Chương54

“Về nhà anh.” Bộ Hoài Vũ trầm

giọng, dáng vẻ rất ư là điều-đó-là-hiển-nhiên. Viên Hỷ nhất thời ngẩn ngơ, hồi

lâu sau mới phản ứng kịp, lắp ba lắp bắp: “Đi… đi đến nhà anh làm gì! Quay lại

đi, muộn rồi, anh cũng mệt cả ngày, đưa em đi rồi về nhà sớm để nghỉ ngơi.”

Thấy vẻ mặt căng thẳng của cô, Bộ Hoài Vũ chỉ thấy tức cười, cố đanh mặt lại lườm

cô một cái, cố ý lạnh nhạt hỏi: “Em sợ cái gì? Nhà anh to, lúc nào cũng có

phòng cho em ngủ, căng thẳng quá thế?”

Nhà có to đến mấy thì cũng là cô

nam quả nữ ở chung mà! Viên Hỷ kêu thầm, thấy vẻ mặt Bộ Hoài Vũ rất nghiêm túc,

có vẻ không hề đùa cợt, khiến cô thoáng chốc không biết phải nói gì.

Khóe môi Bộ Hoài Vũ cuối cùng

không kìm nổi đã nhướn lên, Viên Hỷ thấy ngay, mới biết anh đang đùa cô, tức

tối: “Anh lại chọc em, quay đầu xe mau.”

Nhưng anh đã lấy lại vẻ nghiêm

túc, nói với cô rất chân thành: “Không phải chọc em, Viên Hỷ, chuyển đến chỗ

anh đi, ít nhất thì có thể gặp nhau hàng ngày. Một mình em ở đây anh thật không

yên tâm.” Anh cười dịu dàng, rồi tiếp tục: “Em yên tâm, người như anh vẫn rất

biết kiềm chế, sẽ không cưỡng ép em làm gì đâu.”

Thực ra anh vẫn rất ma mãnh, cái

gì mà gọi là “sẽ không cưỡng ép”? Nếu là Bì Hối mà nghe câu này thì hẳn đã bới

móc được chữ này ra rồi, nhưng Viên Hỷ có phải là Bì Hối đâu, cô chỉ đỏ mặt,

cắn môi không nói gì. Đấu tranh mãi mới thốt ra một câu: “Em không muốn ở miễn

phí.”

“Đã ở bên nhau rồi còn phân biệt

rạch ròi thế à?” Bộ Hoài Vũ hỏi. Thấy Viên Hỷ gật đầu kiên định thì cười bảo “Thế này vậy, em ở nhà anh, tiền nhà không cần trả, chỉ cần nấu cơm và dọn dẹp

giúp anh là được, anh cũng không thuê người giúp việc nữa, em nghĩ sao?”

Nếu giở trò khôn vặt thì Viên Hỷ

dứt khoát không phải đối thủ của anh, cô cúi đầu nghĩ ngợi, thấy cũng khá hợp

lý, coi như là trao đổi bình đẳng. Thế là gật đầu, nhưng một thắc mắc lại nảy

ra, cô ngước lên nhìn Bộ Hoài Vũ: “Nhưng, Bì Hối em phải nói thế nào? Nó nhất

định sẽ cười em cho xem!”

Bộ Hoài Vũ đảo mắt về phía Viên

Hỷ, đáy mắt lấp lánh ánh cười, anh khẽ thở dài một tiếng rồi hỏi: “Em có phải

sống để người khác nhìn đâu, quan tâm đến suy nghĩ kẻ khác để làm gì?”

Viên Hỷ biện bạch: “Nhưng Bì Hối

không phải kẻ khác.”

Bộ Hoài Vũ cười, tay phải buông

ra choàng quanh người cô, cộp đầu anh vào trán cô một cái. Viên Hỷ hốt hoảng

đẩy anh ra: “Anh làm gì thế! Cẩn thận!”

Bộ Hoài Vũ cười hì hì: “Ngốc quá,

cô ấy sẽ không cười em đâu. Nếu có cười thì em cười lại, cô ấy cũng ở chung với

Tiêu Mặc Đình mà. Có điều em yên tâm, cô ấy sẽ không cười đâu, nhiều nhất thì

mắng em là ngốc thôi.”

Quả nhiên là anh đúng, Bì Hối

không hề cười cô, cũng không mắng cô là ngốc, mà mắng cô đần, còn rất nhã nhặn

ngắt cành hoa lan xuống chỉ vào trán cô. Viên Hỷ lúng túng hỏi: “Cậu bảo xem

bọn tớ thế này có phải là sống chung không?”

