Chương 28: Tai nạn

Tới studio, Diệp Mộc khẽ đẩy cửa bước vào, đúng lúc nhìn

thấy hai đại mỹ nam trong trang phục cổ trang uy phong đang chiến đấu ác liệt. Trần Nguyên xoay người một cách rất dũng mãnh, nhẹ nhàng tiếp

đất, Mars vung kiếm lao xuống phía dưới. Nhưng chưa đợi đến lúc Mars

xuất kiếm, Trần Nguyên đã bị một người tung một cước như trời giáng từ

phía sau, không kịp chống đỡ, lao thẳng về phía thanh kiếm trong tay

Mars.

Tất cả mọi người, trong đó có cả Diệp Mộc đều ồ lên kinh ngạc, lũ

lượt tiến về phía trước. Nhưng nữ diễn viên chính Trương Lâm ở bên cạnh

Trần Nguyên đang dạo một khúc đàn ai oán, thương tâm, lúc này bất ngờ

đứng thẳng dậy, chặn trước mặt Trần Nguyên, ôm chặt lấy anh, dùng tấm

lưng mỏng manh của mình che chắn. Trong khung cảnh hỗn loạn, Trần Nguyên gào lên một tiếng, xoay người một cái thật mạnh, xoay Trương Lâm đang

định che chắn cho anh về phía trước. Khuôn mặt vốn được coi là bộ phận

gợi cảm nhất trên cơ thể anh hướng thẳng về phía thanh kiếm bằng đồng

sáng loáng.

Chớp mắt một cái, một tia máu ào ào phun ra từ má anh, trong tiếng

kêu thảm thiết của Trương Lâm, Trần Nguyên khuỵu gối, tay vẫn ôm chặt cô không rời. Mars chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, chân không chạm đất,

đưa qua đưa lại trên không trung, sự sợ hãi, kinh ngạc hiện lên trên

khuôn mặt điển trai.

Người tung cước đạp Trần Nguyên là một tên to lớn mặt mũi bặm trợn

bất ngờ xông vào trường quay, phía sau hắn lúc này còn có thêm vài tên

cao lớn khác ồn ào bước theo, nét mặt hung tợn, tay cầm theo chùy, lao

thẳng về phía Trần Nguyên, miệng chửi bới mấy lời chẳng nghe rõ, đại

loại như: "Dạy cho mày một bài học, nếu còn dám không biết tốt xấu mà

bám lấy Trương Lâm thì sẽ g**t ch*t mày." Hiện trường trở nên hỗn loạn,

các đạo cụ, phục trang đều bị đạp tung tóe. Trong đoàn làm phim chỉ có

vài võ sư xông lên chống trả, sau đó vì thực lực có hạn, ngay lập tức bị đánh bật ra phía sau. Diệp Mộc cảm thấy tình hình không ổm, túm lấy một nhân viên phục vụ bảo cậu ta ngay lập tức đi báo cảnh sát, còn cô không nói lời nào, chạy ra phía cửa, lao lên trên tầng.

"Diệp Mộc!" Tiếng hét kinh ngạc của Cố Tiểu Điềm vang lên, Diệp Mộc

gần như xông vào văn phòng tổng giám đốc, nhưng cảnh tượng bên trong làm cho những lời nói sắp buột ra từ miệng cô phải khựng lại. Lê Cận Thần

đứng đối diện với cánh cửa, tựa vào bàn làm việc, cúi đầu, một tay đút

trong túi quần, tay kia đang cầm một quyển album ảnh lớn, những ngón tay dài dò tỉ mỉ trên cuốn album, như đang hồi tưởng lại điều gì đó, vô

cùng im lặng. Cuốn album ảnh nhiều màu sắc ấy Diệp Mộc rất quen thuộc,

đó là những bức ảnh họ chụp cùng nhau từ những ngày còn mặn nồng, cô

cũng có một quyển y hệt như vậy. Sau khi bị Lê Cận Thần làm tổn thương

lần thứ nhất, cô liền vứt nó vào một chỗ thật kín, không mở ra thêm một

lần nào nữa. Giờ nhìn thấy nó trong hoàn cảnh này, Diệp Mộc có cảm giác

như vật đổi sao dời, cách đó đã rất rất lâu rồi.

