Chương 85: Thời Tây (5)

Tác giả: Angelina

Người chuyển ngữ: Liêu Phong

Mình không có cài đặt mật khẩu mở điện thoại. Thời Tây sẽ mở lên xem sao?

Làm sao có thể chứ. Thời Tây không phải là loại người như vậy. Một giờ

đồng hồ sau khi Quả Tri có suy nghĩ lạc quan như vậy, Thời Tây mở điện

thoại di động của cậu lên. Thời Tây không có vào xem tin nhắn của Quả

Tri, đại khái có thể đoán được tất cả tin nhắn đều là gửi cho mình. Hắn

vào thư mục hình ảnh. Mặt Thời Tây trầm xuống. Có phải là chụp nhiều

hình quá rồi không? Bên trong chứa đầy hình và video có liên quan tới

mình, lúc mình học thể dục, lúc mình viết văn. Trong đó có một video

khiến cho hắn chú ý. Hắn đeo tai nghe lên, dựa lưng vào tay vịn của cầu

thang nơi khúc quanh, mở video lên.

Trong video, Quả Tri xuất

hiện, dáng vẻ đang điều chỉnh ống kính. Sau khi điều chỉnh điện thoại

xong, cậu lui ra đằng sau để camera có thể quay được nửa người trên của

cậu. Cậu giả bộ chỉnh tề, sửa cổ áo của mình một chút, đứng thẳng lưng,

giống như một người sắp tiến hành phỏng vấn. Nhìn dáng vẻ của Quả Tri

trong video, đại khái là quay video này lúc nghỉ hè.

Quả Tri lấy

giọng, hướng về ống kính vẫy tay một cái: “Xin chào, Thời Tây. Có thấy

tớ không? Ba mẹ tớ ra ngoài rồi, chỉ có một mình tớ ở nhà. Bởi vì nghỉ

hè cũng đã hơn một tháng, tớ muốn báo cáo tình hình gần đây. Mùa hè năm

nay tớ đi làm thêm, chú Phật Di lạc tăng tiền lương cho tớ thêm một

chút. Tớ sẽ gửi thật nhiều tiền vào tài khoản ngân hàng của chúng ta.

Thẻ rút tiền tớ để trong quyển sách của cậu, mật mã là XXXXXX. Lúc cậu

cần dùng thì cứ dùng, không cần nói cho tớ biết.” Quả Tri nhìn ra ngoài

cửa sổ: “Nóng quá à, tớ ngày nào cũng ra ngoài bán đồ, bây giờ bị nắng

ăn đen da rồi. Cậu xem.” Cậu vén áo lên, so sánh màu da ở tay và bụng

với nhau, nhìn về ống kính một lần nữa: “Có phải đen hơn rất nhiều

không?”

Sau mấy giây trầm mặc, cậu ngã xuống giường, tự giận mình, lăn qua lộn lại, đá gối chăn ngổn ngang: “Tớ cũng muốn kể với cậu thật

là nhiều chuyện thú vị, muốn cậu vui vẻ nhưng ở chỗ này tớ không phát

sinh chuyện gì thú vị cả. Mỗi ngày cứ như vậy: ăn cơm, nhớ cậu, đi làm,

nhớ cậu, về nhà, nhớ cậu, trước khi ngủ nhớ cậu, tỉnh giấc nhớ cậu. Nguy rồi, vô tình bại lộ tớ rất thích cậu. Đoạn video này tuyệt đối không

thể để cho cậu xem!” Cậu tiến lên kết thúc quay video.

“Ngu ngốc.” Thời Tây nhẹ mắng, bỏ điện thoại di động vào trong túi quần.

Ngón tay của hắn chạm vào màn hình điện thoại của Quả Tri. Là cái gì có thể

khiến Quả Tri lúc nào cũng cảm thấy vui vẻ? Cậu ấy sẽ mỉm cười hoài mà

không cảm thấy chán sao? Sau này nhất định sẽ xuất hiện bi thương, cậu

ấy sẽ cười như thế nào? Có thể thấy rõ tâm tình của cậu ấy, ý nghĩ của

cậu ấy, nhưng vẫn không cách nào hiểu được tất cả của Quả Tri.

Tất cả những chuyện nặng nề xảy ra trong quá khứ, tựa hồ không có lưu lại

bất kì dấu vết nào trên người của cậu ấy. Cho dù Quả Tri ít nhất có một

chút thất vọng đối với thế tục, nhưng cậu ấy căn bản không hiểu khái

niệm thất vọng, là do cậu ấy quá ngu ngốc. Vốn là muốn làm cho cậu ấy

thông minh hơn, thực tế hơn, ai ngờ ở bên cạnh cậu ấy quá gần lại bị cậu ấy lây bệnh ngu xuẩn.

Có một số việc không nên làm. Lần trước

chuyện của Kha Tuấn Kiệt vốn có thể để cho Quả Tri nhận được một bài

học, kết quả mình lại nhúng tay vào.

Đến tột cùng tình cảm là gì? Tại sao luôn chiến thắng lí trí? Ngay cả mình cũng không khống chế được sao?

