Chương 1571

Chương 1571: Tiên sinh đấu chân nhân!

La Bân cứng đờ, nhưng đó chỉ trong chớp mắt, toàn thân cậu đã nổi hết da gà.

Một tay La Bân bịt chặt mạn sườn bên phải, người lao vút ra, ngã nhào xuống đất. Theo lẽ thường cậu phải lăn lộn về phía trước để giảm lực, nhưng cậu lại làm ngược lại, tay chân chống xuống mặt đất, ra sức bật mạnh sang bên trái.

"Phập", ngay vị trí cậu vừa đứng lúc nãy đã cắm một thanh kiếm.

Mà ở vị trí theo đà lăn về phía trước lẽ ra cậu sẽ đáp xuống để xả lực cũng đang cắm một thanh kiếm khác.

Đối phương không chỉ tấn công khi cậu đứng yên, mà còn dự đoán trước cả vị trí né tránh của cậu.

Nhờ Hôi tiên nhập vào người, cho dù hành động có khiến cơ thể không ăn khớp, La Bân vẫn có thể điều chỉnh lại kịp thời.

Bản năng bảo cậu né sang phải, cậu lại nhất quyết né sang trái. Tiếp đó đến lúc nên né sang phải, cậu lại lách sang phải chứ không sang trái nữa. Cứ thế di chuyển thân hình chao đảo thật nhanh, bên tai cậu liên tục nghe thấy những tiếng "phập phập" cắm xuống.

Hôi tứ gia không hề kêu ré lên lấy một tiếng, lông khắp người dựng ngược cả lên, đôi mắt chuột đỏ gầu.

Cuối cùng, tiếng động ấy cũng dừng lại.

La Bân dừng bước, quay người nhìn về hướng thanh kiếm bắn tới.

Cách đó chừng hai ba mươi mét, bên cạnh một hang động đang có một ông lão đứng đó. Ông ta mặc một bộ đạo bào màu tím, thân hình gầy guộc như củi khô, bên hông trống rỗng, trên người cũng trông trống trải, dường như ông ta đã tiêu hao sạch sẽ toàn bộ pháp khí.

Chỉ trong một khoảng thời gian né tránh ngắn ngủi vừa rồi của La Bân, trên mặt đất đã cắm ít nhất mười mấy thanh đồng kiếm.

Mồ hôi theo thái dương chảy ròng ròng xuống, trái tim La Bân hoàn toàn chìm xuống đáy vực!

Nơi này vậy mà lại gặp phải đạo sĩ của phái Vi Lư sao?

Lại còn... là một chân nhân?

Người này ở đây gác mộ sao?

Chính vì vậy nên ông ta mới không cùng các đạo sĩ khác xuống núi?

Hôi tứ gia kêu "chít chít chít" không ngừng nghỉ, toàn là những lời chửi rủa, câu sau còn khó nghe hơn câu trước.

"Tên trộm phương nào, dám tới đây trộm hài cốt môn nhân phái Vi Lư ta?"

Giọng nói lạnh băng vang lên, toát ra sự chất vấn, càng lộ rõ sát khí nồng đậm.

Đạo sĩ già kia ra tay, lao vút về phía cậu, tốc độ nhanh đến mức đáng sợ.

La Bân kêu lên: "Hiểu lầm rồi!"

Chỉ trong chớp mắt, đạo sĩ già đã áp sát vào trong phạm vi mười mét.

Đối phương căn bản không hề muốn nghe giải thích.

Cổ trùng trên người La Bân lập tức bò ra.

Cổ trùng có bản năng bảo vệ chủ nhân. Dù La Bân không thao túng, khi gặp nguy hiểm, chúng cũng sẽ tự chui ra.

Đối phương giận dữ quát: "Lại còn là một kẻ luyện cổ nữa!"

Sắc mặt La Bân thay đổi.

Quả nhiên, phái Vi Lư này là đạo sĩ phái thế tục bình thường, khoảnh khắc đầu tiên ông ta nghĩ đến không phải phái Tam Miêu, mà lại nghĩ tới loại vu sư cổ như Long Phổ.