Cánh cửa bật mở, ánh mắt dịu dàng của Lê Cận Thần vẫn chưa kịp thu

lại, khựng lại một lúc, thần sắc không đổi, anh thu tay lại giấu vật

đang cầm trong tay kia: "Có chuyện gì?" Diệp Mộc cố gắng làm cho trái

tim đang đập thình thịch bình thường trở lại, lạnh lùng nói: "Studio số

ba xảy ra chuyện, thưa Giám đốc Lê." "Đi xem sao!" Lê Cận Thần đứng

thẳng người, đôi chân dài sải chưa được vài bước đã đi tới trước mặt cô. Diệp Mộc nhìn dáng hình cao lớn xương xương của anh, ánh mắt hoang

mang.

Khi những người phụ trách tới nơi, hiện trương không còn náo loạn.

Nhìn thấy Lê Cận Thần sải những bước dài tiến vào, một đám người hỗn

loạn như tìm được điểm tựa, chạy tới nhao nhao kể lại rằng, khi rời đi,

những kẻ kia còn nói sẽ tiếp tục quay lại, Lê Cận Thần gật đầu, chạy

thẳng về phía Trần Nguyên.

Eo của anh hình như cũng bị thương, không đứng dậy được. Trên mặt anh là chiếc khăn tay đã thấm đẫm máu. Trương Lâm đang quỳ bên cạnh anh, vẻ mặt vô cùng kinh hãi, người run bần bật, sắc mặt nhìn còn thảm hại hơn

Trần Nguyên. Xe cấp cứu vẫn chưa tới, Mars đang đứng một bên, khó khăn

lắm mới thoát khỏi vòng vây, bước tới, chẳng nói lời nào nhấc bổng Trần

Nguyên có chiều cao xấp xỉ anh lên, sải từng bước dài ra ngoài. Trương

Lâm hấp tấp theo phía sau, nhưng bị người quản lý của Trần Nguyên là

Trần Phái Phái chặn lại, đẩy mạnh về phía sau.

"Không cần cô giả bộ tốt bụng!" Mặt Trần Phái Phái lạnh tanh, nói với vẻ cực kỳ tức tối. Trương Lâm cắn môi, nước mắt tuôn dài trên khuôn mặt xinh đẹp, vô cùng xúc động.

Diệp Mộc hoàn toàn hiểu rõ, vô số các phóng viên đang có mặt đều đã

ghi lại tất cả lời của những tên xã hội đen kia, ngày mai nhất định sẽ

là một tin động trời. Khuôn mặt của các nghệ sĩ vô cùng quan trọng,

huống hồ Trần Nguyên, người luôn là sự lựa chọn số một cho các vai diễn

trong các bộ phim thần tượng bom tấn, bây giờ trên mặt dính một vết cắt

như vậy, về sau quả thực không biết phải làm sao. Cô tiến lên phía

trước, khẽ ôm lấy Trương Lâm.

"Còn cô nữa Diệp Mộc!" Trần Phái Phái bị tổn thất người đang được ưu

ái nhất trong nhóm mình, tâm trạng rõ ràng là mất cân bằng. "Đừng tưởng

tôi không biết, những kẻ đó chính là do các người gọi đến! Các người

giẫm lên mặt Trần Nguyên mà leo..."

"Cinderella!" Lê Cận Thần và Trần Nguyên cùng lúc lên tiếng chặn lại.

Trần Phái Phái lập tức khựng lại. Trong một giây, cô ta vô cùng căm

hận, ánh mắt lạnh như băng quét qua Diệp Mộc và Trương Lâm, lạnh lùng

lên tiếng: "Được lắm! Được lắm! Diệp Mộc, coi như tôi phục cô rồi!"

