Chương6: Đề nghị

Nó quay lưng lại

  • Có chuyện gì vậy?

  • Tôi muốn nhờ cậu làm vệ sĩ cho tôi

  • Tại sao tôi phải làm vệ sĩ cho cậu chứ

  • Tại vì tôi cần

Thiệt là nhảm nhí hết sức, sao hắn có thể đưa ra một đề nghị không thể như vậy chứ, nó sẽ không bao giờ đồng ý đâu

  • Nếu tôi nói không thì sao?

  • Tôi sẽ trả lương cho cậu

  • Xin lỗi, tôi không muốn nhận tiền của những thứ nhà giàu mà chảnh như cậu

Đắc ý sau câu nói của mình, nó quay lưng bỏ đi, nhưng hắn vẫn tiếp tục nói

  • Tôi sẽ chờ cậu- Tiếng nói bây giờ đã bớt phần lạnh lùng

  • Cứ mơ đi nhé, vì không bao giờ tôi đồng ý đâu

Nói như vậy nhưng nó biết có một ngày nó sẽ đồng ý và ngày đó sắp đến…

::::::::::::::::::::::::::::: Nó nhảy lên “con ngựa sắt” của mình và phóng như bay về nhà. Không hiểu

hôm nay là ngày gì mà gặp toàn người bất bình thường. Nó không quên cả

cái người đang nằm la liệt ở nhà nó, đúng là ở đâu tự dưng vác thêm của

nợ! Híc!!!

Về tới nhà, nó chạy như bay lên căn phòng mà cậu ta đang nằm với hi vọng cậu ta vẫn chưa dậy…

Mà đúng như vậy, cậu ta vẫn còn đang nằm say giấc trong phòng. Thấy mồ hôi ra nhiều nó thử sờ tràn cậu ta, sao sốt nặng vậy nè! Nó đành lấy phải

đi vắt khăn cho cậu ta hạ sốt. Xong rồi, từ nhỏ tới giờ đây là lần đầu

tiên nó phải chăm sóc một đứa con trai đấy! Mà chắc cậu ta là một công

tử nhà giàu rồi, cứ nhìn những thứ xung quanh người là biết, nào là

nhẫn, dây chuyền, lại có cả một cái khuyên tai bạch kim nữa chứ! Toàn bộ người cậu ta toát lên một vẻ đẹp quý phái đến lạ lùng. Đặc biệt là cậu

ta rất đẹp trai, dù cậu ta đang bị sốt nhưng vẻ đẹp đó vẫn hiện rõ. Nếu

nói tên Tiểu Thiên kia là một thiên thần thì cậu con trai này cũng cỡ

đó, vì mỗi người có một vẻ đẹp riêng nên rất khó so sánh. Nó cứ say đắm

như thế, nếu cậu ta mở mắt ra thì chắc sẽ rất đẹp và cậu ta mở mặt ra

thật, đôi mắt đó từ từ hé mở rồi nhìn chằm chằm vào nó…

  • Cậu là ai?

Đó là ba từ đầu tiên thốt ra từ miệng cậu ta, nó nghe thấy nhưng phải mất

gần một phút mới thấm được những từ ấy vào trong não và có lại khả năng

trả lời

  • À, tôi là người đã cứu cậu đây, cậu nằm ngủ như chết ngoài đường đấy!

Bây giờ thì cậu đã dậy rồi mong cậu ra khỏi nhà cho tôi nhờ.

Đáp lại nó là con mắt ngơ ngơ ngáo ngáo của cậu ta đang nhìn khắp xung

quanh phòng và một ý nghĩ xuất hiện trong đầu nó: Hay là cậu ta “trốn

viện”? hoặc là cậu ta không biết tiếng Việt nhỉ?

  • Này cậu khỏe rồi thì làm ơn ra khỏi nhà giùm tôi

Mặc dù cậu ta đẹp trai thật nhưng nó không phải là đứa bị cái đẹp quyến rũ

rồi đi ngu dại mời những người không quen biết ở lại trong nhà mình

được! Chính xác là như vậy và nó nghĩ ra cái ý định nếu cậu ta cứ như

thế này thì cái việc lôi bằng được cậu ta ra khỏi nhà là vấn đề cần

thiết phải chú ý!

  • Này cậu làm ơn nói gì đi chứ, không cảm ơn thì cũng phải đi ra khỏi nhà giùm tôi, như vậy là cậu đã càm ơn tôi rồi đó.

Đến nước này thì cậu ta đành phải mở miệng

  • Tôi...không biết. Tôi không nhớ bất cứ thứ gì cả. Bây giờ trong đầu tôi trống rỗng. Tôi là ai?

