Chương79

Cứ như vậy Từ Kính trở thành khách quen của Thời gia, anh lấy thân phận

là bạn của Tầm Tầm xuất hiện, Nhậm Tư Đồ, Tôn Dao cũng hết cách với anh.

Kỳ nghỉ hè của Tầm Tầm cứ như vậy rồi kết thúc, cậu chính thức trở thành một học sinh tiểu học, ngày tựu trường đầu tiên, giáo viên cho mỗi bạn

nhở một nhiệm vụ —— đem sách bào bìa thật đẹp.

Ngày từu trường đầu tiên không cần lên lớp, nên Tầm Tầm tan học sớm, đeo cập sách năng trĩu ra khỏi trường, Tầm Tầm đang nhìn khắp nơi tìm Thời

Chung, lại thấy cách đó không xa, có một chiếc xe hơi không tính là xa

lạ hạ cửa sổ xe, Từ Kính ngồi ở sau xe mỉm cười ngoắc ý bảo Tầm Tầm lại

đấy.

Tầm Tầm rất vui vẻ chạy đến bên cạnh xe, lại chỉ nhìn quanh trong buồng

xe, không nhìn thấy bóng dáng Thời Chung, Tầm Tầm rất thất vọng: "Ba tôi đâu?"

"Anh ấy đang họp."

Tầm Tầm không vui, hô to: "Tên lường gạt, không phải chú đã nói sẽ không để ba tôi làm nhiều việc sao!"

Từ Kính thật cũng không lo lắng, chỉ chỉ một cái hộp bằng giấy đặt bên

cạnh: "Kêu chú là tên lường gạt nữa, cái này chú sẽ giữ lại."

Tầm Tầm dõi mắt nhìn lên, đựng trong hộp là mô hình Iron Man bản số

lượng có hạn, giống như đúc, Tầm Tầm chau mày đứng ở bên ngoài do dự ba

giây, sau đó ngoan ngoãn lên xe.

Từ lúc Tầm Tầm lên xe thì không ngừng miệng, một chút cũng không nhàm

chán, Tầm Tầm nói một chút tin đồn thú vị trong trường học, oán trách

người bạn nhỏ Hoa Hồ Điệp Lý Duệ lại không để ý cậu, chạy đi chơi với

bạn học trai mới quen, lại lãnh giáo Từ Kính cách bao bìa sách như thế

nào cho đẹp, thời gian trôi qua thật nhanh, tài xế đã đưa Từ Kính và Tầm Tầm đến dưới chân tòa nhà tập đoàn Kính Nam, trong phòng làm việc của

Từ Kính, cũng đã có nhiều loại bìa sách ở trên bàn làm việc, đợi người

bạn nhỏ Tầm Tầm.

Nhưng hiển nhiên Từ Kính đã đánh giá cao mình, vốn cho chuyện bao bìa

sách là chuyện cực kỳ đơn giản, nhưng anh còn chưa bao được bìa sách cho Tầm Tầm, không phải gióng lên một góc, chính là áp tuyến không bằng,

Tầm Tầm ở bên cạnh nói chêm chọc cười: "Lúc chú còn trẻ không bao bìa

sách sao?"

Từ Kính cúi đầu lấy bìa bao sách, cũng không ngẩng đầu nới: "Lúc chú còn nhỏ? Đều do bảo mẫu bao giúp."

"Khó trách chú lại bao bìa sách của chau xấu như vậy."

Động tác trên tay Từ Kính dừng lại, lần đầu tiên trong đời bị người khác —— hơn nữa còn là một đứa bé tiểu học ——ghét bỏ như thế, nét mặt Từ

tiên sinh rất tệ.

Một giây kế tiếp, trợ lý Tiêu từ đầu đến cuối nửa chữ cũng chưa nói liền bị liên lụy ——

"Trợ lý Tiêu, cậu mua mấy tờ giấy này ở đâu vậy? Quá cứng rồi, lập tức

mua giấy bao sách mới khác cho tôi." Từ Kính quăng nhãn đao về phía trợ

lý Tiêu.

Tầm Tầm cũng nhìn ra được là bởi vì tài nghệ Từ Kính có hạn mới bao sách xấu xí như thế, cái này cùng giấy bao sách cứng mềm có quan hệ gì? Mà

coi như trong lòng trợ lý Tiêu không ngừng kêu khổ, cũng chỉ có thể cúi

đầu thở dài đáp: "Được, tôi sẽ đi mua cái khác."