Bì Hối tức tối lườm cô một cái,

bưng cà phê lên hớp một ngụm rồi nói: “Nếu cậu cứ phải tự lừa mình lừa người,

thì có thể gọi là ở trọ chung.”

Viên Hỷ lặng lẽ nhìn Bì Hối, rồi

đột ngột hỏi: “Bì Hối, có phải tớ là người rất bất định? Có mới nới cũ có trăng

quên đèn?”

Bì Hối suýt tí nữa là phun cà phê

ra, vội vàng lấy tay vuốt vuốt ngực, hậm hực bảo: “Cũng may cậu chưa tự nhận là

lăng nhăng đào hoa, nếu không tớ bị nghẹn cà phê chết với cậu.” Cô lấy chân

hích hích đùi Viên Hỷ, hỏi: “Hây! Cậu bị trúng gió à?”

Viên Hỷ tự cười giễu, nói: “Ba

tháng trước tớ còn đang chuẩn bị lễ cưới với Hà Thích, bây giờ lại sống chung

với Bộ Hoài Vũ, cậu bảo tớ là thể loại phụ nữ gì? Chưa nói đến tình cảm của

người khác, mà thật ra tình cảm của tớ lại dễ thay đổi đến thế, thế giới này có

còn tình yêu trung trinh nào hay không?”

Bì Hối dở cười dở mếu, hỏi Viên

Hỷ: “Tiểu thư ơi, cậu đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi hả? Chúng ta đang sống, chứ

có phải sống chết vì yêu như trong tiểu thuyết tình cảm đâu, cậu nghĩ kiểu gì

vậy? Chẳng lẽ cậu phải rút ra mấy năm thời gian để tưởng niệm mối tình cũ, sau

đó mới bắt đầu yêu người mới? Đừng đùa nữa, Viên Hỷ, không phải tớ đả kích cậu,

mà thực tế có mấy người chịu đợi chờ vài chục năm cho một tình yêu? Nếu có thì

cũng là trường hợp đặc biệt, một là tiểu thuyết hai là phim ảnh. Lấy ví dụ là

cậu luôn tự cho mình là chung thủy đi nhé, cậu dựa vào lương tâm mình mà nói

thử xem, cậu đợi Hà Thích bao năm nay, là đợi anh ta hay là đợi một mối tình

cậu cho là sâu sắc?”

Viên Hỷ cũng không biết phải trả

lời thế nào. Trong quãng thời này, cô từng suy nghĩ rất nghiêm túc tình cảm của

mình với Hà Thích và Bộ Hoài Vũ, cũng dần dần hiểu ra với Hà Thích cô chỉ là ám

ảnh và cố chấp, cô không nói là không yêu anh của thời hiện tại, nhưng đa phần

là yêu mối tình của năm năm trước. Nếu không có những ký ức lưu luyến trước đó,

nếu hai người đàn ông yêu cô cùng xuất phát ở một nơi, cô nghĩ có lẽ mình sẽ chọn

Bộ Hoài Vũ chăng. Anh khiến cô thấy yên ổn, chỉ cần có anh ở cạnh là sẽ thấy

rất chân thực, mà những điều đó thì Hà Thích không thể cho cô.

Nhưng cho dù đã hiểu rõ hết thì

trong lòng vẫn cảm thấy lấn cấn.

Bì Hối không muốn cô lại nghĩ

ngợi lung tung nên cười ranh mãnh, kề sát lại hỏi với vẻ bí ẩn: “Này! Cảm giác

thế nào?”

Viên Hỷ không hiểu, ngờ nghệch

hỏi lại: “Cảm giác gì cơ?”

Bì Hối tỏ ra kiểu

cậu-đừng-giả-ngu-với-tớ, hất cằm về phía phòng Bộ Hoài Vũ, hỏi: “Thôi đi, hai

người đã ở chung hơn nửa tháng rồi, có tiến triển gì không?”

Mặt Viên Hỷ thoắt chốc đỏ ửng,

biết rõ Bộ Hoài Vũ không có trong phòng nhưng vẫn căng thẳng liếc nhìn phòng

anh một cái, vội vàng lắc đầu: “Đừng nói bậy, tớ có phòng riêng, bọn tớ không

ai xâm phạm ai.”

