Chương 51: Ngoại truyện 2

  1. Lê Khanh Thần

Cô xuất thân trong Lê gia hào môn tuyệt đỉnh ở Hồng Kông, nắm trong

tay vương quốc giải trí C&C. Mẹ cô là một trong rất nhiều người vợ

của chủ nhân hiện tại của Lê gia, thời còn trẻ tham dự cuộc thi hoa hậu

Hồng Kông, nhờ dung nhan tuyệt vời mà làm kinh động toàn miền đất cảng,

sau khi được gả vào Lê gia, được sủng ái hơn hai mươi năm nay. Cô là đứa con duy nhất của mẹ cô, được truyền lại vẻ đẹp khuynh thành ấy. Cô là

nhị tiểu thư giỏi giang nhất của Lê gia, Lê Khanh Thần.

Xinh đẹp tuyệt vời, suy nghĩ sâu sắc, thủ đoạn cao tay. Những điều

tốt đẹp mà một người con gái hằng mong ước đều được cô phát huy đến tột

đỉnh, ngoại trừ một xuất thân đường đường chính chính, Lê Khanh Thần

chẳng thiếu thứ gì. Nhưng xuất thân đường đường chính chính thì có tác

dụng gì? Con trai của vợ cả Lê gia Lê Cận Thần, được mệnh danh là thái

tử, cho dù là uy quyền ở công ty hay trong gia đình đều bị cô đè bẹp. Sẽ có một ngày, cả Lê gia sẽ phải phục tùng dưới chân cô, mẹ cô sẽ được mở mày mở mặt.

Lần đầu tiên gặp Dung Nham, Lê Khanh Thần mới mười lăm tuổi. Năm đó,

nhân dịp lễ đại thọ một trăm tuổi của cụ ngoại nhà mẹ cô, cô và mẹ đáp

phi cơ riêng của Lê gia trở về đại lục, đó là lần đầu tiên Lê Khanh Thần đến thành phố C. Đến đón hai người là con trai của người chị họ xa với

mẹ Lê Khanh Thần, vô cùng điển trai, tác phong toát lên điệu bộ của một

công tử ngời ngời. Trong lúc ba người nói chuyện, mẹ Lê Khanh Thần bí

mật bấu nhẹ vào tay Khanh Thần. Cô hiểu ý, cúi đầu mỉm cười, thầm nghĩ

đến những công tử nhà giàu Hồng Kông, những quý ông trẻ trung Anh quốc,

trước nay đều xếp hàng dài để cô lựa chọn, chỉ là một đám công tử nhà

giàu, sản phẩm được đúc ra từ những chiếc khuôn giống nhau, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến âm mưu, thủ đoạn, có gì thú vị cơ chứ?

"Cậu ấy là Dung Lỗi, cháu đích tôn của Dung gia", trên đường đi, mẹ

cô kể. "Dung gia là gia tộc có vai vế nhất ở đây, trước đây anh con

chẳng phải hết lần này đến lần khác muốn đến đây sao? Bảo bối à, nếu như con có thể đi lại với Dung Lỗi, là con có thể thắng anh con rồi!"

"Mami!", Lê Khanh Thần tựa vào chiếc ghế da êm ái, cười từ tốn, "Lê

Cận Thần không đáng để con liên thủ với Dung gia cùng đối phó."

"Con ấy, lúc nào cũng khinh địch. Thật ra, không phải bố con không

coi trọng anh con như chúng ta vẫn nhìn thấy đâu, dù sao, nó mới là

người thừa kế thứ nhất."

