Chương 1567
Chương 1567: Tiếp nhận phong thủy, hòa mình vào phong thủy, trở thành phong thủy
Mao Hữu Tam vậy mà biết nơi này?
Tim La Bân đập nhanh hơn.
Như vậy thì mọi chuyện sẽ đơn giản hơn rất nhiều!
"Nam Long, Nam Toàn, Nam Định... Ban nãy vi sư còn đang nghĩ liệu có phải là ý này không. Quả nhiên đúng thật." Mao Hữu Tam nở nụ cười, "Tiên Thiên Toán đúng là thú vị. Nơi này hẳn gọi là núi Vô Lự, cách chỗ chúng ta không xa. Ra khỏi thành phố, đi nhiều nhất một tiếng là tới. Có điều trên núi có một đạo quán từng có ân oán với vi sư. Chúng ta phải đi nhanh về nhanh, đừng gây ra động tĩnh quá lớn."
La Bân gật đầu: "Vâng."
Lời Mao Hữu Tam vừa nói tiết lộ không ít thông tin.
Ông biết trên núi có đạo quán, thậm chí còn từng kết thù với họ, ít nhất cũng chứng minh được một điều: Núi Vô Lự không phải vùng đất che trời. Hơn nữa, thực lực của đạo quán ấy hẳn không hề yếu. Nếu không, với tính cách của Mao Hữu Tam, ông căn bản sẽ chẳng để tâm.
"Con còn phải chuẩn bị gì nữa không?" Mao Hữu Tam lại hỏi.
La Bân lắc đầu.
"Được, vậy đi thôi."
Nói xong, Mao Hữu Tam xoay người bước ra ngoài.
La Bân đeo ba lô lên vai. Trong lòng cậu vẫn có phần bàng hoàng vì chuyện vừa rồi, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại. Đương nhiên, cậu không quên mang theo nghiên mực và cây bút Mao Hữu Tam vừa cho.
Họ vừa ra khỏi sân, ba đạo thi lập tức theo sát phía sau.
Mao Hữu Tam khóa cổng cẩn thận, vỗ nhẹ lên cánh cửa vài cái rồi mới lên xe.
La Bân vẫn đảm nhận vai trò tài xế.
Mao Hữu Tam chỉ cho cậu một địa điểm, đó vậy mà lại là miếu Thành Hoàng.
Ông đã nói sẽ không đến miếu Thành Hoàng thì chắc chắn sẽ không đi, như vậy chỉ có thể chứng tỏ một điều: Không thể định vị được vị trí của núi Vô Lự, còn miếu Thành Hoàng thì lại có thể.
Lúc này vẫn là đêm khuya. Đường phố yên tĩnh, xe cộ thưa thớt.
Khoảng nửa giờ sau, La Bân đã lái xe ra khỏi thành phố.
Hơn bốn mươi phút sau, trên quốc lộ xuất hiện một ngã rẽ, hệ thống dẫn đường báo phải rẽ vào.
Mao Hữu Tam nhắc: "Được rồi, đừng để ý bên đó, đi vào là tới miếu Thành Hoàng, cứ chạy thẳng."
La Bân tắt bản đồ dẫn đường, tiếp tục lái xe về phía trước.
Đúng lúc này, điện thoại vang lên.
Là Hoàng Bỉnh gọi tới.
"Thưa tiên sinh, mọi việc ngài căn dặn, tôi đã hoàn thành xong xuôi. Ông Từ Cấm vẫn đi cùng, đã bàn giao toàn bộ người Tử Miêu cho Miêu Đồ và Miêu Vân. Đoàn xe của họ cũng vừa xuất phát." Giọng Hoàng Bỉnh vô cùng cung kính.
"Được."
Tảng đá đè nặng trong lòng La Bân cuối cùng cũng nhẹ đi một phần.
Hoàng Bính đúng là người rất biết điều, hắn đợi mọi việc hoàn tất mới báo lại, trong suốt quá trình không hề quấy rầy cậu.
"Xin tiên sinh nghỉ ngơi. Tôi xin phép lui."
Nói xong, Hoàng Bính cúp máy.
