Chương 1617

Chương 1617: Dương thần trấn giữ hang động

Tiếng bước chân càng lúc càng gần.

La Bân ngoảnh đầu lại, thấy La Hiển Thần và Ti Yên đã đến phía sau mình.

Ti Yên th* d*c. Đối với một chân nhân như cô, việc leo lên vách núi này cũng có phần tốn sức.

Trong khi đó, La Hiển Thần gần như chẳng tiêu hao bao nhiêu.

Cả hai đều nhìn về phía đạo thi kia.

Sau đó, La Hiển Thần khom người, cung kính cúi chào. Ti Yên cũng hành lễ theo.

Thấy vậy, La Bân cũng hơi khom người.

Ngay sau đó, La Hiển Thần lên tiếng: "Tôi đi trước, La tiên sinh đi giữa, Ti Yên, cô đi sau cùng."

Nói xong, La Hiển Thần bước lên, đi lướt qua đạo thi kia.

La Bân lập tức theo sau. Ti Yên nhẹ nhàng bước đi phía sau cậu.

Cảm giác của La Bân quả nhiên không sai.

Mặc dù trước khi đi qua đạo thi kia, nơi này chẳng có âm thanh gì, nhưng sự tĩnh lặng ấy hoàn toàn khác với yên tĩnh bình thường.

Bước chân rõ ràng rất nhẹ, nhưng âm thanh lại nặng nề đến lạ, không ngừng vọng đi vọng lại trong đầu.

Đường hầm không còn dốc xuống, mà đang dần trở nên bằng phẳng.

Không hiểu vì sao, La Bân bỗng có một cảm giác vô cùng khó chịu từ phía sau ập tới. Da mặt cậu khẽ giật, khóe mắt cũng co giật dữ dội hơn.

La Bân cảm thấy cơ thể mình hơi lạnh đi. Cái bóng dưới chân không biết từ lúc nào đã dựng lên, giống như đang bám chặt vào cơ thể cậu.

Cậu dừng lại.

"Hửm?" Ti Yên nghi ngờ.

La Bân quay đầu.

"Trời!"

Ti Yên hít sâu, tay theo bản năng định đưa xuống bên hông, nhưng lập tức khựng lại.

La Bân rên lên một tiếng.

Cậu cảm thấy cơ thể mình giống như đang bị dao cứa!

Trong tầm nhìn, ở phía xa có một người toàn thân mang sắc tím đang đứng giữa một quầng sáng trắng. Một tay người đó cầm kiếm, tay còn lại kết quyết.

La Bân có cảm giác người kia đang đi nhanh xuống.

Thanh kiếm trong tay ông ta sắp chém xuống.

Pháp quyết trong tay cũng sắp được đánh ra.

Cảm giác như bị dao cứa càng lúc càng mãnh liệt, thậm chí còn có một lực xung kích ập tới, như thể cơ thể cậu sắp bị thiêu rụi.

"La tiên sinh?" La Hiển Thần thắc mắc hỏi.

La Bân lập tức dời ánh mắt đi. Toàn thân cậu căng cứng, trực tiếp đi nhanh về phía trước. Vai va phải La Hiển Thần, nhưng cậu mặc kệ, tốc độ càng lúc càng nhanh.

Cuối cùng, cảm giác khó chịu kia biến mất.

La Bân lúc này mới dừng lại, không ngừng thở hổn hển.

Ánh mặt trời không thể chiếu tới nơi này, nguồn sáng hoàn toàn đến từ những quặng khoáng phát sáng bên trong vách đá.

Cơ thể run rẩy của La Bân dần bình ổn lại. Cậu quay đầu nhìn về phía sau.

La Hiển Thần và Ti Yên cũng dừng bước.

La Hiển Thần rơi vào trầm tư.

"Ông ta giống như vẫn còn sống. Tôi có cảm giác cơ thể mình sắp bị chém nát. Hơn nữa, đạo pháp của ông ta... bất cứ lúc nào cũng có thể đánh ra. Chẳng trách không có thứ gì dám đến gần ông ta. Cũng chẳng trách đạo nhân Thất Trần không phát hiện ra điều gì. Phong ấn mạnh thật. Dùng dương thần để trấn giữ nơi này... Tôi không thể quay lại đường cũ nữa rồi..."

La Bân giơ tay lên, làn da trở nên tối sẫm, giống như xuất hiện vô số vết cắt nhỏ.

