ngẩn- hắn nghĩ

Sau khi nhận được điện thoại anh và

mọi người lên kế hoạch rồi anh đi trước đến địa điểm hẹn gặp.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.