Đây chính là điều nhức nhối của Lê Khanh Thần, cô sầm mặt lại, không

nói gì nữa, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ. Lúc này đã sắp đến thời điểm

tổ chức yến tiệc, tốc độ của đoàn xe dần chậm lại, bỗng nhiên một chiếc

Bugatti "Black Blood" màu đen từ từ tiến đến, qua cửa sổ xe, trong

khoảng thời gian chưa đến một giây, Lê Khanh Thần nhìn thấy khuôn mặt

điển trai của người con trai đang lái xe, khóe mắt dài khẽ nhếch lên,

một vẻ đẹp không thể diễn tả bằng lời. Chiếc Land Rover màu trắng bạc

của Dung Lỗi ở ngay trước mặt họ, khi chiếc Bugatti lướt qua, nghịch

ngợm ghé sang phía anh một cái rồi phóng vụt đi mất. Chiếc Land Rover

lập tức tránh đường, tiếng ma sát với lòng đường rin rít, gây ra sự kinh động không nhỏ, khiến xe họ đi sau cũng lập tức phanh lại, người tài xế rối rít xin lỗi: "Nhị thiếu gia không biết là có khách quý đến nên trêu đùa với đại thiếu gia, hai vị, thực sự rất xin lỗi!"

"Ồ? Đó chính là Dung nhị thiếu gia?" Thần sắc của mẹ Khanh Thần thay

đổi, bà kéo tấm rèm cách âm xuống, nhẹ nhàng nói với con gái: "Đó là nhị thiếu gia của Dung gia, nghe nói tính tình không trầm ngâm như Dung

Lỗi, cũng rất có năng lực, nhưng không kế tục công việc kinh doanh của

gia đình mà ra ngoài kết bái cùng thiếu gia của Lương Thị, giúp người

khác lập nghiệp."

"Lương Thị?" Khi đó Lê Khanh Thần cũng đã âm thầm bước những bước đầu tiên vào thương giới, cười như đang nghĩ gì đó. "Có chút thú vị đây."

Sau khi yến tiệc bắt đầu, người lớn đều đến bên cụ ngoại để chúc thọ, Lê Khanh Thần được Dung Lỗi dẫn tới nơi tụ họp của những người trẻ.

Tình huống rất khác so với tưởng tượng ban đầu của Lê Khanh Thần, cô âm

thầm quan sát những người cùng lứa tuổi với khí chất phi phàm xung quanh mình, thầm nghĩ, thành phố C này là nơi ngọa hổ tàng long, chẳng trách

Lê Cận Thần háo hức muốn tới để phát triển, quả thực là đáng giá.

"Dung Nham!" Dung Lỗi lớn tiếng gọi một người con trai đang bị một

đám con gái vây quanh. "Em đến đây một chút." Lê Khanh Thần ngẩng lên

nhìn, người con trai tên Dung Nham ấy đang tiến về phía hai người. Anh

ta khoảng ngoài hai mươi tuổi, điển trai, tài hoa, ngoại trừ đôi mắt đào hoa, phong lưu nhìn rất giống Dung Lỗi, chính là người trong chiếc

Bugatti "Black Blood" khi nãy.

"Ấy, anh cả, lại một tiểu mỹ nữ ở đâu đến nữa đây?" Dung Nham nhướn

mày hỏi, nhìn Lê Khanh Thần với ánh mắt ngạc nhiên. Lê Khanh Thần trước

giờ đều quen nhận được ánh mắt ngắm nhìn của những người khác, lúc này

thấy người nóng ran. "Đây là con gái dì Tương Tương, vừa từ Hồng Kông

sang, tối hôm qua anh đã nói với em rồi. Khanh Thần đến đây, đây là em

anh, Dung Nham." Dung Lỗi chu đáo giới thiệu.

Nhạc nhảy cất lên, Dung Nham cười tinh nghịch, lùi lại nửa bước, nho

nhã đưa tay ra tạo thành một tư thế "mời". Lê Khanh Thần mười lăm tuổi

thẳng lưng, kiêu sa nhìn Dung Nham lúc này đang cúi đầu dịu dàng đối

diện cô rồi đặt tay vào trong lòng bàn tay anh, xoay nhẹ người một cái,

bồng bềnh như giấc mộng. Rất nhiều năm sau này, cái khung cảnh tuyệt vời của thời niên thiếu ấy, Lê Khanh Thần vẫn còn giữ nguyên trong trái

tim, vào những buổi đêm yên ắng, khi chẳng cần tỏ ra mạnh mẽ, cô lại hồi tưởng từng chút một.