Trợ lý Tiêu đi tới cửa phòng làm việc, còn chưa kịp cầm tay cầm cửa, cửa phòng làm việc liền bị người khác kéo ra ——

Là Thời Chung.

Trợ lý Tiêu khách khí chào hỏi Thời Chung: "Thời tổng."

Tầm Tầm Từ Kính vốn đang ngồi bên cạnh nhìn Từ Kính hủy đi bìa sách,

nghe một tiếng chào hỏi như vậy, lập tức quay đầu lại, thấy đúng là Thời Chung, lập tức chạy đến bên cạnh Thời Chung: "Ba!"

Bóng người Tầm Tầm nhỏ bé "Vèo" một cái như tiếng gió thổi qua, gương

mặt Từ Kính cứng ngắc lại trầm mặc, biểu đạt —— anh bị thương rất nặng.

Mà Tầm Tầm chạy đến một nửa, đột nhiên lại trở về, trong mắt Từ Kính lại toát ra một tia vui mừng, Tầm Tầm liền chộp bìa sách trên bàn, ôm sách

chạy về phía Thời Chung lần nữa, lại một lần nữa tàn nhẫn mà quả quyết

từ bỏ anh ——

"Ba xem! Bìa sách con bao có đẹp không!"

Thời Chung nhận lấy sách từ tay Tầm Tầm, sờ sờ đầu Tầm Tầm tựa như khen ngợi: "Ừ, rất tốt."

Tầm Tầm kéo tay Thời Chung: "Ba họp xong rồi hả ? Vậy chúng ta về nhà thôi."

Thời Chung gật đầu một cái, dẫn Tầm Tầm đi tới bên cạnh bàn làm việc, nói với Từ Kính: "Từ tổng, chúng tôi về trước."

Từ Kính trừ lặng lẽ gật đầu một cái, còn có thể làm gì?

Trợ lý Tiêu thấy thế, cảm giác mình không cần đi mua giấy bao sách, yên

lặng lui sang một bên, nhìn Tầm Tầm một tay lôi kéo Thời Chung, một tay

ôm Iron Man Từ Kính đưa, cùng Thời Chung rời đi, trước khi đi không quên bổ một đao ở trên vết thương Từ Kính: "Cháu và ba về trước, cảm ơn chú

đã tặng Iron Man cho cháu, cháu sẽ quý trọng."

Phía bên kia, Từ Kính vốn đang tích tụ, lại tích thêm cảm giác phiền muộn.

Nhưng ngay thời khắc cảm giác phiền muộn sắp tràn đầy, bên tai Từ Kính

truyền tới âm thanh Thời Chung: "Cuối tuần này, không phải con nói để ba và Nhậm Tư Đồ đưa con đi liên hoan ca nhạc sao, xin dì Tôn Dao đi cùng

chú Từ được chứ?"

Từ Kính bỗng nhiên quay đầu lại ——

Chỉ thấy Tầm Tầm ngửa đầu nhìn Thời Chung, nghe cảm động mà đáp nói "Được!" Thời Chung vẫn chưa quay đầu lại, bước chân cũng không dừng lại, cứ trong trầm mặc của Từ Kính mang theo Tầm Tầm đi ra khỏi phòng làm

việc.

Thời Chung xuống tới lầu dưới tấp đoàn Kính Nam thì tiểu Từ đã đem xe dừng ở ven đường.

"Buổi tối muốn ăn cái gì?" Thời Chung nịt chặt dây an toàn cho Tầm Tầm, vừa hỏi.

Thời Chung từ lão tổng công ty trong nháy mắt biến thân ông chủ gia

đình, không hề có cảm giác không tốt. Còn đối với Tầm Tầm mà nói, có thể thưởng thức được tay nghề của Thời Chung, dĩ nhiên là vui vẻ chà sát

tay, lấy điện thoại di động ra, đem mấy cái thức ăn ngon mình vơ vét

trước kia trong điện thoại ra, nhanh chóng kéo cho Thời Chung nhìn: "Con muốn cái này cái này cái này. . . . . . Còn có cái này."