Bì Hối thấy bộ dạng căng thẳng

mặt đỏ tía tai của Viên Hỷ thì cười lăn lộn trên salon, lát sau mới nín cười,

nói toạc móng heo: “Tớ nói cậu biết nhé Viên Hỷ, Bộ Hoài Vũ ở ngoài là hàng bán

rất chạy đó, tớ thấy cậu nên nắm bắt thời cơ nhanh lên, gạo nấu thành cơm với

anh ấy trước, người như anh ấy ắt hẳn rất có trách nhiệm, chỉ cần anh trèo lên

con tàu hải tặc là cậu…”

“Cậu mới là tàu hải tặc thì có!”

Viên Hỷ cười mắng.

Bì Hối cũng không tranh chấp, chỉ

gật gù: “Phải phải, tớ là tàu hải tặc, tớ là tàu hải tặc của Tiêu Mặc Đình!” Nói

xong lại cười mờ ám với Viên Hỷ, ngoắc tay: “Lại đây, chị mày sẽ truyền lại bí

quyết bán vé tàu!”

Viên Hỷ vừa thẹn vừa cuống, chồm

đến định véo Bì Hối, cô nàng cười ngất ngư, đưa tay ra đỡ, lại thì thào nói vài

câu vào tai Viên Hỷ, cũng không biết là nói những gì mà Viên Hỷ càng thẹn hơn.

Hai người đang cười nói ồn ào trên salon thì Bộ Hoài Vũ về, thấy Bì Hối và Viên

Hỷ đang đùa giỡn ầm ĩ thì ngẩn ra, sau đó cũng cười theo, hỏi: “Bì Hối đến lúc

nào vậy, hai người đang nói gì thế? Sao vui vậy?”

Anh không hỏi thì còn đỡ, Viên Hỷ

lập tức đỏ bừng mặt. Bì Hối cười: “Viên Hỷ đang bàn bạc với em cách bán vé

tàu.” Viên Hỷ hốt hoảng bịt lấy miệng cô nàng. Bộ Hoài Vũ càng mù mờ, hỏi: “Vé

tàu gì?”

Bì Hối cười đến ngạt thở, Viên Hỷ

trừng mắt dữ tợn với bạn, Bộ Hoài Vũ thấy bộ dạng đỏ mặt tía tai của cô thì

biết Bì Hối đang đùa giỡn gì đây, thế là không hỏi nữa, chỉ về phòng thay quần

áo, đến lúc ra ngoài thì thấy chỉ còn lại Viên Hỷ, “Bì Hối đâu? Sao cô ấy về

rồi?” Anh ngạc nhiên hỏi.

“Hình như Tiêu Mặc Đình đợi có việc

gì ấy, nên cuống lên bỏ về rồi.” Viên Hỷ đáp, lúng túng nhìn anh, sắc đỏ trên

mặt vẫn còn ửng lên, vội đứng dậy đi vào nhà bếp, “Em vẫn phần cơm cho anh, em

mang lên cho anh nhé.”

Đến khi Bộ Hoài Vũ ăn xong, hai

người dọn dẹp xong xuôi rồi ngồi trên salon đọc tạp chí. Viên Hỷ lật bừa tờ báo

trong tay, tâm tư thì lại bay xa, bất giác nhớ đến những lời Bì Hối nói ban

nãy, sau đó không kìm được len lén nhìn Bộ Hoài Vũ đang ngồi đầu bên kia. Khi

cô lại liếc nhìn lần nữa rồi quay lại tờ tạp chí, thì bỗng dưng nghe thấy anh

hỏi: “Em định bán vé tàu gì?”

Tim Viên Hỷ run lên, tay giật

mình đánh rơi tờ tạp chí xuống. Bộ Hoài Vũ cũng giật mình vì hành động đó của

cô, quay đầu lại nhìn vẻ nghi ngại. Cô càng hoảng lên, vội vàng đứng dậy, cũng

mặc kệ ánh mắt ngạc nhiên của anh, vừa cúi gằm đầu vào phòng vừa nói: “Em đi

ngủ đây, ngủ ngon.”

Cho đến khi vào phòng rồi, cô vẫn

thấy tim đập chân run, không nén được lầm bầm rủa xả Bì Hối, đều tại con bé quỷ

quái ấy, nói gì mà Bộ Hoài Vũ thân hình gợi cảm quyến rũ, hại cô cứ len lén

quan sát xem anh gợi cảm chỗ nào. Quả nhiên, ngắm mãi rồi cũng bị bắt quả tang,

nhất định anh sẽ cười cô cho xem. Anh còn hỏi cô bán vé tàu gì, mất mặt chết đi

được!