Gạt bỏ ý định giải thích, La Bân lập tức đạp lên vị trí, nhanh chóng rút lui. Cùng lúc đó, trong miệng cậu phát ra những âm thanh kỳ lạ, ngón tay liên tục bấm quyết, thao túng cổ trùng lao nhanh về phía lão đạo sĩ!

Khống chế cổ không chỉ dựa vào quyết pháp, mà còn dựa vào ý niệm.

Trước khi mượn sơn mệnh, loạt cổ trùng mà cậu nuôi đã đạt tới trình độ của cổ sư Na Tử, chỉ có cổ Kim Tằm bị hạn chế. Giờ đây, cậu đã là một cổ sư Na Tử hàng thật giá thật, nếu chỉ bàn riêng về cổ thuật thì đã có thể coi là cấp chân nhân.

Tốc độ của cổ trùng hoàn toàn không thể vơ đũa cả nắm như trước!

Tuy rằng cổ Kim Tằm vẫn còn yếu, làm hạn chế thực lực của cậu, khiến cậu không cảm nhận được sự gia tăng quá rõ ràng, nhưng việc xuất hắc lại là một tầng bổ trợ khác!

Đương nhiên, lần xuất hắc này không phải để đối chiếu với chân nhân.

Mười mấy con cổ trùng hai lần luyện b*n r*, số cổ trùng còn lại thì phục kích ở hướng tên đạo sĩ chuẩn bị lao tới chỗ La Bân.

Đạo sĩ già nhanh chóng né tránh, đỡ được đợt tấn công trực diện của cổ trùng.

"Vong Tử Thương, Tốn Phong Hạ, Phong Tử Lại!" La Bân nói cực nhanh, "Gan mật tổn hao, phong khí suy kiệt, bệnh cũ tái phát!"

Cậu chỉ kịp dùng quẻ bắt đầu của lời ra thành quẻ.

Bởi vì đạo sĩ già chỉ khựng lại trên vị trí quẻ một chớp mắt rồi lập tức lùi lại.

"Phụt", một ngụm máu đen phun ra.

Dưới luồng gió thổi, cả cơ thể đạo sĩ chao đảo như sắp ngã, đặc biệt là da mặt xám xịt vô cùng, đôi nhãn cầu hiện lên màu vàng sẫm.

"Tà thuật!" Ông ta run rẩy thốt lên một câu, ngày càng giận dữ, sát khí cũng ngày càng dày.

"Tiểu La Tử, uy phong quá! Tên chân nhân nhỏ bé này, dứt điểm ông ta đi!" Hôi tứ gia kêu ré lên.

Nhịp tim La Bân đập rất nhanh.

Mọi khi tim đập nhanh là thời điểm sắp xảy ra biến cố gì đó, nhưng lúc này, nó lại là một sự kích động không thể đè nén.

Bởi vì cậu không hề cảm thấy bị tiêu hao quá mức nghiêm trọng, vị chân nhân trước mắt này vậy mà lại không thể phản phệ cậu?

Tuy nhiên, cổ thuật của cậu vốn đã là Na Tử, cho dù cảnh giới xuất hắc không đối chiếu với chân nhân, cho dù hiện tại cậu vẫn còn yếu, có lẽ là chân nhân yếu nhất, hầu như không cảm nhận được sự thăng tiến. Thế nhưng, dùng mệnh số ở cảnh giới này để lấy lời ra thành quẻ tấn công đối thủ cùng cảnh giới, làm sao có thể bị phản phệ cho được?

Phải biết rằng, khi cậu còn chưa xuất hắc, cổ thuật còn chưa đột phá cảnh giới, cậu đã trực tiếp đụng độ với cao thủ xuất âm thần rồi!

Suy nghĩ nhanh như chớp, việc La Bân thao túng cổ trùng chưa từng bị gián đoạn.

Mấy chục con cổ trùng hoàn toàn từ bỏ việc chặn đường, ùn ùn kéo tới bao vây lấy lão đạo sĩ.

"Đạo trưởng, đây là một hiểu lầm! Tôi là trường chủ Tiên Thiên Toán, nơi này là vùng đất trồng hoa của Tiên Thiên Toán, tôi tới đây là để hái hoa, hoàn toàn không phải muốn trộm hài cốt!" La Bân nói rõ mục đích đến.