Diệp Mộc cũng tức tối, nhưng liếc nhìn Trương Lâm đang co ro bên

cạnh, lòng mềm trở lại, không muốn đôi co thêm với Trần Phái Phái.

Mars không phải người của C&C, anh chỉ quan tâm đến vết thương

của Trần Nguyên. Nhìn thấy phía bên này mọi người đang nhìn nhau với ánh mắt tóe lửa, tiểu thiên vương bất mãn đẩy đám người xung quanh ra,

không nói một lời, vác Trần Nguyên rời đi. Trần Phái Phái trừng mắt lườm Trương Lâm một cái, bước vội theo sau. Trương Lâm không dám đuổi theo,

đầu cúi càng thấp, nước mắt từng hàng rơi lã chã.

"Thôi nào, đừng khóc nữa, em đi tẩy trang đi, rồi về phòng nghỉ

ngơi." Diệp Mộc bị nước mắt của cô làm cho mềm lòng, cũng không muốn hỏi thêm gì cả. "Chị gọi điện bảo tài xế đến cửa sau đón em, em nhanh lên

một chút, lát nữa đám phóng viên đến hết thì không đi được đâu."

Trương Lâm đưa tay lên lau nước mắt, sụt sịt như một đứa trẻ. "Được

rồi, em nhìn em xem..." Diệp Mộc ghé sát đến bên tai Trương Lâm nói khẽ. "Bên này chắc tạm thời không được rồi, ngày mai chị sẽ nghĩ cách đưa em đến thăm cậu ấy." Lúc này Trương Lâm mới thôi khóc, quay người bước đi. Khi bước ngang qua Lê Cận Thần, cô dường như hơi ngẩng lên, hai người

trao đổi ánh mắt. Nhưng đợi đến khi Diệp Mộc nhìn kỹ lại thì chỉ thấy vẻ mặt không vui của Lê Cận Thần.

Buổi tối, khi Dung Nham trở về, Diệp Mộc không nói cho anh biết

chuyện này. Anh chưa bao giờ thích thế giới showbiz. Lúc đầu, đưa Trương Lâm vào thế giới này cũng là việc cực chẳng đã, giờ đây lại có chuyện

xảy ra, Diệp Mộc luôn cảm thấy mình chưa làm tròn trách nhiệm.

"Này này!" Dung Nham lên tiếng nhắc nhở. "Vị tiểu thư này, buổi tối

hôm nay đã thần người ra lần thứ ba rồi đấy nhé!" Diệp Mộc trở về thực

tại, lè lưỡi, vội vã dùng từ ngữ nhẹ nhàng xin lỗi.

"Em đang nghĩ chuyện gì vậy?" Dung Nham ôm cô vào lòng, hôn một cái thật dịu dàng: "Nói cho anh nghe đi!"

Diệp Mộc đương nhiên không dám nói. Cô giơ tay ôm lấy eo anh, nằm gọn trong vòng tay anh, nhỏ nhẹ chuyển chủ đề: "Anh... Khi nãy anh nói, tối mai sẽ đưa em đi đâu thế?"

Dung Nham thích nhất là dáng vẻ thuần phục này của cô, mỉm cười, cúi

đầu xoa xoa cằm cô: "Tới nhà anh cả anh. Năm người kia cũng đi, lần

trước nói đến chuyện phân chia thứ bậc, ngày mai đến chúng ta trừng trị

bọn họ, được không nào?"

"Hả?" Diệp Mộc hoài nghi, cho dù sự đen tối của Tần Tang có thể gần

sánh ngang với núi băng tam thiếu gia của Lương Thị, nhưng đối diện với

Dung Nham, cô cũng không dám nói ra: "Ồ, thế anh đến đón em lúc tan làm. Em mặc đồ bình thường có làm mất mặt anh không?" Ánh mắt Dung Nham có

nét trêu đùa, làm mặt nghiêm nghị trả lời: "Tiểu Mộc nhà anh trời sinh

ra đã xinh đẹp, mặc gì mà chẳng xinh." Diệp Mộc lại một lần nữa chui vào lòng anh, kéo dài giọng gọi anh: "Anh... Khi nào anh sẽ đi gặp bồi thẩm đoàn nhà em thế?"