Uyên ương tú bị phiên hồng lãng. Phù dung trướng noãn độ xuân

tiêu[1]. m thanh đáng ghét ấy bỗng vang lên, phá tan giấc mộng. Lê Khanh Thần bối rối "ơ..." lên một tiếng, bàn tay trắng nõn nà đưa ra khỏi

chiếc chăn hơi động đậy, khẽ đẩy đẩy Dung Nham vài cái. Dung Nham đưa

tay ra mò chiếc điện thoại đặt trên chiếc tủ phía đầu giường, nghe điện

thoại bằng giọng khàn khàn: "Tiểu Tứ?" Đầu kia không biết nói những gì,

Dung Nham cười thầm vài tiếng: "Gớm... cứ ở đấy, đừng làm gì, anh đến

ngay " Anh cúp máy, ngồi thẳng dậy, Lê Khanh Thần vẫn xoay người, quay

lưng về phía anh. Anh mặc quần áo rồi phủ người xuống: "Khanh Thần!"

[1] Chăn uyên ương đỏ thẫm như sóng lượn. Màn phù dung êm ái đêm xuân

"Sao?"

"Anh có việc, cho người đưa em đến sân bay có được không?" Hơi thở

nóng ấm của anh phả vào vành tai cô, cơn rùng mình ập đến. Lê Khanh Thần quay người, cánh tay quàng qua cổ anh, ghé sát vào tai anh thổi: "Em

không đồng ý anh có ở lại không?" Dung Nham cúi đầu, khẽ chạm vào vết

hằn đỏ trước ngực cô: "Em có muốn thử không?" Lê Khanh Thần mỉm cười,

đẩy anh ra: "Được rồi, mau đi đi, đừng để cô ấy chờ lâu. Lái xe cẩn

thận."

"Ngoan. Về đến Hồng Kông thì gọi cho anh."

Anh nhảy xuống giường, chiếc giường khẽ rung động, trái tim cô cũng

theo đó mà rung động mạnh mẽ. Dung Nham vừa gài thắt lưng vừa tiến về

phía cô, hôn nhẹ lên đôi mắt nhắm hờ. Lê Khanh Thần mở mắt ra, anh nhìn

thẳng vào cô, cô mỉm cười, anh yên tâm quay người bước đi.

"Khanh Thần... thế này không được ổn lắm." Trần Phái Phái ngập ngừng

không dám đỡ lấy chiếc túi bột mịn màu trắng ấy. "Với tình thế bây giờ,

nếu cô muốn đoạt lại Lê Cận Thần, trừ phi để cho Diệp Mộc chủ động buông tay, nếu không cô thua là cái chắc. Cinderalla, quyết đoán lên!" Mười

ngón tay Lê Khanh Thần đỏ chót cầm chiếc túi ni lông nhỏ.

Cô cười rồi nghịch ngợm chiếc túi, từ tốn nói: "Nếu không thì điều

không được ổn lắm ấy có lẽ là cái ghế Lê phu nhân mà cô đã mơ ước lâu

nay đấy." Trần Phái Phái im lặng rất lâu: "Cô chắc chắn làm thế này

không có hại gì cho cơ thể anh ấy chứ?"

"Một chút thuốc kch thch, cùng lắm thì cũng chỉ làm cho anh ta hoạt động mạnh hơn một chút mà thôi, cô yên tâm, đó là thái tử gia của nhà

họ Lê tôi, hại anh ta, tôi không thể chạy thoát được." Trong đôi mắt

xinh đẹp của Trần Phái Phái lóe lên một tia căm hận, không do dự nữa, cô giơ tay cầm lấy cái gói nhỏ, "Nào, chúc cô được như ý." Lê Khanh Thần

cầm tới hai ly rượu, đưa cho Trần Phái Phái một ly, cụng một cái. Trần

Phái Phái không nói gì, một hơi uống cạn: "Khanh Thần, tôi nợ cô một

lần."

