Chương23

Viên Hỷ không ngờ người như Bộ Hoài Vũ lại có thể hỏi

một câu nham nhở như vậy, bảo cô trả lời thế nào đây? Ngồi trên xe đợi anh mà

được à? Hay là bảo mình xuống xe rồi vẫy xe khác để về, thế thì còn ra thể

thống gì? Có nghĩa là không cho người ta đi ăn? Hơn nữa người ta đã nói dạ dày

mình không tốt, bác sĩ đã có lời dặn rồi! Viên Hỷ cúi đầu, cuối cùng đáp: “Em…

em xuống với anh.”

Những cửa hàng bán thức ăn khuya người bên trong rất đông, đa số đều là “tộc đi

làm” phải tăng ca đến khuya, không kịp ăn tối, đợi đến giờ này mới túm tụm lại

với nhau, trước khi về nhà lót dạ chút gì đó. Bộ Hoài Vũ mua hai món mặn, cháo,

và một đĩa nhỏ màn thầu, lúc bê đến còn hỏi Viên Hỷ: “Có cần ăn cùng không?”

Viên Hỷ lắc đầu, Bộ Hoài Vũ bèn không hỏi nữa, chỉ cúi

đầu thong thả ăn thức ăn trước mặt. Viên Hỷ vốn đã hết cơn đói, không còn cảm

giác gì nữa, nhưng nhìn thấy Bộ Hoài Vũ ăn rất ngon lành thì cảm giác đói lại

quay trở lại, chỉ thấy nước bọt bỗng tuôn ra, cô không dám nuốt nước miếng

trước mặt anh, sợ anh phát hiện thấy, chỉ hơi mím chặt môi lại, dời ánh mắt

khỏi Bộ Hoài Vũ, hơi nhíu mày quan sát cảnh bên trong quán.

Bộ Hoài Vũ đưa tay nhìn đồng hồ, hỏi: “Em cần về gấp

à? Anh sắp xong rồi.”

“Không gấp, không gấp, anh cứ ăn đi.” Viên Hỷ vội nói,

tay len lút đưa ấn lấy bụng dưới gầm bàn, cô sợ dạ dày mình bỗng réo lên vô

duyên thì chết, lúc đầu đã nói là không đói rồi, cũng chỉ còn cách gắng gượng

đến cùng thôi.

Bộ Hoài Vũ như không phát hiện ra sự thê thảm của Viên

Hỷ, chỉ cắm cúi hưởng thụ thức ăn ngon trước mặt, cuối cùng ăn xong còn bảo

phục vụ gói một hộp cháo và mấy chiếc bánh bao nhỏ mang về, quay đầu nhìn Viên

Hỷ đang đờ đẫn nhìn anh, anh cười có vẻ ngại ngùng, rồi cúi đầu nhìn đồng hồ,

hỏi cô: “Không quá giờ chứ?”

Viên Hỷ vội lắc đầu, Bộ Hoài Vũ đứng dậy nói một cách

thoải mái: “Chúng ta đi thôi.” Vào trong xe, anh lại nhét mấy hộp thức ăn vào

tay Viên Hỷ, sau đó vừa khởi động xe vừa hỏi một cách tự nhiên: “Có thể giúp

anh giữ một lúc không? Anh sợ bị đổ ra.” Viên Hỷ ngẩn ngơ ôm lấy hộp thức ăn,

cảm thấy tối nay từ khi gặp anh, đầu óc không thể phản ứng kịp, giống như lúc

nào cũng phản ứng chậm hơn anh nửa nhịp vậy.