Trời ạ! Nó cứ tưởng cái chuyện mất trí nhớ chỉ xảy ra trong phim thôi chứ.

Ai dè ngoài đời cũng có, mà nó lại hiện ra ngay trước mắt nó mới ghê

chứ! Mà lại ngay trong cái ngày đầu tiên nó xuất hiện trên thành phố

này. Nó có nằm mơ không đây? Nếu là mơ thì ai đó hãy giúp nó tĩnh lại

với! Và người giúp nó tĩnh lại không ai khác chính là cậu ta, cậu ta nắm lấy người nó và hỏi tới tắp

  • Tại sao tôi lại không nhớ tôi là ai vậy? Cậu làm ơn nói cho tôi biết đi, được không? Tôi phải làm sao đây?

Bây giờ thì nó thật sự nóng rồi đây, nó khó mà chấp nhận được một người cứ

như thế này ở trong nhà mình được, cho dù cậu ta mất trí nhớ thật thì

đâu có liên quan gì tới nó, nó cũng đâu biết phải làm sao

  • Xin lỗi, nhưng tôi hoàn toàn không biết gì hết còn bây giờ mời cậu ra khỏi nhà dùm tôi.

Cậu ta bắt đầu xuống giọng khẩn thiết

  • Cậu...cậu có thể cho tôi ở lại đây được không? Hiện giờ tôi không biết đi đâu cả

Nó giật mình trước cái đề nghĩ không tưởng này của cậu ta, sao cậu ta có thể nghĩ ra cái chuyện kinh khủng này cơ chứ? Con trai ở chung nhà với

con gái ư? Không thể nào!

  • Không được đâu, cậu nên biết là tôi chỉ sống một mình nếu có thêm cậu

thì rất là... bất tiện đấy. Vì vậy tôi mong cậu ngay bây giờ đi ra khỏi

nhà dùm tôi

  • Cậu thật sự nhẫn tâm đuổi tôi đi ư?

Nó nhìn cậu ta, đúng là không nỡ! Nhưng không được, nó phải kiên quyết

thôi! Lỡ như cậu ta giã bộ mất trí nhớ thì sao? Lỡ cậu ta cũng có nhà

nhưng giã vờ làm vậy để được ở nhờ nhà nó vì một lý do gì đó thì sao? Ai mà tin được một người ngoài, mặc dù cậu ta rất đẹp trai, nhưng nó cũng

không phải là đứa dễ mềm lòng nên nó cố gắng gật đầu thật nhanh như sợ

nếu không nhanh thì mình sẽ không có can đảm làm chuyện này lần thứ

hai.Vậy là cậu ta lủi thủi bước ra khỏi phòng, đi xuống nhà và ra ngoài.

::::::::::::::::::::::::::: Đã vài tiếng trôi qua, không biết cậu ta đi đâu nhỉ? Ngoài trời bây giờ

rất lạnh đấy! Từng cơn gió đang kéo tới, mặc dù đang nằm trên giường và

đắp chăn nhưng nó vẫn cảm thấy lạnh. Và trời mưa! Nó rất sợ trời mưa, vì quá khứ... và vì trời mưa có sấm chớp nữa! Nó sợ sấm chớp từ nhỏ, không hiểu sao cái tiếm “ầm ầm” lại làm cho một con người gan dạ như nó phải

sợ, nhưng nó biết là nó rất sợ cái tiếng đó. Nhưng cơn mưa hôm nay lại

không có sét và nó lại nghĩ đến cậu ta, cái cậu mà ban nãy nó đã đuổi ra khỏi nhà đó. Không hiểu sao bây giờ nó lại quan tâm đến con người lạ

mặt đó. Nó sợ cậu ta bị ướt, sợ cậu ta phải ngủ ngoài đường, nó sợ mình

đã đưa ra quyết định sai lầm khi đuổi cậu ta đi, biết đâu cậu ta nói

thật, biết đâu cho cậu ta ở lại nó sẽ có nhiều lợi ích thì sao? ...và

nhiều nỗi sợ khác. Tất cả những nỗi sợ đó không biết từ đâu kéo đến làm nó không sao ngủ được. Nó cứ trằn trọc mãi và nó đưa ra quyết định, một quyết định làm thay đổi nhiều thứ...thậm chí có thể là rất lớn...Đó là

nó sẽ đi tìm cậu ta...Nghĩ là làm, nó khoác đại cái áo phông và mang

theo cây dù chạy ra khỏi cữa...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.