Chương36: Mặt nạ của hoàng tử

Xế chiều, sau khi Tô Duyệt Duyệt đưa Mèo con về nhà, thấy tâm trạng

của bạn đã khá hơn rất nhiều, cô liền khuyên Mèo con cố gắng nghỉ ngơi,

đừng suy nghĩ nữa, đợi có cơ hội sẽ nói chuyện một lần với Lâm Tử Văn.

Mèo con mệt mỏi gật đầu, nói là rất ngại vì chẳng còn tâm trí nào tiễn

cô về, Tô Duyệt Duyệt tự nhiên trừng mắt nói: “Cái con mèo bướng bỉnh

này, thật không coi mình là bạn, vậy thì mình về cho cậu xem.”

Mèo con cười khì, biết cô bạn trước mặt chỉ nói đùa mình cho vui

thôi, có người bạn tốt như vậy là diễm phúc lớn của cô. Hạnh phúc mình

từng có đã không còn, cũng mong bạn có thể hạnh phúc, Mèo con kéo tay Tô Duyệt Duyệt nói: “Duyệt Duyệt, người thực sự thích hợp với cậu đang ở

bên cạnh cậu, hãy trân trọng anh ấy,”

“Được rồi, được rồi, mình về đây, ở lại thêm lúc nữa, cậu lại lên lớp mình cho xem.” Tô Duyệt Duyệt cười tinh nghịch, rời khỏi nhà Mèo con.

Ngồi trên xe buýt, Tô Duyệt Duyệt trầm tư suy nghĩ. Tống Dật Tuấn rõ

ràng nói với mình là cuối tuần này bận việc, vì sao anh ấy lại xuất hiện ở con phố đó? Anh ấy và Như An Tâm liệu có phải đã quen biết nhau từ

trước? Anh ấy rốt cuộc biết Lâm Tử Văn đã có vợ rồi, vì sao còn để Như

An Tâm là kẻ thứ ba? Anh ấy... rốt cuộc là loại đàn ông như thế nào?

Bỗng chốc, cô nảy sinh nhiều nghi vấn, những nghi vấn này khiến cô

nhớ đến những lời nói của Doanh Thiệu Kiệt, chẳng lẽ cô thật sự hiểu lầm Doanh Thiệu Kiệt? Không, không thể, Tống Dật Tuấn không thể là người

diễn kịch, bản thân cô chẳng có gì đáng để anh ấy phải giả vờ theo đuổi. Nhưng giữa anh ấy, Lâm Tử Văn, cả Doanh Thiệu Kiệt nữa, rốt cuộc họ có

quan hệ gì?

“Đừng coi tôi chỉ là một con cừu...” Đột nhiên tiếng chuông điện

thoại reo vang, kéo Tô Duyệt Duyệt ra khỏi tầng tầng lớp lớp nghi vấn.

Là điện thoại của Tống Dật Tuấn, giọng nói vẫn dịu dàng như trước: “Sao

rồi? Cừu con của anh đang ở đâu đấy?”

“Đang trên đường về nhà.”

“Bạn em không đưa em về à? Vì sao không nói sớm để anh đến đón.”

“Không phải anh bận sao?”

“Sao thế? Cừu con của anh giận à? Việc hôm nay xong rồi, lát nữa anh

đón em đi ăn cơm ở vườn hoa Mỹ Lệ nhé? Ăn gì ngon nhỉ? Lẩu dê nhé?” Tống Dật Tuấn trêu Duyệt Duyệt, cô “vâng” một tiếng hưởng ứng. Anh ấy đã gọi điện cho mình, vậy thì nhân cơ hội này tìm hiểu thêm về anh ấy xem sao, như vậy cũng có thể giải tỏa mọi nghi ngờ trong lòng.

Trong nháy mắt, Tô Duyệt Duyệt đã tới bến xe, còn chưa tới vườn hoa

Mỹ Lệ, anh đã tới bên cô nhanh như một cơn gió. Ngó sang bên nhìn, một

người đàn ông phong độ ngời ngời đã lái xe tới, mở cửa cho cô, đưa tay

làm động tác “mời vào” nói: “Cừu con lên xe đi.”

Người qua lại trên đường khá đông đều tò mò nhìn họ, trong đó có hai, ba cô gái xuống xe cùng Tô Duyệt Duyệt, trố mắt nhìn chiếc xe phóng ào

tới, sau đó nhanh chóng chuyển ánh mắt vào anh chàng đẹp trai đang lái

xe nhưng anh ta chỉ nhìn người bên cạnh, dường như trong mắt không có

những người xung quanh.

“Ồ, cậu thử nói xem quan hệ giữa họ thế nào?”

“Đương nhiên là người yêu rồi, không thấy cô ấy ngồi ở ghế bên cạnh sao?”

Các cô gái bàn luận với vẻ ghen tỵ, Tô Duyệt Duyệt ngồi ở ghế bên mím môi, thắt dây an toàn. Thực ra, những lời mấy cô gái kia nói cũng đúng. Sự chênh lệch giữa cô và Tống Dật Tuấn không chỉ ờ hình thức, mà lối

sống giữa họ cũng khác nhau một trời một vực. Khoảng cách này khó có thể kéo gần lại được, ngay như hiện tại, dù cô đang ngồi ở ghế bên cạnh

nhưng trong lòng cũng không thực sự thấy thoải mái.

