Chương 49: Sáng sớm trêu ghẹo

“A! Đừng…” Điền Tâm Niệm sợ đến vừa muốn thét chói tai miệng đã bị

người phía sau che lại, hai chân cách mặt đất, cô xém bổ nhào về phía

trước được người phía sau ôm đến một bên.

Điền Tâm Niệm sợ hãi, lẽ nào Lão Trạch Ân gia có người vào? Không

phải là kẻ trộm chứ, vừa lúc cô bắt gặp, cô sao lại đáng thương đến vậy.

Hai chân vừa hạ xuống mặt đất, bên tai nóng lên, giọng nói không đàng hoàng truyền đến, “”Em dâu ngủ ngon giấc không?”

Một luồng khí lạnh chảy vọt ở trong thân thể, Điền Tâm Niệm không dám tin nghiêng đầu liền thấy mặt của Ân Diệc Kỳ, hai tay ra sức đẩy anh

ra, liên tục lui về phía sau, “Anh làm gì vậy!”

Cô không nghĩ tới sẽ là Ân Diệc Kỳ, anh là anh họ của Ân Diệc Phong,

cũng chính là anh hai của cô, anh làm sao có thể một bên ôm cô còn một

bên mập mờ gọi cô là em dâu?

Ân Diệc Kỳ cúi đầu cười, dù bận vẫn ung dung nhìn dáng vẻ cô hoảng

sợ, như thể đang đùa giỡn với vật nuôi, “Em sợ như vậy làm gì, chỉ là

chào hỏi với em chút thôi, tối hôm qua, ngủ có ngon không?”

Ánh mắt anh tà ác rơi vào trên người cô, làm Điền Tâm Niệm cảm thấy

cả người khó chịu, tuy rằng Ân Diệc Kỳ và Ân Diệc Phong giống nhau đều

có bề ngoài hơn người, nhưng ánh mắt của anh, nụ cười của anh dù sao vẫn khiến người ta có một loại cảm giác tà ác, như là… Cáo! Y chang cáo xảo quyệt!

Tuy rằng gặp mới vài lần, nhưng cô đối với người anh họ này có ấn tượng thật là không tốt.

“Cảm ơn anh họ quan tâm, có Diệc Phong ở bên cạnh em em ngủ rất

ngon.” Điền Tâm Niệm cố ý nhấn mạnh hai từ “Anh họ” và “Diệc Phong”,

muốn nhắc nhở anh thân phận của mình, chung quy chuyện mới vừa rồi cô

không muốn xảy ra nữa, ai ngờ Ân Diệc Kỳ chợt nhảy tới trước mặt cô, đầu ngón tay không nghiêm túc nâng cằm cô, “Em đây là đang nhắc nhở thân

phận của anh sao? Em nghĩ rằng anh sẽ làm cái gì với em, anh là một

người sở thích kỳ quái, từ nhỏ đến lớn, chỉ cần là Ân Diệc Phong gì đó

anh cũng thích.”

Anh nói cúi người xuống, khóe mắt không biết nhìn thấy gì, khóe miệng nhếch lên, khi muốn đụng đến môi cô thì, một giọng nói lạnh lùng vang

lên, “Anh họ dậy sớm thế.”

Điền Tâm Niệm giật mình, vừa rồi cô muốn hăm dọa anh, lúc này mới

nhận thấy được giữa hai người hành động mập mờ cỡ nào, một cái tát đánh

vào bàn tay của anh chạy đến bên cạnh Ân Diệc Phong, cô thấy Ân Diệc

Phong so với anh an toàn hơn nhiều.

Ân Diệc Kỳ làm như tiếc nuối lắc đầu, đầu ngón tay sờ cằm cô nhẹ

nhàng đặt ở trên môi hôn, thân thể Điền Tâm Niệm run lên, thật giống như anh hôn cô, có loại cảm giác ghê tởm, cô vô thức nắm chặt ống tay áo

của Ân Diệc Phong.

“Ai, em họ sao lại dậy sớm vậy, sao không ngủ thêm một chút, để anh còn có thể cùng em dâu trò chuyện thêm một chút.”

Kêu một tiếng anh họ một tiếng em họ, nhưng Điền Tâm Niệm rõ ràng

ngửi thấy giữa hai người rất nồng mùi thuốc súng, huống chi anh họ trêu

ghẹo em dâu mình như vậy, quả là đáng xấu hổ!

Khóe miệng Ân Diệc Phong giễu cợt nhếch, ánh mắt như có như không

liếc về phía cuối hành lang, thản nhiên nói, “Không còn sớm, chị dâu

cũng đã dậy rồi, em làm sao ngủ tiếp được.”

Quả nhiên, Điền Tâm Niệm nghiêng đầu liền thấy Hác Tĩnh đứng ở cách

đó không xa, nghe giọng điệu Ân Diệc Phong chắc là cô đứng ở đó thật

lâu, nhưng trên mặt lại không có vẻ gì là phẫn nộ, vẻ mặt lạnh nhạt đi

về phía bọn họ.

Điền Tâm Niệm có chút hả hê nhìn Ân Diệc Kỳ, nghĩ là lần này anh tốt

rồi, bị vợ mình bắt tại trận, ai ngờ cô lại nghĩ lầm rồi, Ân Diệc Kỳ căn bản không có chút nào cảm thấy nhục nhã hổ thẹn, trái lại cánh tay duỗi một cái ngăn cản vai của Hác Tĩnh, ánh mắt rơi trên người của Điền Tâm

Niệm, “Vợ à, chúng ta đi xuống lầu ăn điểm tâm đi.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.