Chương 1537
Chương 1537: Chuyển dời tầm nhìn
Hạ Thi Huyết!
Trong ba loại thi trùng, ngoại trừ Thượng Thi Thanh, Bạch Tiêm đã bị hai loại thi trùng còn lại xâm thực.
Chắc chắn là Không An cố ý!
Nơi này chính là điện Minh Phi.
Hạ Thi Huyết chi phối Bạch Tiêm, khiến cô không thể tự chủ được bản thân.
Nếu đổi sang một nơi khác, ví như ở núi Thần Tiêu, ví như ở tiểu viện sau khi hai người họ thành hôn, Từ Lục chắc chắn sẽ vui vẻ hưởng thụ không biết chán.
Nhưng nơi này thì khác.
Lũ Hắc La Sát đang vây quanh xem!
Không An còn mỹ miều gọi đó là quan sát học hỏi.
Nội tâm của đám người này còn b**n th**, còn đáng sợ hơn cả những con quỷ độc ác nhất!
"Đan chu chính luận thanh tịnh nhiếp..."
"Linh bảo thiên tôn khứ uế nhiếp..."
"Thai quang sảng linh u uế nhiếp..."
Bạch Tiêm run rẩy niệm chú.
Từ Lục đau lòng vô cùng, anh càng hối hận vì trước đây quá sốt ruột, vội vàng thành hôn.
Từ Lục cũng cất tiếng niệm chú: "Bành Cư Bành Kiều Bành Chất bất đắc ly ngô thân nhiếp, Thái Thượng Tam Thiên hư vô tự nhiên nhiếp."
Tuy Từ Lục không biết đạo pháp, những câu chú anh niệm hoàn toàn không có tác dụng, thế nhưng ít nhất về mặt tình cảm và ý chí của anh vẫn có thể giúp Bạch Tiêm chống chọi lại.
Giọng nam và nữ hòa quyện vào nhau.
Giọng nói của người nam và người nữ đè lên nhau ở cùng một nơi.
"Ngã dĩ nhật tẩy thân, dĩ nguyệt luyện hình..."
"Chân nhân hộ ngã, ngọc nữ tá hình..."
"Nhị thập bát tú tùy ngã phụng luận, thiên tà vạn uế trục khí nhi thanh, cấp cấp như luật lệnh."
Bạch Tiêm liên tục th* d*c, một tay cô muốn cởi dải áo trước ngực, nhưng tay còn lại lại giơ cao, lòng bàn tay bất ngờ vỗ mạnh vào đỉnh đầu mình!
Khoảnh khắc ấy, ánh mắt cô tỉnh táo lại đôi chút, nhưng cũng tràn đầy áy náy.
"Không!" Từ Lục đau đớn gầm lên.
Đúng lúc này, phía sau Bạch Tiêm xuất hiện một người phụ nữ với thân hình quyến rũ, gương mặt vô cùng non nớt, nhưng lại toát lên sức quyến rũ khó nói thành lời.
Sau lưng Từ Lục cũng xuất hiện một bóng người.
Hình dáng ấy giống hệt với Hắc La Sát!
Thần minh Minh Phi ôm lấy mặt Bạch Tiêm, thì thầm khẽ khàng.
Thần minh phía sau Từ Lục thì chậm rãi hòa vào cơ thể anh.
Từ Lục trợn tròn mắt. Anh vội lấy một lá bùa trong áo ra, định dán thẳng vào mặt mình.
"Anh mà chết, Phó Phật mẫu sẽ được ban cho Hắc La Sát, cô ta sẽ độ hóa giáo chúng. Đứa con Phật trong bụng cô ta sẽ là con của giáo chúng Hắc La Sát."
Những lời này nói bằng tiếng Tạng, thế mà Từ Lục lại có thể nghe hiểu rõ ràng từng từ từng chữ một.
Từ Lục phẫn nộ gào lên.
Sau đó anh cuộn tròn người, không ngừng run rẩy.