“Nghĩ gì vậy em?” Tống Dật Tuấn khởi động xe, hỏi cô gái ngồi bên

cạnh. Cô khẽ lắc đầu, Tống Dật Tuấn không nói gì nữa, chỉ với tay ra ghế sau lấy một cái túi đưa cho cô, nói: “Tặng em này.”

“Cái gì vậy?”

“Mở ra xem sẽ biết.”

Cầm cái túi, Tô Duyệt Duyệt nhìn người ngồi bên cạnh, một nụ cười

rạng ngời hiện trên khuôn mặt Tống Dật Tuấn, đôi mắt màu đen sáng lấp

lánh. Liếc nhìn gương thấy cô đang nhìn mình, Tống Dật Tuấn bất giác mỉm cười: “Cừu con ngốc nghếch, nhìn gì anh thế?”

“Đâu, em có nhìn anh đâu.”

Tô Duyệt Duyệt vội vàng phủ nhận, bóc gói quà cầm trên tay ra, phải

mất hết đến mười giây mới có thể bóc hết lớp giấy gói, mở nắp hộp ra xem thì thấy bên trong chính là chiếc ghim cài áo hình chú Cừu lười biếng

mà cô đã nhìn thấy trong cửa hàng trang sức lúc nãy. Hóa ra, người đặt

mua chiếc ghim cài áo này chính là anh, sao lúc đó mình lại không nghĩ

ra nhỉ? Không ngờ chiếc ghim cài áo hình chú Cừu lười biếng này cuối

cùng lại rơi vào tay mình.

“Hiếm khi anh vào cửa hàng dành cho con gái, mọi người nhìn anh cứ

như sinh vật lạ ấy, em thấy đẹp thì khen anh vài câu đi.” Tống Dật Tuấn

làm ra vẻ đáng thương khiến Tô Duyệt Duyệt không khỏi buồn cười. Để cảm

ơn anh về món quà tặng mình, cô bèn cài ngay nó lên áo len. Tống Dật

Tuấn lúc này mới thôi không còn làm vẻ khổ sở nữa. Hai người đi xe

khoảng hơn mười phút thì dừng lại trước cửa quán Dê béo, đây là một quán ăn chuyên về lẩu, Tô Duyệt Duyệt hơi ngạc nhiên, đây không phải là nơi

Tống Dật Tuấn vẫn thích.

Anh thích ăn món Pháp, Italia, Nhật, còn món ăn Trung Quốc, cũng chỉ

hợp mỗi món ăn của Quảng Đông, bởi lẽ những nơi có các món này mới yên

tĩnh, sang trọng.

“Ăn dê nhé!”

“Chẳng phải anh không thích ăn lẩu sao?” Tô Duyệt Duyệt hỏi, Tống Dật Tuấn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô kéo vào lòng mình: “Anh có nói vậy

à?”

Quán lẩu bốc hơi nghi ngút, cửa sổ xung quanh mờ mịt vì hơi nước,

người phục vụ dẫn hai người tới chỗ ngồi rồi đưa thực đơn để họ chọn

món, ở đây không có khoang riêng biệt, xung quanh ồn ào náo nhiệt, khách khứa trò chuyện rôm rả, mặc sức cười đùa. Tô Duyệt Duyệt vốn cho rằng

Tống Dật Tuấn sẽ không thoải mái, chẳng ngờ anh dường như không để ý tới xung quanh, nhanh chóng gọi món để nhân viên phục vụ bưng lên.

“Hai đĩa thịt dê đặc biệt, em thấy ngon không?”

Tống Dật Tuấn đưa tay lên làm điệu bộ như đang ăn thịt dê trêu Tô

Duyệt Duyệt nhưng nụ cười của cô có phần chậm trễ. Có lẽ cô đang có tâm

sự gì đó, hoặc có hơi nghi ngờ trước sự thay đổi đột ngột của anh. Tống

Dật Tuấn thừa kinh nghiệm trong tình trường, càng biết lúc này không nên né tránh mà nên hỏi thẳng cô, chỉ có như vậy mới khiến cô yên tâm về

anh.

“Nói xem nào, Cừu con đang lo lắng bị anh ăn thịt à, hay là có tâm sự gì khác? Lông mày chau lại rồi kìa!”

“Đáng ghét, từ lúc nào anh đã gán cho em cái biệt danh quái lạ này vậy?”

“Dường như rất lâu rồi.”

“Rất lâu là bao lâu?”

“Thực ra, bí mật này được giấu rất lâu rồi, từ đời trước, em là Cừu,

còn anh là Sói xám.” Tống Dật Tuấn bật cười, dù là vậy, khóe môi cong

lên hết cỡ của anh trông vẫn rất đẹp.

“Lôi em ra làm trò đấy à!” Tô Duyệt Duyệt lụng bụng một câu, người

phục vụ đặt nồi vào bếp ở giữa bàn, các món tươi sống lần lượt được bê

lên.

“Xong rồi, hay là trong lúc chờ nước sôi anh nghe em tâm sự nhỉ?”

