Chương 103: Tiểu thuyết kinh dị của Thời Tây (2) (short ver.)

Tác giả: Angelina

Người chuyển ngữ: Liêu Phong

Bọn họ tiếp tục xem DVD mà Quả Tri mua. Quả Tri chỉ vào màn hình: “Cậu để ý phòng vệ sinh đi, con ma nhất định sẽ xuất hiện ở nơi này!” Xem ra ngay cả cậu cũng biết được chuyện này. Quả nhiên trong chốc lát, cánh cửa

phòng vệ sinh đang đóng đột nhiên mở ra, phát ra tiếng vang kinh động.

Một cái tay trắng nhợt từ bên trong thò ra ngoài. Lúc Quả Tri đang khẩn

trương, Thời Tây lên tiếng: “Phim nào con ma cũng xuất hiện ở nhà vệ

sinh, chẳng lẽ con người sau khi chết biến thành ma liền bắt đầu thích

ăn phân?”

“Cậu còn có thể nói khó nghe hơn một chút không?!” Quả

Tri kêu la, người gì đâu mà tâm tình khẩn trương cũng không có! Một nữ

nhân vật chính ngực to khoa trương gầm hét lên, diễn xuất kinh sợ. Quả

Tri lôi kéo áo của Thời Tây: “Cậu có linh cảm gì không?”

“Muốn cho cô ta một cái tát.”

“Cậu thật không tôn trọng người ta gì hết. Người ta đang rất cố gắng diễn xuất cho cậu xem.”

“Diễn xuất cái gì? Mặt mày trang điểm còn lòe loẹt hơn con ma nữ. Tôi đang phân không rõ ai là nữ chính, ai là ma nữ.”

“Chỉ có mình cậu không phân biệt được! Cậu không nên quá khắt khe.” Mỗi lần

Quả Tri vừa chuẩn bị nhập tâm vào bộ phim thì bên cạnh cậu sẽ có một

giọng nói lạnh lùng kéo cậu trở về thực tế. Xem hết phân nửa bộ phim,

Quả Tri tắt phim, nhảy lên trên giường: “Tớ không xem nữa, cậu cứ ở bên

cạnh mà làm ảnh hưởng đến tớ!”

“Thật ra thì cậu cũng thấy không

hay phải không?” Bị nói trúng tim đen nhưng Quả Tri không muốn thừa

nhận, trở mình đưa lưng về phía Thời Tây: “Tớ, tớ mới không có, bộ phim

tớ chọn không có nhàm chán đến như vậy. Chẳng qua là tớ có chút mệt mỏi, hơn nữa còn phải chừa chút sức lực cho ngày mai để đọc tiểu thuyết kinh dị của cậu.”

Sáng hôm sau, Quả Tri rời khỏi giường thật sớm, vội

vàng chuẩn bị xong, cõi lòng đầy mong đợi đem tiểu thuyết Thời Tây viết

vào tối hôm qua bỏ vào trong túi, chạy đi học ngay. Cậu chạy rất nhanh,

muốn tìm một nơi an tĩnh trong trường học để nghiêm túc đọc. Cậu tràn

đầy lòng tin với tiểu thuyết kinh dị lần này của Thời Tây. Bình thường

Thời Tây cũng có nói những câu khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi, khi

viết tiểu thuyết chắc chắn sẽ càng khiến cho người ta rùng mình hơn.

Quả Tri trốn vào trong nhà vệ sinh của trường học, muốn tăng thêm tính hấp

dẫn của câu chuyện. Quả Tri không có sợ ma, bởi vì chưa từng nghe qua

những tin tức nói rằng ma quỷ gây đả thương tới con người. Chỉ có con

người mới làm tổn thương con người mà thôi. Cho nên trên thế giới này

cho dù có ma quỷ, thì bọn ma quỷ ít nhất cũng hiền hơn con người. Ít

nhất là Quả Tri nghĩ như vậy. Cậu thận trọng mở giấy ra, tựa hồ sợ làm

hư chữ viết của Thời Tây.

[ Đêm khuya, sau khi mất đi ánh sáng, cả thành phố rơi vào trong bóng tối. Bệnh viện bị bỏ hoang nằm lẳng lặng

bên cạnh khu nghĩa trang. Nơi đó đều là mộ của những người chết trong

bệnh viện. Gió đêm thổi tới làm cho không khí nơi đây càng thêm lạnh

lẽo. Nếu như bạn đứng ở đây, tựa hồ có thể nghe được tiếng th* d*c nhỏ

nhẹ. Không biết là phát ra từ lòng đất, trên đấy hay là đến từ sau lưng

bạn. Ngẩng đầu lên, trên cửa thủy tinh bám đầy bụi của bệnh viện có dấu

tay của một đứa trẻ, rèm cửa sổ phiêu đãng bay phất phơ giống như hai

cái chân đang lủng lẳng giữa không trung. Từ bên cửa sổ thoáng qua thân

ảnh tựa như đã thối nát của một người. (Thời Tây thật lợi hạ, có thể tạo ra không gian rùng rợn như thế.)

Mấy tên sinh viên đại học đứng ở dưới lầu. Bọn họ đã đi qua rất nhiều nơi mà người ta đồn đại là có ma

quỷ. Họ cũng đã quay lại rất nhiều video lại, dùng hành động thực tế để

phá tan và cười nhạo những tin đồn đó. Họ muốn chứng minh với cả thế

giới rằng trên đời không có ma quỷ. Một số hiện tượng kì quái họ cũng có thể giải thích bằng khoa học. Vì vậy bọn họ được vô số người ái mộ. Dẫn đầu chính là một đôi tình nhân, Trương Nhị Cẩu và Lưu Đại Sơn. ( !!!

Lại là hai người bọn họ sao? Tên của bọn họ đã hoàn toàn phá hủy không

khí rùng rợn khi nãy. )

Lưu Đại Sơn bởi vì thường xuyên cầu xin bồ tát, cho nên b* ng*c của cô từ loại A đã lớn hơn tới loại D. Bình

thường, trong tiểu thuyết tình yêu nữ chính đều có b* ng*c cỡ trung

bình, còn trong tiểu thuyết kinh dị thì nữ chính có b* ng*c to. (Cảm ơn

cậu, chuyện này không cần giải thích. Nhưng mà cầu xin bồ tát chuyện như vậy cũng được sao!?) Còn có hai người phụ trách quay video là Lý Tam

Miêu và Chu Tứ Đà. (Không thể đặt tên khác sao?)

(Đây là bản short ver. Tìm đọc full ver tại wordpress. )

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.