"Đừng nói như vậy, tôi giúp cô cũng là giúp chính mình. Cinderella,

tôi chỉ muốn công ty con ở thành phố C thôi, có Dung Nham, nơi này nhất

định là của tôi, chỉ có điều lần này có cô giúp, tôi sẽ không phải trực

tiếp đấu đá với anh cả", Lê Khanh Thần nói. Trần Phái Phái cúi đầu mỉm

cười, đặt chiếc ly xuống, quay người rời đi.

Trời đã nhá nhem, trong căn phòng chỉ bật một chiếc đèn tường mờ mờ,

Lê Khanh Thần từ từ cầm ly rượu vang, đứng trước ô cửa sổ, nhâm nhi

thưởng thức. Lê Cận Thần đã thực sự động lòng với Diệp Mộc, gia đình anh không ngờ cũng đồng ý, bác cả còn nói cái gì mà chỉ cần thích là được,

xuất thân rồi tài cán của người con gái không quan trọng, đúng là tầm

nhìn của đàn bà! Nực cười! Nhưng đây cũng chính là thời cơ ra tay tốt

nhất của cô, dùng Diệp Mộc, thứ mà Lê Cận Thần quan tâm nhất để hạ gục

anh, nghĩ đến bộ dạng thê thảm sắp tới của Lê Cận Thần, cô thấy vô cùng

thoải mái.

Quan tâm nhất... Những người giống như cô và Lê Cận Thần trừ những

thứ mà từ nhỏ tới lớn đều tranh giành ấy còn có thứ gì có thể khiến bọn

họ quan tâm đây? Lê Cận Thần quan tâm đến Diệp Mộc, còn cô thì sao, cô

đang quan tâm đến Dung Nham ư? Đúng vậy không? Nếu không, chắc sẽ chẳng

theo anh mười năm. Nếu không, trái tim cô sẽ không đập thình thịch vì

ánh mắt đặc biệt mà Dung Nham dành cho Diệp Mộc.

Ánh đèn đường bật sáng, Lê Khanh Thần không quen, quay mặt đi chỗ

khác, xoay người lại, cô nhìn khắp căn phòng lặng thinh và xa hoa, những ngón tay cầm chiếc cốc dần nắm chặt lại. Cô quay lưng lại phía ánh

sáng, chiếc bóng mờ mờ ẩn hiện phả trên khuôn mặt cô, trong một tích

tắc, ánh mắt cô bất ngờ sáng lên. Khi Lê Cận Thần và Diệp Mộc vừa mới

chia tay, Dung Nham đã từng hỏi cô, cần C&C hay là anh, lúc đó Lê

Khanh Thần thực sự tức giận, đương nhiên cô sẽ chọn C&C! Vì vị trí

phu nhân của nhị thiếu gia nhà họ Dung, chỉ có thể thuộc về cô. Ha, Kỷ

Tiểu Tứ bám dai như đỉa thế, cô chẳng cần ra tay đã có thể loại trừ thì

một con bé Diệp Mộc nhỏ bé có là gì? Đợi cô xử lý xong Lê Cận Thần, ắt

có thời gian để lo liệu cô ta! Cô là Lê Khanh Thần, không có thứ gì mà

cô bỏ công sức ra giành lấy mà lại không thuộc về cô.