Tống Dật Tuấn trở lại vấn đề lúc trước, Tô Duyệt Duyệt thấy anh rất

thẳng thắng chân thành, bèn hỏi thẳng vướng mắc trong lòng: “Anh có quen Lâm Tử Văn không?”

“Lâm Tử Văn - ông chủ Viện thiết kế Vĩ Kiệt? Có quen.” Tống Dật Tuấn

lập tức trả lời ngay, Tô Duyệt Duyệt ngạc nhiên nhìn anh, không ngờ anh

chẳng né tránh chút nào, nói thẳng ngay với mình.

“Sao cơ? Đó là một trong những viện thiết kế mà công ty chúng ta chỉ

định, mấy năm nay đều làm ăn với nhau, anh ta có quan hệ rất tốt với

anh.” Tống Dật Tuấn bổ sung thêm, lý do rất phù hợp.

“Vậy anh và Như An Tâm quen nhau từ lâu rồi phải không? Như An Tâm có phải là bồ của Lâm Tử Văn không?” Tô Duyệt Duyệt hỏi.

Tống Dật Tuấn hơi sững lại, không ngờ Tô Duyệt Duyệt lại hỏi tới vấn

đề này, không hiểu rốt cuộc làm sao cô lại biết anh và Như An Tâm quen

nhau, hay là từ Shelly, hay là từ bộ phận Nhân sự nhưng thông tin từ đâu không còn quan trọng. Khẽ đằng hắng một tiếng, Tống Dật Tuấn lấy muôi

múc một chút canh, nói: “Như An Tâm là bạn của anh, cô ấy cũng là bồ của Lâm Tử Văn. Nhưng anh dùng trái tim của chú sói kiếp trước, sự chân

thành của kiếp này để đảm bảo, cô ấy và anh chỉ là quan hệ bạn bè.”

“Ồ, em không nghi ngờ anh, em chỉ muốn nói Lâm Tử Văn là chồng của

người bạn thân nhất với em. Lâm Tử Văn là người anh đẹp trai của em, khi đó tình yêu giữa anh ấy và bạn em giống như chàng hoàng tử và công chúa Lọ Lem, được nhiều người ngưỡng mộ, em thực sự hy vọng họ có thể tiếp

tục yêu thương nhau, hạnh phúc suốt đời.”

“Không ngờ Lâm Tử Văn và vợ anh ta học chung trường đại học. Nhưng

Như An Tâm cũng là cô gái cố chấp, tuy anh đã khuyên cô ấy nhưng chuyện

tình cảm phụ nữ, anh là đàn ông cũng không tiện nói.”

Tống Dật Tuấn thầm thở phào trong lòng, những vướng mắc này của Tô

Duyệt Duyệt đều xuất phát từ người bạn của cô ấy, như vậy, câu trả lời

của anh cũng đơn giản hơn nhiều. Chỉ là, cô gái ngồi trước mặt chưa hoàn toàn bị thuyết phục bởi những lời nói của anh. Nhớ lại những gì nghe

được trong cửa hàng trang sức, cuộc đối thoại giữa anh và Như An Tâm

không phải như vậy, anh dường như rất muốn Như An Tâm ở bên cạnh Lâm Tử

Văn. Rốt cuộc vì sao anh lại nói những lời khác nhau thế?

“Sôi rồi, ăn thịt dê thôi.” Tống Dật Tuấn vừa thả hai miếng thịt dê

vào nồi thì chuông điện thoại reo vang, số điện thoại gọi đến là số lạ,

theo thói quen anh tắt máy luôn. Nhưng không ngờ, số này gọi lại tới ba

lần.

“Sao không nghe?”

“Số lạ. Em không sợ anh bị khng b à?” Tuy nói vậy nhưng Tống Dật

Tuấn vẫn nghe điện, đầu bên kia là tiếng phụ nữ gào thét chói tai, thậm

chí như xé phổi: “Tống Dật Tuấn, mày quá bỉ ổi, đã khiến mọi người cho

tao vào danh sách đen trong ngành! Không cho tao sống à? Tao cũng sẽ

không tha cho mày đâu!”

“Thật ngại quá, tôi không hiểu chị đang nói gì nữa.”

Tiếng gào thét này chính là của Emma, cô ta từng là cấp dưới của anh

trước đây, giọng Tống Dật Tuấn lạnh lùng càng khiến đối phương kích động gào rống lên “Hãy đợi đấy! Đồ tỉnh lẻ! Tao sẽ chờ xem trò hay của mày và mụ nhân tình già của mày như thế nào!”

Đầu dây bên kia đã im bặt, Tống Dật Tuấn chau mày, tuy trong đầu đã

mau chóng kiềm chế bản thân và không để cho người phụ nữ điên kia nắm

được điểm yếu của mình, nhưng trong lòng vẫn nặng trĩu như đeo đá, khó

tránh khỏi cảm thấy hơi khó thở. Tuy nhiên, việc có liên quan tới danh

sách đen trong ngành mà cô ta vừa nói, anh thực sự không làm, vậy rốt

cuộc ai đã làm, anh không biết được. Nhưng có một điểm, anh chắc chắn,

Chu Hâm tuyệt đối không ra tay làm chuyện này.

Nếu Chu Hâm không làm thì rốt cuộc là ai làm?

Andrew?