Mọi hành vi kháng cự, anh đều dừng lại.
...
Giấc ngủ này La Bân ngủ rất sâu.
Thật ra không nên sâu như thế.
Chỉ là cậu luôn cảm thấy rất ấm áp, giống như có một đôi tay đang ôm chặt lấy cậu.
Cảm giác này từng khiến La Bân tỉnh giấc một lần.
Trong phòng không có ai.
Ngoại trừ quỷ.
Nói chính xác hơn là ngoại trừ con rối.
Con búp bê vải của mẹ cậu, Hà Liên Tâm, không biết từ lúc nào đã xuất hiện bên gối, hai cánh tay đang đặt nhẹ trên đầu cậu.
Cảm giác ấy vô cùng ấm áp.
La Bân không phá hỏng cảm giác này, càng không ngồi dậy.
Cậu lại chìm vào giấc ngủ, lần này là hoàn toàn chìm đắm vào.
Rất lâu, rất lâu sau, khi La Bân tỉnh dậy, thứ ánh sáng lọt qua cửa sổ chiếu vào vẫn là ánh đèn lồng.
Tinh thần thì đã hoàn toàn hồi phục.
Thế nhưng trong lòng lại có một áp lực không sao tả xiết, còn cả sự căng thẳng nhè nhẹ, cảm giác này cực kỳ khó chịu.
Đã rất lâu rồi cậu không gặp loại dự cảm này.
Đối với tiên sinh âm dương, một khi trong cõi u minh xuất hiện cảm ứng thì thường có nghĩa là sự việc sắp phát triển theo chiều hướng bất lợi.
Lẽ nào nhóm họ sẽ gặp chuyện gì sao?
La Bân hít thở sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh.
Cậu ngồi dậy, con búp bê đã không còn ở đầu giường nữa, đưa tay ra sờ, nó vẫn nằm ở vị trí mà cậu đặt trước đấy.
La Bân đứng dậy, đang định ra ngoài.
Nhưng vừa bước được một bước, cậu lại khựng lại, cúi đầu nhìn chính cơ thể mình.
Mọi thứ vẫn giống như trước, nhưng dường như đã có gì đó khác đi.
Cụ thể khác chỗ nào, La Bân không nói rõ được.
Là vì ba con cổ trùng bên mình sao?
Có ba con cổ Kim Tằm làm cổ bản mệnh, đương nhiên sẽ phải khác rồi.
Thực lực của bản thân có phải đang âm thầm tăng lên từng chút một không?
La Bân thở ra một hơi, tinh thần dần ổn định lại.
Cậu bước lên, tay đặt lên cánh cửa, chuẩn bị đẩy ra thì ngón trỏ bỗng nhói đau, khiến cậu phải hừ một tiếng.
Ngay sau đấy, máu tươi trào ra.
Máu chảy xuống tận lòng bàn tay, La Bân lập tức bịt chặt ngón trỏ, hạ tay xuống, từng giọt máu bắt đầu nhỏ tí tách xuống đất.
Có nên bói một quẻ không?
Thế nhưng phương hướng là gì?
Là chuyến đi này lành hay dữ sao?
Khi quẻ tượng còn chưa định hình, mọi việc vẫn còn đầy biến số.
Một khi xem quẻ, quẻ sẽ được định.
Không chỉ là vấn đề mệnh số nữa, mà đó còn là ám thị tâm lý đối với chính bản thân.
Nghĩa là tự ám thị rằng mọi chuyện sẽ phát triển theo hướng ấy.
Quẻ hung thì xác suất ứng quẻ lại càng cao.
Đã xuất hiện cảm ứng rồi, thì xác suất ra quẻ hung vốn dĩ đã nhiều hơn quẻ cát.
Trán lấm tấm mồ hôi.
Nói thì dễ, nghĩ thì dễ, nhưng muốn thật sự kiềm lại thì vô cùng khó.
Đúng lúc này, bên tai La Bân xuất hiện tiếng tụng kinh.