Dung Nham đang nắm gấu áo cô, dịu dàng day day trong lòng bàn tay,

cảm giác nhột nhột bay bổng chạy thẳng đến tim: "Trần Hiểu Vân? Không

vấn đề gì, từ lâu anh cũng muốn gặp cô ấy." Anh cởi chiếc cúc áo của cô, dịu dàng cúi đầu xuống ngực cô. "Nhưng bây giờ thì anh đang bận một

việc rất quan trọng..." Diệp Mộc bị anh đè xuống càng lúc càng lún sâu,

cự nự vẫn muốn hỏi điều gì đó.

Buổi sáng, khi Diệp Mộc thức giấc, Dung Nham đã chuẩn bị sẵn đồ ăn,

ngồi trong phòng khách vừa đọc báo vừa chờ cô. Diệp Mộc đi ra, ngồi

xuống bên cạnh, cầm một chiếc sandwich lên cắn một miếng to, cười ngọt

ngào.

Vẻ mặt Dung Nham lại có vẻ quá im lìm. Diệp Mộc ngó đầu qua nhìn, chỉ thấy trên trang nhất tờ báo anh đang cầm là trường quay bị đập phá của

C&C, tin tức về việc Trần Nguyên bị thương phải nằm viện. Là nhân

vật chính trong những tin tức tình cảm đang nóng sốt với Trần Nguyên,

hình ảnh của Trương Lâm cũng được đăng lên, Diệp Mộc hoảng hốt.

Những bài báo không đề cập trực tiếp đến Trương Lâm nên Dung Nham

cũng không quan tâm lắm. Nhưng trước khi rời khỏi nhà, anh đã xỏ xong

giày đứng đợi cô, đứng trong hành lang hỏi một câu bâng quơ: "Diệp Mộc,

em nghỉ làm ở C&C đi, tới Lương Thị hoặc Hữu Dung làm việc nhé!"

"Sao thế?" Diệp Mộc cẩn thận hỏi lại. "Vì chuyện của Trần Nguyên sao?"

"Không chỉ là chuyện đó. Anh muốn em ở gần anh một chút, anh sẽ yên

tâm hơn phần nào." Dung Nham suy nghĩ trong giây lát, nói từ tốn: "Chỗ

của Lê Cận Thần ấy dù sao cũng không phải địa bàn của anh, nếu em phải

chịu thiệt thòi, anh cũng khó làm gì được. Ở gần anh một chút được

không?" Giọng nói anh dịu dàng. Diệp Mộc thắt xong dây giày, buột miệng

nói một câu chẳng cần suy nghĩ: "Thế thì em ở nhà làm bà nội trợ cho anh được rồi!"

Dung Nham khựng lại vài giây không đáp trả. Không khí bất chợt trầm

xuống trong giây lát, Diệp Mộc dừng tay, trong lòng có chút hối hận và

bối rối.

"Hợp đồng của Trương Lâm đã ký liền năm năm, em mà đi thì cô ấy sẽ

thế nào? Hơn nữa, em cũng vừa nhận thêm hai người mới, đang là lúc cố

gắng để vươn lên, em không muốn chuyển công ty. Việc của Trần Nguyên,

chỉ cần em làm trong nghề này thì nhất định sẽ gặp phải một đôi lần, em

sẽ cố gắng để mình không chọc tức ai là được mà." Giọng nói Diệp Mộc trở lại bình thường, thậm chí còn mỉm cười. "Vả lại còn anh nữa, nếu như có phiền phức gì, em sẽ kêu tên tuổi của Dung nhị thiếu gia, chắc không

sao chứ?" Dung Nham trở về thực tế, mi mắt khẽ động đậy. Anh đưa tay xoa xoa mái tóc cô, hít một hơi thật nhẹ: "Em chẳng khiến anh yên tâm chút

nào."