Andrew đã cắt đứt với người phụ nữ đó, vốn không còn chút quan hệ nào với cô ta. Còn vợ của Andrew? Cũng không thể nhúng mũi vào chuyện trong ngành ở Bắc Kinh.

Vậy kẻ này rốt cuộc là ai?

Là Doanh Thiệu Kiệt?

“Sao thế? Là ai gọi điện vậy? Xảy ra chuyện gì à?” Ở nơi ồn ào này

vẫn có thể nghe thấy giọng nói của người đầu dây bên kia, tuy không rõ

nhưng có vẻ rất kích động. Tống Dật Tuấn lắc đầu, nói: “Là một phụ nữ,

vừa rồi mắng chửi té tát, không biết có phải bị kích động gì không? Kỳ

lạ quá!”

“Vậy sao? Biết thế đã khuyên anh không nghe điện.” Tô Duyệt Duyệt vừa nói vừa bỏ thịt vào trong nồi lẩu sôi sùng sục, Tống Dật Tuấn cùng ăn

với cô. Thịt dê trong cửa hàng này vô cùng tươi ngon, hai người ăn rất

nhanh, đặc biệt là Tô Duyệt Duyệt, ăn liền hai vốc rau. Tống Dật Tuấn

không nhịn được cười, trêu cô đúng là một chú cừu, rất thích ăn cỏ. Ở

trong quán lẩu, họ bỗng chốc trở nên gần gũi hơn, cười đùa rôm rả, hòa

lẫn vào tiếng ồn ào xung quanh, dù họ có thoải mái bộc lộ tình cảm thì

cũng chẳng ai để ý. Tất cả đều rất tự nhiên, Tô Duyệt Duyệt tuy vẫn còn

khúc mắc nhưng cô hiểu, người đàn ông trước mặt rất thích mình, có một

số điều giấu kín trong lòng không dám thổ lộ ra.

Khi ra khỏi quán lẩu, Tống Dật Tuấn dự định đi dạo với Tô Duyệt

Duyệt, như vậy sẽ giúp ích cho tiêu hóa nhưng mới đi chưa đầy chục bước, điện thoại của anh lại đột nhiên reo lên, là nhân viên trạm Hiến máu

Trung tâm thành phố gọi tới, do anh từng đang ký nhóm máu A - Rh âm tính nên chỉ khi cần gấp, họ mới liên lạc với anh, Tống Dật Tuấn lại phải

nghe máy.

“Chào anh, tôi ở trạm Hiến máu Trung tâm thành phố, xin hỏi anh có phải là Tống Dật Tuấn không ạ?”

“Vâng.”

“Thật ngại khi phải làm phiền anh, trạm Hiến máu Trung tâm thành phố

chúng tôi đã tìm được anh qua hồ sơ đăng ký, hôm nay đã xảy ra một vụ

tai nạn giao thông nghiêm trọng ở đoạn D đường cao tốc AB, gia đình gặp

tai nạn gồm năm người, trong đó có một người lớn, hai trẻ nhỏ đều mang

nhóm máu A - Rh âm tính, kho dự trữ máu của chúng tôi báo gấp, nếu anh ở trong thành phố này xin nhanh chóng tới trạm Hiến máu Trung tâm để hiến máu, mong anh thông cảm và hợp tác, vô cùng cảm ơn.”

“Được, tôi sẽ đến ngay.” Tuy đã đồng ý đến trạm Hiến máu Trung tâm

thành phố nhưng trong lòng vẫn do dự, không phải anh thấy chết không cứu mà là từ nhỏ anh đã mắc chứng sợ máu. Trạm Hiến máu Trung tâm có được

đăng ký của anh, là vì trong lần kiểm tra sức khỏe JSCT, lúc xét nghiệm

máu, nhân viên chuyên ngành phụ trách lập hồ sơ có hỏi anh về việc hiến

máu, anh đã đồng ý. Nhưng phải hiến máu thật thì anh hơi sợ. Lần trước

bàn chân Tô Duyệt Duyệt bị thương, nhìn thấy máu anh đã hơi khó chịu,

lần này, cũng không biết rốt cuộc nên đi hay không.

“Anh có chuyện gì vậy? Nếu có việc bận thì cứ kệ em, em tự về được.”

“Cừu con ngốc nghếch, chẳng lẽ anh - tài xế kiêm bạn trai của

em - ngay cả việc đưa bạn gái về cũng không sắp xếp nổi sao?” Tống Dật

Tuấn nắm bàn tay nhỏ bé của cô kéo lại xe mình. Tô Duyệt Duyệt hồi hộp

lo sợ nhưng trong lòng chợt thấy thích thú. Ở một thành phố lớn, con

người vốn sống thờ ơ với nhau nhưng có một người yêu mình, quan tâm tới

mình, trái tim có đông cứng tới đâu cũng dần dần tan chảy.

Bốn mươi phút sau, Tống Dật Tuấn đã tới trạm Hiến máu Trung tâm thành phố, vừa dừng xe thì thấy một chiếc xe đen đỗ xịch ngay bên cạnh, người đàn ông hấp tấp xuống xe, hỏi: “Cậu tới hiến máu à?”