Đối phương gác mộ ở đây thì không thể nào biết được chuyện dưới núi, cùng lắm chỉ biết đồng môn đều đã rời đi. Chính vì vậy, trực tiếp xưng danh tính biết đâu có thể khiến mọi chuyện trở nên đơn giản hơn nhiều.

Tuy nhiên, đạo sĩ già dường như không hề có ý định nghe cậu nói, hai tay đột ngột bấm quyết rồi giật mạnh sang hai bên, từ trong tay áo b*n r* ít nhất bảy tám lá bùa.

Chú pháp trong miệng cực kỳ sắc lẹm, sát ý tràn trề vang lên.

"Thủy tướng quân dâng sóng, Hỏa tướng quân rực sáng. Thủy hỏa giao hội, thiêu sạch mọi tà chướng! Tà tinh không nơi ẩn náu, mau lui khỏi chốn này!"

Lá bùa đánh trúng vài con cổ trùng, một phần bùa lập tức co rút lại như giấy bị thấm nước, phần còn lại bùng cháy dữ dội, cổ trùng quằn quại điên cuồng, phát ra những tiếng rít chói tai.

Sắc mặt La Bân thay đổi, cậu lập tức lấy huân Miêu Vương ra.

Không chút do dự, cậu đưa huân lên miệng thổi.

Những con cổ trùng còn lại ùn ùn kéo tới, lao vào những con cổ trùng bị thương, lúc này mới phá giải được mấy lá bùa đó.

Chỉ trong một chớp mắt ấy, đạo sĩ già đã vượt qua vòng vây của cổ trùng, lao về phía La Bân.

"Thiên thượng gông, địa thượng khóa, xích sắt ngàn tầng nằm ngang đất. Tà ma nào dám hành hung, gông khóa quấn thân không thể tránh. Lư Sơn sắc lệnh, mau bắt mau trói!"

Tiếng xích sắt xoảng xoảng vang lên, đối phương vậy mà lại quăng ra một sợi dây xích.

Sợi xích cực kỳ dài, trực tiếp tuột khỏi tay, quấn chặt về phía La Bân.

La Bân giật mình, bởi vì cậu phát hiện ra bản thân vậy mà lại không thể né tránh nổi?

Sợi xích quá dài, phong tỏa toàn bộ đường lui của cậu.

"Chít chít!" Hôi tứ gia kêu lên, nhảy phắt ra ngoài.

"Bốp", sợi xích quấn chặt lấy Hôi tứ gia biến thành một quả cầu sắt, rơi xuống đất, đập thành một cái hố sâu.

Ban đầu La Bân đã nắm chắc phần thắng trong tay, thế nhưng mệnh của đạo sĩ già phái Vi Lư này quá cứng, hoặc nói đúng hơn là ý chí quá dũng mãnh, căn bản không hề sợ những tổn thương do lời ra thành quẻ gây nên.

Cổ thuật cần thời gian thi triển, hoàn toàn không thể nhanh bằng đạo thuật.

Lúc này, La Bân hoàn toàn rơi vào thế yếu.

Cùng lúc đó, đạo sĩ già chỉ còn cách La Bân vỏn vẹn năm mét.

Lời ra thành quẻ không còn vị trí quẻ phù hợp.

Số lượng cổ trùng quá ít, lại không phải sân nhà của La Bân, càng khó phát huy hiệu quả áp đảo.

Đạo sĩ già đưa tay ra sau eo, sau lưng ông ta vậy mà giắt một thanh đao.

"Chuông đao lấp lánh phun kim quang, một chém hung tà, hai chém tai ương. Yêu ma quỷ quái gặp lưỡi đao ta, hồn bay phách tán về nơi khác! Thái Thượng sắc lệnh, không được ẩn giấu!"

Ngay chớp mắt này, La Bân vốn định giậm chân lên vị trí quẻ để né đối phương. Thế nhưng chiêu đạo thuật này của đạo sĩ già lại hoàn toàn nhắm vào cậu, thậm chí cậu còn cảm thấy ý thức đau nhói, khiến cơ thể đứng khựng lại không thể nhúc nhích.

Lưỡi đao bổ thẳng vào mặt!

Quá hung tợn!

Quá tàn nhẫn!

