Chương56

Vốn dĩ anh chỉ định dọa cô một chút, đùa giỡn một chút

để cô quên đi những chuyện đau buồn, nhưng khi môi anh chạm vào làn môi mềm mại

của cô, anh bỗng có cảm giác lưu luyến không nỡ rời xa, thế là dần trở thành

một nụ hôn dịu dàng rồi từ từ chuyển sang sự quấn quýt sâu sắc. Hai tay Viên Hỷ

bối rối quàng trên vai anh, muốn đẩy ra nhưng lại tham lam hơi ấm của anh,

không muốn xa nó. Đôi vai anh rất rộng và cứng cáp, có thể chống đỡ bầu trời

của cô. Sự ra đi đột ngột của bố khiến cô bị sốc rất nặng. Nỗi hổ thẹn với bố,

nỗi oán hận với mẹ… tất cả đã hành hạ tinh thần cô đến mệt nhoài. Chỉ có Bộ

Hoài Vũ là nơi để cô có thể nương tựa, anh luôn đứng lặng lẽ sau lưng cô, đỡ

lấy lưng cô, chống giữ bầu trời trên đầu cô.

Hơi thở anh dần trở nên nặng nề, tay đã luồn vào áo lót của cô, di chuyển trên

làn da mềm mại, sờ nắn n** m*m m** của cô. Đôi môi cô đỏ mọng, không chỉ mặt có

sắc hồng mà phía trước ngực cũng phủ một làn sáng đỏ hồng. Thời khắc nồng nàn

nhất, anh cố thẳng người lên, ánh mắt say mê ngắm cô, khàn giọng hỏi: “Được

không?” Cô không dám mở mắt, khẽ run rẩy, đôi tay càng bấu lấy vai anh chặt

hơn.

Đó là mảnh ván mà cô có thể túm lấy. Dù cho trôi về

nơi nào, cho dù nước có chảy xiết đến mấy, cô sẽ không còn sợ hãi nữa, vì bên

cô đã có anh, có anh… Thế đã đủ rồi…

Bì Hối kết hôn vào cuối tháng Năm, vốn đã bắt Viên Hỷ

làm phù dâu nhưng do nhà có tang nên không thích hợp lắm, nên cô đã giải thích

với Bì Hối, Bì Hối cũng hiểu, thế là túm ngay một bạn đồng nghiệp đến thay thế.

Hôm đám cưới rất náo nhiệt, Bì Hối mặc chiếc áo cưới trắng dài, khiến dáng

người càng mảnh mai cao ráo hơn. Cô và Tiêu Mặc Đình nắm tay đứng cạnh nhau,

gương mặt tràn ngập hạnh phúc, mặc ai đùa giỡn cô cũng chỉ cười thẹn thùng,

không còn cái vẻ chanh chua thường ngày nữa.

Viên Hỷ và Bộ Hoài Vũ ngồi cùng bàn với đám bạn học

của Bì Hối, Viên Hỷ và họ tuy không học cùng khoa nhưng lại cùng khóa, mà thời

đại học cô gần như ngày nào cũng đi chung với Bì Hối, nên bạn bè Bì Hối cô cũng

quen biết khá nhiều, mọi người trong bàn đều uống say sưa. Có cô bạn cùng bạn

để ý thấy Bộ Hoài Vũ, lén lút đùa với Viên Hỷ: “Cậu tìm thấy anh chàng đẹp trai

siêu cấp thế ở đâu ra vậy? Hâm mộ chết đi được.”

Viên Hỷ chỉ cười không nói, lén lút liếc nhìn Bộ Hoài

Vũ ngồi cạnh, trong lòng thấy tràn ngập ngọt ngào. Bộ Hoài Vũ cũng nhận thấy

ánh mắt cô, cũng quay lại nhìn, khóe môi nở một nụ cười dịu dàng, đưa tay xuống

nắm lấy tay cô dưới gầm bàn. Viên Hỷ tỏ ra e thẹn, sợ người ta phát hiện ra,

cực kỳ e dè nhìn mọi người xung quanh, thấy có vẻ không ai để ý, lúc ấy mới nắm

lại tay anh.