Đêm lạnh, câu hỏi này chẳng thể mang lại chút hơi ấm nào, Tống Dật

Tuấn liếc nhìn đối phương, đi tiếp vào trong, mùi máu tanh xen lẫn mùi

cồn từ trong phòng phả ra nồng nặc, đừng nói người mắc chứng sợ máu như

Tống Dật Tuấn mà ngay cả người bình thường cũng cảm thấy chịu không nổi.

“Đừng vào, cậu biết bệnh của cậu mà, tôi vào tốt hơn, nếu cần thiết, tôi sẽ gọi cậu.”

Người đàn ông đó kéo Tống Dật Tuấn ra, không muốn để anh “khoe sức”,

mọi việc anh ta đảm nhiệm hết. Tống Dật Tuấn nhìn dòng chữ đỏ trên hộp

đèn, liên tưởng đó là máu, từng giọt từng giọt thấm ra. Trong lòng hoảng sợ, ruột gan cồn cào như bị kiến đốt, mùi này thật khó chịu, cảm giác

lờm lợm trong cổ họng, lông mày cũng vì vậy mà chau tít lại.

“Vào đi!” Người đàn ông đó kéo cửa xe đẩy Tống Dật Tuấn vào trong,

còn mình bước vào trạm hiến máu. Tống Dật Tuấn nhìn theo bóng anh ta,

trước mắt dường như hiện lên cảnh thời niên thiếu. Anh ta chính là tấm

khiên bảo vệ của mình, mỗi khi gặp khó khăn đều tranh đi trước, không để cho mình bị tổn thương, dù mình xảy ra chuyện gì, anh ta cũng đều đứng

ra giải quyết. Còn nhớ một lần, để bảo vệ mình, anh ta đã bị một đám con trai đánh cho mặt bê bết máu, lúc đó, từng giọt máu trong mũi anh ta

rơi xuống thấm vào áo trắng của mình, nổi rõ mồn một. Nhưng anh ta vô

cùng gan dạ, tay vừa quyệt mũi dính đầy máu, đã cầm ngay lấy tay mình

kéo về nhà.

Máu ấm nóng, dính trên tay, mùi tanh theo gió bay vào mũi, tất cả

những điều này mang lại nỗi kinh hãi khôn cùng, mấy ngày sau đó anh đều

ngủ không ngon giấc, buổi tối luôn bị ám ảnh bởi mùi máu tanh lòm, sau

đó đã mắc chứng sợ máu.

Một số người lục tục đến trạm Hiến máu Trung tâm, người đàn ông đó

vào một lúc thì quay trở lại bãi đỗ xe, nhìn thấy xe của Tống Dật Tuấn

vẫn ở chỗ cũ, anh ta trở về xe của mình, khởi động máy. Lúc này, Tống

Dật Tuấn ngồi trong xe Audi dường như nhớ ra một điều gì đó, vội ra khỏi xe, đứng chắn phía trước xe người đàn ông, nói: “Dừng lại!”

Cách nhau qua tấm kính chắn, hai người nhìn nhau chằm chằm, chỉ một

lát sau, giữa họ đã không còn khoảng cách nữa, giống như dòng máu chảy

trên người họ, cùng chung nguồn cội.

“Anh định làm gì?” Tống Dật Tuấn chống hai tay lên mui xe đen, nghiêm giọng hỏi.

“Tránh ra!” Người đàn ông trong xe lạnh lùng nói.

“Nếu anh thực sự muốn tốt cho tôi thì đừng tiếp tục nữa! Anh là anh

trai tôi! Anh việc gì phải tìm mọi cách để điều tra về tôi!” Sự ôn hòa

không còn trên nét mặt, Tống Dật Tuấn đấm mạnh tay xuống mui xe, phát ra những tiếng “uỳnh uỳnh” khiến người bảo vệ bãi đỗ xe phải chạy lại,

hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

“Không có gì.”

Người đàn ông ra khỏi xe giải thích với người bảo vệ, người bảo vệ

nhìn họ đầy khó hiểu nhưng đương sự đều nói là không có chuyện gì nên

chỉ bảo: “Đây là trạm Hiến máu Trung tâm, nếu không có chuyện gì thì

đừng to tiếng.”

“Thật ngại quá!”

Sau khi xin lỗi người bảo vệ, người đàn ông đứng bên cạnh Tống Dật

Tuấn hạ giọng nói: “Nếu là em trai tôi thì nó tuyệt đối sẽ không bán rẻ

bản thân để có được chức vị giống như cậu.”

“Hơ hơ.” Tống Dật Tuấn cười khẩy, nói: “Xã hội và nơi công sở chỉ có ô uế, không có sự liêm khiết đâu, Chu Hâm cũng vậy, Wagner cũng vậy, tôi

chẳng qua chỉ là áp dụng cách riêng của mình mà thôi, tranh giành là

điều tôi nên làm. Còn anh? Muốn ép Emma vào đường cùng, để cho cô ta như chó cùn rứt giậu vạch trần tôi, muốn tôi phải thân bại danh liệt!”

“Tôi không làm thế.”

“Anh cho rằng tôi tin anh sao?”

“Tôi không cần phải giải thích với cậu.”

“Được, anh cứ điều tra đi, dù sao, anh cũng muốn đứa em trai này bị

chết mới hả lòng hả dạ! Dù sao, anh họ Doanh, tôi họ Tống mà!”