Chiếc xe lướt êm trên đường, chỉ một tấm kính xe thôi

đã ngăn cách với sự huyên náo ngoài kia, trong xe rất yên tĩnh. Viên Hỷ nghe

Trương Hằng bảo rằng xe của Bộ Hoài Vũ rất tốt, biết chiếc xe này vẻ ngoài

không nổi bật, song giá tiền không hề rẻ chút nào, cái anh cần chính là tính

năng và độ thoải mái của xe, mà lúc này, điều này càng nhìn Viên Hỷ thấy mỏi

mệt hơn, trong một khung cảnh lắng đọng yên tĩnh như vậy, ghế ngồi mềm mại và

thoải mái, và cả chiếc hộp đang bốc hơi nóng trong tay, tất cả đều khiến thần

kinh đã căng thẳng suốt một ngày của cô bắt đầu thả lỏng, ý thức đang trong lúc

mơ hồ thì Viên Hỷ nghe thấy Bộ Hoài Vũ khẽ gọi: “Viên Hỷ? Đừng ngủ, sẽ cóng

đấy, cố chịu một chút, sắp đến rồi.”

Viên Hỷ ậm ừ “ồ” lên một tiếng, nhưng vẫn không thể mở

nổi mí mắt như nặng ngàn cân, cô cảm thấy mình lúc này tuy ý thức tỉnh táo,

nhưng cơ thể sao vẫn không thể điều khiển được. Lại loáng thoáng nghe thấy Bộ

Hoài Vũ nói bên tai: “Viên Hỷ, đừng ngủ nữa, nói với anh mấy câu đi.” Viên Hỷ

lại ậm ừ đáp vâng, ý thức bắt đầu trống rỗng trong phút chốc, tiếng nói của Bộ

Hoài Vũ như vẳng đến từ một nơi rất xa, lúc ngắt quãng lúc liên tục, cô nghe

không rõ lắm, hoặc có thể tai thì rõ ràng nghe thấy, song không thể vào đầu

nổi.

Bộ Hoài Vũ hỏi: “Viên Hỷ… tại sao lại lén đến bệnh

viện?”

Viên Hỷ nhắm nghiền mắt: “Ừm…”

Bộ Hoài Vũ khựng lại, rồi hỏi: “Bây giờ… với Hà Thích…

vẫn ổn chứ?”

Viên Hỷ đáp: “… Vâng.”

Bộ Hoài Vũ lại hỏi: “Em thật sự vẫn yêu Hà Thích thế

à?”

Viên Hỷ: “… Ừm.”

Bộ Hoài Vũ: “… Nếu lúc đó… anh chọn cách không buông

tay…”

Viên Hỷ: “… Vâng.”

Bộ Hoài Vũ quay đầu nhìn Viên Hỷ vẻ bất lực, thấy cô

đã đến mức chỉ biết nói “ừm” hoặc “vâng”, cuối cùng đành bỏ cuộc, khẽ mím môi,

quay đi tiếp tục chuyên tâm lái xe.

Viên Hỷ choàng tỉnh giấc bởi tiếng chuông di động reo

vang đột ngột, cô ngồi nhổm dậy, chiếc áo khoác trên người tuột xuống được cô

chụp lại, là áo ngoài của Bộ Hoài Vũ. Đầu óc Viên Hỷ lập tức tỉnh táo trở lại,

chẳng phải cô đang đi nhờ xe anh hay sao? Sao lại ngủ thiếp mất? Cô hoảng hốt

quay đầu nhìn bên cạnh, trong lòng Bộ Hoài Vũ là hộp đồ ăn vốn nằm trong lòng

cô, đang dựa vào lưng ghế lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt anh hơi mơ màng, giống như

cũng vừa mở mắt ra.

“Thấy

em ngủ nên không gọi,” Bộ Hoài Vũ giải thích ngắn gọn, thấy di động cô vẫn reo,

lại nhắc nhở: “Di động em đang reo.”

“Ồ…” Viên Hỷ chỉ thấy ngượng ngùng, cũng không kịp nói

gì mà vội vàng lật tìm di động trong túi, đang sục sạo thì lại nghe Bộ Hoài Vũ

nói khẽ: “Không ở trong túi mà?” Viên Hỷ ngẩn ra, cũng phát giác tiếng chuông

rất to rất rõ, không giống phát ra từ trong túi, lúc này mới sực nhớ lúc ra

ngoài để tiện tay nhét vào túi áo. Cũng may người gọi đến rất kiên trì, bao lâu

thế mà vẫn chưa cúp máy, Viên Hỷ bấm nút nghe trong hoảng loạn, giọng Hà Thích

trong điện thoại vẳng ra, anh hỏi: “Viên Hỷ, em ngủ rồi à?”