Hoàn toàn không chừa chút đường lui, muốn chém đôi cậu ra làm hai nửa!

Đúng lúc này, cơ thể đạo sĩ già đột nhiên cứng đờ lại, hai chân như bị trật khớp, đao chém chệch hướng, bổ thẳng xuống ngay bên hông La Bân.

Mặt đất bị chém ra một rãnh sâu hoắm.

La Bân nhân cơ hội nhanh chóng lùi lại, đồng thời cậu lại thổi huân Miêu Vương, toàn bộ cổ trùng nhanh chóng tràn tới.

Không chỉ có cổ trùng hai hay ba lần luyện, ngay cả cổ Kim Tằm sáu vân cũng trực tiếp chui ra khỏi trán.

La Bân không lùi lại quá xa, bởi vì cậu phải đảm bảo cổ Kim Tằm có thể đáp lên người đối phương, có như vậy mới có thể khống chế được hành động của ông ta!

Thế nhưng, cổ Kim Tằm vậy mà lại không lao tới.

"Bịch", đạo sĩ già đứng thẳng dậy, lao người về phía trước, lần nữa giơ đao chém xuống đỉnh đầu La Bân.

Tốc độ của ông ta quá nhanh, cổ trùng căn bản chưa kịp tràn lên.

Tuy nhiên, lưỡi đao đã không thể hạ xuống.

Cánh tay đạo sĩ hoàn toàn khựng lại, không thể nhúc nhích dù chỉ một chút. Cơ thể ông ta cũng cứng đờ như gỗ đá, không thể cựa quậy.

Trái tim La Bân đập càng lúc càng nhanh.

Lúc này cậu mới thấy trên đầu đối phương từ bao giờ đã có một con bọ cạp. Con bọ cạp đó bị đứt đôi ở giữa, cổ Kim Tằm sáu vân đang ở bên trong chui ra. Mà giữa hai hàng lông mày của đạo sĩ còn có một con cổ hình sợi bán trong suốt đang cố chui vào.

Thực lực của La Bân đã đủ đối đầu trực diện với đạo sĩ chân nhân.

Thế nhưng đạo sĩ phái Vi Lư trước mắt này lại hoàn toàn khác với những đạo sĩ chân nhân mà cậu từng gặp.

Như ở núi Thần Tiêu, chiêu thức làm gì có chuyện dứt khoát tàn nhẫn đến thế, về cơ bản đều là bắt người trước rồi mới tính sau.

Làm gì có kiểu đạo sĩ vừa ra tay đã là đã muốn giết người, định chém đôi người ta ra làm hai nửa như thế này?

Mồ hôi chảy từ thái dương chảy ròng ròng xuống, làm ướt đẫm áo, La Bân thậm chí có thể nghe rõ tiếng tim mình đang đập thình thịch.

"Hừ!"

Tên đạo sĩ già kia hừ một tiếng, vậy mà dựa vào nghị lực kiên cường mà bước lên một bước, cánh tay hạ đao xuống được một nửa.

La Bân căn bản không hề phòng bị, chỉ thiếu một phân nữa thôi là đã bị chém trúng thiên linh cái.

Thế nhưng, đạo sĩ già cũng không thể chém xuống được nữa. Gân xanh trên trán ông ta hẳn lên cuồn cuộn như đã dùng toàn lực. Không chỉ thế, trên mặt, trên tay ông ta còn có những đường gồ lên, đó không phải gân xanh, mà là cổ hình sợi, là vu cổ yếm thắng đã khống chế cơ thể ông ta hoàn toàn.

"Yêu... nhân..."

Ông ta cố thốt ra hai từ, điều này khiến những đường gồ lên trên mặt ông ta xuất hiện nhiều hơn, đau đớn càng rõ nét hơn.

La Bân lại đưa ngón tay lên, ra hiệu im lặng, rồi nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu tên đạo sĩ. Cậu vừa bấm quyết vừa phát ra âm thanh quái dị.

Cổ Kim Tằm đã ngẩng mình lên, chuẩn bị cắn xuống.

Trong tầm nhìn của đạo sĩ già, ánh mắt của La Bân lúc này trông cực kỳ quái dị, tràn ngập tà khí.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.