Chương 26: Anh à! em ích kỉ yêu anh có được không?

Được anh thổ lộ cô cũng quyết định

nói thật với lòng mình cho anh biết. cô bắt đầu

anh

có biết mỗi khi em khóc em luôn muốn dựa vào vai anh- nước mắt cô rơi dài và cô

bắt đầu nói về nỗi lòng của mình. anh có biết những lúc em gặp ác mộng em muốn

được trong vòng tay của anh? Anh có biết những khi để anh đi cùng người khác em

đã đau lòng thế nào? Anh có biết lúc anh nói yêu em em đã vui thế nào không?

Anh có biết lúc đó em đã muốn chạy đến ôm ngay lấy anh không?.... nhưng em

không làm được bởi nếu em chạy đến bên anh em sợ mình sẽ mất đi cảm giác hạnh

phúc khi anh nói lời yêu, nếu em nhận lời

yêu anh em sẽ làm tổn thương tình yêu của người khác. Em không thể ích

kỉ như vậy được- nước mắt cô chảy dài.

Vậy

sao em lại nói những điều đó cho anh nghe?- anh lặng nhìn cô hỏi khi thấy cô

nói nhiều như thế- tất cả nỗi lòng của cô

Bởi

em cứ nghĩ mình có thể rời khỏi anh nhưng hình như em sai rồi. không gặp anh,

con tim em trở nên lạc lõng, em đã quen với sự có mặt của anh trong cuộc sống

của em, nếu em đánh mất anh có lẽ em không thể làm được điều gì mất- cô xúc

động.

Em

có thể ích kỉ ở bên anh, yêu anh có được không?- cô nhìn vào mắt anh ngập

ngừng.

Em

ngốc ạ! Anh cho phép em ích kỉ yêu anh đấy, và em cũng chỉ được ích kỉ yêu anh

thôi vì anh đã quá yêu em rồi- anh mỉm cười kéo cô vào lòng ôm trọn lấy thân

hình nhỏ bé của cô

Vâng-

cô nhẹ nhàng ngả đầu vào lồng ngực ấm áp của anh

Anh ôm lấy cô, nhẹ nhàng đưa cô ra

khỏi mình, đôi môi anh cúi gần xuống đôi môi cô chuẩn bị trao một nụ hôn thì

tổng

giám đốc, tôi biết cậu đang không muốn làm việc nhưng hợp đồng này hôm nay nhất

định phải được cậu xem qua- anh thư kí mở của phòng vừa sắp xếp tập tài liệu

trên tay vừa nói mà không để ý thấy hai người lúc này đang luống cuống ngại

ngùng vì nụ hôn hụt thì anh thư kí đi vào.

Tổng

giám đốc và phu nhân sao vậy- anh thư kí vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy bộ dạng

của hai người thì cũng đoán được chuyện gì đang xảy ra nên được dịp trêu trọc

ông tổng giám đốc khó tính một chút.

Tự

dưng phá hỏng việc tốt của ta, liệu hòn- anh thầm trách anh thư kí. Có việc gì

sao anh không gõ cửa trước khi vào?- anh cất giọng hỏi thư kí để lảng vấn đề.

Mọi

lần tổng tài ở một mình tôi có gõ cửa đâu sao hôm nay phu nhân đến anh lại bắt

gõ cửa. hay là…-- anh thư kí trêu trọc

Không

có gì cả- hai người giảy nảy lên đồng thanh

Sao

lại giống nhau vậy chứ- anh thư kí vẫn đùa

em có việc ở nhà nên em xin phép ra về trước- cô chào anh thư kí để tránh những

câu đùa của anh. Gặp anh ở nhà sau- cô quay sang anh nhẹ nhàng nhưng cũng khiến

mặt cô đỏ ửng

Em

về trước đi, lát gặp em ở nhà- anh nhẹ nhàng tiễn cô ra cửa.

Cậu

muốn chết đúng không? Dám phá hỏng việc tốt của tôi, lại còn dám trêu cả phu

nhân tôi nữa chứ đúng là không muốn sống hả?- anh nói với giọng lạnh lùng

Tôi

đâu dám. Anh mà làm vậy phu nhân sẽ buồn đấy- anh thư kí vẫn không sợ vì khá

thân quen với anh rồi.

Sao

lại nói vậy- anh tò mò vì anh thư kí đâu biết vợ anh là người như thế nào sao

lại biết cô ấy sẽ xử lí như vậy chứ

Chả

là vừa nãy….- anh thư kí kể lại câu chuyện lúc ở quầy lễ tân cho anh nghe.thật

tốt khi có cô ấy là vợ anh- anh thư kí chốt lại

Đúng

vậy, thật tốt khi tiểu uyển là vợ mình chứ không phải ai khác- anh thầm nghĩ.

Chúng

ta còn những việc gì mau giải quyết nhanh thôi- anh thoát khỏi thế trầm ngâm

hăng hái lấy tinh thần làm việc.

Làm

xong sớm về sớm để còn gặp vợ yêu chứ- anh thư kí trêu anh

Nhanh

lên đi- anh giục

Vâng

vâng- anh thư kí khề khà

Hôm đó cả cô và anh đều vui vẻ vì

tình cảm của cô đã rõ ràng còn anh thì đã được đáp trả nhưng có một điều là họ

là vợ chồng của nhau, yêu nhau nhưng chưa bao giờ….

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.