Không biết từ lúc nào, thần minh Thủ tọa đã xuất hiện bên cạnh, hắn chắp hai tay, liên tục niệm kinh Tạng.
Sự phiền muộn trong lòng vậy mà lại nhận được chút vỗ về và dịu lại.
Thế nhưng, trái tim La Bân lại giật thót, không khỏi thắc mắc.
Khí tức của thần minh Thủ tọa sao lại mạnh lên rồi?
Trước đấy, thần minh Thủ tọa bị thương mấy lần, vô hình trung đã yếu đi rất nhiều.
Nhưng chỉ sau một đêm, hắn không chỉ khôi phục trở lại thời kỳ đỉnh cao nhất, mà thậm chí còn mạnh hơn sao?
Cảm ứng của mình lẽ nào liên quan đến hắn ta?
La Bân vừa nghĩ đến đây, thần minh Thủ tọa đột nhiên bật ra hai từ: "Cai Khoát."
Sau đó, thần minh Thủ tọa tiến lên một bước, gần như áp sát vào người La Bân.
Giây sau, hắn ta nhô mặt về phía trước.
Tốc độ của hắn quá nhanh, La Bân không kịp né tránh, trán liền chạm trán, mắt đối mắt với thần minh Thủ tọa.
Biến cố xảy ra!
Khung cảnh trước mắt La Bân lập tức thay đổi.
Không còn là khuôn mặt, đôi mắt của thần minh Thủ tọa nữa, đập vào mắt cậu là một pho tượng đứng sừng sững.
Đó chính là tượng của Viên Ấn Tín!
Bên cạnh còn có một pho tượng đã vỡ nát, vừa nhìn thôi là nhận ra ngay đó chính là thần minh sáu tai sáu mắt!
Cảm ứng sao?
Nhưng làm sao thần minh Thủ tọa có thể khiến cậu cảm ứng được Viên Ấn Tín?
Lúc này, cậu cảm thấy tầm nhìn đang di chuyển.
Thứ đầu tiên cậu nhìn thấy là một bát máu, trong bát máu phản chiếu một gương mặt sáu tai sáu mắt.
Sau đấy, khuôn mặt hơi lệch sang bên một chút, nửa gương mặt còn lại dần hiện ra.
Đó chính là Viên Ấn Tín!
Một Viên Ấn Tín trẻ hơn hiện tại!
"Cút!" Viên Ấn Tín quát lên.
"Om! Ah! Hum!" Thần minh sáu tai sáu mắt gầm lên ba tiếng như tiếng sấm.
Tầm nhìn vỡ vụn thành từng mảnh, La Bân cảm thấy lồng ngực mình như vừa chịu một cú đập cực kỳ mạnh. Cậu lùi lại bảy tám bước, khẽ rên, đầu đau như bị một lưỡi dao khuấy tung.
Thần minh Thủ tọa lên tiếng: "Cai Khoát! Kylo Ba! Nyalwa la dro so!"
La Bân nghe hiểu.
Cai Khoát là danh xưng, là tên của thần minh sáu tai sáu mắt.
Câu cuối cậu biết, nghĩa là xuống địa ngục.
Còn câu ở giữa, ý nghĩa vô cùng rõ ràng.
Kẻ phản bội!
Thì ra đây chính là nguyên nhân khiến cậu bất an đến vậy sao?
Thần minh Cai Khoát sáu tai sáu mắt vậy mà lại đi cùng một đường với Viên Ấn Tín?
Viên Ấn Tín không chết trong miệng quỷ Hoàng Phụ, thậm chí ông ta còn đoạt xá một cơ thể trẻ trung hơn?
Thần minh Thủ tọa hồi phục là vì Không An cũng đã phát hiện Cai Khoát phản bội, nên hắn đã dùng một cách nào đó để gia trì cho thần minh Thủ Tọa.
Pho tượng vỡ nát kia chứng minh Không An còn ra tay với Cai Khoát, kết quả là thất bại sao?
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