Khoảng hơn mười phút sau, quốc lộ tuy không có ngã rẽ nhưng xuất hiện một con dốc nghiêng.
Mao Hữu Tam bảo La Bân lái xe vào.
La Bân làm theo.
Sau đó, Mao Hữu Tam lại tiếp tục chỉ đường.
Mãi đến khi xe không thể đi tiếp được nữa, La Bân mới dừng lại.
Xung quanh chỉ còn rừng cây rậm rạp.
"Được rồi, tới đây là được. Đi thôi."
Mao Hữu Tam mở cửa bước xuống.
La Bân cũng xuống theo.
Ba đạo thi đã đứng ngay phía sau Mao Hữu Tam.
Lúc này đã gần bốn giờ sáng, bầu trời đêm đen đặc như mực.
Đó cũng là khoảng thời gian tăm tối và yên tĩnh nhất trước lúc bình minh.
Mao Hữu Tam đi trước dẫn đường, ông dường như vô cùng quen thuộc với nơi này.
Hai người xuyên qua rừng cây, tiếp tục đi thêm rất lâu, vòng qua một bãi cỏ hoang rộng lớn, đến khi trời sáng hẳn, ước chừng họ đã đi suốt ba bốn giờ.
Trên đường còn vượt qua mấy ngọn đồi nhỏ. Cuối cùng, trước mắt hiện ra một ngọn núi cao vút tận mây.
"Phía nam Giang Tây... Núi cao hơn nghìn mét..." La Bân lẩm bẩm.
Mây mù che khuất gần hết ngọn núi, khiến cậu không nhìn rõ toàn cảnh, nhưng phần lớn đều khớp với ghi chép.
"Nghìn mét?" Mao Hữu Tam lắc đầu, "Đâu chỉ có vậy. Ngọn núi này ít nhất cũng phải hơn bốn nghìn mét. Tuyết trên đỉnh phải đến cuối xuân đầu hạ mới bắt đầu tan dần. Cái mốc nghìn mét mà con nói hẳn là vị trí của hoa quỷ đăng lung đúng không? May mà không phải tám trăm mét."
Mao Hữu Tam híp mắt, ngẩng đầu nhìn đỉnh núi.
La Bân hỏi: "Tại sao vậy?"
Còn việc Mao Hữu Tam đoán vị trí của hoa quỷ đăng lung, cậu cho rằng hoàn toàn chính xác.
Mao Hữu Tam khẽ cười.
"Ha ha, vị trí tám trăm mét chính là sơn môn của đạo quán từng kết thù với vi sư. Năm xưa vi sư chỉ mua chuộc mấy trưởng lão của bọn họ, tiện thể mua luôn cả chủ đạo quán đời trước, vậy mà bọn họ cứ nhất quyết đòi sống chết với vi sư."
Ông nói rất hời hợt, như thể đó chỉ là chuyện nhỏ.
Mí mắt La Bân khẽ giật.
Phong cách của Mao Hữu Tam chẳng lẽ chính là thích làm mua bán?
Mà món hàng ông mua bán... lại là con người?
Có điều, nghĩ kỹ thì không hẳn vậy.
Chẳng phải trước đây Mao Hữu Tam cũng từng hỏi cậu có bán hay không sao?
Có lẽ đây chỉ là một phương thức riêng của ông, hễ gặp ai khiến mình hứng thú thì sẽ dùng cách ấy để lôi kéo.
"Mấy đạo sĩ của phái Vi Lư này vẫn còn kém lắm. Bao nhiêu trưởng lão chân nhân, thêm cả một chủ đạo quán chân nhân, vậy mà chẳng luyện nổi một đạo thi âm thần. Sát khí trên người quá nặng, hoàn toàn không biết lĩnh ngộ. Nói ra thì đám xuất mã tiên phản đồ ở núi Thiết Sát Cửu Đỉnh còn khá hơn. Dù cùng là Mã đạo, nhưng bọn họ vẫn có lĩnh ngộ, sát khí cũng không nặng đến thế, nếu không thì vi sư đã tổn thất năm đạo thi rồi, thế nào cũng phải bổ sung vài đạo thi ở chỗ này."
Sắc mặt La Bân lập tức thay đổi, toàn thân cậu cứng đờ.