Ăn được một lúc thì cô dâu chú rể đến kính rượu, cả

đám vây lấy cô dâu không cho đi, chuốc cho Bì Hối và Tiêu Mặc Đình mấy ly rồi

mới thả ra. Bì Hối lúc sắp đi còn cười, chồm lại nói nhỏ vài câu với cô bạn

thân, ánh mắt còn liếc về phía Viên Hỷ. Cô gái kia cũng liếc nhìn, cười gian tà

rồi làm dấu tay OK với Bì Hối. Viên Hỷ tỏ ra thắc mắc nhìn hai người họ, Bì Hối

thấy cô nhìn mình thì chớp chớp mắt ra vẻ vô tội.

Viên Hỷ nhanh chóng hiểu ra ý nghĩa của dấu tay đó, vì

Bì Hối vừa đi xong, cô nàng kia đã bắt đầu chuốc rượu cô và Bộ Hoài Vũ. Tính

cách Bộ Hoài Vũ vốn dĩ cũng khá lãnh đạm, không phải là người hòa đồng lắm. Mọi

người cũng nhìn ra nên họ không tiện ra tay với anh, thế là nhắm hết vào Viên

Hỷ. Hảo hán không địch lại bầy sói, chỉ một lúc sau Viên Hỷ đã say chuếnh

choáng, đến Bộ Hoài Vũ uống thay cô cũng đã phải uống khá nhiều.

Lúc tiệc cưới kết thúc, đám bạn học đều về muộn, Viên

Hỷ và Bộ Hoài Vũ là những người cuối cùng. Viên Hỷ đã bị chuốc say, Bộ Hoài Vũ

phải choàng ôm eo cô mới đứng vững được. Ai cũng nói uống say sẽ to gan, quả

chẳng sai, chỉ thấy cô dựa vào lòng Bộ Hoài Vũ, túm lấy áo ngoài của anh mới

đứng vững, một tay chỉ Bì Hối mắng: “Con bé chết tiệt, chẳng tốt lành gì hết.”

Nói xong lại nấc lên một cái, rồi sau đó tiếp tục mắng nhiếc Bì Hối: “Cậu cố ý

để bọn họ chuốc tớ say.”

Bì Hối cười hề hề, nhét bó hoa cô dâu vào tay Viên Hỷ,

cười nói: “Ừ ừ, thì cũng vì tốt cho cậu thôi mà? Mau bán vé tàu đi chứ.”

Viên Hỷ nheo mắt, sóng mắt như nước, liếc Bì Hối một

cái rồi ậm ừ: “Nhưng tớ bán vé tàu từ lâu rồi, ai cần cậu lo!”

Lần này Bì Hối rất kinh ngạc, cô nhịn cười nhìn Bộ

Hoài Vũ nét mặt thiếu tự nhiên bên cạnh, sau đó lại chọc Viên Hỷ: “Cậu bán lúc

nào thế?”

Viên Hỷ đã toàn toàn say khướt, thấy cô hỏi thì hơi

ngẩng đầu lên, nhíu mày nghĩ xem cô đã cho Bộ Hoài Vũ lên tàu mình vào hôm nào.

Tiêu Mặc Đình đã cười đến hụt hơi. Bộ Hoài Vũ tuy không hiểu họ đang nói chính

xác là cái gì, có điều cũng đoán đại khái ý đồ, thấy cô nàng Viên Hỷ thật sự

tính toán ngày ấy thật thì vẻ mặt trước nay luôn trầm tĩnh của anh lần đầu đã

bộc lộ vẻ ngượng ngùng, anh vội giữ lấy Viên Hỷ dỗ dành: “Chúng ta đi thôi,

đừng nghĩ nữa.”

Bì Hối mặc kệ lớp trang điểm trên mặt, bắt đầu cười to

“ha ha”. Tiêu Mặc Đình cố nhịn cười, vỗ vỗ vai Bộ Hoài Vũ, nói: “Uống rồi thì

đừng lái xe.”