“Hử, à vẫn chưa,” Viên Hỷ hạ giọng trả lời, lén nhìn

Bộ Hoài Vũ một cái với vẻ thiếu tự nhiên. Bộ Hoài Vũ thấy thế thì nhếch môi, lộ

ra một nụ cười gượng gạo, rồi quay người mở cửa bước ra.

Bên kia Hà Thích lại nói: “Bên anh tiến độ làm việc

hơi chậm, xem ra phải làm thâu đêm rồi, em ngủ sớm đi nhé.”

Viên Hỷ đáp: “Vâng.”

“Ngoan, nghe lời anh, bảo bối, anh nhớ em.” Hà Thích

hạ giọng nói, liền sau đó trong điện thoại vẳng đến tiếng cười ha hả của đám

người trẻ tuổi kia, có người còn hét lên: “Chua quá, chua quá.” Lại có người

ngoạc mồm ra gào: “Đừng mà, người ta ngủ một mình không được đâu, anh mau mau

về đi.” Những giọng nói kia hòa lẫn với nhau rất ồn ào, giọng cười mắng có vẻ

ngượng ngùng của Hà Thích, tiếng cười chọc ghẹo của mọi người, sau đó bên trong

văng vẳng đến một giọng nữ trong trẻo, giọng nói ấy đang hét lên với giọng điệu

chế giễu: “God! Sao vẫn chưa được! Hà, có thể đến điều chỉnh trình tự giúp em

không?” Viên Hỷ nghe Hà Thích đáp lại giọng nói đó, rồi điện thoại im ắng một

lúc, giống như Hà Thích đang dùng tay che ống nghe, anh hạ giọng: “Viên Hỷ, anh

đang bận, ngày mai đến chỗ em sau nhé, em nấu cơm cho anh ăn, được không?”

“… Vâng.” Viên Hỷ đáp khẽ, không hiểu vì sao mà giọng

nữ vẳng đến trong điện thoại đã mang đến cho cô một cảm giác rất kỳ lạ không

thể nói cho rõ, Viên Hỷ lắc lắc đầu, muốn lắc cho hết cảm nhận lạ lùng đó, chỉ

là đồng nghiệp cùng làm việc thôi mà, tại sao cô lại nhạy cảm như thế? Hơn nữa,

bây giờ chẳng phải cô cũng đang ở cạnh Bộ Hoài Vũ hay sao? Tình huống này còn

mờ ám hơn cả Hà Thích nữa ấy chứ? Nếu bị Hà Thích nhìn thấy mới là không thể

giải thích được gì!

Viên Hỷ tự cười chế giễu mình, lòng thầm nghĩ con

người đúng là sinh vật không biết lý lẽ, chỉ muốn mình phóng hỏa mà không cho

kẻ khác đốt đèn, cô ở đây mờ mờ ám ám với Bộ Hoài Vũ suốt buổi tối cũng không

suy nghĩ đến cảm nhận của Hà Thích, mà chẳng qua là một giọng nữ vẳng đến qua

điện thoại Hà Thích đã cảm thấy khó chịu, con người ơi là con người! Viên Hỷ

không nén được, khẽ lắc đầu!

Mở cửa bước ra, Bộ Hoài Vũ đang dựa người vào bên kia

xe hút thuốc, đầu lửa lập lòe trong đêm, có lúc vẽ nên một đường ngắn trong

không trung theo bàn tay của anh. Anh nghe thấy tiếng Viên Hỷ đóng cửa, quay

người lại lặng lẽ nhìn cô, ánh đèn đường vàng vọt phía xa xuyên qua đám là dày

trên đầu lọt xuống dưới, rất mờ ảo, khiến Viên Hỷ không nhìn rõ được vẻ mặt anh

lúc này. Trước kia, Viên Hỷ và Bì Hối hai người thường oán thán khu này đèn

đường quá tối cây lá quá rậm, không thể chiếu sáng mặt đường, đến người đang

bước đến phía đối diện cũng chỉ có thể nhìn thấy một bóng dáng mờ mờ, mà lúc

này, Viên Hỷ lại cảm thấy vui mừng vì ánh đèn quá mờ nhạt, khiến cô có thể

không cần phải nhìn thẳng vào mắt Bộ Hoài Vũ.