Ngày kế tiếp, hắn đi ở trong sân trường. Tất cả mọi thứ trong mắt so với

trước kia không có gì thay đổi nhiều. Cảnh, vật, người cũng chỉ là do

chữ viết màu đen tạo thành trong phông nền trắng. Bọn họ nói gì, nghĩ

cái gì, cũng cảm thấy chán ghét.

“Tôi cắt tóc kiểu này có đẹp mắt không?”

“Ngày hôm qua bạn trai tặng cho tớ một chiếc vòng.”

“Hôm nay đồ ăn của căn tin có hơi mặn.”

“Hôm nay trong siêu thị có chương trình khuyến mãi.’

Quá nhiều âm thanh, rất ồn ào. Con người luôn thích nói những chuyện không

quan trọng, cũng cứ như vậy mà trải qua một đời người. Thật sự là đáng

buồn hay đáng sợ đây? Hắn thường thấy trong ti vi những người thành đạt, chia sẻ những gì mình từng trải qua mà khích lệ người khác. Bọn họ dùng từ hoa lệ khiến cho người xem tràn đầy nhiệt huyết. Ở trong mắt Thời

Tây chuyện này thật sự rất buồn cười, bởi vì nó chẳng khác nào tạo cho

người ta một ảo mộng. Đại đa số mọi người, à không, tuyệt đại đa số mọi

người đều rất cố gắng nhưng có được thành công cũng không có nhiều.

Ước mơ rải rác ở khắp nơi.

Thời Tây đi vào trong thư viện. Hắn thích một nơi an tĩnh, có thể không cần

phải suy nghĩ gì hết. Hắn rút ra một quyển sách, ngồi ở dưới đất trong

một góc tối dưới kệ sách. Tất cả mọi thứ chung quanh không có liên quan

gì tới hắn. Cô độc, hắn cần cô độc. Cô độc ở bên trong cơ thể hắn, trấn

an hắn, cũng cắn nuốt hắn.

Một nữ sinh đứng ở trước mặt hắn, dáng

vẻ xấu hổ, cô ấp úng: “Xin, xin hỏi cậu là Thời Tây sao?” Thời Tây ngẩng đầu lên, không lộ vẻ gì. Cô gái nói tiếp: “Tôi có một người bạn rất

đẹp. Vừa đúng lúc gặp được cậu ở đây, cho nên muốn hỏi giúp cô ấy một

chút. Cậu, chuyện cậu có bạn gái là thật sao?”

“Thật.” Thời Tây trả lời ngắn gọn, muốn nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện này.

“Bạn của tôi dáng dấp rất đẹp, tính tình cũng tốt, các cậu có thể kết giao bạn bè trước thử xem sao không?”

“Không có hứng thú.”

Đối với sự cự tuyệt lãnh đạm của Thời Tây, nữ sinh không biết nên nói gì mới phải, đứng ở trước mặt hắn.

“Còn chuyện gì?”

“Không có, không có.” Nữ sinh lúng túng rời đi. Đây là phản ứng bình thường

của con người, nhận ra được đối phương không thích mình thì sẽ rời đi.

Thế nhưng có một người, từ lúc mới bắt đầu, cho dù mình rất lạnh lùng,

cự tuyệt cậu ta như thế nào, cậu ta vĩnh viễn cũng sẽ mỉm cười. Không

chỉ lúc mới bắt đầu, bây giờ cũng vậy.

Hắn lạnh lùng khiến cho rất nhiều người tránh xa, nhưng có một ngày, hắn phát hiện, bất kể hắn lạnh lùng như thế nào, Quả Tri đều ở đây. Lúc không có cảm xúc viết văn,

không cách nào có thể viết văn, cậu ấy ở đây. Không nghe những lời tình

cảm buồn nôn của cậu ấy, không trả lời tin nhắn của cậu ấy, cậu ấy đều ở đây. Cậu ấy không bao giờ có thái độ chán ghét với mình, với chữ viết

của mình, luôn tha thứ cho mình. Rốt cục điều gì khiến cậu ấy như vậy?

Giọng nói của Quả Tri đột nhiên truyền tới: “Thời Tây tốt bụng như vậy, nếu có cậu ấy ở đây, cậu ấy sẽ không chỉ giúp mình lấy cuốn sách này mà còn giúp mình đem về phòng ngủ nữa.”

“Xem tôi là ai chứ?”

Hắn ngồi ở trong góc dưới kệ sách nhìn Quả Tri dáo dác tìm kiếm khắp nơi.

Cậu ấy vừa nói vừa vội vàng tìm kiếm mình. Khi cậu ấy phát hiện mình,

cậu cười, kêu tên của mình, chạy tới.

Thấy được màu sắc, màu sắc của Quả Tri, màu vàng nhạt, giống như màu sắc của ánh mặt trời lúc sáng sớm vào mùa đông.

Đó là ánh mặt trời hay Quả Tri, Thời Tây nhất thời không phân biệt ra.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.