Nói xong, anh nghiêng người hôn nhẹ lên má cô, cầm chìa khóa tới ga

ra lấy xe trước. Một tay Diệp Mộc chạm vào chân, làm ra vẻ vẫn đang buộc dây giày, nhưng ánh mắt luôn nhìn theo bóng người càng lúc càng xa.

Không yên tâm ư... Cái anh ấy nói là trái tim anh ấy ư?

Diệp Mộc vừa bước đến công ty, Cố Tiểu Điềm chẳng biết từ đâu bất ngờ xuất hiện, chẳng nói chẳng rằng kéo cô tiến đến chiếc thang máy chuyên

dụng của Lê Cận Thần, đi thẳng lên văn phòng tổng giám đốc trên tầng cao nhất.

"Có chuyện gì vậy?" Diệp Mộc hỏi một cách kinh ngạc. Cố Tiểu Điềm tuy có hơi điên, nhưng cũng rất ít khi hoang mang, bối rối như thế này.

Đôi lông mày lá liễu của Cố Tiểu Điềm cau chặt, cô thở dài thườn

thượt: "Cô bạn nhỏ Diệp Mộc, cậu gặp rắc rối rồi." "Vết thương của Trần

Nguyên rất sâu, phải làm phẫu thuật để khâu lại. Cậu ấy không quay tiếp

MV được nữa, những đoạn đã quay xong trước đây có khi phải bỏ đi hơn một nửa. Trần Phái Phái lần này nổi cơn điên, cô ta bỏ qua Giám đốc Lê anh

minh thần vũ của chúng ta, báo cáo trực tiếp lên tổng bộ, Trương Lâm rất có thể sẽ bị..." Cố Tiểu Điềm làm điệu bộ cắt cổ. "Tổng bộ vốn cũng

không có ấn tượng tốt với Trương Lâm, lần này cô ấy hại Trần Nguyên thảm thế này... Chẹp chẹp, Diệp Mộc cậu mau chóng thoát thân, Trương Lâm là

người của Dung Nham, dựa vào địa vị của Dung Nham ở thành phố C, công ty cũng không dám trực tiếp làm gì cô ấy. Nhưng nếu như thế, họ sẽ phải

dìm một ai đó dưới tay cậu để làm gương cho những người khác..."

"Dừng lại!" Diệp Mộc vội vàng hít thở. "Tại sao lại là mình chứ? Trần Phái Phái nói gì đều là chân lý à? Tổng bộ chỉ nghe cô ta thôi sao?"

Cố Tiểu Điềm lườm cô một cái vẻ bất nhã: "Trần Phái Phái là ai chứ?

Cô ta là con dâu tương lai mà đại BOSS đã gật chấp thuận, nữ chủ nhân

thế hệ tiếp theo nhà họ Lê! Cậu hãy suy nghĩ kỹ đi, lần này cô ta phất

cờ, rõ ràng là muốn tìm một ý kiến, tổng bộ nhất định sẽ cho cô ta ý

kiến này. Hơn nữa mấy tên mà bên cảnh sát bắt được, bọn chúng khai là do có một ông chú thích Trương Lâm, không thích Trần Nguyên ở bên cạnh

Trương Lâm nên mới trả tiền thuê bọn chúng đến đánh anh ta."

Diệp Mộc nghe xong, hít một hơi thật sâu, trong lòng khó chịu, Trần

Phái Phái là con dâu tương lai của nhà họ Lê, Trương Lâm là người của

Dung Nham... Hai người đàn ông ấy là bạn trai trước kia và hiện tại của

cô! Tại sao khi có việc xảy đến lại không đứng ra bảo vệ cô trong cơn

hỗn loạn, mà lại đi bảo vệ hai người con gái khác, gián tiếp đẩy cô ra

để làm gương cho những người khác chứ?