Xuất dương thần trấn giữ cửa hang, thứ bị uy h**p chính là những thứ quỷ dị không mặt ở nơi này.

Ô Huyết Đằng tuy là vật che trời của núi Phù Quy, nhưng nói cho cùng cũng là một thứ âm u, chết chóc, nên cũng bị trấn áp không phân biệt!

"Bọn chúng không thể từ phá giải loại phong ấn này từ bên trong. Là Trần Hồng Minh!"

Trước đó La Bân cũng từng nghĩ đến Trần Hồng Minh, nhưng phần lớn suy đoán của cậu vẫn là Trần Hồng Minh đến gần nơi này rồi xảy ra chuyện.

Bây giờ xem ra chỉ có một khả năng, Trần Hồng Minh đã phá hỏng phong trấn nơi này.

Đạo sĩ núi Thần Tiêu chưa từng có ý đồ gì với vật che trời, kẻ nảy sinh lòng tham chính là Trần Hồng Minh!

"Chít chít chít!" Cuối cùng Hôi tứ gia cũng ló đầu ra, "Vậy thì ông ta đáng chết thật!"

"Mọi người có nghe thấy không?" Ti Yên đột nhiên lên tiếng.

"Chú Ngũ Tịnh." Giọng La Hiển Thần trầm xuống.

Thính lực của La Bân không bằng Ti Yên và La Hiển Thần, nên cậu không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.

"Chỉ cần đi ra từ nơi bọn chúng đi ra là được. Đi thôi, La tiên sinh." La Hiển Thần gật đầu ra hiệu.

La Bân thu lại cảm xúc, đội hình một lần nữa trở về như trước.

Họ đi thêm một đoạn, đường hầm hơi rộng ra.

Lúc này La Bân cuối cùng cũng nghe thấy tiếng niệm Ngũ Tịnh.

Đó rõ ràng là tiếng của Bạch Hào Sơn!

La Bân tăng tốc.

La Hiển Thần cũng lập tức bước nhanh theo.

Vài phút sau, trong tầm nhìn xuất hiện hai người.

Người đi phía trước rõ ràng là Bạch Tiêm, phía sau chính là Bạch Hào Sơn!

Cả hai đều bị dây thừng trói chặt, chỉ có phần bụng của Bạch Tiêm là không bị trói.

Từ phía trên vách hang có một đoạn dây thừng rủ xuống, buộc cả tóc cô lên, cố định đầu cô ở một góc độ nhất định, khiến cô thậm chí không thể tùy ý cử động đầu. Môi cô khô khốc, nứt nẻ, hai mắt vô thần tràn ngập vẻ bi quan. Tuy nhiên, khí tức của cô không tính là quá yếu.

Bạch Hào Sơn vẫn đang tụng chú, hoàn toàn không để tâm đến sự xuất hiện của nhóm La Bân.

Nơi này chỉ có hai người, không hề có bất kỳ thứ quỷ dị không mặt nào.

La Bân vượt qua La Hiển Thần, nhanh chóng đến trước mặt Bạch Tiêm.

"Đạo trưởng Bạch Tiêm?" Cậu gọi, đồng thời đưa tay nắm lấy cổ tay cô.

La Bân mừng rỡ.

Trái tim đang treo lơ lửng cũng lập tức bình ổn hơn rất nhiều.

Cảm giác khi chạm vào hoàn toàn giống người bình thường!

"Cẩn thận." Ti Yên vội nhắc nhở.

"Tôi cũng có thể xác nhận. Ô Huyết Đằng có thể phát hiện ra chúng." La Bân trầm giọng nói.

Cuộc đối thoại của hai người không khiến Bạch Tiêm có bất kỳ phản ứng nào.

La Bân hiểu rất. Bạch Tiêm đã bị hành hạ quá lâu, cũng đã bị lừa quá lâu, tâm trí hoàn toàn tê dại.

Cô sẽ không tin bất cứ chuyện gì trước mắt.

Cậu nhanh chóng giúp Bạch Tiêm tháo dây trói.

Sau đó, Bạch Tiêm từ từ ngã xuống.

Tay chân cô đã bị trói quá lâu, căn bản không thể đứng dậy.

"Là tôi, đạo trưởng Bạch Tiêm. Đây là La Hiển Thần của núi Tứ Quy, cô ấy tên Ti Yên, cũng đến từ núi Tứ Quy. Là Trần Hồng Minh đưa cô đến đây giam giữ sao? Hay còn ai khác không?" La Bân hỏi nhanh.