  1. Lê Cận Thần

Anh là con trai trưởng của đại gia hào môn, bố mẹ đều là người thừa

kế của hai đại tộc, là sản phẩm tuyệt vời nhất của những âm mưu tính

toán về quyền thế và lợi ích. Khi anh lên bảy, dưới sự chỉ bảo của bố,

đã gia nhập thị trường cổ phiếu, mười lăm tuổi đã tỏ ra đầy bản lĩnh,

kiếm được một trăm triệu đầu tiên trong đời. Anh đứng đầu danh sách mười công tử độc thân vàng toàn Hồng Kông trong mười năm liền, khiến cho tất cả danh môn thục nữ đất Hồng Kông đều phát điên. Anh gánh trên lưng cả

vương quốc giải trí C&C nhẹ tựa lông hồng. Anh là thái tử Cận Thần

của nhà họ Lê.

"Tuyệt!" Lê Cận Thần vung một gậy tuyệt đẹp, phía sau lưng vang lên

giọng nói hào sảng của người hiện đang là gia chủ của Lê gia.

"Bố lại đến muộn nửa tiếng rồi." Lê Cận Thần chẳng buồn nhìn lại, bước cùng bố tới dưới chiêc ô, ngồi xuống nghỉ ngơi.

"Nói chuyện với Tương Tương một lúc nên đến muộn." Ông Lê trước nay

chẳng bao giờ giấu giếm trước mặt nguời con trai của bà cả này. "Cận

Thần, lần này hình như Khanh Thần muốn qua lại với người của Lương Thị,

cái tên Dung nhị thiếu gia ấy... tuyệt đối không phải nhân vật tầm

thường, con phải cẩn thận với con bé."

Lê Cận Thần bỏ chiếc mũ đánh golf ra, mỉm cười: "Bố, chuyện dạy dỗ em trai, em gái, con cũng đã chuẩn bị sẵn."

"Không phải bố lo lắng về con, chỉ là... có phải con nuông chiều nó quá?"

"Nó vẫn còn nhỏ, nhìn người vẫn còn hời hợt, chẳng bằng đem nó theo bên mình, tự mình dạy cho nó một bài học."

"Cũng đúng", ông Lê mỉm cười. "Đi nào, cùng tập với bố một lúc."

Lê Cận Thần rướn người đi theo bố. Khung cảnh tuyệt đẹp, anh vẫn giữ

nụ cười nhẹ nhàng, nho nhã. Trên thế giới này những việc khiến anh phải

thay đổi sắc mặt rất ít.

Lúc đầu, trong mắt Lê Cận Thần, Diệp Mộc và Trần Phái Phái cũng như

những người con gái trong quá khứ của anh, nếu có thể giúp anh hoàn

thành mọi việc một cách nhanh chóng và ít vất vả nhất thì sẽ là một

người đáng yêu, đáng để anh theo đuổi. Chỉ có điều, cô gái Tiểu Diệp Mộc này ngày càng trở nên đặc biệt, đến mức anh ngần ngại không muốn xuống

tay với cô. Điều nực cười đó là, cuối cùng anh cũng hạ được quyết tâm,

khiến cho cô suốt đời nhớ đến anh, để anh lợi dụng thì Cận Thụy lại

không nỡ.

"Chú!", Cận Thụy bực tức chau mày. "Cô ấy còn thua xa Cinderella, nghĩ đến phẩm vị của chú, tốt nhất là đừng ra tay với cô ấy."

"Thụy Thụy, cháu thích Diệp Mộc?" Lê Cận Thần cười dịu dàng. "Vì thế

khi nãy cháu mới cố ý ngồi ở đó đọc sách, làm hỏng việc của chú, đúng

không?"

"Cháu còn lâu mới vậy!" Thần sắc trên khuôn mặt xinh xắn của Cận Thụy trở nên không tự nhiên, thấp giọng càu nhàu: "Ai mà đi thích cô ấy chứ, vừa ngốc vừa ngố vừa vô vị, lại còn lúc nào cũng nghĩ mình là đúng..."

"Được rồi, cháu đi ngủ đi", Lê Cận Thần xoa xoa tóc con bé. "Ngày mai còn phải đi học."