"Mấy vị lãnh đạo cấp cao đều đang ở trên đợi tôi ư?" Diệp Mộc bất ngờ hỏi. Cố Tiểu Điềm gật đầu: "Cậu muốn làm gì?" Diệp Mộc bấm dừng thang

máy một cách quyết đoán: "Tôi phải đi tìm Trương Lâm hỏi rõ mọi chuyện

trước, hôm qua vội quá, cô ấy lại bị dọa cho sợ hãi nên mình vẫn chưa có dịp để hỏi cặn kẽ."

Cũng được. Tôi đi xuống dưới báo với cậu trước, bây giờ vẫn chưa đến

giờ họp chính thức, cậu vẫn còn nửa tiếng, mau đi đi!" Cố Tiểu Điềm ngập ngừng giây lát rồi nói. "À, Diệp Mộc!" Khi chuẩn bị bước ra ngoài thang máy, Cố Tiểu Điềm lại gọi cô lại, dáng vẻ rất nghiêm trọng. "Cậu nhớ

này, thân phận của Giám đốc Lê cũng có giới hạn, anh ấy không thể muốn

bảo vệ ai thì bảo vệ người đó được, cậu hãy tự biết đối phó."

Diệp Mộc cười nhạt. Thật ra cô còn hiểu điều này hơn Cố Tiểu Điềm. Cố Tiểu Điềm là người thân cận của Lê Cận Thần bao nhiêu năm, nghĩ đến

việc lúc đầu cô ấy biết rõ mối quan hệ tình cảm giữa Lê Cận Thần và Trần Phái Phái, nhưng khi nhìn thấy Diệp Mộc rơi vào vòng tay của Lê Cận

Thần, cô ấy cũng chưa bao giờ cảnh báo cô nửa câu. Cô ấy đối với cô có

tốt hơn với những người khác trong công ty, nhưng có tốt nữa, thì cũng

không thể như đối tốt với Lê Cận Thần được. Điều này Diệp Mộc không

trách, Cố Tiểu Điềm còn có chức trách của mình. Cũng chính vì vậy, cô

càng hiểu rõ khi nãy Cố Tiểu Điềm nhận được chỉ định của ai đến khuyên

cô từ bỏ Trương Lâm để tự bảo vệ mình.

Lê Cận Thần... Diệp Mộc rẽ vào một lối ngoặt ở hành lang, trong lòng

than thở không thôi, nếu sớm biết có ngày hôm nay, cớ gì ngày xưa phải

như thế chứ?

Diệp Mộc trở về thực tại, kìm nén tâm trạng, nhìn đồng hồ cũng sắp

đến giờ rồi, cô vỗ vỗ Trương Lâm: "Bây giờ em rời khỏi đây ngay, đến nhà Dung Nham, tắt điện thoại không liên lạc với bất cứ ai. Đồ ăn trong tủ

lạnh chị mới sắp đủ ngày hôm qua, ăn gì uống gì đều có, em ở trong nhà

chơi một mình, đừng động chạm đến ai, buổi tối có thể bọn chị sẽ về muộn một chút, đợi đến lúc đó rồi nói tiếp." Cô nhanh chóng căn dặn. "Nhớ

này, không được liên lạc với bất cứ người nào, kể cả Trần Nguyên."

Trương Lâm vội vàng gật đầu, cầm túi xách và kính râm lên, lao ra ngoài

qua cửa sau.

Những vị lãnh đạo cấp cao kia đang đợi cô tự đi vào chỗ chết đây?

Diệp Mộc tưởng tượng đến vẻ mặt đáng sợ của Trần Phái Phái và sự bất lực của Lê Cận Thần, nhướn nhướn mày, đi theo hướng của Trương Lâm, chạy

xuống phía dưới theo cầu thang bộ, gọi một chiếc xe rời khỏi công ty.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.