Bộ Hoài Vũ đáp lại một tiếng rồi kéo Viên Hỷ ra ngoài,

đứng ở cửa khách sạn gọi taxi. Chiếc xe đưa họ đến chung cư nhà anh, Viên Hỷ đã

dựa vào lòng anh ngủ say, nên anh đành bế cô lên lầu. Đến cửa, anh không thể mở

cửa được nên đành đặt cô xuống, một tay ôm lấy cô, một tay móc chìa khóa ra.

Viên Hỷ tỉnh lại, gương mặt đỏ hồng quyến rũ, mơ màng nhìn anh.

Hơi thở nóng hổi của cô phảng phất quanh cổ anh, anh

cúi đầu nhìn gò má đỏ hồng ấy, đôi môi đỏ mọng, bỗng dưng cảm thấy khô rát cổ

họng, và rồi không kiềm chế được, anh hôn lên đôi môi cô. Có lẽ do đã uống rượu

nên cô đáp lại anh rất nhiệt tình, khiến ngọn lửa trong lòng anh càng cháy dữ

dội hơn. Hai người quấn lấy nhau từ cửa vào phòng, quần áo ném bừa đầy đất, đến

khi hai người lăn lên giường thì cơ thể đã hoàn toàn dính chặt vào nhau. Anh bị

dc vng làm mờ lí trí, hoàn toàn quên mất mọi điều, chỉ biết quấn quýt lấy cô,

tiến vào cơ thể cô trong nỗi khát khao cùng cực.

Bì Hối và Tiêu Mặc Đình nghỉ tuần trăng mật từ

Maldives về, phải đến gia đình hai bên thăm cô dì chú bác, đến lúc gặp được

Viên Hỷ thì đã hơn tháng sau đó. Cô chọn cho Viên Hỷ một món quà, tự mình mang

đến. Hai người ngồi hàn huyên chuyện trò, Bì Hối khoa chân mua tay kể cho

Viên Hỷ nghe biển xanh và cát vàng ở Maldives, bảo Viên Hỷ nếu có đi thì nhất

định phải bôi kem chống nắng thật kỹ vào, phụ nữ mà, qua hai mươi lăm tuổi là

không thể phơi nắng được nữa. Vừa nói vừa kéo quần xuống cho cô xem. Viên Hỷ

cười phá lên, ngay quanh eo hằn vết q**n l*t, còn những nơi khác đều màu nâu

đồng, vừa nhìn đã biết cô nàng mặc bikini phơi nắng rồi.

“Đáng đời!” Viên Hỷ cười mắng, thuận tay phát vào mông

Bì Hối một cái.

Bì Hối cười hê hê, lấy món cá được làm từ nhà ra khỏi

túi, lắc lư trước mặt Viên Hỷ: “Hôm nay tớ đến ăn ké cơm nhà cậu nhưng không đi

tay không đâu nhé, mẹ tớ làm món cá, trình độ cao hơn cậu nhiều!”

Viên Hỷ đã ăn món cá mẹ Bì Hối làm, quả thực là tuyệt

vời, thấy bạn mình đã mang đến thì không khách sáo nữa. Vừa mở hộp ra ngửi,

bỗng dạ dày cô cảm thấy cuộn lên cảm giác buồn nôn, cô vội vàng đặt xuống chạy

vào phòng vệ sinh. Bì Hối ngẩn người, đi theo cô và nhìn bạn với vẻ phức tạp,

đột nhiên cười ranh mãnh hỏi: “Viên Hỷ, cậu khai thật đi, có phải đã làm chuyện

gì xấu xa với Bộ Hoài Vũ rồi không?”

Viên Hỷ cứng người, nhìn Bì Hối qua tấm gương, sắc mặt

đột ngột trắng bệch. Kỳ kinh của cô đã muộn hơn mười ngày rồi, lẽ nào đã mang

thai thật? Nhưng họ luôn rất cẩn thận mà, sao lại mang thai được? Lẽ nào là lần

đó? Hôm mà Bì Hối kết hôn? Nhưng sao lại trùng hợp thế được, mấy hôm đó rõ ràng

không phải là thời kỳ “nguy hiểm” mà!