Tầm Tầm biết, trong tự điển của ba chân dài tuyệt đối không có từ không

biết làm gì đó, quả nhiên, Thời Chung thô sơ giản lược nhìn qua này hình ảnh thức ăn ngon, lập tức nói, "Không thành vấn đề, " Thời Chung ngồi

vào trong xe, liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay, thời gian này vừa đúng,

"Bây giờ đi siêu thị mua thức ăn, làm xong món ăn chờ Nhậm Tư Đồ trở lại cùng nhau ăn."

Phía bên kia, Nhậm Tư Đồ biết được ông xã dưới sự sai sử của con trai

mua một đống lớn món ăn, dĩ nhiên là vừa tan tầm liền chuẩn bị chạy về

nhà.

Nhưng xe mới vừa quẹo vào đường phụ, điện thoại di động của cô liền vang lên.

Là Thịnh Gia Ngôn gọi tới: "Em đang ở đâu?"

Giọng của Thịnh Gia Ngôn cấp bách cũng hơi phát run, Nhậm Tư Đồ cũng không khỏi căng thẳng: "Em mới vừa tan việc, sao thế?"

"Nhanh đến trường học đón Tầm Tầm, rồi nói Thòi Chung tìm chỗ an toàn an bài cho hai người ở vài ngày, tạm thời đừng về nhà. Tưởng Lệnh Thần

điên rồi, anh sợ anh ta đi tìm em tính sổ."

Đột nhiên nhắc đến Tưởng Lệnh Thần, Nhậm Tư Đồ cũng không tránh được căng thẳng: "Rốt cuộc thế nào?"

Thịnh Gia Ngôn nhất thời cũng nói không rõ ràng lắm, cúp điện thoại, chỉ chốc lát sau điện thoại Nhậm Tư Đồ vang lên tiếng chuông tin nhắn, là

Thịnh Gia Ngôn gửi tin nhắn cho cô ——

"Tưởng Minh Đức là kẻ khả nghi hối lộ trong dự án xây dựng, Tưởng Lợi Đức cáo ốm nhập viện."

Nhậm Tư Đồ vừa nhìn tin tức, còn vừa lái xe, thần kinh căng thẳng đến

huyệt Thái Dương cũng nhảy thình thịch, còn chưa xem xong toàn bộ nội

dung tin nhắn, điện thoại của Thịnh Gia Ngôn liền gọi đến.

"Tin tức này tạm thời bị người của Tưởng gia đè xuống rồi, mọi người

cũng không biết gì, đoàn luật sư đã chạy tới bệnh viện. Bởi vì quan hệ

của anh và em, nên lần này đoàn luật sư cố ý đem anh loại bỏ bên ngoài,

nhưng. . . . . . Tưởng Lợi Đức cũng đã bị giận đến nằm viện, còn không

chú ý an nguy thân thể, gấp gáp gọi luật sư đến bệnh viện thương lượng

đối sách, đoán cũng có thể đoán được tình huống bây giờ tệ đến mức nào."

"Đây là chuyện Tưởng gia, Tưởng Lệnh Thần tìm em tính sổ làm gì?"

". . . . . ." Thịnh Gia Ngôn khó có thể mở miệng, nhưng tình huống khẩn

cấp, rất nhanh anh cắn răng nói, "Bởi vì anh nghe nói, cảnh sát lấy được chứng cớ, là do. . . . . Thẩm Thấm cung cấp."

Thẩm Thấm?

Cái tên này đột nhiên chui vào lỗ tai, Nhậm Tư Đồ cơ hồ theo bản năng đạp thắng xe.

Tiếng thắng xe bén nhọn vang lên, âm thanh Thịnh Gia Ngôn cũng vang lên ở bên tai cô: "Anh tìm cớ đi một chuyến bệnh viện, nghe được Tưởng Lệnh

Thần gọi điện thoại cho Thẩm Thấm, nhưng điện thoại vẫn không thông,

Tưởng Lệnh Thần giống như điên rồi, tức giận đằng đằng chạy ra ngoài,

nếu như chuyện này thật là Thẩm Thấm làm, thì Thẩm Thấm hiện tại đã trốn đi, Tưởng Lệnh Thần khẳng định không tìm được cô ấy. Emi cũng biết,

Tưởng Lệnh Thần, người này một khi điên lên, có bao nhiêu không an bài

lý giải, anh sợ hắn ta không tìm được Thẩm thấm, sẽ đi tìm em."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.