“Bốp!”

Một âm thanh giòn tan vang lên, xé tan bầu không khí lạnh giá, khi

bàn tay buông xuống, trên mặt nóng rát, anh ta đã không kịp đề phòng.

Tống Dật Tuấn không ngờ người đàn ông trước mặt lại đánh mình, trước

đây, anh ấy luôn bảo vệ mình, dù bố mẹ và chị gái có đánh mắng mình đi

chăng nữa, lúc nào anh ấy cũng ngăn họ lại. Nhưng hôm nay, bàn tay ấy

lại không chút do dự.

“Đây là đánh thay mẹ!”

Doanh Thiệu Kiệt đẩy Tống Dật Tuấn đang bang hoàng sửng sốt ra, lái

xe rời khỏi trạm Hiến máu Trung tâm, qua gương chiếu hậu anh vẫn nhìn

thấy rõ Tống Dật Tuấn, bàn tay cầm bánh lái vẫn hơi đau, tuy nhiên,

trong lòng còn cảm thấy đau đớn hơn. Lòng bàn tay đánh vào mặt cậu ta

nhưng lại xé nát trái tim mình.

Tống Dật Tuấn là em ruột của anh, đây là bí mật giữa họ. Năm đó, khi

bố mẹ ly hôn, Tống Dật Tuấn theo bố, Doanh Thiệu Kiệt và chị gái theo

mẹ, đổi sang họ mẹ. Vừa rồi Tống Dật Tuấn nói câu “anh họ Doanh, tôi họ

Tống”, nếu để mẹ ở suối vàng nghe thấy hẳn sẽ rất đau lòng. Doanh Thiệu

Kiệt còn nhớ, năm đó, khi mẹ sinh Tống Dật Tuấn đã là sản phụ cao tuổi

lại thêm khó sinh, lúc Tống Dật Tuấn khóc oe oe chào đời, mặt mẹ dính

đầy nước mắt. Tuy lúc đó anh còn nhỏ nhưng cũng hiểu mẹ đã phải chịu đau đớn như thế nào để sinh ra đứa em trai nghịch ngợm này, mẹ đã rất

thương em, mỗi khi thấy mình chành chọe em, lại nhắc: “Thiệu Kiệt, phải

nhường em chứ.”

Tuy nhiên, đứa con mà mẹ yêu nhất ấy đã cùng người bố phụ tình tới

sống với “kẻ thứ ba” kia. Chuyện này cũng coi như đã xong, không ngờ sau nhiều năm, họ lại vào làm cùng một công ty, Tống Dật Tuấn đã không dựa

vào khả năng của mình để cầu tiến, lại học theo bố, bán rẻ bản thân, kết giao với mụ đàn bà lòng lang dạ sói đó nhằm có được địa vị cao sang,

thậm chí còn có quan hệ xc tht, điều khiến anh khinh thường hơn nữa,

chính là cậu em này mấy năm qua đã dùng mọi thủ đoạn để vơ vét tiền bạc

của Tập đoàn JS đổ vào túi mình và Chu Hâm. Nhưng cho dù như vậy, Doanh

Thiệu Kiệt vẫn chưa đánh em trai mình lần nào, chỉ muốn nhân cơ hội điều tra em trai và Chu Hâm, giúp em thoát khỏi vũng bùn tội lỗi. Nhưng

Doanh Thiệu Kiệt không ngờ Tống Dật Tuấn đã quên mất mẹ, những lời đại

nghịch bất đạo đó, anh tuyệt đối không thể dung tha!

Dần dần, bóng hình Tống Dật Tuấn chỉ còn là một chấm nhỏ, khoảng cách này cũng chính là khoảng cách giữa họ. Tống Dật Tuấn vẫn đứng ở đó, mặc cho gió thổi rối bù mái tóc trước trán, khuôn mặt bỏng rát của anh đã

dịu bớt nhưng không phải vì giá lạnh, nắm đấm run run thu vào trong ống

tay áo. Giờ đây, tất cả những thứ mình có được như nhà, xe, lương cao

chẳng lẽ không phải do mình đã đổ mồ hôi xương máu mới có sao? Vì sao

tất cả mọi người, kể cả Doanh Thiệu Kiệt cũng mạt sát mình, phủ định mọi cố gắng của mình, thậm chí còn dồn mình vào chỗ chết, chỉ vì có quan hệ với Chu Hâm?

Từ nhỏ tới lớn, Tống Dật Tuấn chưa có thành công nào thuộc về mình,

cho nên nhiều người coi thường anh, còn những ai không coi thường anh

chẳng qua chỉ là giả vờ.

Anh tự ti nhưng không khuất phục.