Cậu phải xác nhận xem trong núi Thần Tiêu còn có ai đã bị thay thế.

Bạch Tiêm không hề có hành động gì, chỉ hơi nâng mí mắt. Vẻ trống rỗng trong ánh mắt đã giảm đi đôi chút, nhưng lại xuất hiện sự giễu cợt, giống như đang nhìn La Bân diễn trò.

"Ôi chao, Tiểu Từ Tử mà thấy cảnh này thì chắc sẽ đau lòng chết mất." Hôi tứ gia kêu lên.

Thế nhưng chẳng ai ở đây hiểu nó đang nói gì.

La Bân biết chỉ vài ba câu thì không thể có tác dụng, e rằng Bạch Tiêm vẫn cho rằng đám quỷ kia lại biến thành một hình dạng khác, định mọi thông tin gì đó từ cô.

Vì vậy, La Bân không nói nữa.

Cậu đứng dậy, đi tới trước mặt Bạch Hào Sơn.

Lúc này, Ti Yên đã đến bên cạnh Bạch Tiêm, nhẹ nhàng đỡ cô dậy, đưa tay bắt mạch cho cô.

La Bân tháo dây trói cho Bạch Hào Sơn.

Trên người Bạch Hào Sơn có rất nhiều vết thương, không phải vết thương mới, mà đã có từ rất lâu.

"Bọn chúng cần quan sát để có thể biến thành những người khác. Trong núi Thần Tiêu không có những đạo sĩ chân nhân như La Hiển Thần và Ti Yên. Khi tôi còn ở trong núi, vật che trời chưa từng xuất hiện. Chủ đỉnh, ông hẳn có thể phân biệt đúng không?"

Rất nhanh, dây trói trên người Bạch Hào Sơn đã được tháo ra. Trong quá trình đó, cậu cũng chạm vào cơ thể Bạch Hào Sơn.

Không có bất kỳ vấn đề gì!

Đột nhiên, Bạch Hào Sơn vươn tay ra, chộp thẳng lấy cổ họng La Bân, tay còn lại vỗ về phía trước nhanh như gió, nhắm thẳng vào đầu cậu.

Một khi đòn này đánh trúng, đầu La Bân chắc chắn sẽ bị đánh nát!

"Yêu tà quỷ dị, đừng hòng dùng trò vặt vãnh này để lừa bần đạo!"

Sắc mặt La Hiển Thần lập tức thay đổi.

Ti Yên cũng ngẩng đầu.

Ngay giây phút ấy, Bạch Tiêm bất ngờ đứng bật người dậy. Vừa rồi cô còn không thể cử động, vậy mà lúc này một tay đã bóp chặt cổ họng Ti Yên, một thanh kiếm đồng được rút ra, chuẩn bị đâm xuyên ngực Ti Yên.

La Hiển Thần phản ứng cực nhanh.

Anh xoay người, một tay chộp lấy cổ tay cầm kiếm của Bạch Tiêm, tay còn lại trực tiếp khóa chặt cổ tay đang bóp cổ Ti Yên của cô.

"Trời đất ơi! Anh phải cứu Tiểu La Tử..." Hôi tứ gia kêu ré lên.

Nó đột nhiên im bặt, lao thẳng về phía trước, nhắm vào bàn tay của Bạch Hào Sơn.

Dù Hôi tứ gia có thể đỡ được đòn này, e rằng cũng phải rơi vào cảnh gãy xương gãy gân.

La Bân quát: "Người có mắt Tứ Quy, danh tại Phương Chư!"

Bạch Hào Sơn lập tức khựng lại.

Hôi tứ gia nhào thẳng vào lòng bàn tay ông ta, sau đó đạp mạnh hai chân, mượn lực bật ngược trở lại, quay về trên vai La Bân.

Lúc này, trong mái tóc La Bân có một con cổ Kim Tằm sáu vân đang cuộn mình, giữa hai hàng lông mày cậu còn có ba con chủng cổ, tất cả đều cong người. Nếu vừa rồi Bạch Hào SƠn thật sự đánh xuống, chúng sẽ lập tức tấn công.

Không chỉ vậy, cơ thể La Bân cũng trở nên ngày càng tối sẫm.

Sự dung hợp với Ô Huyết Đằng đã rất sâu.

Nếu cú đánh kia thật sự giáng xuống, Bạch Hào Sơn rất khó giết được La Bân, nhưng bản thân ông ta rất có khả năng sẽ chết ngay tại chỗ!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.