Bì Hối thấy sắc mặt bạn mình mỗi lúc một tái nhợt thì

nhìn cô có vẻ thắc mắc: “Sao thế, Viên Hỷ?”

Viên Hỷ hoảng loạn bất an nhìn bạn mình, cuống quýt

hỏi: “Không thể nào là mang thai… thật chứ?”

Bì Hối chồm lại gần, hỏi vẻ bí ẩn: “Hai người rốt cuộc

có… không, hả?”

Viên Hỷ rối bời, gật đầu.

Bì Hối thấy cô gật đầu thì thở phào, cười giễu: “Thế

thì được rồi, mang thai thôi chứ có gì đâu? Làm như lạ lắm ấy, suốt ngày dính

vào nhau mà không có thai mới lạ? Chẳng có gì to tát cả, có cần sợ đến mức ấy

không? Cùng lắm thì kết hôn thôi, yên tâm, Bộ Hoài Vũ nhất định sẽ cưới cậu.”

Viên Hỷ lại thấy chân mình mềm nhũn, như thể đứng

không vững nữa. Con, cô làm sao có con được, trời ơi, chẳng lẽ đó là sự trừng

phạt cho thái độ phóng túng của cô? Cô chỉ thấy đầu óc rối bời bời, Bì Hối còn

nói gì nữa mà cô hoàn toàn không nghe thấy, trong đầu chỉ còn lại hai chữ “mang

thai”.

Buổi tối Bộ Hoài Vũ phải tiếp khách, lúc về đã khá

muộn. Khi vào nhà, anh thấy Viên Hỷ đang ngồi đờ trên salon, lòng anh dậy lên

một cảm giác ngọt ngào dịu dàng, bước đến ngồi cạnh cô, vòng tay ôm cô vào

lòng, thì thầm hỏi: “Nghĩ gì thế? Chăm chú quá vậy?”

Anh đã uống tí rượu, hơi thở phảng phất mùi rượu ngọt

ngào, ấm áp bao bọc lấy cô, khiến cô cảm thấy yên lòng lạ lùng. Cô nhắm mắt,

mệt mỏi rúc vào lòng anh, hồi lâu sau mới thở một hơi dài, chậm rãi nói: “Em…

có thai rồi.”

Cơ thể anh cứng đờ, nhưng chỉ một lúc sau, anh lấy lại

vẻ bình tĩnh thường ngày, chỉ xiết chặt đôi tay, ôm cô chặt hơn, sau đó trầm

tĩnh hỏi: “Có chắc không?”

Cô gật đầu, ngồi cả buổi tối đã khiến cô thấy bình

tĩnh hơn, đó không phải vấn đề của một mình cô, nên anh có quyền biết sự thực,

cô cũng cần anh cổ vũ để đưa ra quyết định. Cô vươn tay ra lấy que thử thai cho

anh nhìn, bên trên có hai vạch đỏ rõ ràng.

Cô cười giễu cợt, “Họ nói cái này chính xác 99%.”

Anh trầm tư, cũng đoán ra được có lẽ là do hôm ấy, dịu

dàng nhưng rất kiên quyết xoay người cô lại, sắc mặt điềm tĩnh, ánh mắt không

ánh lên niềm vui vì lần đầu được làm bố, ngược lại chỉ có một nỗi hổ thẹn và tự

trách.

Khóe môi cô nhướn lên, không phải vui, mà là cay đắng.

Nếu là một đôi nam nữ bình thường, có lẽ đây là tin tức khiến họ sẽ sung sướng

đến phát điên chăng? Dù sao cũng yêu nhau, lại định ở bên nhau cả đời, còn gì

có thể khiến người ta vui hơn là được chào đón một sinh mệnh sắp ra đời? Nhưng

đối với cô thì, mọi thứ đều đã thay đổi.

“Chúng ta phải làm gì đây?” Cô khẽ hỏi, lộ rõ vẻ thê

lương.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.