Chuông điện thoại reo nhưng anh không nghe vì tiếng chuông đặc biệt

này là của Chu Hâm. Bà ta gọi cho anh bằng điện thoại riêng, điện thoại

của cấp quản lý Tập đoàn JS đều chịu sự quản lý của Tập đoàn, cho nên

Chu Hâm dùng điện thoại riêng để liên lạc với anh. Anh biết hai ngày nay Chu Hâm đều ở thành phố A, có điều sự xuất hiện của bà ta khiến anh bắt đầu thấy ghê tởm thực sự, đặc biệt là sau khi Tô Duyệt Duyệt xuất hiện

trong cuộc sống của anh, cảm giác này càng rõ rệt hơn. Trong xã hội và

chốn công sở chẳng khác gì bầu trời đầy sương khói này, anh vẫn có thể

nhìn ra ánh sáng khó tìm trong đôi mắt nhỏ bé của cô. Nghĩ tới đây, bất

giác rút điện thoại ra định nhắn tin cho cô thì lại nhìn thấy tin nhắn

của Tô Duyệt Duyệt: “Ăn no bụng phễnh như cóc, em đang đi dạo với Bồn

tắm nhỏ, ngoài trời rất lạnh, anh về đến nhà thì nhắn tin cho em nhé!”

Anh thích cảm giác được quan tâm thật lòng này, bình dị mà ấm áp.

Trong gió đêm, vùng má đau rát và bàn tay lạnh cóng càng khiến trái tim

anh buốt lạnh, duy chỉ có tin nhắn này làm anh thấy ấm áp. Không biết từ lúc nào, anh đã xem cô như “người vợ” lý tưởng quyết phải theo đuổi

bằng được, giống như trong quán lẩu lúc nãy, cho dù mùi thịt dê có ngấy

tới cỡ nào nhưng khi nhìn thấy nụ cười thoải mái của cô, trong lòng anh

cũng mãn nguyện lắm rồi.

Có cô ở bên cạnh thực sự rất vui, chí ít cũng khiến anh cảm nhận được niềm hạnh phúc trong cuộc sống.

Cuối tuần là sự hoán đổi ngày và đêm của bốn mươi tám tiếng, loáng

cái lại đón một tuần mới. Gần tới ngày đi du lịch, nhân viên của bộ phận Quản lý hợp đồng chẳng còn tâm trí đâu mà làm việc, từ sáng sớm đã bàn

luận rôm rả chuyện du lịch Lệ Giang, đặc biệt Tiểu Giai vừa in ra một

tập tài liệu nói về Lệ Giang, đang phấn khởi định chạy lại máy in để

lấy, đột nhiên ngửi thấy mùi nước hoa quyến rũ, ngẩng đầu nhìn, hóa ra

là CFO Chu Hâm, sợ bị lãnh đạo khiển trách chểnh mảng công việc, vội

vàng nở một nụ cười nịnh bợ, rồi lỉnh sang phòng khác.

Chu Hâm lại không để ý tới cô nhân viên này, trong mắt bà ta chỉ có một người, ánh mắt cũng chỉ dõi về một phía.

“Tiểu Ngô, tôi in tờ khai cho cô xem nhé.” Tô Duyệt Duyệt lại không

để ý tới sự xuất hiện của Chu Hâm, như thường lệ bước tới máy in lấy tờ

khai vừa in ra, khi cầm tờ khai lên đọc, lại vô tình cầm cả tập tài liệu về Lệ Giang của Tiểu Giai, vừa đặt trả tập tài liệu xuống, Chu Hâm đã

đứng ngay bên cạnh cô, nói: “Trong giờ làm việc lại xem thông tin du

lịch à?”

“Joe, tập tài liệu này không phải của tôi!”

Lúc này, Tô Duyệt Duyệt mới phát hiện Chu Hâm đang ở trong phòng Quản lý hợp đồng, vội vàng giải thích nhưng Chu Hâm không để ý tới cô, chỉ

đi thẳng tới bàn làm việc của Tống Dật Tuấn, Shelly vừa trở về phòng

Quản lý hợp đồng, nhìn thấy Chu Hâm thì nhớ tới lời dặn của Tống Dật

Tuấn. Nếu Chu Hâm tới tìm anh ta thì nói anh ta tới gặp khách hàng, nhìn thấy Chu Hâm, Shelly gượng gạo nói: “Joe, chị đến à!”

Chu Hâm nhìn Shelly, trước đây bà ta sai cô ta theo dõi Tống Dật

Tuấn, không ngờ gần đây thấy cô ta ít có tin tức báo cáo với mình. Hôm

nay có cuộc họp ở khu Hoa Đông bộ phận Thông tin Tập đoàn JS, Tống Dật

Tuấn vốn không phải dự cuộc họp này, tuy nhiên Chu Hâm tới thành phố A

hôm thứ Bảy, mấy ngày liền không nhìn thấy Tống Dật Tuấn đâu nên quyết

định đích thân tới tìm.

“Kevin đâu?”

“Ồ, anh ấy đến chỗ khách hàng.”

“Khách hàng? Hiện nay dự án lớn nhất của JSCT là dự án S, vừa nãy tôi gặp Eric ở tầng dưới nhưng không thấy Kevin.”

“Ồ, có lẽ không phải là dự án S, vì người phụ trách của bộ phận Quản

lý hợp đồng dự án S là Vu Tiểu Giai.” Shelly lập tức giải thích ngay,

Chu Hâm nhìn chằm chằm Shelly, ánh mắt lảng tránh của Shelly như muốn

nói với bà ta rằng Tống Dật Tuấn thực sự không đi gặp khách hàng gì cả,

chỉ là cố tình tránh mặt mình thôi.