Có tổng cộng tám đạo thi sao?
Bản thân Mao Hữu Tam đã là một âm thần, lại còn thêm tám tám đạo thi âm thần...
La Bân không khỏi toát mồ hôi.
Cho đến giờ cậu mới thật sự hiểu khái niệm thi giải tiên, âm thần giả và quỷ thanh linh.
Trong giới âm dương bình thường, Mao Hữu Tam chính là một âm thần thực thụ.
Chín âm thần, đó là khái niệm đáng sợ đến mức nào?
Mao Hữu Tam chỉ ngừng một chút rồi tiếp tục đi.
Không lâu sau, hai người đến chân núi.
Ở đó có một con đường lát đá xanh cực hẹp. Đường vô cùng dốc, lan can hai bên đã mục nát, đầy dấu vết phong hóa.
Suốt quãng đường sau đó khá yên tĩnh. Thỉnh thoảng Mao Hữu Tam còn khe khẽ ngâm vài câu hát.
Tám trăm mét nghe thì không xa, nhưng với đường leo núi thì hoàn toàn không đơn giản.
Mao Hữu Tam còn nói với La Bân rằng chỉ cần đi hết con đường này, vòng qua sơn môn của phái Vi Lư là sẽ tới vị trí khoảng nghìn mét.
Phải thừa nhận phong thủy của núi Vô Lự quả thật cực kỳ tốt, tài nguyên trong núi cũng phong phú đến khó tin.
Vì vội lên đường nên La Bân quên mang theo lương thực.
Mao Hữu Tam cũng chẳng nhắc đến.
Đến lúc này cậu mới hiểu nguyên nhân.
Con đường lát đá tuy hẹp, nhưng trên vách núi thỉnh thoảng lại mọc lê, táo, đào, khắp nơi còn có dây hoàng tinh, sơn dược. La Bân thậm chí còn nhìn thấy không ít dược liệu quý hiếm.
Những trái cây ấy hoàn toàn không chua chát như ở núi Phù Quy, chúng vừa ngọt vừa thơm, tràn đầy sinh cơ.
Ăn còn ngon hơn lương khô không biết bao nhiêu lần.
Đến quá trưa, hai người đi thêm hơn một giờ nữa.
Con đường lát đá cũng đi đến điểm cuối. Phía trước, thân núi lõm vào một khoảng. Ánh mặt trời chiếu thẳng vào bên trong, ở đó vậy mà có một ngôi đạo quán nhỏ.
Phía bên kia vách núi hoàn toàn không còn đường đi, như thể nơi này chính là điểm cuối.
Mao Hữu Tam bước thẳng khỏi con đường lát đá, đi ngang qua trước cửa đạo quán.
La Bân không khỏi căng thẳng.
Nhưng rất nhanh cậu phát hiện, đạo quán này đã bị bỏ hoang.
Cổng lớn đổ nát, tấm biển trước cửa cũng vỡ làm đôi, nếu còn người ở thì chắc chắn đã được sửa chữa từ lâu.
Không sửa, đồng nghĩa nơi này đã không còn ai.
Khoảng lõm giữa hai vách núi rất hẹp. Đi tới mép bên kia, hai người nhìn thấy một cửa hang ăn sâu vào lòng núi.
Mao Hữu Tam chui vào trước, La Bân lập tức theo sau.
Khoảng mười mấy phút sau, Mao Hữu Tam bước ra khỏi cửa hang.
La Bân không theo ra ngay, cậu lấy một lá bùa định dán lên vai.
Đó là bùa thỉnh linh của Hôi Tiên.
Bởi nơi Mao Hữu Tam đang đứng quá hiểm trở!
Bên ngoài cửa hang chỉ có một lối nhỏ nhô ra khỏi vách núi rộng chừng một thước.
Ba cỗ đạo thi đi đầu, Mao Hữu Tam theo sau, bọn họ bước đi như trên đất bằng.
Nhưng phía dưới là vách núi dựng đứng, không hề có một đoạn dốc nào để giảm thế rơi.
Lúc này, Mao Hữu Tam đột nhiên xoay người, chộp lấy cánh tay La Bân.