Bộ Hoài Vũ nhìn bóng cô hấp tấp

bỏ đi, hơi ngẩn ngơ một lúc rồi bật cười thành tiếng. Viên Hỷ cách một lần cửa

mà vẫn nghe thấy tiếng cười cố nén lại của anh, mặt càng nóng hơn.

Hai người đã sống chung với nhau

như thế, có lẽ thiếu chút cuồng nhiệt, nhưng lại có sự thoải mái và hài hòa khó

tả, thậm chí còn cảm thấy rất ngọt ngào. Anh chàng Trương Hằng không biết nghe

tin đó từ đâu mà cứ chuyên gọi điện thoại quốc tế về, còn cố ý gọi đến số máy

bàn của nhà Bộ Hoài Vũ, đến khi Viên Hỷ nghe máy thì làm bộ nghi ngờ hỏi: “Viên

Hỷ? Sao anh lại gọi cho em nhỉ, nhầm rồi nhầm rồi, anh muốn tìm Bộ Hoài Vũ.”

Nói xong không đợi Viên Hỷ giải thích đã cúp máy, mấy giây sau lại gọi về, vừa

nghe thấy vẫn là giọng cô, lại lẩm bẩm: “Hả? Trúng tà rồi, sao lại nhầm nữa?”

Viên Hỷ lúc đầu không biết anh cố

ý chọc cô, nên đỏ mặt lúng túng mãi. Bộ Hoài Vũ ngồi cạnh nhìn thấy, đón lấy

điện thoại trong tay cô, lãnh đạm nói: “Có phải cậu muốn tôi đưa địa chỉ liên

lạc cho đám bạn gái của cậu không?”

Anh nói thế khiến Viên Hỷ nhớ

ngay đến hình ảnh cô gái cầm giày ném Trương Hằng, không kìm được cũng hỉ hả

vui trên nỗi đau của kẻ khác. Quả nhiên câu này có hiệu quả hơn hẳn những cách

uy h**p khác, Trương Hằng lập tức ngoan ngoãn hẳn, nói vài câu với Bộ Hoài Vũ

xong lại đòi Viên Hỷ nghe máy.

Viên Hỷ tò mò, vừa áp ống nghe

lên tai, đã nghe Trương Hằng cố hạ giọng hỏi: “Viên Hỷ, em giúp anh một việc

nhé, có chuyện này anh thắc mắc lâu lắm rồi, mà lão Bộ kín tiếng quá, anh hỏi

gì cậu ta cũng không nói, em kể anh nghe có được không?”

Viên Hỷ lần này thông minh hẳn,

không dám nhận lời ngay mà chỉ dè dặt hỏi: “Chuyện gì thế?”

Trương Hằng bên kia như đang cố

nhịn cười, đến nỗi hô hấp cũng không bình thường nổi nữa, sau đó mới ra vẻ

nghiêm túc hỏi Viên Hỷ: “Viên Hỷ, lão Bộ một đêm được mấy lần?”

Viên Hỷ đờ người, rồi lập tức

hiểu ngay anh đang hỏi cái gì, mặt đỏ bừng lên, cầm điện thoại như phải bỏng

rồi vội vàng đặt máy để cúp. Ngờ đâu lúc hoảng hốt lại không đặt đúng vị trí,

không những không cúp mà còn vô tình chạm đúng nút loa ngoài, giọng nói được

khuếch âm của Trương Hằng văng vẳng: “Hê hê, Viên Hỷ, lão Bộ rốt cuộc là một đêm

được mấy lần thế?”

Viên Hỷ thoắt chốc đần mặt ra. Bộ

Hoài Vũ vẫn tỏ vẻ điềm nhiên không chút xao động, bước đến cầm điện thoại lên

nói: “Y Tiểu An, phải không? Cậu cứ kiên nhẫn đợi đi, có lẽ cô ta sẽ đến chỗ

cậu nhanh thôi.”

Trương Hằng kêu ré lên như bị cắt

tiết: “Lão Bộ, cậu không thể làm chuyện mất nhân tính thế được!”

Bộ

Hoài Vũ phớt lờ, cúp luôn điện thoại. Quay sang nhìn Viên Hỷ, cô vẫn đứng đó,

mặt đỏ bừng bừng, thấy anh nhìn mình thì vội vã bỏ vào nhà bếp, nói: “Em đi xem

xem có gì ăn được không.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.