Dự án S đang được tiến hành, con cáo già Wagner luôn lợi dụng Doanh

Thiệu Kiệt để đối phó với bà ta, nói cách khác, là đạp bà ta vào chỗ

chết. Chu Hâm nhiều lần dặn dò Tống Dật Tuấn không được “chủ quan khinh

địch” nhưng dường như cậu ta đều để ngoài tai, gần đây người đàn ông này dường như biến thành một người khác, tư tưởng không tập trung, suy cho

cùng, chính là vì con ranh Tô Duyệt Duyệt đó.

Nghĩ đến cô gái đeo kính ấy, Chu Hâm bỗng thấy khó chịu, người khác

nhìn thấy mình đều khúm núm, chỉ có con ranh này giả vờ như không biết,

không coi ai ra gì. Đương nhiên, Chu Hâm không thể đích thân tống cổ Tô

Duyệt Duyệt ra khỏi công ty, vì Tống Dật Tuấn đã nói đây là việc riêng

của anh, bà ta không có quyền can dự.

Phụ nữ một khi đã có quan hệ sâu sắc với đàn ông thì dù lý trí có

mạnh mẽ tới đâu cũng sẽ dần dần mai một. Tuy không “hất cẳng” nổi con

ranh đó, mình cũng phải tìm cách chỉnh đốn nó, dày vò nó, dùng mọi cách

có ở chốn công sở để “xử lý” con ranh không biết phải trái này.

Shelly nhìn thấy ánh mắt Chu Hâm dừng lại ở bàn làm việc của Tống Dật Tuấn lộ rõ vẻ dữ tợn, bất giác hơi sững lại, thử thăm dò: “Hay là tôi

gọi điện cho Kevin về?”

“Không cần, tôi có cuộc họp phải đi rồi. Khi nào cậu ta về, cô bảo

cậu ta gửi tiến trình công việc mà tôi đã giao vào hòm thư cho tôi.”

Chu Hâm dặn dò xong liền rời khỏi phòng Quản lý hợp đồng, các nhân

viên trong phòng đều thở phào nhẹ nhõm như vừa tiễn được Ôn thần[1] đi

khỏi. Thấy Chu Hâm rời đi, Vu Tiểu Giai chẳng biết đã trở về phòng từ

lúc nào, vỗ ngực nói: “May mà tôi chạy kịp, để bà ta nhìn thấy thì chết

là cái chắc.”

[1] Vị thần truyền dịch bệnh.

“Đừng có khuếch trương thế.” Tô Duyệt Duyệt tuy miệng nói vậy nhưng trong lòng vẫn sợ.

“Sao không khuếch trương được chứ? Khi bà ấy vẫn còn ở JSCT không

biết đã “tàn sát” bao nhiêu người, chà chà, kinh khủng lắm.” Vu Tiểu

Giai dường như đã trải qua những việc này, ngũ quan nhăn lại ra bộ đáng

ghét. Tô Duyệt Duyệt vỗ vai cô ta, nói: “Cô ấy à, đi làm diễn viên được

đấy.”

“Đúng thế, đúng thế!”

Vu Tiểu Giai tỏ ra sợ sệt, nghe thấy Tiểu Ngô đi qua chỗ họ hạ thấp

giọng nói “đáng ghét”, thế là Tiểu Giai thè lưỡi nhún vai: “Không biết

là nói tôi hay người kia, dù sao tôi cũng không chấp bà bụng ỏng đâu!”

Tô Duyệt Duyệt không nhịn được cười nhưng cô cũng không hiểu vì sao

Tống Dật Tuấn lúc nào cũng có vẻ thần bí, cô chưa từng hỏi chuyện này,

Tống Dật Tuấn cũng chưa chủ động nói với cô bao giờ. Có lẽ, anh có lý do riêng, tuy là bạn gái của anh nhưng do quy định của công ty, tình yêu

của họ chỉ có thể giấu kín.

“À, cô nói đi, quan hệ của cô và người kia thế nào rồi?”

“Người nào chứ, tập trung làm việc đi.”

“Trời ạ, chán quá, còn giả vờ nữa, bực mình chết đi được.” Vu Tiểu

Giai nhắc tới ai, Tô Duyệt Duyệt biết rất rõ, chỉ là cô không muốn có

quan hệ dây mơ rễ má với anh nữa. Cuối tuần cô đã tìm được rất nhiều

thông tin thuê nhà trên mạng, vườn hoa Mỹ Lệ lại không có nhà cho thuê,

khu vực xung quanh cũng không có nhà thích hợp, không biết lúc đó thuê

được ngôi này có phải là cạm bẫy mà ông Trời cố ý giăng sẵn cho mình hay không, lần này bước vào trong rồi thì không ra nổi nữa. Khi tâm trạng

buồn phiền, Tô Duyệt Duyệt xuống nhà đùa với Bồn tắm nhỏ, vừa hay gặp cô Trương mới biết chỗ ở của cô và Doanh Thiệu Kiệt có thể nhìn sang nhau. Đêm nay, không rõ cố tình hay vô tình cô ngó sang phía đối diện, thấy

đèn bên đó bật suốt, đến khi cô lên giường đi ngủ vẫn thấy bên đó sáng

trưng.

Không biết anh ta có đang ngó sang bên này không nhỉ?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.