Cận Thụy nhướn mày, bước xuống lầu dưới. Thực ra khi nhận nuôi Cận

Thụy, mục đích của anh hoàn toàn là để khống chế hai viên đại tướng

Dương Thu và Lâm Kinh Vũ, nhưng thời gian qua đi, cô gái nhỏ lớn dần bên mình, tính khí của con bé lại càng ngày càng giống anh, quá là thú vị.

Thế cục của Lê gia ngày càng trở nên phức lạp, ngoại trừ Diệm Thần

chỉ thích ăn chơi nhảy múa, không quản việc gia đình ra, những người em

khác đều đứng về phía Lê Cận Thần, sẵn sàng hành động. Bố anh hết lần

này đến lần khác nhắc nhở: "Cận Thần, rốt cuộc con đang chờ đợi điều

gì?"

Lê Cận Thần đang tập trung ngắm chuẩn, giọng nhẹ hơn: "Dù sao cũng là một lần hành động, chi bằng đợi đến lúc chúng nó đã sắp xếp xong đâu

đấy. Con thích diệt cỏ tận gốc không muốn giữ hậu họa về sau."

Ông Lê đặt súng xuống: "Thế... con định làm gì với Khanh Thần?"

"Còn phải xem nó làm đến mức nào, con có thể cho phép nó hiếu thắng,

nhưng nếu như nó đụng chạm đến người không được đụng đến..." Lê Cận Thần không nói hết câu, nhẹ nhàng bóp cò, nhắm vào vòng mười điểm một cách

hoàn mỹ, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười lạnh lùng.

Thực tế, sự kiên nhẫn của Lê Khanh Thần làm cho anh cảm thấy bất ngờ, có thể khiến Cinderella cho anh uống thuốc kch thch, bị Diệp Mộc nhìn thấy, điều đó có nghĩa cô đã nhìn thấy điểm yếu của anh. Ừ, Diệp Mộc

chính là điểm yếu, cũng là chỗ đau đớn duy nhất của anh suốt cuộc đời

này. Chưa sinh ra trong bóng tối, sống trong nhơ bẩn thì không thể hiểu

được. Một Diệp Mộc nhỏ nhắn, thuần khiết, ngang bướng đến hoàn mỹ ấy đối với Lê Cận Thần là quá khứ quý giá đến thế nào. Quý giá đến mức, đánh

mất cô trong tim còn cảm thấy một điều may mắn: cũng tốt, như vậy cô ấy

sẽ rời xa anh, rời xa sự nguy hiểm, âm mưu, tính toán, cảnh cốt nhục

tương tàn, rời xa một kẻ như anh, cô sẽ tiến gần hơn đến hạnh phúc một

chút. Không còn Diệp Mộc nữa, Lê Khanh Thần lại tự do vùng vẫy trên con

đường địa ngục như trước kia, chẳng cần phải quan tâm hay lo lắng đến

điều gì nữa.

Ánh mặt trời dịu nhẹ, không gian ngút tầm mắt. Tòa nhà văn phòng khí

phách của C&C đâm thẳng vào những đám mây khiến cho những tòa nhà

cao tầng xung quanh nhìn như những món đồ chơi yếu ớt. Lê Cận Thần đứng

trên mảnh đất của vương quốc do chính một tay mình gây dựng, quay lưng

lại với bầu trời xanh, từng đám mây trắng cao vợi và cả sự thất vọng đến vô tận, đầu hơi cúi thấp, ánh mắt dịu dàng nhìn cốc trà sữa đặt bên

cạnh. Tại sao một người có cả thế giới như anh lại chỉ có thể tìm thấy

một chút hơi ấm trong trái tim mình qua một nửa cốc trà sữa mà cô đã

từng cầm thế này? Là ai đã từng nói: "Không còn em, có cả ngàn dặm giang sơn cũng chỉ là một nỗi cô đơn hoa lệ"?

Diệp Mộc, không còn em ở bên, anh có cả ngàn dặm giang sơn cũng chỉ là một nỗi cô đơn hoa lệ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.