"Con đã là tiên sinh xuất hắc, con sợ phong thủy sao? Nếu con còn sợ phong thủy thì sẽ không bao giờ hòa làm một với phong thủy được. Vách núi cheo leo hay đường lớn bằng phẳng vốn chẳng khác nhau. Phong thủy tốt thì đi đâu cũng thuận lợi. Phong thủy xấu thì ngay trên đất bằng cũng có thể ngã. Tiên gia không phải để con lúc nào cũng mang ra dùng cho tiện."
Dứt lời, Mao Hữu Tam đột ngột kéo mạnh La Bân ra ngoài!
Không phải La Bân chưa từng đi qua những nơi như thế này.
Những lúc không còn lựa chọn, cậu cũng từng bước lên, nhưng bị người khác cưỡng ép kéo ra ngoài, đây là lần đầu tiên.
Hôi tứ gia lập tức rời khỏi vai La Bân, bám chặt vào vách đá.
La Bân vội vươn tay còn lại, nắm chặt lấy một mỏm đá lồi, đến cả các ngón chân cũng vô thức co cứng.
Gió núi thổi phần phật, tim cậu đập dữ dội.
"Nhớ kỹ lời vi sư vừa nói chưa?"
Mao Hữu Tam giơ tay lên, ông thậm chí còn cưỡng ép gỡ luôn bàn tay đang bấu vào vách đá của La Bân.
Ánh mắt của ông lúc này vô cùng nghiêm túc.
"Khi con sống giữa nhân gian, con là người, một người bình thường như bao người khác. Khi lên núi xuống sông, con chính là núi, là nước, cũng có thể là gió. Tiếp nhận phong thủy, hòa vào phong thủy, trở thành phong thủy, đến lúc ấy, cảnh giới xuất hắc của con mới thật sự viên mãn."
Lúc này, hai tay La Bân đã không còn chỗ bấu víu, dưới chân chỉ còn lối đi rộng một thước.
Theo bản năng, hai chân cậu khẽ run lên.
"Đi thôi."
Mao Hữu Tam nở một nụ cười.
Ba đạo thi tiếp tục đi phía trước, Mao Hữu Tam cũng ung dung bước theo, tốc độ cực nhanh.
La Bân dè dặt bước một bước.
Muốn bước tiếp bước thứ hai, cậu lại cảm thấy cả người như sắp mất trọng lượng.
Nhưng thật ra cậu không hề mất thăng bằng, bàn chân vẫn đứng rất vững.
"Đừng giở trò khôn vặt. Nếu không, vi sư sẽ dạy dỗ con."
Mao Hữu Tam không hề quay đầu, giọng nói theo gió núi tan dần.
Trên trán La Bân đã lấm tấm mồ hôi.
Chẳng mấy chốc, bóng dáng Mao Hữu Tam gần như khuất hẳn khỏi tầm mắt.
Cuối cùng La Bân cũng bước được bước thứ hai.
Thật ra, chỉ cần được vịn vào vách núi, nghiêng người áp sát đá thì con đường này chẳng đáng là gì. Những nơi nguy hiểm hơn cậu cũng từng đi qua, khó nhất chính là không được dùng tay bấu víu, phải tự mình vượt qua bản năng.
Khi bước sang bước thứ ba, La Bân cảm thấy hai chân mềm nhũn. Cậu theo phản xạ định đưa tay lên chạm vào vách đá.
Nhưng ngay sau đó,cánh tay cậu cứng lại, trong đầu bỗng lóe lên một hình ảnh.
La Bân híp mắt, lập tức lấy từ trong ngực ra một vật.
Đó chính là la bàn Ngọc Tinh Kỳ Môn.
La Bân nhìn chằm chằm cây kim trên bàn, phân biệt phương vị.
"Cấn Sơn Thượng, Cấn Sơn Hạ, Cấn Vi Sơn."
Cậu khẽ đọc chín từ.
Đây là một quẻ âm.
Một cảm giác trầm ổn, vững chãi tự nhiên dâng lên trong lòng.
La Bân cúi đầu nhìn xuống vực sâu, nỗi sợ vốn xuất phát từ bản năng trong khoảnh khắc ấy như bị một sức mạnh vô hình xua tan.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