“Ơ… hôm nay rất cám ơn anh,” Viên Hỷ lựa lời, “Cũng

muộn rồi, em không mời anh lên nhà ngồi nữa, anh về sớm đi, đi đường lái xe cẩn

thận nhé.” Không đợi Bộ Hoài Vũ phản ứng, Viên Hỷ chỉ còn nước mặt dày nói

tiếp, “Vậy em lên trước đây, tạm biệt.”

“Viên Hỷ…” Bộ Hoài Vũ cuối cùng mở miệng, gọi giật

Viên Hỷ đang dợm bước đi.

Nhịp tim Viên Hỷ bắt đầu đập nhanh, chỉ sợ Bộ Hoài Vũ

nói ra lời gì đó, nhưng không thể không dừng lại và quay người nhìn anh, cố làm

ra vẻ trần tĩnh, hỏi: “Có chuyện gì vậy ạ?”

Bộ Hoài Vũ không đáp, chỉ cúi đầu dập tắt điếu thuốc,

sau đó cúi người lấy chiếc hộp đồ ăn trong xe ra, đưa đến cho Viên Hỷ qua mui

xe, nói gọn, “Về nhà hâm lại rồi ăn.”

Viên Hỷ ngẩn ngơ, không ngờ phần thức ăn này là anh

mua cho cô.

Bộ Hoài Vũ cười giễu: “Đừng ngẩn ra đó, nếu ngay cả

người đối diện bàn ăn có đói không mà anh cũng không nhìn ra thì cũng đừng mong

sống nữa, cầm lấy đi, không có ý khác đâu.”

Nói thực, Bộ Hoài Vũ rất tinh tế, từ lần đầu Viên Hỷ

quá giang xe anh đã nhìn ra, điều này khiến Viên Hỷ khó mà không cảm động,

nhưng đồng thời cô cũng ý thức được sự cảm động bây giờ là nguy hiểm đến nhường

nào, cô không thể cảm động, cũng không thể đáp lại sự quan tâm đó, đầu óc trì

độn cả buổi tối của cô cuối cùng đã tỉnh táo trong giờ phút này, cô khẽ cười

đáp: “Cám ơn anh nhiều, trong nhà em vẫn còn đồ ăn, về nhà ăn tạm là được,

những thứ này anh cứ mang về vậy, làm bữa sáng ngày mai, đừng tưởng em không

biết đàn ông độc thân các anh lười đến mức nào, he he, nếu dạ dày đã không tốt

thì càng phải chú ý hơn. Được rồi, không nói nữa, thật sự là đã quá muộn rồi,

đến khi anh về nhà cũng không biết mấy giờ ấy chứ, mà ngày mai còn phải dậy sớm

đúng không? Anh về sớm đi, chúng ta nói chuyện sau, hôm nào rảnh rỗi thì đến

nhà em với Trương Hằng, em nấu một bữa thịnh soạn cho các anh, mấy người chúng

ta lâu quá không tụ họp ăn cơm cùng nhau rồi, cô nàng Bì Hối kia lúc nào cũng

phàn nàn là em trọng sắc khinh bạn…”

Bộ Hoài Vũ không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn Viên Hỷ

chăm chú, cho đến khi Viên Hỷ thực sự không thể nói gì thêm, hai người lại trầm

mặc nhìn nhau. Viên Hỷ cố gắng nhướn nhướn môi cười để phá vỡ sự tĩnh lặng khó

chịu đó: “Tạm biệt.”

“Nếu

anh chọn không buông tay thì sao?” Bộ Hoài Vũ đột ngột hạ giọng hỏi: “Vậy lựa

chọn của em sẽ là gì?”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.